12
"Cậu còn nhớ lúc trước cậu nói với mình là cậu thích Việt Xuyên, cuối cùng cậu ấy càng ngày càng xa cách chúng ta không?”
Cô ấy thấy tôi gật đầu liền nói tiếp: "Thật ra lý do của cậu ấy lúc đó không hoàn toàn là giả, nhà cậu ấy thật sự có chuyện. Mấy ngày đó, cha Việt Xuyên tìm được nhà họ...”
"Cậu còn nhớ có một ngày Việt Xuyên không đi học không, đó chính là ngày cậu ấy đánh người cha uống say kia nhập viện... Đó cũng là lý do vì sao cậu ấy nhất định muốn học đại học luật. Cậu ấy nói cả đời này cậu ấy cũng sẽ không tha thứ cho người đàn ông đó, cậu ấy làm luật sư, chính là vì muốn bảo vệ những người bị tổn thương. Cậu ấy nói chỉ cần người đàn ông đó tới lần nào, cậu ấy có thể tống ông ta vào tù lần đó.”
Tôi ngơ ngác lắng nghe, thật ra tôi cũng mơ hồ đoán được, biết vì sao trước kia Việt Xuyên lại làm lơ tôi. Nhưng thật ra là nguyên nhân gì đã không còn quan trọng nữa, đó đều là quá khứ rồi. Bỏ lỡ rồi thì không thể níu kéo được nữa.
Mấy ngày sau đó tôi không gặp lại Việt Xuyên, tôi cũng không biết chuyện về dì Lục trong lòng tôi đã hoàn toàn được giải quyết chưa, nhưng tôi mơ hồ có thể cảm nhận được rào cản giữa tôi và Việt Xuyên đã dần được thái dỡ.
Lúc tôi ra khỏi phòng phẫu thuật thì gặp Phương Đào, tôi kinh ngạc nhìn gương mặt mệt mỏi của cậu ta, đoi mắt thâm quầng, cằm lún phún râu.
Lúc nhìn thấy tôi, đôi mắt hoa đào của cậu ta hơi sáng lên.
Trước kia tôi thích nhất là đôi mắt này của Phương Đào, trong đôi mắt ấy tôi có thể nhìn thấy núi non hồ biển, là khí phách thiếu niên, là ánh trăng dịu dàng, nhưng hôm nay, trong đôi mắt này còn lại gì?
Tôi vòng qua Phương Đào đi tìm Trì Tuyết. Cậu ta cũng chẳng phải là mặt trăng của tôi, việc gì tôi phải quan tâm?
Chuyện tôi không ngờ tới là, tôi lại gặp lại Việt Xuyên ở Khoa Cấp cứu.
Tôi nhíu mày: "Lại viêm dạ dày à?”
Việt Xuyên thấy tôi đi vào thì hơi nâng người dậy, bị tôi đè vai lại: “Anh cứ nằm đi.”
Có lẽ là vì đang bị bệnh, hôm nay Việt Xuyên ngoan ngoãn lạ thường, gật gật đầu nằm xuống. Đôi mắt hồ ly nhìn chằm chằm vào tôi, không có sự áp bức ngày thường, đuôi mắt hơi hồng lại khiến anh trông hơi đáng thương. Tôi nhìn anh, lần đầu tiên cảm giác anh là một bệnh nhân.
"Không ăn cơm đàng hoàng sao?" Tôi ngồi trên ghế bên cạnh, cười hỏi anh.
Anh không nói gì, lắc đầu rồi lại gật đầu.
Tôi đáon không ra ý của anh, chỉ có thể rót cho anh một cốc nước nóng trước.
Anh cúi đầu uống một ngụm, vẫn không nói gì.
Thấy bầu không khí càng lúc càng gượng gạo, tôi nói: “Vậy anh nghỉ ngơi trước…”
Còn chưa nói xong, đã thấy anh nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, há miệng. Tôi nhẫn nại cúi người hỏi: "Làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bac-si-to-va-luat-su-viet/10.html.]
Anh mím môi, dưới ánh mắt dò hỏi của tôi, nói một câu: "Tôi muốn ăn cháo.”
Tôi ngẩn người, không khỏi bật cười: "Được, chờ tôi một chút.”
Sau đó anh mới buông tay tôi ra.
Lúc ra khỏi cửa phòng, tôi chợt phát hiện Việt Xuyên lúc này giống như một đứa trẻ cần được dỗ dành. Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng không hiểu sao tâm trạng của tôi lại hơi vui vẻ, chắc là vì hiếm lắm mới nhìn thấy Việt Xuyên như vậy.
Lúc tôi cầm cháo trở về, Việt Xuyên đang nhắn tin cho người khác, thấy tôi đi vào, không chút hoang mang buông điện thoại xuống, chống cái bàn nhỏ lên, khoanh chân ngoan ngoãn ngồi ở trên giường, giống như động vật nhỏ chỉ chờ được cho ăn.
Tôi vừa cho cháo vừa hỏi anh: "Sao không ăn cơm đàng hoàng? Là có vụ án khó giải quyết sao?”
Anh khuấy cháo, nhất thời không lên tiếng, tôi đột nhiên cảm thấy mình hỏi như vậy là hơi quá mức cho phép: “Không sao, không nói cũng không sao…”
“Là chuyện của Cao ốc Giang Nam.” Anh hít một hơi, đặt cháo sang một bên phơi.
"Không phải vụ đó đã giải quyết xong rồi sao?”
“Bên phía Thụy An không chịu để yên.” Anh khẽ thở dài.
Tôi biết Thụy An là đối thủ của Cao ốc Giang Nam, vụ kiện lần này, chính là hai nhà này.
🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺
Tôi suy nghĩ một chút, hỏi một câu: "Trì Tuyết biết chưa?”
Việt Xuyên lắc đầu: "Không nói cho cô ấy biết, có lẽ chuyện trong công ty cha cô ấy cũng không muốn nói với cô ấy, tôi cũng cảm thấy giấu trước thì tốt hơn.”
Tuy tôi nghe không hiểu lắm, nhưng nhìn áng vẻ của Việt Xuyên, tôi đại khái cũng biết là hơi phiền phức.
"Ừm, tôi sẽ không nói với Trì Tuyết." Tôi mỉm cười cam đoan với anh
Đột nhiên chuông điện thoại vang lên, tôi nhận máy, nhíu mày:
"Phương Đào?”
“Làm kiểm tra trước đi, tôi sẽ tới ngay.”
Tôi vội vàng chào tạm biệt Việt Xuyên, anh ngoan ngoãn gật đầu, lúc này tôi lại không để ý đến bàn tay tái nhợt đang nắm chặt chăn của anh.
Lúc tôi đến nơi, Tô Ngữ đang ghé vào cửa sổ nhìn vào trong, tôi nhìn thoáng qua cô ta, sau đó đi về chỗ máy tính xem kết quả kiểm tra của Phương Đào. May là không quá nghiêm trọng, chỉ có điều trong não có một cục m.á.u đông khá lớn, chèn vào dây thần kinh thị giác nên mới đột nhiên ngất xỉu.