Editor: Trang Thảo.
Có lẽ nhận ánh mắt của , Thời An đầu , nở một nụ nhẹ nhàng và dịu dàng, đôi mắt sáng rực như . Tôi cũng vô thức mỉm theo.
lúc , Phó Tinh Chu phát hiện sự giao lưu ánh mắt giữa chúng , nó trợn tròn mắt ngay lập tức lườm Thời An một cái cháy mặt.
Gương mặt Thời An thoáng hiện lên vẻ mất mát, em đơn độc đầu .
Tôi siết chặt nắm đấm. Hít một thật sâu, tự nhủ với lòng : Bình tĩnh, bình tĩnh. Đây là nơi công cộng. Đây là buổi họp phụ . Đánh là vi phạm pháp luật.
Tôi cố gắng nén cơn giận cắt ngang xuống, trầm giọng quát: "Phó Tinh Chu."
Phó Tinh Chu há miệng định biện minh, nhưng thấy gì mà biểu cảm mặt chuyển từ uất ức sang nghiến răng nghiến lợi: "Đồ xanh, đồ bạch liên hoa!"
"Nếu về nhà ăn món thịt thắt lưng da thì câm miệng ngay cho !"
Nó rốt cuộc cũng chịu im lặng.
Sau khi buổi họp phụ kết thúc, thầy Lưu giữ riêng .
"Là trai của Phó Tinh Chu đúng ? Hiện tại là năm cuối cấp , với thái độ của em thì thi đại học đến một trường tốp cũng chẳng đỗ nổi , gia đình quản giáo chút nào ?"
Hồi còn học, vốn là học sinh ưu tú thầy cô cưng chiều, từng giáo huấn bao giờ. lúc cũng chỉ đành vẻ đáng thương, khiêm nhường : "Vâng , thầy đúng lắm ạ. Về nhà chúng em nhất định sẽ dạy dỗ thằng nhóc thật nghiêm khắc!"
Trang Thảo
Thấy thái độ của hợp tác, thầy cũng nỡ gì thêm, bảo thể rời .
Tôi giả vờ bâng quơ hỏi một câu: " thầy Lưu, phụ của em Thời An đến ạ?"
Thầy Lưu đáp: "Cha em Thời bận rộn công việc, nào cũng thấy tới..." Thầy dừng một chút, ý vị sâu xa bổ sung: " điều cũng làm chậm trễ việc nhất khối."
Tôi mỉm : "Vâng, em giỏi thật đấy."
Vợ của mà lị.
Ra đến cổng trường, Phó Tinh Chu như con chim cút nép lưng , dám ho he lời nào. Tôi chẳng buồn chấp nhặt vẻ giả c.h.ế.t của nó, ánh mắt đảo quanh đám đông tìm kiếm. Thế nhưng tìm thấy gặp.
Tâm trạng vui, bước lên xe. Xe khởi hành, dựa lưng ghế , lơ đãng qua cửa sổ ngắm những học sinh mặc đồng phục và bóng cây loang lổ lướt qua.
Đột nhiên, một thiếu niên xuất hiện trong tầm mắt. Ngay đó, em mấy gã thanh niên trông vẻ bất hảo khoác vai lôi hẻm nhỏ.
Bước chân em lảo đảo.
Tôi lập tức hô lớn: "Dừng xe!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bach-lien-hoa-nham-roi-la-hoa-an-thit-nguoi-day/chuong-2.html.]
Xe dừng bên dải phân cách, nhanh chóng mở cửa nhảy xuống.
Phó Tinh Chu ở phía gọi với theo: "Anh! Có chuyện gì thế?"
Tôi thèm để ý đến nó, lao thẳng về phía góc ngoặt mà mấy biến mất.
Khi đuổi tới nơi, thứ đập mắt là cảnh Thời An đang ôm bụng ngã mặt đất, rên rỉ đầy đau đớn.
Lửa giận bốc lên ngùn ngụt, vung chân đá bay một tên tóc vàng đeo dây chuyền lớn. Hai tên còn Thời An và gã tóc vàng, , ngơ ngác hình.
"Không , bọn tao còn kịp làm gì..."
Tôi chẳng rảnh nhảm, vung một cú đ.ấ.m tới tấp. Sức chiến đấu của ba tên cơ bản bằng , chỉ ba đ.ấ.m hai đá hạ gục tất cả.
Đáng thương cho vị hôn phu nhỏ của bọn chúng bắt nạt đến nông nỗi .
Tôi rũ rũ nắm đấm, đỡ Thời An dậy, trầm giọng hỏi: "Bọn chúng thường xuyên bắt nạt em ?"
Thời An lắc đầu: "Cũng hẳn là thường xuyên, đây chỉ trấn lột tiền thôi ạ."
Tôi móc điện thoại định báo cảnh sát.
Tên tóc vàng đang đất sững sờ, run giọng : "Đánh xong còn báo cảnh sát, còn thiên lý hả trời!"
Thời An đưa tay ngăn : "Anh ơi, thôi bỏ , em tin là bọn họ ."
Tôi ba kẻ đang quỳ rạp đất, khỏi cau mày. Ba tên đó phẩm hạnh chẳng gì nhưng sắc mặt, vội vàng xin nhận sai.
" đúng đúng, bọn , sẽ bao giờ tìm gây phiền phức nữa... Không , là sẽ gây phiền phức cho bất kỳ ai nữa!"
Ánh mắt sắc lẹm khiến bọn chúng vội vàng sửa miệng.
Vị hôn phu nhỏ của cái gì cũng , chỉ mỗi tội quá đơn thuần và lương thiện. Tôi định khuyên em nên quá mềm lòng.
Em cất lời cắt ngang : "Anh ơi, em về nhà nhanh một chút."
"... Được ."
Có lẽ vì đau bụng nên Thời An khom , nửa như sắp dựa hẳn lòng . Một tay cầm cặp sách giúp em, tay giữ đúng chừng mực đỡ lấy em về phía xe.
Mở cửa ghế , Phó Tinh Chu và Thời An trân trân. Thời An là chủ động nở một nụ thiện ý .
Phó Tinh Chu ngẩn , đ.á.n.h giá em từ xuống : "Cậu diễn cái vở gì đấy?"
"Em bắt nạt, em bớt cái mồm . Ra ngoài, lên ghế ."