Chúng tôi đã chơi hai tháng ở bên ngoài, cũng nên trở về xem tình hình thế nào, chí ít cũng phải gọi một cuộc điện thoại cho bớt áy náy.
Đưa mẹ về nhà xong, tôi xách theo mấy thứ lặt vặt chẳng đáng giá rồi ung dung đi đến nhà ông ấy.
Ở cổng khu dân cư, tôi thấy mấy bà dì đang trông trẻ, liền ghé lại tám chuyện với họ.
“Ba con là người tốt bụng lắm, năm đó ông ấy bảo dì Chu rất đáng thương, còn trẻ mà đã mất chồng, lại phải nuôi hai đứa con nhỏ. Sợ hai đứa trẻ không sống nổi, ông ấy liền ly hôn với mẹ con để về chăm sóc cho dì Chu.”
“Tiền chu cấp ấy ạ? Tiền gì mà tiền?”
“Không có đâu, ông ấy bảo không đủ tiền, nói mẹ con cứ tùy tiện đánh đi, dù sao cũng là mất một mạng, còn tiền thì chẳng có mà đòi đâu.”
Tôi nói chuyện đầy khí thế, nước miếng tung bay.
Ra sức tuyên truyền “công lao vĩ đại” của ba tôi khắp nơi.
Một người tốt như vậy, đồng cảm người này, yêu thương người kia, phải để cả khu dân cư biết ông ấy là loại người gì chứ.
Phải để ai ai cũng ca tụng mới đúng!
“Giờ thì ba con không cần con phụng dưỡng đâu ạ. Ông ấy còn trẻ mà, đi đường nhanh như bay, lên xuống cầu thang cũng không thở gấp, vẫn có thể chăm sóc dì Chu đến tận cuối đời.”
“Dù không kiếm tiền được thì ít nhất vẫn có thể giặt đồ, nấu cơm, trông cháu nội, cháu ngoại chứ.”
“Sao có thể bắt chúng con bỏ tiền ra nuôi ông ấy được? Chúng con muốn cho mà ông ấy không nhận cơ! Ông ấy nói mình có tiền, bao năm nay đã lén dành dụm được không ít, còn khoe cho con xem nữa.”
Tôi giơ hai ngón tay lên.
200.000 tệ.
Khoác lác thôi mà, cần gì phải soạn sẵn kịch bản?
Có phải chịu trách nhiệm gì đâu chứ.
“Ông ấy với dì Chu là một thể.”
“Nhà họ giờ vừa to vừa rộng, giá nhà trong khu này cũng chẳng hề rẻ đâu…”
Ba cô sáu bà thích nghe mấy chuyện này nhất.
Tôi có gì nói nấy, nói đủ thứ.
Chuyện ba tôi, chuyện bà nội, chuyện tổ tiên tám đời của tôi, tôi đều đem ra để kể hết.
Con cái của dì Chu chắc chắn sẽ phụng dưỡng ba tôi thôi, dù sao bọn họ cũng là người hiếu thảo, lại nhân hậu, rộng lượng.
Đuổi ba tôi ra ngoài ư? Không thể nào.
Ông ấy đã chăm lo cho họ bao năm, nếu họ đuổi ông ấy đi thì sẽ bị người đời dè bỉu.
Tôi tâng bốc họ lên tận mây xanh, nói họ giàu có, dành dụm được không ít.
Ba cô sáu bà thích nghe gì, tôi sẽ nói cái đó.
Mà họ cũng chẳng giấu diếm chuyện gì, kể hết từ việc dì Chu là người thế nào, thân thiết với ông lão nào, khi nhảy quảng trường thì ôm ai chặt nhất, tám chín phần là có gì đó mờ ám.
Con gái dì Chu làm gì, lấy chồng ở đâu, điều kiện thế nào, có mấy đứa con, đi xe gì…
Gần như có thể tra ra cả ngày ba bữa ăn gì luôn rồi.
Một loạt thao tác, nhanh như chớp.
Tôi còn tham gia vào nhóm WeChat của mấy bà dì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ba-toi-rat-thich-hy-sinh-vi-nguoi-khac/chuong-3.html.]
Hôm nay tôi mang theo một hộp bánh quy duy nhất để làm quà, nhưng cuối cùng cũng chẳng còn gì, vì đã chia hết cho các bà ấy ăn.
Ăn bánh quy rồi thì đừng khách sáo mà ăn luôn trái cây đi.
Dù gì chúng tôi cũng vừa mới “tâm sự” một hồi lâu mà.
Một chút trái cây đó có là gì chứ? Tôi không phải là hạng người keo kiệt.
“Dì ơi, vậy con tới nhà ba con đây ạ, tiện thể mang thêm chút đồ cho ông ấy.”
“Ừm, đi đi, mau đi đi.” Mấy bà dì vội vã phất tay, ước gì tôi đi thật nhanh.
Chờ tôi đi rồi, những lời không tiện nói trước mặt tôi, họ có thể thoải mái bàn tán.
Đi đường của người ta, khiến người ta không còn đường mà đi.
Lấy ma pháp đối phó với ma pháp, thật tuyệt!
Đến nơi, ba tôi đang lau nhà.
Chà chà, chăm chỉ thật đấy, còn quỳ xuống lau nữa cơ à?
Dì Chu vừa mở cửa thấy tôi liền giật mình.
“Ông Tôn, ông Tôn…”
Tôi nhanh chân bước vào trước: “Ui chao ba ơi, ba quét nhà mà cũng thành kính đến vậy sao?”
Hồi trẻ ở nhà, đến chai nước tương đổ cũng không buồn nhặt, giờ lại phải quỳ xuống để lau sàn.
Chậc chậc chậc.
Tuyết Lạc Vô Ngấn
Thật hiếm có.
“Con đến rồi đấy à.”
Sao ông ấy không gọi tên tôi nhỉ?
Chắc là quên mất tôi tên gì rồi.
Ông ấy không hỏi, tôi cũng chẳng nói, cứ để lập lờ thế thôi.
Dì Chu rót nước, lấy trái cây cho tôi.
Tôi xua tay, nắm lấy tay ba mình: “Ba, ba phải giúp con một chuyện.”
Tôi kể rằng mình đi du lịch bị lừa không ít tiền, hỏi ông ấy có thể cho tôi mượn chút tiền để xoay sở không.
“Ba không có tiền.”
"Chuyện này cũng không phải chuyện lớn. Căn nhà này của ba là trả hết hay còn trả góp ạ? Ba có thể mang đi thế chấp để vay tiền mà."
Ba tôi im lặng.
Bà Chu cũng im lặng.
"Tất cả là do con, muốn kiếm nhiều tiền hơn để sau này lo cho ba dưỡng già, nào ngờ lại bị lừa hết sạch…"
Tôi vừa nói vừa giả vờ khóc lóc, sụt sùi thảm thiết.
Tôi đoán chắc ông ấy chỉ mong đuổi tôi ra khỏi cửa ngay lập tức.
Nhưng lại sợ tôi cũng đang lừa ông ấy.
"Ba thật sự không có tiền."