Có lẽ phát hiện ra lúc nãy tôi vừa thay quần áo, cậu ta đặt cà phê lên bàn, nhẹ nhàng mở miệng nói: "Xin lỗi, thói quen cũ.”
“Có chuyện gì? Nếu là chuyện trong lúc phẫu thuật thì bỏ đi, tôi sẽ không nói ra ngoài, tự cậu chú ý một chút là được.”
Tôi rót một cốc nước nóng từ máy uống nước, không thèm nhìn cốc cà phê cậu ta mang đến. Phương Đào cũng không thèm để ý, vẫn giữ nụ cười trên mặt: "Xin lỗi, tôi tới là vì muốn hỏi một chuyện...” Cậu ta dừng lại một chút, giống như đang do dự: "Em có quan hệ gì với Việt Xuyên?"
Tôi biết Phương Đào nhìn thấy, nhưng không ngờ cậu ta lại tới hỏi về Việt Xuyên. Tôi nheo mắt lại: "Chuyện này liên quan gì đến cậu?”
Tôi cố gắng làm cho cậu ta hiểu, chúng tôi đã chia tay rồi. Nhưng cậu ta vẫn truy hỏi: "Niềm vui mới của em sao?”
Nghe thấy câu này, tôi tức giận đến mức bật cười, tôi không hiểu sao cậu ta vẫn còn mặt mũi nói ra những lời này. Nhưng không biết tại sao, trong lòng tôi lại thoải mái hơn hẳn, cúi đầu uống một ngụm nước nóng: "Sao, cậu có thì được còn tôi thì không à?”
Tôi không thể nhớ nổi giây phút tôi thật sự có ý định từ bỏ là lúc tôi đứng ở cửa văn phòng nhìn thấy họ hôn nhau, hay là khi nhìn thấy khăn giấy chưa khô trong thùng rác phòng ngủ khi tôi về nhà cậu ta thu dọn đồ nữa.
Tình yêu trong miệng Phương Đào, tôi không tin.
Tôi nhìn thấy Phương Đào định bước tới, trong lòng lập tức cảnh giác, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy Việt Xuyên đã đứng ở cửa từ lúc nào. Tôi ngẩn người, Phương Đào phát hiện tầm mắt của tôi cũng dừng lại một chút, nhìn về phía sau.
“Sao anh lại tới đây?" Tôi ngơ ngác hỏi.
Chỉ thấy người đàn ông đứng cạnh cửa đút một tay vào túi, tay còn lại cầm cốc chocolate nóng, đôi mắt hồ ly mỉm cười nhìn tôi, lúc nhìn về phía Phương Đào lại hơi châm chọc: “À, tối nay Trì Tuyết đột nhiên có một ca phẫu thuật, tôi tới đón em đi ăn.”
Việt Xuyên chậm rãi đi tới, đưa chocolate nóng cho tôi.
“Cảm ơn anh.”
“Vẫn còn việc phải xử lý sao?" Anh nhìn Phương Đào, yên lặng ngăn cản tầm mắt của cậu ta, nháy mắt mấy cái với tôi.
Tôi cầm cốc, nghĩ thầm, đúng là không thể nhìn vào đôi mắt hồ ly này mà, vừa nhìn đã bị quyến rũ rồi.
Tôi quay đầu nhìn thấy sắc mặt Phương Đào không tốt lắm, cảm giác hơi sung sướng, lại ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt hồ ly kia: "Không có việc gì đâu, chúng ta đi thôi.”
Lúc đi ngang qua người Phương Đào, cậu ta đột nhiên gọi tôi lại: "Giáo sư Tô!"
Tôi xoay người nhìn lại, chỉ thấy mặt cậu ta vô cùng nghiêm túc, dường như tất cả cả xúc khó chịu vừa rồi của cậu ta đều là ảo giác: "Giáo sư, tôi có vấn đề học thuật muốn hỏi cô.”
Tôi siết chặt nắm tay, đang định nói chuyện thì Việt Xuyên cắt ngang: “Xin lỗi nhé anh bạn nhỏ.” Anh vừa nói vừa ôm vai tôi: “Bây giờ giáo sư Tô muốn đi ăn cơm với niềm vui mới của cô ấy, có vấn để gì thì để lần sau hỏi đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/5.html.]
Tiếp đó liền ôm tôi rời đi.
Tôi không nhìn thấy được gương mặt sa sầm của Phương Đào đằng sau, tôi chỉ cảm thấy thân thể mình cứng đờ. Mãi đến khi ra đến cửa bệnh viện, Việt Xuyên mới buông tôi ra: “Em không sao chứ, chân tay rũ ra hết kìa.”
Nghe thấy giọng nói đầy ý cười của anh, tôi mới lấy lại tinh thần, không không chế được thân thể suýt ngã vào người anh, cười gượng: “Ha ha, không sao, chúng ta đi thôi.”
"Ồ, thật sao, vậy bác sĩ Tô cảm thấy niềm vui mới là tôi đây so với người yêu cũ thì thế nào?”
Việt Xuyên nở nụ cười, bỗng nhiên đứng lại, cúi người tới gần tôi, vẻ mặt đầy ẩn ý.
Ban đêm yên tĩnh, quanh người tôi lập tức nóng lên. Nghĩ đến việc anh đã nghe hết cuộc nói chuyện của tôi và Phương Đào, mặt tôi nóng bừng, lại còn cả câu niềm vui mới nữa chứ...
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
6
Tôi cảm thấy cơ thể mình nóng lên. Trong đầu bỗng nhiên xuất hiện mấy suy nghĩ linh tinh. Dừng lại! Không được nghĩ nữa, xấu hổ quá!
Tôi bỏ qua câu hỏi của anh, gượng gạo nói: "Trì Tuyết không có thời gian, chúng ta có thể hẹn lần sau.”
Nói xong tôi liền muốn tát cho mình hai cái, nói vậy là sao chứ, chẳng phải là ẩn ý là tôi không muốn ăn cơm riêng với anh sao?
May mà Việt Xuyên không nói nhiều: "Tôi đã đặt chỗ rồi, không được lãng phí.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên nhớ tới chuyện hôm say rượu: "À này, lần trước tôi uống say, cảm ơn anh đã đưa tôi về nhà.”
Thật ra tôi muốn hỏi là không biết tôi có làm chuyện gì kỳ lạ không.
“Đừng khách sáo, tiện đường thôi.” Giọng điệu anh nhẹ nhàng, không có vẻ gì là tức giận, tôi đoán chắc là tôi rất ngoan ngoãn, liền âm thầm thả lỏng một chút.
Tôi cười nói: "Ha ha, vẫn là làm phiền anh mà, phải để tôi mời cơm mới đúng.”
“Được thôi.”
Tôi ngẩn người, được... cái gì cơ?
Tôi nghi ngờ nhìn sang anh, chỉ thấy vẻ mặt anh kiểu tôi đương nhiên phải làm vậy rồi.
“Lần sau đi, lần này đã nói là tôi mời rồi." Anh đột nhiên nghiêng đầu nhìn tôi nói, vẻ mặt rất nghiêm túc.