Bác sĩ Tô và Luật sư Việt - 13
Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:36:57
Lượt xem: 726
Anh biết làm sai đề, nhưng sau khi làm xong cũng không lật qua mấy lần, anh biết ghi chép, nhưng trước khi thi cũng chỉ vội vàng thoáng nhìn, anh sẽ đúng hạn hoàn thành bài tập, nhưng cũng sẽ thất thần khi giáo viên giảng bài.
Khi đó tính tình của Việt Xuyên cũng không hoạt bát lắm, nhưng thỉnh thoảng anh sẽ nói đùa với tôi và Trì Tuyết, kể chuyện cười sứt sẹo nhạt nhẽo anh học được từ trên ti vi.
Mỗi lúc tôi và Trì Tuyết nghe xong đều sẽ chê cười anh, cho dù hầu hết đều là Trì Tuyết đều ôm bụng cười ngặt nghẽo, còn tôi ở một bên nín cười. Lúc này Việt Xuyên mới hiếm khi tỏ vẻ bực bội, bối rối, anh sẽ mím môi, xoay người quay đầu rời đi, thỉnh thoảng quay đầu nhìn tôi và Trì Tuyết, bảo đảm rằng hai chúng tôi vẫn đi theo sau anh.
Thực sự trong hồi ức của tôi, hồi ức liên quan đến Việt Xuyên không nhiều lắm, phần lớn đều là lúc ba chúng tôi ở bên nhau.
Tôi lại nhớ tới lần gặp anh ở phòng cấp cứu, thấy cả người anh toàn là máu, thật ra tôi không còn nhớ lúc ấy mình đã suy nghĩ đến đi gì, tôi chỉ nhớ mình vô cùng sợ hãi. So với hoảng loạn, cảm xúc trong lòng tôi còn sợ hãi nhiều hơn.
Tôi nhẹ nhàng thở một tiếng, chợt thoáng nhìn đôi mắt anh chậm rãi mở ra. Tảng đá trong lòng cuối cùng rơi xuống đất.
Việt Xuyên đã ở lại bệnh viện một tuần và cơ thể hồi phục nhanh chóng, các xét nghiệm sau đó cho thấy không có di chứng gì.
Chính anh cũng đang tự chứng minh điểm này, chỉ ngày thứ tư sau ca phẫu thuật, anh đã bắt đầu làm việc trên giường bệnh.
Tôi vẫn mỗi ngày đều đi qua thăm anh như trước, sẽ nói chuyện với anh một lúc.
Mỗi ngày tôi đều qua đi nhìn anh.
“Nghe nói cam kết phẫu thuật là em ký à?”
Tôi gật gật đầu, vừa định giải thích.
“Với thân phận bạn gái sao?” Đôi hồ ly mắt hơi nhướn lên.
Tôi im lặng, "Không phải, là bạn bè.”
Anh không nói nhiều, chẳng hề để ý đáp một câu "Ồ.”
Có lẽ là bệnh nặng mới khỏi, sắc mặt của anh hơi tái nhợt, nhưng cũng may mỗi ngày anh đều an phận ăn xong cơm tôi mang đến.
Ngày xuất viện, tôi đưa anh đến cửa, anh cười với tôi, "Vậy tôi đi trước.”
Tôi gật đầu: "Về nhà nhớ đừng làm việc quá sức, tiền sau này có thể kiếm lại, mạng chỉ có một thôi, phải ăn cơm đàng hoàng, bệnh viêm dạ dày nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, chú ý làm việc và nghỉ ngơi, nhớ phải uống thuốc, đừng vì công việc mà quên..."
Tôi nói một hồi, khóe miệng Việt Xuyên ẩn chứa nụ cười nhìn tôi, tôi thở hổn hển, anh liền ngắt lời tôi.
“Tôi cảm thấy," Ánh mắt anh sáng quắc: "Có lẽ tôi không nhớ rõ lắm, muốn nhờ bác sĩ Tô mỗi ngày đều nhắc nhở tôi một chút.”
Tôi không nói gì, mà anh cứ nhìn tôi như vậy.
“Được.”
Sau khi tôi đồng ý, mi mắt anh run rẩy, cuối cùng lộ ra một nụ cười với tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/13.html.]
15
Một tuần sau, Việt Xuyên bị tôi cưỡng chế ở trong nhà, anh sảng khoái đồng ý nhưng với điều kiện mỗi ngày phải call video.
Tôi cũng đồng ý, tôi cũng muốn giám sát anh ăn cơm uống thuốc.
Mấy ngày nay trông anh có vẻ rất bận, mỗi lần video call đều thấy anh đang mở máy tính, tôi mơ hồ nhìn thấy mấy chữ “Cao ốc Giang Nam”, trong lòng suy đoán có lẽ có liên quan đến vụ án lần trước.
Một tháng sau, Việt Xuyên đã hồi phục bảy tám phần.
Hôm nay anh đến kiểm tra lại, tôi nhận lấy phim của anh, vui vẻ nói với anh: "Anh sắp khỏi hẳn rồi, cũng không có di chứng và biến chứng, sau này phải chú ý nghỉ ngơi."
Anh cười gật đầu, "Buổi trưa có muốn cùng ăn cơm không? Tôi đến văn phòng chờ em.”
“Được.”
Sau khi khám bệnh xong, tôi trở lại văn phòng. Quả nhiên thấy Việt Xuyên lại ôm máy tính.
"Đi à?" Việt Xuyên giả vờ tắt máy tính khi thấy tôi bước vào.
"Vẫn còn hơi sớm", tôi kiểm tra đồng hồ, "Anh có thể tiếp tục, nhưng hãy dừng lại ngay nếu cảm thấy không thoải mái".
Thấy anh gật đầu, tôi ngồi xuống ghế và bắt đầu xem tài liệu.
Chưa xem được mấy phút, thật sự là chịu không nổi bên cạnh luôn có tới ánh mắt nhìn tới, đành phải buông sách xuống, "Làm sao vậy?"
Việt Xuyên từ từ đóng máy tính lại: "Anh làm xong rồi."
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
"Vậy bây giờ anh muốn đi ăn cơm không?" giờ này ăn cơm quá sớm, buổi chiều sẽ đói.
Anh lắc đầu, "Không cần, em cứ xem tài liệu của em, tôi tiện thể xem vài thứ.”
Phòng làm việc lớn như vậy, không biết anh muốn tiện thể xem cái gì.
Tôi thở dài, cầm lấy áo khoác mặc vào.
“Đi thôi, tôi biết có một quán canh cá ngon lắm.”
Vì Việt Xuyên còn đang dưỡng bệnh, cho nên tôi lái xe đến. Tôi dừng xe ở đường cái đối diện, định cùng anh đi qua.
Chờ đến lúc đèn xanh, có người va phải tôi làm tôi lảo đảo về phía trước, may mà Việt Xuyên giữ tôi lại.
Người qua đường vội vàng xin lỗi, tôi cười cười đáp không sao. Tôi quay đầu lại định cảm ơn Việt Xuyên. Anh lại thuận thế dời cánh tay đang đỡ chuyển xuống cầm lấy bàn tay tôi, tôi tránh cũng không tránh được.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh lại thấy anh nhìn về phía trước, từ từ nói: “Đông người quá, anh dắt cho an toàn.”