Điều này lại làm cho tôi nhớ tới ngày cậu ta tỏ tình, cụ thể tôi nhớ không rõ lắm, tôi chỉ nhớ rõ khuôn mặt non nớt nhưng vô cùng nghiêm túc của cậu ta lúc ấy. Cậu ta nói cậu ta thích tôi, nói sau này sẽ luôn chăm sóc tôi, khiến tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Nhưng hôm nay, vẫn khuôn mặt này, tôi lại cảm thấy trái tim rất lạnh.
Kỳ thật những chuyện Phương Đào đã làm cho tôi mấy năm nay có thể đếm trên đầu ngón tay, tôi cố gắng nhớ lại thì cũng chỉ có sinh nhật hàng năm cùng nhau ra ngoài ăn một bữa cơm, không còn gì nữa.
Lúc trước Trì Tuyết cười mắng tôi, nói tôi thật sự là yêu đương mù quáng. Thật ra thì tôi không phải yêu đương mù quáng mà chỉ là mỗi lần nghe được những lời này, trong đầu đều nhớ tới khuôn mặt nghiêm túc của Phương Đào, ánh mắt cậu ta sáng ngời, nói với tôi người khác đều là giả, chỉ có cậu ta là thật sự muốn đối tốt với tôi
Phương Đào không nhìn tôi, tay cầm kẹo giơ lên một lúc, thấy tôi không muốn nhận liền thu lại, đôi mắt đen kịt phản chiếu lại ánh sáng. Tôi cảm thấy bây giờ tôi không nhìn thấu Phương Đào nữa, hoặc là tôi chưa từng nhìn thấu cậu ta.
Cậu ta bằng tuổi Tô Ngữ, lúc học đại học từng yêu cô ta một thời gian, sau này Tô Ngữ ra nước ngoài nên hai người mới chia tay.
Tôi biết chuyện này bởi vì Phương Đào hoàn toàn không có ý định che giấu, hình nền và ốp điện thoại của cậu ta chính là ảnh Tô Ngữ.
Sau đó tôi và cậu ta yêu nhau, cậu ta liền thay ốp điện thoại, nhưng trong máy vẫn giữ lại ảnh. Tôi không nói gì, tôi cảm thấy mình lớn hơn cậu ta mấy tuổi, đương nhiên cũng phải rộng lượng một chút.
Xe dừng ở dưới lầu nhà trọ, tôi không xuống xe, cậu ta cũng không nhúc nhích. Tôi suy nghĩ rất lâu, không nhịn được mở miệng: "Phương Đào...”
“Chia tay đi!" Cậu ta ngắt lời tôi: "Tô Thời, chúng ta chia tay đi!”
Tôi chớp chớp mắt, như là đang tiêu hóa lời cậu ta vừa nói.
Đầu ngón tay cậu ta liên tục gõ vào tay lái. Tôi vẫn không nói gì, cậu ta cũng không sốt ruột, bên trong xe lâm vào yên lặng.
Tôi lại không liên quan mà nhớ tới bồn hoa trên bàn làm việc của mình, là món quà đầu tiên Phương Đào tặng tôi. Bốn năm nay, tôi luôn cảm thấy nó luôn không lớn lên, cứ nhỏ bé như vậy, mỗi ngày lúc tôi tưới nước cho nó đều sợ không thể nuôi sống nó.
Nó giống như đang châm chọc tôi.
Tôi cảm thấy rất ngột ngạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/2.html.]
Tôi muốn ra khỏi xe ngay bây giờ. Cho nên tôi không chút do dự nói được, sau đó mở cửa xe, lên lầu.
Tôi lấy chìa khóa từ trong túi ra thì thấy được Tô Ngữ ở phòng khách. Có lẽ tôi biết bộ dáng nhếch nhác của mình bây giờ, bởi vì tôi thấy được sự chế giễu trong mắt Tô Ngữ.
Tôi đứng im tại chỗ, cho đến khi phía sau truyền đến tiếng Phương Đào vào cửa.
Tôi đi vào phòng làm việc, lại đi vào phòng ngủ, dùng một cái túi giấy đựng đồ đạc ở bên trong.
Lúc quay lại phòng khách, tôi mới phát hiện mình căn bản chẳng có bao nhiêu đồ cả, hai cái áo khoác, một cái máy tính bảng, một cái bình giữ nhiệt, đây là tất cả những gì tôi có ở nhà Phương Đào trong bốn năm qua.
Phương Đào và Tô Ngữ ngồi trên sô pha trong phòng khách nhìn tôi, giờ phút này tôi rất muốn cười, bởi vì tôi đột nhiên phát hiện cảnh tượng này giống như tôi là một vị khách không mời đến sắp bị đuổi đi, còn bọn họ là người một nhà.
"Chị họ!" Lúc tôi xoay người, Tô Ngữ gọi tôi lại: "Hôm nay đã khuya rồi, hay là chị ở lại đây?"
Nửa tiếng sau khi Phương Đào nói chia tay với tôi, Tô Ngữ lại bày ra dáng vẻ chủ nhà nói chuyện với tôi.
Tôi không quay đầu lại, đặt chìa khóa lên tủ trước cửa rồi ôm cái thùng xoay người rời khỏi đó.
Sau đó, tôi hẹn Trì Tuyết ra ngoài uống rượu, mơ mơ màng màng ngửi thấy mùi bạc hà như có như không đã từng rất quen thuộc, là mùi hương của Việt Xuyên trong trí nhớ... Tôi dường như đã gặp lại bóng dáng thâm trầm lạnh lẽo ở sâu trong kí ức.
Trong lúc m.ô.n.g lung, lúc người đàn ông ấy nhìn về phía tôi, ánh mắt đó sâu đến mức khiến tôi giật mình.
3
Không biết có phải Phương Đào cố ý tránh tôi hay không, tôi rất ít khi chạm mặt cậu ta ở bệnh viện, nhưng thỉnh thoảng lại gặp Tô Ngữ, cô ta vẫn cười gọi tôi là chị họ, nhưng Trì Tuyết thì vô cùng ghét cô ta, ngày nào cũng ở bên cạnh tôi phàn nàn về Tô Ngữ.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
“Suốt ngày chỉ biết khóc, không biết làm sao mà cô ta có thể trở thành ‘thiên tài y học’ được." Trì Tuyết cắn ống hút phàn nàn với tôi: "Cậu còn nhớ bệnh nhân bị tai nạn lúc trước không? Chính là người đã vào khoa ngoại thần kinh của các cậu, sau đó lại chuyển sang khoa ngoại lồng n.g.ự.c của bọn mình, lúc làm phẫu thuật mở lồng n.g.ự.c khâu lại, cô ta đè vào mạch m.á.u bên cạnh làm xuất huyết khiến cuộc phẫu thuật vốn chỉ năm tiếng rưỡi kéo dài đến bảy tiếng mới xong.”