Bác sĩ Tô và Luật sư Việt - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:33:37
Lượt xem: 778

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi không khỏi than thở trong lòng, đúng là luật sư mà, không chịu thiệt một chút nào cả, ngoài mặt tôi lại cười cười: "Được, lần sau nhé.”

 

Địa điểm ăn cơm là một nhà hàng Tây, tôi nhìn thịt bò bít tết nhân viên phục vụ bưng lên, nhanh chóng liếc nhìn anh một cái.

 

“Anh bị viêm dạ dày vẫn chưa khỏi, tốt nhất nên ăn thanh đạm một chút, hơn nữa cũng không nên ăn cơm muộn như vậy." Càng nói càng nhập tâm vào thân phận bác sĩ.

 

Việt Xuyên bật cười, hai tay chống cằm: "Ừm, là tôi sơ suất, lần sau nhất định nghe lời bác sĩ Tô.”

 

Tôi phát hiện mình nói quá lời, lập tức gượng gạo nói: "Xin lỗi, tôi chỉ lo lắng cho sức khỏe của anh thôi.”

 

“Ừm, tôi biết.”

 

Tôi nghĩ ngợi một chút: "Còn chưa chúc mừng anh nữa, toàn tcậu tag vụ kiện cao cốc Giang Nam, đúng là không tệ.”

 

Anh uống một ngụm nước trái cây, đôi mắt hồ ly hẹp dài lại nhìn tôi, không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy ánh mắt này hơi kỳ lạ.

 

Tôi cười: "Vụ kiện thứ ba trong năm nay rồi phải không?”

 

"Sao em biết đó là vụ kiện thứ ba trong năm nay?” Anh hơi nghiêng người, ánh mắt hiện lên vẻ tò mò.

 

"Trong ba vụ án chỉ có Cao ốc Giang Nam là lên hot search, vậy sao em lại biết hai vụ kia?”

 

Chậc, Việt Xuyên đúng là người có logic kỳ lạ, tôi thầm mắng anh.

 

“Thì ra bác sĩ Tô quan tâm tôi như vậy.”

 

Tôi nở nụ cười công nghiệp, không chút hoang mang: "Cũng không phải, là tôi nghe Trì Tuyết nói."

 

Đương nhiên không phải như vậy, nhưng ai bảo Trì Tuyết lại để tôi ở một mình với anh chứ, cứ đẩy cái nồi này cho cô ấy trước đã.

 

Việt Xuyên cười khẽ một tiếng, trên mặt hiện đầy ý: “Em nghĩ tôi có tin không?”

 

Tôi không quan tâm anh có tin hay không, nói thật, tôi cũng không đặc biệt chú ý gì đến Việt Xuyên, chỉ là thỉnh thoảng sẽ vào trang của văn phòng luật chỗ anh làm việc để đọc tin tức, trong đó đương nhiên cũng sẽ có thông tin của anh. Trí nhớ của tôi không tệ, nhớ cũng là chuyện bình thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/6.html.]

 

Cơm nước xong xuôi, Việt Xuyên lái xe đưa tôi về nhà. Suốt quãng đường, tôi chỉ dựa đầu nhìn ra cửa sổ, có vài lần tôi bắt gặp anh đang lén nhìn mình.

 

Về đến dưới chung cư, tôi ngồi thẳng người dậy, tháo dây an toàn ra, chuẩn bị mở cửa thì phát hiện ra cửa xe vẫn khóa. Tôi vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa, bình tĩnh quay lại nhìn Việt Xuyên.

 

“Không mời tôi lên ngồi một lúc à?” Một tay anh vắt lên vô lăng, mắt nhìn lên trên nhà.

 

Tôi im lặng nhìn anh, sau đó từ từ nhìn xuống: “Cứ coi như tôi ảo tưởng, nhưng tôi muốn nói điều này. Việt Xuyên, giờ chúng ta chỉ là bạn thôi nhỉ.” Tôi cố gắng thở chậm lại, nặn từng câu từng chữ.

 

“Năm nay tôi đã ba mươi ba tuổi rồi, đã qua cái tuổi mập mờ giả vờ không biết. Nếu không có gì thì tốt nhất là nên bóp hết mọi hy vọng từ trong trứng nước.”

 

Gương mặt anh ẩn sau bóng tối, tôi không nhìn rõ vẻ mặt anh bây giờ ra sao. Trong lúc tôi tưởng cứ tiếp tục im lặng như vậy, chợt nghe thấy tiếng anh cười: “Tôi đâu thiếu một người bạn như em.”

 

Sau đó anh cửa xe mở ra. Tôi vội vàng xuống xe, đến cả câu cảm ơn cũng quên không nói, chạy trối chết.

 

Về đến nhà, tôi mới hoàn hồn lại, trong đầu vẫn còn tua lại những chuyện xảy ra hôm nay thì đột nhiên Trì Tuyết gọi tới.

 

Tôi kể lại mọi chuyện cho cô ấy nghe: “Trì Tuyết, cậu cứ coi như mình ảo tưởng, nhưng mình vừa mới chia tay xong, không muốn có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra đâu.”

 

“Nhưng mà…” Trì Tuyết hỏi lại với vẻ do dự: “Chẳng phải hồi đó cậu thích anh ấy sao?”

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

 

Những lời này kéo tôi quay về ban nãy.

 

7

 

Việt Xuyên trước đây rất bình thường, gương mặt vẫn còn nét ngây ngô trẻ con nhưng đôi mắt hồ ly đã quyến rũ vô cùng. Chỉ nhìn từ xa, đã thấy thấp thoáng bóng anh dáng tuấn tú, thêm chút bất cần.

 

Tôi thích Việt Xuyên từ khi nào nhỉ? Chắc là từ khi thấy hạt cơm vô tình dính trên khóe môi anh lúc ăn, hay là lúc anh đẩy tôi và Trì Tuyết đi vào phía bên trong trên đường về, còn bản thân thì đi bên ngoài bảo vệ. Những cảm xúc ấy miên man như cơn mưa xuân, ngấm vào cuộc sống hàng ngày của tôi từ lúc nào không biết. Tâm sự của con gái luôn thể hiện trong ánh mắt, có một khoảng thời gian lúc nào mắt tôi cũng dính chặt vào người Việt Xuyên.

 

Tôi kể lại những tình cảm ngây ngô ấy cho Trì Tuyết nghe, cô ấy không nói lại với anh, mà thường xuyên tạo cơ hội cho hai chúng tôi ở cùng một chỗ. Khi ấy, tôi vui lắm, trong niềm vui lại giấu sự thấp thỏm chờ mong. Chắc do tôi lộ liễu quá, đến cả Việt Xuyên cũng nhận ra, nên từ đó anh tránh tôi dần.

 

Thật ra cũng không hẳn là tránh mặt, chỉ là anh càng ngày càng ít nói, dần dà ba người đi với nhau chỉ còn hai, lúc nào anh cũng có lý do để bỏ đi trước.

 

Người thông minh như tôi biết chứ, tôi nghĩ có lẽ tôi đã gây phiền phức hay áp lực lên anh mất rồi. Tôi cũng không phải là người bám dính lấy người ta, chắc tôi cũng không thích người ta đến vậy nhỉ? Hay là mình giấu bớt phần tình yêu này đi, không biết có khá hơn không?

Loading...