Lúc đó tôi không biết trả lời thế nào, thật ra lúc đó quan hệ giữa Việt Xuyên và Trì Tuyết tốt hơn chứ anh không thân với tôi lắm. Tôi không nói được gì, chỉ có thể cười nói ở trường Việt Xuyên rất được hoan nghênh, đối xử với mọi người rất tốt.
Sau tang lễ của mẹ anh, chúng tôi không gặp lại nhau nữa. Sau đó ngẫu nhiên nghe Trì Tuyết nói anh ra nước ngoài, hai năm sau lại nghe nói anh đã về. Chỉ là chưa từng gặp lại.
Sau khi kiểm tra phòng bệnh xong, tôi đi vòng qua khoa cấp cứu xem xét, Việt Xuyên đang im lặng truyền nước biển. Tôi nhẹ nhàng đi tới đặt một hộp sữa xuống cạnh anh, anh đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt hồ ly nặng nề nhìn tôi.
Tôi giật mình xoay người rời đi, sau đó vẫn quay lại mang cháo cho anh.
Bởi vì Trì Tuyết nói hôm tôi uống say, Việt Xuyên đã đưa tôi về nhà, tôi nghe xong chỉ muốn đánh cho cô ấy mấy cái, bởi vì tôi biết lúc mình say rượu rất có thể sẽ làm ra mấy chuyện khó nói.
Thế mà Trì Tuyết lại ném tôi cho một người đàn ông! Lại còn là người đàn ông từng mập mờ với tôi nữa chứ.
Tuy tôi tin tưởng Việt Xuyên quân tử, nhưng tôi vẫn rất tức giận.
Tôi mím môi, trong lòng chỉ muốn đưa cháo mà thôi. Nhưng khi thật sự ngồi xuống đối diện với người đàn ông này, tôi lập tức hối hận.
Gương mặt của Việt Xuyên và Phương Đào giống như hai thái cực vậy, tuy không phải là vẻ mặt hung ác nhưng cũng rất sắc bén, không thể không nói dáng vẻ này của anh rất hợp làm luật sư, khiến người ta cảm thấy vô cùng áp bức.
Ví dụ như bây giờ. Anh miễn cưỡng dựa vào thành giường, đôi mắt hồ ly hơi nhướng lên, con ngươi đen nhánh không thấy rõ cảm xúc, hai tay đặt trên bụng, khuôn mặt lạnh lùng nhìn thấy tôi mới lộ ra chút ý cười, nhưng cũng chỉ một chút mà thôi.
“Trì Tuyết đâu?" Anh nhận lấy cháo, mở ra.
Thấy câu đầu tiên anh nói là hỏi về Trì Tuyết, tôi thở phào nhẹ nhõm: "Cô ấy đi họp, nhờ tôi đưa tới.”
“Cháo em mua à?" Anh nếm thử một miếng, hơi nhíu mày.
"... Sao vậy, không hợp khẩu vị của anh sao?" Trong lòng tôi hơi khẩn trương, thầm nghĩ địa vị của Việt Xuyên bây giờ hẳn là đã quen ăn đồ ăn ngon rồi, sợ là không hợp với những thứ thanh đạm này.
Nhưng anh lại cười: "Không có, mùi vị rất ngon, cảm ơn em.”
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Tôi thấy nhẹ nhõm: "Không có gì, không có gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/4.html.]
Sau đó Việt Xuyên liền ngoan ngoãn ăn cháo, lúc tôi đang tự hỏi có nên đi trước hay không, anh dùng bàn tay đang truyền nước biển nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, cúi đầu hỏi: "Nghe nói em chia tay rồi?"
Cổ tay bị nắm nóng rực, lòng tôi chấn động, nhưng trên mặt lại thoải mái cười nói: "Đúng vậy.”
Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu nhìn tôi, trong con ngươi đen nhánh xuất hiện một loại cảm xúc tôi không hiểu. Tôi nhìn thấy ánh mắt này thì như ngồi trên đống lửa: "Anh nghỉ ngơi cho tốt, tôi đi trước..."
Nhưng chưa nói xong, anh đã đột nhiên kéo tôi lại gần, tôi giật nảy mình, nhưng nghĩ đến anh đang truyền nước biển nên chỉ có thể cúi người hỏi: "Sao vậy?"
“Không có gì, chỉ là muốn hỏi ngày mai bác sĩ Tô có thời gian hay không, muốn ăn một bữa cơm với em... và Trì Tuyết, coi như là xa cách lâu ngày gặp lại.”
Giọng nói trầm thấp của Việt Xuyên truyền vào tai tôi, hơi nóng thở ra khiến tai tôi ngứa ngáy. Tôi cố chịu đựng, ngước mắt lên đánh giá anh, ở khoảng cách gần thế này, đôi mắt hồ ly kia không còn sắc bén như lúc nhìn từ xa, hơn nữa còn lộ ra chút quyến rũ, nhưng mà con ngươi vẫn đen kịt như trước.
5
Tôi bị anh nhìn đến mức da đầu tê dại, chỉ có thể nói: “Để tôi sắp xếp công việc, nếu được sẽ nói với anh.”
Anh cười gật đầu, buông tôi ra. Tôi vội vàng đứng thẳng người: "Vậy anh nghỉ ngơi nhé, tôi đi trước đây.”
Nhưng lúc xoay người, tôi lại nhìn thấy Phương Đào. Sắc mặt cậu ta không tốt lắm, đôi mắt hoa đào hơi híp lại, hình như hơi tức giận, nhưng bây giờ tôi không có tâm trạng để ý đến cậu ta, chỉ nhìn một cái liền rời đi.
Sau khi trở lại văn phòng, nói chuyện với Trì Tuyết xong, tôi báo lại cho Việt Xuyên là sau chín giờ tối mới rảnh.
Anh trả lời rất nhanh, chỉ là một chữ vô cùng đơn giản: “Được.”
Ca phẫu thuật buổi tối không khó lắm, chỉ bốn tiếng rưỡi là xong. Chỉ có điều, ca phẫu thuật này do Phương Đào phụ mổ, trong lúc phẫu thuật, tôi thật sự không chịu nổi nữa “Bác sĩ Phương, cậu có thể hút dịch hẳn hoi không, tôi không nhìn thấy vị trí cắt bỏ.”
Phẫu thuật thời gian dài khiến cổ họng tôi hơi chua. Chắc là thấy giọng tôi không vui, Phương Đào không nói nhiều, chỉ cúi đầu đáp một tiếng: “Được.”
Ra khỏi phòng phẫu thuật, tôi xem điện thoại, cũng may mới gần chín giờ, tôi định về văn phòng thay quần áo trước rồi đi tìm Trì Tuyết.
Tôi cởi áo blouse, vừa cài cúc áo, Phương Đào liền đẩy cửa đi vào. Tôi nhíu mày bỏ tay xuống, xoay người nhìn cậu ta: "Không phải tôi đã nói trước khi vào phải gõ cửa sao? Chuyện đó cũng cần tôi phải dạy cậu à?”