Tôi hơi hoảng hốt, giống như trở lại ngày hôm đó, Việt Xuyên ở ngoài phòng phẫu thuật nắm tay tôi van xin, ôm tôi khóc, nước mắt rơi lên mu bàn tay tôi.
Tôi rũ đôi mắt đỏ ửng, đầu ngón tay khẽ run.
Tôi có thể đứng trước mặt Trì Tuyết, thậm chí trước mặt bất kì ai, làm như không có việc gì nói đương nhiên tôi biết, nhưng chỉ có Việt Xuyên, chỉ có trước mặt anh là tôi không làm được.
“Em cũng biết đấy, mẹ tôi bị trầm cảm nặng." Việt Xuyên đặt cốc nước xuống, đôi mắt hồ ly nặng nề nhìn tôi.
Tôi biết chuyện dì Lục bị trầm cảm, tôi đã xem bệnh án của bà ấy, nhưng... không phải đã khỏi từ lâu rồi sao?
Việt Xuyên hiểu được sự nghi ngờ trong mắt tôi, nói: "Bị tái phát, một tuần trước khi vào bệnh viện.”
Tôi chợt nhớ tới nụ cười của dì Lục với tôi trước khi vào phòng phẫu thuật, tôi không tin đó là nụ cười của một người tái phát bệnh trầm cảm.
"Tôi, tôi cứ cho rằng dì Lục lúc ấy là muốn an ủi tôi..." Hai tay tôi siết vạt áo, giọng nói hơi run rẩy.
"Bà ấy không muốn sống nữa, bà ấy muốn bỏ rơi tôi.” Việt Xuyên đứng lên, ôm lấy tôi: "Là bà ấy không muốn sống tiếp, không phải là lỗi của em.”
Cuối cùng nước mắt tôi cũng rơi xuống.
"Em có biết câu cuối cùng bà ấy nói với tôi là gì không?" Anh lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi: "Bà ấy nói, đừng làm khó em."
Tôi mở to hai mắt ửng đỏ, không tin nổi nhìn anh. Sau đó tôi nhào vào trong lòng anh, khóc nức nở. Đau lòng cho Việt Xuyên, cũng đau lòng cho dì Lục.
Tôi không biết tâm trạng của Việt Xuyên lúc nói dì Lục muốn bỏ rơi anh là gì, cũng không biết được tâm trạng của dì Lục lúc gặp con trai lần cuối, bao nhiêu tâm tư không nói thành lời, lại chỉ nói một câu đừng làm khó tôi.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Chắc ccậu ta dì Lục rất muốn nói một câu xin lỗi với con trai, có phải bà ấy cũng từng đấu tranh tâm lý, vừa đau khổ vừa không nỡ không. Bà ấy biết cuộc đời này mình mắc nợ Việt Xuyên quá nhiều, nhưng lại ích kỉ chỉ nghĩ cho mình, không sống nổi nữa liền muốn chết, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời xin lỗi vào bụng, chỉ nói một câu “Đừng làm khó cô ấy.”
Bà lo nghĩ chuyện sau này cho người khác, chỉ duy nhất không có Việt Xuyên.
11
Nhất định Việt Xuyên từng vô số lần muốn van xin mẹ anh đừng bỏ rơi anh, muốn van xin bà thương hại mình, nhưng anh cũng không nói thành lời. Anh từng nhìn thấy mẹ mình mất ngủ bao đêm ròng, thấy bà nức nở cô độc trong bóng tối, thấy bà dùng ánh mắt sưng đỏ nói với anh rằng không sao đâu, anh biết mình không thể nói ra câu mẹ hãy sống vì con được.
Anh không muốn mẹ mình phải đau khổ nữa, anh không giúp được mẹ, chỉ có thể để bà đi.
Những thứ này, tôi đều không biết. Bao nhiêu năm rồi, tôi cũng không thể biết được.
Sau đó tôi khóc mệt liền ngủ mất, lúc tỉnh lại đã là năm giờ chiều.
Tôi nhìn mặt trời chiều ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ rất lâu. Cho đến khi tiếng gõ cửa vang lên, sau đó tôi trơ mắt nhìn tay nắm cửa chuyển động, đôi mắt hồ ly của Việt Xuyên xuất hiện sau cánh cửa, lộ ra chút ý cười: “Dậy rồi sao, sửa soạn một chút rồi ra ngoài ăn cháo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/9.html.]
Tôi sửng sốt, sao anh vẫn chưa đi?
Lúc tôi ra ngoài, trên bàn đã có hai bát cháo và một chút đồ ăn kèm, mà người nấu đang đứng đối diện tôi cởi tạp dề, sau đó ngồi xuống ghế vẫy tay gọi tôi qua.
Tôi chần chừ một lát, nhíu mày đi tới: "Anh nấu đấy à?"
Tại sao người này lại quen thuộc với nhà tôi như vậy?
"Ừm, ngồi xuống ăn một chút xem.” Anh dùng ánh mắt ý bảo tôi ngồi xuống: "Lần trước em nói tôi nên ăn đồ thanh đạm, tôi không biết nấu gì khác, chỉ biết nấu cháo.”
Tôi cúi đầu nếm thử một miếng, rất thơm, là cháo thịt nạc trứng muối tôi thích nhất... Nếu không có gừng.
“Anh có thói quen cho gừng vào à?”
“Không phải buổi sáng em phải dậy sớm sao? Sáng sương dày, sợ em bị cảm.” Việt Xuyên nói như vẻ đương nhiên, không hề coi tôi là bác sĩ.
“Không thích à?" Anh dùng một tay chống cằm, một tay khuấy cháo trong bát.
“Không, rất thích.”
Nói xong, trong đầu tôi đột nhiên hiện lên cảnh tượng lần trước tôi mang cháo cho anh, cuộc đối thoại cũng gần giống thế này. Tôi đột nhiên muốn cười, rồi bật cười thật.
Người đàn ông ăn cháo đối diện ngước đôi mắt hồ ly khó hiểu nhìn tôi, cho đến khi Việt Xuyên rời đi, chúng tôi đều ăn ý không nhắc lại chuyện lúc trước.
“Tạm biệt." Anh đứng ở cửa, vẫy vẫy tay với tôi.
Không biết vì sao, tôi cảm thấy mỗi lần anh nói "tạm biệt" thì dường như đều sẽ gặp lại ngay.
Tôi cười với anh, khẽ nói một câu: "Tạm biệt.”
Ngày hôm sau lúc đi làm, Trì Tuyết thần bí kề sát tai tôi: “Tô Thời, Việt Xuyên nấu cháo có ngon không?”
Tôi bật cười, nhìn thấy màn hình điện thoại của cô ấy đang nhắn tin với Việt Xuyên liền biết nhất định anh đã nói với cô ấy.
Tôi buồn cười nói: "Sao cậu lại nhiệt tình với chuyện của mình và Việt Xuyên thế?”
“Ai da...” Trì Tuyết thở dài: “Giữa hai người có quá nhiều hiểu lầm.”