Bạch Liên Hoa? Nhầm Rồi, Là Hoa Ăn Thịt Người Đấy! - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-05-09 13:11:52
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Thời An đáp: "Vâng, đây là đầu tiên của em."

 

Tôi thực sự kinh ngạc.

 

Lần đầu tiên?

 

Thế thì đúng là thiên phú dị bẩm .

 

Thời An hỏi: "Sao cảm thấy kỹ thuật hôn của em ? Anh đối tượng để so sánh ?"

 

"... Không ."

 

thể hôn đến mức khiến nhũn cả chân, thậm chí chỗ nào đó còn âm ỉ xu hướng "ngóc đầu dậy"... thì chắc chắn là kỹ năng .

 

Lúc khỏi rừng cây nhỏ, chúng ăn ý nắm tay , lời nào.

 

Chiều ngày kỳ thi đại học kết thúc, lái xe đón Thời An, tiện thể mang theo cả Phó Tinh Chu.

 

Phó Tinh Chu khỏi cổng trường giang tay chạy như bay về phía .

 

Mắt dán chặt cổng trường, chẳng thèm lấy một cái, trực tiếp vung tay đẩy nó sang một bên.

 

Cuối cùng, Thời An xuất hiện ở cửa. Nhìn thấy , mắt em sáng bừng lên, đó bước chân cũng nhanh hơn.

 

Trang Thảo

Đợi em đến gần, lấy bó hoa chuẩn sẵn từ phía lưng đưa cho em: "Vất vả cho em ."

 

Thời An mỉm nhận lấy: "Em cảm ơn ."

 

Phó Tinh Chu gào lên: "Anh! Còn em thì !"

 

"Trong xe , tự mà lấy."

 

"Hừ, đúng là trọng sắc khinh em."

 

Tôi để ngoài tai lời nó , mở cửa ghế phụ cho Thời An.

 

Trên xe, Phó Tinh Chu hưng phấn : "Anh ơi, thi xong là em lái xe đúng ? Em đua xe với bọn Hà Phi."

 

Tôi quan sát tình hình giao thông phía , thèm đầu mà bảo: "Đua xe ảnh hưởng đến chiều cao của em đấy, nhất đừng ."

 

"Hả? Sao thế ạ?"

 

"Vì sẽ đ.á.n.h gãy chân em."

 

Thời An phì thành tiếng vội vàng ngoài cửa sổ.

 

Tôi : "Tiểu An, em cũng mau thi bằng lái , ngoài cũng thuận tiện."

 

"Vâng ạ."

 

Phía bỗng dưng yên tĩnh hẳn.

 

Tôi qua gương chiếu hậu, thấy Phó Tinh Chu ghế , nhắm nghiền hai mắt như ngủ say.

 

Ngày Thời An nhận bằng lái, lái chiếc xe mới đón em.

 

Em chiếc Maybach màu đen mới tinh hỏi: "Anh ơi, đổi xe mới ạ?"

 

Tôi vỗ nhẹ lên cửa xe: "Đây xe của ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bach-lien-hoa-nham-roi-la-hoa-an-thit-nguoi-day/chuong-4.html.]

"Dạ?" Thời An nghi hoặc .

 

"Là xe của em đấy."

 

Sững sờ mất hai giây, em mới phản ứng . Em khẽ há miệng nhưng thốt nên lời.

 

"Lên xe cảm nhận thử , xem thích ."

 

Cậu nhóc ngốc nghếch vẫn cứ đần đó, đành tự tay đẩy em lên xe, giúp em thắt dây an .

 

Đôi tay em chậm rãi nhấc lên, đặt lên vô lăng vuốt ve hai cái, giọng chút khàn khàn: "Anh ơi, đối với em quá... nhất luôn."

 

Tôi vuốt mái tóc đen mềm mại của em, nghiêm túc : "Những gì em , đều sẽ ."

 

Em đột nhiên nghiêng ôm lấy , lồng n.g.ự.c rộng lớn gần như bao trọn lấy cả . hình vạm vỡ đến cũng đổi sự thật em là một thiếu niên mười tám tuổi.

 

Vị hôn phu nhỏ của .

 

Vợ nhỏ của .

 

Sao mà đáng yêu thế .

 

Hiếm khi một ngày rảnh rỗi. Chỉ xe ôm thì cũng thích đấy, nhưng mà sẽ đói.

 

Thời An hồn đỏ mặt, em cầm lái đưa ăn cơm. Ăn xong, chúng xem phim.

 

Tôi hậu tri hậu giác nhận hôm nay buổi hẹn hò dường như do Thời An làm chủ đạo. mà thế cũng , chứng tỏ em cảm giác an .

 

Tôi thầm nghĩ như .

 

Buổi tối, Thời An đưa về nhà.

 

Trước lúc chia tay, là ai bắt đầu , đến khi kịp phản ứng thì hai đứa hôn nồng nhiệt .

 

Một bàn tay của Thời An nâng đầu . Tôi cảm nhận những ngón tay thon dài rõ khớp của em đang từng chút từng chút mơn trớn tóc và gáy .

 

... Không xong , nhũn cả chân.

 

Tôi sợ lát nữa bước xuống xe sẽ lảo đảo mất, nên dùng hết ý chí cả đời để đẩy em , dồn dập thở dốc: "Tiểu An, hôm nay đến đây thôi ?"

 

Em để chóp mũi hai đứa chạm , cứ thỉnh thoảng sáp gần, thở ấm áp giao hòa, khẽ "" một tiếng.

 

Sau đó, em tháo dây an cho xuống xe để mở cửa cho xuống.

 

Dù hành động săn sóc, nhưng cứ cảm giác gì đó nên lời. Giống như thứ gì đó đảo lộn mà hề .

 

Lúc nhà, Phó Tinh Chu đang ở phòng khách tầng một xem TV.

 

Nghe thấy động tĩnh, nó liếc mắt sang, giọng mỉa mai: "Ồ, cuối cùng cũng chịu về đấy ."

 

Tôi thèm chấp.

 

Nó nhịn , xoay quỳ sofa, nghiến răng nghiến lợi : "Nghe mua xe cho Thời An?"

 

"Có việc gì ?"

 

"Dựa cái gì chứ?"

 

Tôi xong dép trong nhà, đến cạnh sofa búng nhẹ trán nó: "Anh dùng tiền lương của mua đồ cho vợ , là chuyện thiên kinh địa nghĩa."

 

"Em cũng !"

 

Tôi nhấp một ngụm nước bảo: "Em thì mà hỏi xin ba , còn cha của em sẽ mua cho em , hiểu ?"

Loading...