Bác sĩ Tô và Luật sư Việt - 14
Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:38:07
Lượt xem: 876
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngón tay tôi cuộn lại một chút, cảm giác anh nắm càng chặt hơn.
Tôi mặc kệ, không động đậy nữa.
Thời gian sau đó lại khôi phục yên tĩnh, Việt Xuyên cũng bắt đầu chuẩn bị vụ án mới, không có nhiều thời gian đến bệnh viện như trước, nhưng chúng tôi vẫn duy trì thói quen call video, tuy rằng phần lớn thời gian đều là đang gọi dở chừng tôi đều tạm thời bị bệnh nhân gọi đi.
Tối nay, tôi vừa chuẩn bị tan ca thì nhận được điện thoại của Việt Xuyên: "Em có thể tới đón anh không?"
Giọng nói khàn khàn trầm thấp truyền vào lỗ tai, tôi nhíu nhíu mày: "Anh uống rượu à?
Người bên kia điện thoại nhẹ nhàng lên tiếng.
Tôi giận anh vì sao mới khỏi bệnh mà đã uống rượu nên tắt máy, dựa theo địa chỉ anh cho tìm đến.
Lúc tới đón người, anh đang dựa trên sô pha, dưới ánh mắt đầy ẩn ý của mấy người đồng nghiệp, tôi đưa Việt Xuyên đi.
Tôi vốn định đưa anh về nhà, nhưng người này lên xe liền mơ mơ màng màng, không hỏi được địa chỉ nhà anh, cuối cùng chỉ có thể đưa anh về nhà mình.
Cũng may tuy rằng mơ hồ, nhưng không giả điên khiêng đồ cổ, say nhưng cũng có đủ phẩm chất.
Tôi đỡ anh lên giường nằm, tôi đưa tay cởi nút áo khoác của anh, anh xoay tới xoay lui không cho tôi cởi, chuẩn dáng vẻ trinh tiết liệt phụ.
Tôi tức giận nở nụ cười, véo má anh một cái, cõ lẽ bị đau nên anh buông tay ra, tôi nhân cơ hội cởi áo khoác của anh, xoay người đi nhà vệ sinh lấy khăn lông ướt lau trán cho anh.
Đang lau, anh đột nhiên mở mắt, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Tô Tiểu Thời.”
Ánh mắt của anh thanh tỉnh, tôi thậm chí hoài nghi có phải anh thật sự uống say hay không.
Đôi mắt anh đột nhiên ngấn nước, tôi hoảng sợ, đây là muốn khóc sao?
“Tô Tiểu Thời. Tô Tiểu Thời. Tô Tiểu Thời. Tô Tiểu Thời...”
Anh gọi, tôi đáp lại từng tiếng một.
Càng về sau tôi cảm giác được mình bị gọi đến đỏ mặt anh mới dừng lại.
Nhưng anh vẫn nhìn tôi, ánh mắt vốn trong veo che dấu dưới ngấn nước mắt, trải lên một tầng sương mù, tôi cảm thấy mình có lẽ sắp lún vào trong đôi mắt này.
"Tô Tiểu Thời," Anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, như là nắm chặt cái gì: "Em có thể... có thể thích anh không? Anh rất thích em.”
Ngữ khí hèn mọn lại đáng thương, mang theo chút khóc nức nở sau khi say rượu.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Tôi lặng lẽ nhìn Việt Xuyên.
Chúng tôi đến rất gần, gần đến mức tôi thậm chí có thể ngửi thấy mùi rượu trên người anh, còn mang theo mùi bạc hà như có như không.
Nó làm tôi nhớ đến kẹo bạc hà mà anh thường gửi cho tôi, trong lành, y hệt bây giờ.
Tôi than nhẹ một tiếng, cúi người.
Một nụ hôn rơi xuống khóe miệng Việt Xuyên, rồi một nụ hôn rơi xuống sống mũi Việt Xuyên. Cuối cùng, tôi hôn nhẹ vào mắt anh.
Tôi thậm chí có thể cảm nhận được lông mi anh khẽ run, cũng có thể nghe thấy tiếng tim đập nhanh hơn, chỉ là không biết là của tôi hay của anh, hay là của chúng tôi.
Tôi biết, tôi đã sớm d.a.o động, trong một khoảnh khắc không tên nào đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/14.html.]
Tôi không phải là người nhớ chuyện cũ, chỉ duy nhất đó đối với anh, nó lặp đi lặp lại.
16.
Tôi tên là Việt Xuyên. Tôi có một người bạn nối khố tên là Trì Tuyết.
Ngày đầu tiên khai giảng lớp 11, tôi đang chờ cô ấy ăn cơm như thường lệ thì thấy cô ấy hào hứng lôi kéo một cô bé giới thiệu cho tôi, nói là bạn thân của cô ấy.
Tôi không quan tâm.
Trì Tuyết từ nhỏ đến lớn có rất nhiều bạn.
Ta khách khí chào hỏi cô bé đó, bên tai vang lên giọng nói mềm mại của cô bé đó: “Tôi là Tô Thời.”
Sau đó, Trì Tuyết và Tô Thời giống như hình với bóng, tôi và Trì Tuyết chơi với nhau nhiều năm, giờ trở thành nhóm bạn ba người.
Trì Tuyết thích làm ầm ĩ, chơi đùa, mỗi ngày đều líu ríu giống như chim sẻ nhỏ.
Lúc thì “Tô Tiểu Thời, cậu thấy bộ quần áo này đẹp không?”
Lúc thì “Tô Tiểu Thời, cậu cho mình xem bài với.”
Lúc lại là “Tô Tiểu Thời, hôm nay bọn mình dọn vệ sinh nhé.”
“Tô Tiểu Thời” là biệt danh Trì Tuyết đặt cho cô ấy, Trì Tuyết cảm thấy gọi vậy rất thú vị. Tôi cũng cảm thấy vậy.
Tô Thời không náo nhiệt Trì Tuyết, mỗi lần Trì Tuyết quấn cô ấy, cô ấy chỉ híp mắt cười đáp lại.
Tôi không hiểu, Tô Thời kiên nhẫn như vậy với tất cả mọi người sao?
Tôi và Tô Thời không nói chuyện nhiều lắm, nhiều nhất là chào hỏi trên hành lang, lúc thu bài thì gật đầu một cái. Ngoài ra thì không có gì khác.
Tôi càng không hiểu rõ. Tô Thời dường như không từ chối sự nhiệt tình của Trì Tuyết.
Nhưng tôi cũng không để ý.
Sau một thời gian dài, tôi phát hiện Tô Thời không thích ăn măng, lúc dọn sinh, Trì Tuyết vẫn hay đùa nghịch, Tô Thời lại không nề hà, cho nên tôi lặng lẽ nhìn hai người bọn họ chơi, còn mình thì nhanh chóng quét dọn sạch sẽ.
Tan học cùng nhau về nhà, tôi đi theo sau hai cô gái, nhìn mái tóc đuôi ngựa của Tô Thời lắc qua lắc lại, theo bản năng đi đến bên cạnh cô ấy, để cô ấy đi vào bên trong.
Dần dần, tuy chúng tôi không thường xuyên nói chuyện với nhau, nhưng tôi lại luôn nhìn thấy cô ấy giữa đám đông.
Tô Thời luôn cười rất nhẹ, thỉnh thoảng đôi mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, tôi nghĩ, cô ấy giống như mặt trăng.
Sau đó Tô Thời và Trì Tuyết thì thầm với nhau, cũng sẽ thường xuyên nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi không rõ. Dù sao thì lúc nào tôi cũng thấy lo lắng.
Có một quãn khoảng thời gian, Trì Tuyết luôn vắng mặt trong hoạt động của ba người chúng tôi, với đủ các loại lý do vớ vẩn.
Trì Tuyết không ở bên cạnh, bầu không khí giữa tôi và Tô Thời sẽ trở nên trầm mặc, tôi có thể cảm nhận được ánh mắt Tô Thời vẫn luôn bám theo tôi, mang theo vui vẻ.
Nghĩ đến sự bất thường của Trì Tuyết dạo gần đây, tôi mơ mơ hồ hồ cảm thấy hình như Tô Thời thích tôi. Lòng tôi cũng thấy vui, định tìm một cơ hội nói thẳng.
Nào ngờ còn chưa tìm được cơ hội, cha tôi lại tìm ra nhà mới của tôi và mẹ. Ông ta vừa mới ra tù, là tù vì tội bạo lực gia đình. Cha tôi ăn ăn vạ không đi, quỳ xuống cầu xin mẹ tôi tha thứ, cũng quỳ xuống ôm tôi và nói "xin lỗi" với tôi.
Mẹ tôi đã tha thứ cho ông ta và tôi cảm thấy hơi xúc động. Nhưng tôi vẫn lo lắng.