Bác sĩ Tô và Luật sư Việt - 3

Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:32:27
Lượt xem: 1,082

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Tuyết càng nói càng tức giận: "Hôm đó có hai ca phẫu thuật sắp xếp rất gần nhau, mình suýt thì không kịp ca tiếp theo đấy, may là mình giao lại cho Lâm Thanh, nếu không thì đúng là không kịp thật rồi. Đáng ghét nhất là sau khi kết thúc mình mắng cô ta mấy câu, cô ta liền khóc trước mặt mình, vừa hay tên Phương Đào kia lại đi ngang qua.”

 

Tôi im lặng lắng nghe: "Vậy cuối cùng thế nào?"

 

“Cuối cùng? Đương nhiên là mình mắng cả hai rồi.” Trì Tuyết ném chai coca đã uống xong xuống: “Lúc Phương Đào và cậu yêu nhau, cậu ta cũng xem như là bạn mình, nhưng chia tay rồi thì cậu ta chỉ là đàn em của mình thôi.”

 

Cô ấy đột nhiên đứng thẳng dậy, nghiêm túc nói: "Bạn học Tô Thời, mình nói cho cậu biết, sau này cậu phải coi cậu ta là đàn em, nên mắng thì phải mắng.”

 

Tôi dở khóc dở cười: "Đương nhiên, mình có bao giờ để tình cảm cá nhân lẫn vào công việc đâu.”

 

 

“Vậy thì được.”

 

Lúc trở lại văn phòng, ngoài trời đang mưa, tôi đứng nghe tiếng mưa rơi một lát, sau đó ném chậu cây vào thùng rác. Thuận tiện nhìn quanh mọt vòng, ném hết tất cả những thứ có liên quan đến Phương Đào đi, kể cả bùa bình an tôi phải leo mấy nghìn bậc thang mới xin được.

 

Di động rung lên, là Phương Đào. Cậu ta hẹn tôi ra ngoài gặp mặt nói chuyện.

 

“Nói đi, mười phút nữa tôi phải đi kiểm tra phòng rồi." Tôi nhìn đồng hồ, trong đầu nghĩ đến những phòng phải đi kiểm tra.

 

Nụ cười trên miệng Phương Đào cứng đờ: "Tô Thời...”

 

"Bây giờ là giờ làm việc, cậu nên gọi tôi là giáo sư Tô mới đúng quy định." Tôi ngắt lời cậu ta: "Tuy tôi không quá để ý đến cấp bậc, nhưng bây giờ không giống lúc trước nữa, vẫn nên phân biệt rõ ràng thì tốt hơn."

 

Tôi nhìn thấy Phương Đào siết chặt tay, cụp mắt trầm mặc một lúc: "Mấy ngày nay tôi suy nghĩ rất nhiều, hôm nay tôi chỉ muốn nói cho em biết, trước kia tôi từng yêu em, là thật lòng. Tôi biết trong cuộc tình này tôi là người sai, nhưng tôi mong đây chỉ là chuyện của giữa hai chúng ta, đừng liên lụy đến Tiểu Ngữ."

 

Tôi bừng tỉnh, thì ra nói nhiều như vậy là muốn tôi không làm khó Tô Ngữ.

 

Chữ “yêu” này, suốt bốn năm qua, đây là lần thứ hai tôi nghe thấy từ miệng Phương Đào. Lần đầu tiên là ngày cậu ta say rượu, lúc tôi đưa cậu ta về, cậu ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt mơ màng nói yêu tôi. Có vui không? Đương nhiên là có, tôi nhớ trước lúc rời đi còn cười hôn lên trán cậu ta nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/3.html.]

"Tô Ngữ không ở Khoa Ngoại thần kinh.” Tôi nói: “Muốn nhờ vả thì phải đến tìm Trì Tuyết, dù sao Tô Ngữ cũng ở khoa của cô ấy, còn nữa, Trì Tuyết sẽ không làm khó cô ta, bảo cô ta đừng trưng cái vẻ mặt bông sen trắng đấy nữa.”

 

Tôi thấy Phương Đào nhíu mày, bổ sung một câu: "Có thời gian thì tự bồi dưỡng thêm kiến thức, Trì Tuyết nhà tôi tốt tính, nếu chỉ liên lụy đến cô ấy, cô ấy sẽ không nói gì, nhưng nếu làm liên lụy đến bệnh nhân của cô ấy thì cô ấy sẽ không để yên đâu. Mong cậu tường thuật lại nguyên văn cho Tô Ngữ, cứ bảo là tôi nói.”

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Tôi thấy Phương Đào đang mấp máy miệng định nói gì đó.

 

"Hết mười phút rồi, tôi đi trước nhé, tạm biệt bác sĩ Phương.”

 

Xoay người đi được hai bước, tôi đột nhiên nhớ ngày đứng ở cửa nhìn thấy cậu ta hôn Tô Ngữ, thế là quay đầu lại.

 

“Đúng rồi, còn một câu nữa." Tôi đút hai tay vào túi: "Sau này đừng nói chữ ‘yêu’ với tôi, tôi không nghe nổi mấy lời ghê tởm đó.”

 

Sau đó tôi xoay người rời đi, không quay đầu lại. Tôi sẽ không quay đầu, nếu tôi quay đầu thì là tôi đáng đời. Cây tình yêu thuần khiết của tôi đã nở hoa, cây bị sâu thì phải nhổ tận gốc, còn sau này trồng lại thế nào, tôi không muốn suy nghĩ.

 

Lúc đi ngang qua khoa cấp cứu, tôi không ngờ sẽ gặp lại Việt Xuyên.

 

Việt Xuyên, Trì Tuyết và tôi là bạn học thời trung học, sau khi tốt nghiệp, tôi và Trì Tuyết học đại học y, còn Việt Xuyên thì đến đại học luật. Sau đó thì không gặp lại nữa.

 

Lúc người đàn ông kia nhìn về phía tôi, tôi đột nhiên giật mình.

 

4

 

Mấy năm trước, mẹ của Việt Xuyên phải nhập viện vì xuất huyết não, tôi là bác sĩ mổ chính.

 

Trước khi vào phòng phẫu thuật, Việt Xuyên đã nắm tay tôi, cầu xin tôi nhất định phải chữa khỏi cho mẹ anh. Lúc đó mắt anh đỏ bừng, thân thể không ngừng run rẩy, nhưng tôi chỉ có thể nói với anh là sẽ cố gắng hết sức.

 

Kết quả là ca phẫu thuật thất bại, tôi tận mắt chứng kiến điện tâm đồ của mẹ anh trở thành một đường thẳng, cũng chính miệng tôi tuyên bố bà tử vong.

 

Tôi không biết vẻ mặt lúc đó của mình thế nào, chỉ nhớ anh nghẹn ngào ôm tôi, sau đó gào khóc ôm lấy cơ thể lạnh lẽo của mẹ anh. Tôi nhớ đôi môi nhợt nhạt của mẹ Việt Xuyên, chỉ nhớ thân thể dần dần lạnh lẽo của bà. Tôi nhớ tới bóng dáng của bà đứng ở cổng trường lúc chúng tôi tan học, lúc nhìn Việt Xuyên, ánh mắt bà sáng lấp lánh, bà còn nắm tay tôi, vui mừng nói Tiểu Xuyên thậy may mắn khi có một người bạn như tôi.

Loading...