Lúc ra ngoài, tôi thấy đôi mắt của Tô Ngữ ửng hồng, tôi cúi mắt, không nói chuyện. Tôi không có nghĩa vụ phải an ủi hai người họ, trị bệnh cứu người là bổn phận của tôi, nhưng tôi lại không phải là thánh mẫu. Mấy lời thiện chí, tôi chỉ nói một lần.
Việt Xuyên cũng cần mẫn tới đây, hôm nay anh mua thuốc cảm mang tới, ngày mai lại đúng lúc đi ngang qua đưa bữa trưa, hôm sau lại hẹn Trì Tuyết ăn cơm nhân tiện rủ tôi đi, tóm lại là lý do không thiếu.
Lúc mới bắt đầu, tôi còn có thể tự thuyết phục mình có lẽ là anh có việc thật, sau đó thì tôi thật sự không thể nhịn được nữa.
Cuối cùng có một lần Việt Xuyên gõ cửa bước vào, tôi cau mày gọi anh một tiếng: “Việt Xuyên, luật sư rảnh thế sao?”
Anh ngồi trên sô pha: “Không rảnh, nhưng tôi mệt xin nghỉ không được sao?”
Tôi há miệng thở dốc: “Anh nói anh hiểu những lời tôi nói trước đó rồi mà.”
Giọng tôi bé lại rất rõ ràng.
Động tác uống nước của Việt Xuyên hơi dừng một chút: “Tôi biết.”
Tôi cảm giác rất đau đầu: “Anh……”
“Nhưng tôi cũng nói, tôi không thiếu một người bạn như em.”
Đôi mắt đen láy của Việt Xuyên nhìn qua, đôi môi mỏng ánh lên vệt nước.
14
Tôi quay đầu đi, không muốn nhìn anh nữa. Bởi vì trong ánh mắt của anh, tôi thấy vẻ nghiêm túc lạ thường.
Sau đó, Việt Xuyên vẫn liên tục tìm lý do để tới văn phòng của tôi, thậm chí sẽ mang theo máy tính tới làm việc trong văn phòng. Anh còn thường xuyên mang đồ tới cho tôi, lúc là kẹo, lúc là chocolate nóng, lúc lại là thú bông, còn có cả chậu xương rồng.
Anh nói xương rồng dễ sống, bảo tôi không cần quá để tâm.
Dần dần tôi sẽ bỏ vài viên kẹo vào túi áo khoác, cảm giác không thoải mái thì ngậm mấy viên, cũng sẽ hé cửa sổ vào ngày mưa, để xương rồng hóng gió, hoặc là ôm thú bông nghỉ vào giấc trưa hiếm có.
Sau đó Việt Xuyên lại đến, tôi cũng tùy anh.
Sáng sớm hôm nay, tôi không gặp Việt Xuyên ở văn phòng, tôi tưởng anh dậy muộn, nhưng cả ngày hôm nay tôi không gặp anh. Có lẽ hôm nay anh hơi bận.
Nhưng hai ngày sau đó, tôi cũng không nhìn thấy Việt Xuyên. Trong lòng tôi có chút bất an, lập tức lại tự giễu, nhìn xem, thói quen đúng là đáng sợ, chẳng qua là Việt Xuyên vài ngày không tới mà thôi, tôi đã vô thức hơi nhớ anh.
Tô Thời, mày không được như vậy, đã hạ quyết tâm rồi, lặp đi lặp lại không phải tính cách của mày. Trong lòng tôi không ngừng tự nói với mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/12.html.]
Tôi nghĩ Việt Xuyên không đến cũng không sao, chẳng qua chỉ là trở lại cuộc sống trước kia mà thôi. Không có gì to tát cả.
Nhưng cuộc sống lại nói với tôi rằng sự thay đổi luôn đến rất nhanh.
Tôi lại gặp Việt Xuyên ở khoa cấp cứu, nhưng lần này không phải vì viêm dạ dày mà là tai nạn ô tô.
Lúc tôi đến, bác sĩ Khoa Cấp cứu đang băng bó cho anh.
Tôi nhìn anh nằm trên giường bệnh chợt đỏ hoe mắt.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Mái tóc vốn đã được xử lý tinh tế của anh hiện tại mềm mại phủ trên trán, thái dương, sườn mặt, cằm đầy vết máu, thậm chí ngay cả bộ âu phục màu đen cũng nhuốm m.á.u đến thẫm màu. Anh buông tay bên mép giường, đong đưa theo động tác của bác sĩ. Vì mất m.á.u quá nhiều, môi anh gần như tái nhợt, cặp mắt hồ ly giờ phút này nhắm chặt.
Tôi phát hiện cơ thể mình lúc đó như cứng đờ, nhưng vẫn cố ép bản thân mình đến xem kết quả kiểm tra của Việt Xuyên. Tôi biết bây giờ nên làm gì mới tốt.
Vì tai nạn ô tô bị thương ở phần đầu, huyết áp hạ liên tục, cần phải nhanh chóng làm phẫu thuật.
Thời gian rất gấp mà người thân ít ỏi của Việt Xuyên cũng không ở trong nước, không có cách nào để tới ký giấy đồng ý phẫu thuật. Còn trưởng khoa lại đang tiến hành một cuộc phẫu thuật khác.
Sau khi trao đổi khẩn cấp, tôi ký tên sau cuộc gọi cho chủ nhiệm khoa.
Trước khi vào phòng phẫu thuật, tôi nhai hết một viên kẹo, cẩn thận khử trùng, hít một hơi thật sâu trước cửa.
Bác sĩ mổ chính là giáo sư Tống, thầy của tôi, còn tôi tự nguyện xin làm phụ mổ cho thầy.
Cũng may vết thương cũng không quá nặng, hẳn là lúc bị xe đâm, theo bản năng Việt Xuyên đã làm động tác bảo vệ. Cuộc phẫu thuật không kéo dài lâu và tôi thậm chí còn cảm thấy rất nhanh.
Việt Xuyên được đưa vào phòng bệnh.
Tôi ngồi ở bên giường bệnh của anh, nghĩ thầm, tại sao lúc nào gặp người đàn ông này cũng luôn là ở bệnh viện chứ?
Tay phải tôi chống cằm, nhìn từ trán đến đôi mắt, mũi, lại đến bờ môi của anh, nhìn thật kỹ.
Hôm nay là ngày thứ hai, Việt Xuyên vẫn chưa tỉnh.
Hai ngày nay tôi nhìn anh, thường xuyên nhớ tới thời trung học. trong lớp, Việt Xuyên cũng không phải học sinh có thành tích đặc biệt tốt, chỉ có thể xem như bình bình giữa chừng, có lẽ là sự trầm mặc ít nói của anh khiến người khác cảm thấy anh là người sau này sẽ tiến bộ.
Nhưng sự thật thì cũng không tiến bộ mấy, thành tích vẫn như vậy, bình bình giữa chừng.