Bác sĩ Tô và Luật sư Việt - 11

Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:36:10
Lượt xem: 882

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng cục m.á.u đông này ở đâu ra?

 

Không bao lâu sau, cậu ta tỉnh lại.

 

“Lúc trước cậu đã ngất xỉu lần nào chưa? Ngất khoảng bao lâu?”

 

Mặt Phương Đào gầy hơn rất nhiều, ánh mắt rất mệt mỏi: "Khoảng một tuần trước có ngất xỉu một lần, nhưng lúc đó tôi cứ nghĩ là do mình không nghỉ ngơi đủ nên không đi kiểm tra…Nghiêm trọng lắm sao?”

 

Tôi cười cười: "Không nghiêm trọng, chỉ là một cục m.á.u đông thôi.”

 

Tôi thấy cậu ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn có vẻ rất lo lắng, cuối cùng vẫn không đành lòng nói: "Thật sự không nghiêm trọng, cậu còn không tin vào kỹ thuật của tôi à?”

 

“Tin, tôi tin." Cậu ta vội vàng nói.

 

“Vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt, chiều nay tôi sẽ thông báo thời gian phẫu thuật cụ thể cho cậu. Nếu cậu có vấn đề gì thì cứ gọi tôi.” Tôi dặn dò cậu ta mấy câu, lúc ra khỏi phòng bệnh liền nhìn thấy Tô Ngữ đang chờ ở bên ngoài.

 

“Cô có thể vào thăm cậu ta, không có vấn đề gì lớn đâu, không cần lo lắng.”

 

Tô Ngữ nhìn tôi một lát rồi gật đầu. Tôi cũng xoay người trở về văn phòng chuẩn bị phẫu thuật cho Phương Đào.

 

Buổi tối, Việt Xuyên đến văn phòng tạm biệt tôi, tôi cười dặn dò anh: "Sau này phải ăn cơm đàng hoàng đấy, đến bệnh viện nhiều cũng không tốt.”

 

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

Anh thuận miệng trả lời một tiếng.

 

Lúc này Việt Xuyên đã quay lại dáng vẻ thường ngày, tôi đột nhiên cảm thấy hơi tiếc nuối, tiếp đó anh làm như lơ đãng hỏi: “Hôm nay, lúc em nghe điện thoại, tôi nghe thấy em nhắc đến Phương Đào, bạn trai cũ của em đúng không? Cậu ta bị làm sao vậy?”

 

Tôi không ngạc nhiên với chuyện anh biết Phương Đào, nhưng vẫn cảm thấy câu hỏi này của anh hơi kỳ lạ, trả lời: “Trong não cậu ta có một cục m.á.u đông, có thể sẽ phải phẫu thuật.”

 

“Rất nghiêm trọng sao?" Ánh mắt anh hơi né tránh.

 

Cuối cùng tôi cũng nghe ra có gì đó không đúng: “Không nghiêm trọng, phẫu thuật xong sẽ không để lại di chứng gì cả.”

 

Nói xong câu đó, rõ ràng tôi nhìn thấy Việt Xuyên thở phào một hơi, trong lòng càng nghi ngờ: “Hình như anh rất quan tâm đến cậu ta?”

 

Không ngờ Việt Xuyên lập tức xị mặt: “Bớt nói nhảm.”

 

Tôi nhịn cười: "Không còn sớm nữa, lát nữa tôi còn phải đi thăm bệnh cho Phương Đào, không tiễn anh nhé.”

 

Việt Xuyên nghe vậy liền ngồi xuống sô pha, dưới ánh mắt khó hiểu của tôi, anh nghiêm túc nói: "Tôi cảm thấy nếu giờ đi về sẽ gặp chuyện gì đó ngoài ý muốn, hơn nữa tôi cũng chưa ăn tối, chờ em xong việc thì đi ăn luôn.”

 

Tôi: "…?”

 

Tôi liếc anh một cái, nhìn anh cầm điện thoại trả lời tin nhắn, lại nhớ tới chuyện hôm nay anh cũng là bệnh nhân, chỉ có thể bất đắc dĩ nói: “Vậy anh ở đây chờ tôi một lát.”

 

Anh ngoan ngoãn gật đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/11.html.]

Thấy thế, tôi mới hài lòng đi ra ngoài.

 

Lúc đến phòng bệnh của Phương Đào, cậu ta đang nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh đèn đường lờ mờ, tôi không thể nhìn rõ vẻ mặt của cậu ta.

 

13

 

Có lẽ nghe được tiếng có người bước vào, Phương Đào quay đầu lại nhìn tôi rồi cười.

 

Một đêm trước khi phẫu thuật, giữ được tâm trạng vui vẻ là điều vô cùng quan trọng đối với bệnh nhân.

 

“Cậu thấy thế nào rồi? Có chỗ nào thấy không thoải mái không?”

 

Phương Đào lắc đầu, tủm tỉm cười.

 

“Vậy cậu nghỉ ngơi cho khỏe, đừng lo lắng quá.” Nói rồi, tôi xoay người rời đi.

 

Đột nhiên Phương Đào giữ lấy tay tôi, đôi mắt đào hoa sáng rực: “Tô Thời, em có thể đừng thích...”

 

“Phương Đào,” đôi mắt của cậu ta lúc này lại khiến tôi nhớ tới lúc trước cậu ta từng nói sẽ mãi tốt với tôi: “Chúng ta đã chia tay rồi.”

 

Lúc trước, tôi không do dự đồng ý ngay với cậu ta.

 

Sắc mặt cậu ta trắng nhợt vài phần, vẫn cố chấp như cũ hỏi: “Tôi biết, tôi chỉ muốn nói có thể đừng thích…”

 

Tôi lại ngắt lời cậu ta lần nữa: “Ý tôi là, từ nay về sau tôi thích ai cũng không còn liên quan gì đến cậu cả.”

 

Còn bây giờ, tôi thong thả mà kiên định từ chối lời cậu ta. Tôi không quan tâm trước kia cậu ta có thật sự thích tôi hay không, cũng không quan tâm hiện giờ cậu ta thích Tô Ngữ hay vì hối hận nên lại thích tôi, chuyện này không còn liên quan đến tôi nữa. Tôi không muốn tính toán xem chuyện tình cảm này ai đúng ai sai, đến lúc nên kết thúc thì kết thúc.

 

Cuối cùng Phương Đào buông tay của tôi ra, uể oải nằm xuống, tôi nói một câu “Cậu nghỉ ngơi cho khỏe” rồi rời đi.

 

Đóng cửa xoay người lại, đột nhiên tôi thấy Việt Xuyên như không chờ nổi bên ngoài cửa: “Sao anh lại tới đây?”

 

Anh nhìn thoáng qua phòng bệnh phía sau tôi: “Thấy em mãi không quay lại nên anh tới tìm em.”

 

Tôi gật gật đầu, không hoài nghi gì cả: “Vậy giờ đi ăn cơm thôi.”

 

Đôi mắt Việt Xuyên sáng lên: “Được.”, tâm trạng vui vẻ như động vật nhỏ vẫy đuôi.

 

Tôi tính thời gian, lấy di động ra gọi điện thoại cho Trì Tuyết: “Cậu xong chưa? Ra ngoài ăn cơm.”

 

Tôi cất điện thoại vào túi, giả vờ như không nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cúi đôi mắt hồ ly trông vô cùng tủi thân kia, bất giác cong môi.

 

Cuối cùng, bữa cơm này cũng trôi qua trong sự oán niệm của Việt Xuyên và vẻ đúng lý hợp tình của Trì Tuyết và tôi.

 

Ngày hôm sau, ca phẫu thuật rất thành công.

 

 

Loading...