Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 7 Nhân sinh đảo ngược

Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:23:35
Lượt xem: 36

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhiều năm trôi qua, Điền Nguyễn một nữa cảm nhận ác ý của thế giới —— những điều từng tưởng tượng suy cho cùng cũng chỉ là tưởng tượng. Nếu Điền Viễn tìm thấy, thì vẫn còn vô khả năng, giống như con mèo của Schrodinger.

một khi Điền Viễn 2.0 tìm , những khả năng còn sót cũng chỉ còn một, hoặc thế , hoặc thế , còn chỗ cho trí tưởng tượng chen .

Điền Viễn 2.0 đang mặt Điền Nguyễn lúc , cũng hề lệch khỏi thiết lập của Điền Viễn 1.0, vẫn là kẻ phù hoa, tham tiền, bất chấp thủ đoạn trong nguyên tác, một pháo hôi đúng nghĩa.

Điền Nguyễn thấy một Điền Viễn 2.0 như . Cậu từng nghĩ rằng Điền Viễn 2.0 làm cuộc đời, quên quá khứ, trở nên giản dị hơn. hiện thực cho , thà để thứ mãi trong tưởng tượng còn hơn.

Ngay khoảnh khắc , trong đầu Điền Nguyễn hiện lên một biểu cảm “đầu chó” khổng lồ, đại diện cho tinh thần phản kháng của đối với thế giới ……

Rời khỏi trang viên Ngu gia, Điền Viễn 2.0 gần như là bỏ chạy, vội vàng chui chiếc Ferrari, bỏ mặc Sa Mỹ Quyên phía , khiến Sa Mỹ Quyên lúng túng lời xin : “Đã làm phiền .”

Trong lòng Điền Nguyễn nghĩ, đúng là khá phiền thật. Điền Viễn 2.0 giống như một cây cỏ dại mọc hoang, khác hẳn Lộ Thu Diễm lớn lên trong lễ nghi và giáo dưỡng, Điền Viễn 2.0 là cỏ dại, sinh trưởng trong bùn lầy, thể nở hoa sen.

“Không .” Điền Nguyễn giả vờ bình thản , giọng nhỏ hơn một chút, “Mẹ nuôi, về nhà chuyện với Tiểu Xa cho đàng hoàng.”

Sa Mỹ Quyên sững , gật đầu: “Mẹ hiểu.” Sao bà hiểu , những thói quen thô bạo Điền Viễn 2.0 đều bắt nguồn từ việc thiếu giáo dưỡng từ nhỏ. Đã tìm về , lóc thì lóc, nhưng con trai ruột vẫn dạy dỗ cho .

Điền Nguyễn cũng dám nhiều, chợt lóe ý nghĩ, bỗng : “Hay là cho học .”

“Cái gì?”

“Việc để bàn tiếp. Mẹ con hai vất vả lắm mới gặp , nên bồi dưỡng tình cảm . Đợi định hơn hãy đến chuyện học.”

Sa Mỹ Quyên gật đầu: “Con lý.”

Có những chỗ Sa Mỹ Quyên với tư cách thể quản tới, những chỗ cần văn hóa và giáo d.ụ.c hun đúc mới thể dần sửa đổi. Sa Mỹ Quyên tuy chữ, nhưng trình độ văn hóa thực sự cao, dạy nổi.

Vì thế chuyện đưa Điền Viễn 2.0 học tạm thời quyết định. Điền Nguyễn tính đợi khi Sa Mỹ Quyên và đứa con trai ruột định , sẽ đưa Điền Viễn 2.0 học —— ngu đều bắt nguồn từ thiếu giáo dục.

Điền Nguyễn tin rằng, chỉ cần Điền Viễn 2.0 học vài năm, tự khắc sẽ ngoan hơn.

Đứng cổng lớn trang viên, Điền Nguyễn vẫy tay tiễn chiếc Ferrari rời , giữ đủ thể diện trong ngoài. Nếu Điền Viễn 2.0 vẫn điều, cũng đừng trách Điền Nguyễn đại nghĩa diệt .

Thời gian lặng lẽ trôi đến cận Tết, Điền Nguyễn luận văn học thuật, tranh thủ chọn trường trung học —— đương nhiên cho bản .

Phải là trường đội ngũ giáo viên hùng hậu, giảng dạy nghiêm khắc nhưng đối xử với học sinh khoan dung.

Cuối cùng, chọn một trường trọng điểm, tỉ lệ đỗ đại học hằng năm đạt 89%. Đừng xem thường con , ngay cả Đức Âm cũng chắc đạt mức ……

Những con nhà giàu thi trượt đại học, tất nhiên là du học mạ vàng.

Điền Nguyễn sắp xếp sẵn, nếu Điền Viễn 2.0 thi đỗ, thì cũng mạ vàng. Dù mạ thành “ vàng” nhỏ, cũng coi như thành công, nhất định bẻ thẳng .

Cứu vớt một pháo hôi trượt chân, coi như là một báo đáp của Điền Nguyễn đối với hai con Sa Mỹ Quyên.

Cái Tết trôi qua vô cùng náo nhiệt và sung túc. Trên danh nghĩa Điền Nguyễn xin nghỉ đông, nhưng từ ba mươi đến mồng bảy học viện ai, cần đến, chỉ là luận văn vẫn .

“Mẹ ơi, năm mới vui vẻ!” Pháo nổ rộn ràng bên ngoài, Điền Nguyễn gọi video với Đỗ phu nhân giữa pháo hoa rực rỡ, hét to bên mới thấy.

Đỗ phu nhân ở đầu dây dịu dàng mỉm , kỳ thực rõ, chỉ khẩu hình của con trai út đoán đại ý: “Năm mới vui vẻ, Tiểu Nguyễn.”

“Mẹ, cha, chúc hai năm nào cũng khỏe mạnh, năm nào cũng vui vẻ, mãi mãi trẻ trung, ân ân ái ái!”

Lần Đỗ phu nhân rõ, hiền, liếc Đỗ Đạm Nhân một cái: “Vĩnh bảo thanh xuân cái gì, cha con là ông già .”

Đỗ Đạm Nhân: “…… Tôi râu.” Vì thiết với vợ, ông để râu suốt ba mươi năm.

Điền Nguyễn : “Hai vẫn còn trẻ lắm, con cũng trẻ, đều trẻ!”

Đỗ phu nhân cầm điện thoại ngoài xem pháo hoa ở múi giờ khác, : “Bên cũng bắn.”

“Mẹ, bên đó vẫn là ban ngày, b.ắ.n pháo hoa?”

“Nghe cho khí thôi.”

“Ha ha ha……” Điền Nguyễn đến bàn ăn ngoài sân, xoay camera, “Đây là cơm tất niên, ăn thử một miếng .”

Đỗ phu nhân: “A~ ưm, ngon.”

Đỗ Đạm Nhân chen : “A ưm, ngon.”

“……”

Đỗ phu nhân đẩy ông : “Không cho ông ăn.”

Đỗ Đạm Nhân uất ức: “Vì ?”

“Bảo ăn ăn.”

“Ờ.”

Camera bên Điền Nguyễn chuyển sang Ngu Kinh Mặc: “Ngu .”

Ngu Kinh Mặc nhận lấy điện thoại: “Cha vợ, vợ, năm mới vui vẻ.”

Đỗ phu nhân gật đầu: “Cũng chúc hai con năm nào cũng vui vẻ, ân ân ái ái.”

Ngu Kinh Mặc cong môi: “Vâng.”

Điền Nguyễn ngượng: “Mẹ, còn cháu nội lớn và cháu dâu nữa.”

Camera rung nhẹ, hiện lên hai dáng thẳng tắp.

“Con trai, con dâu, mau chào hỏi .”

Ngu Thương nghiêm túc: “Bà nội năm mới vui vẻ.”

Đỗ phu nhân mỉm : “Ừ, con và Tiểu Lộ cũng ân ân ái ái.”

Lộ Thu Diễm ngượng, chỉ .

Điền Nguyễn khoác cổ Lộ Thu Diễm: “Lộ Thu Diễm ngại ngùng đó , đừng so đo, lì xì vẫn cho đủ nha.”

Lộ Thu Diễm khẽ đá một cái: “Cút .”

Điền Nguyễn ha hả chạy mất.

Năm nay má Lưu về quê ăn Tết, bà con cháu phúc của con cháu, để bọn họ tự lo, bà ở đây bận rộn cũng . Điền Nguyễn giọng bà chút chua xót, liền : “Má Lưu, chúng thật sự cần bà, cần bà. Bà về, nơi chính là nhà bà, chúng nhà của bà.”

Má Lưu mắt đỏ hoe: “Phu nhân, cũng coi ngài như cháu dâu ruột!”

Điền Nguyễn: “……”

Bàn Mãn Hán tịch là má Lưu vất vả suốt tròn một tháng mới chuẩn xong, thể là dốc hết tâm sức. Điền Nguyễn vô cùng cảm động, cháu dâu thì cháu dâu , giống Lộ Thu Diễm cũng .

Bốn ăn như ở nhà hàng, Ngu Kinh Mặc đầu bàn, Ngu Thương cuối, Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm bên trái.

Bàn quá dài, Điền Nguyễn gắp đồ ăn cho Lộ Thu Diễm cũng hơn hai mét……

Chiếc bàn dài như , nay bày kín món ăn, khiến Điền Nguyễn ngẩn : “Không hổ là Mãn Hán tịch, hoàng đế thời xưa đúng là xa xỉ, ngay cả nhà giàu như Ngu gia cũng chỉ Tết mới ăn một bữa thế .”

Ngu Kinh Mặc: “Rườm rà, đáng.”

“Ngon là .” Điền Nguyễn động đũa .

Ngu Kinh Mặc khẽ, tự tay múc cho một bát canh: “Mỗi món chỉ ăn ba miếng, thì ăn hết.”

“Ai ?” Điền Nguyễn trừng mắt, “Khẩu vị em lớn lắm, ăn năm miếng.”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc mặc kệ .

Ăn một lúc, Điền Nguyễn quên mất đếm: “Món em ăn mấy miếng ?”

Ngu Kinh Mặc: “Bốn.”

Điền Nguyễn gắp một lá cải, từ mép lá bắt đầu ăn, chia thành ba miếng. Vừa ăn đếm, bảy hạt cơm.

“No ?” Ngu Kinh Mặc lau khóe môi hỏi, mắt phượng cong cong, đầy ý .

“Chưa.” Điền Nguyễn chịu thua.

“Đừng cố.”

“Không .” Điền Nguyễn ăn thêm vài hạt cơm, bụng căng đến mức sắp trào lên cổ, vội uống ngụm nước chanh để ép cảm giác buồn nôn xuống.

Ngu Kinh Mặc giữ tay , rút đũa đặt ngay ngắn bên bát: “Đi dạo tiêu thực.”

Điền Nguyễn nhận thua, chậm rãi cùng Ngu Kinh Mặc con đường sáng sủa trong trang viên, chỉ tiếng bước chân khô ráo, xung quanh khi yên tĩnh, khi náo nhiệt.

Pháo nổ rộn ràng, vạn nhà sáng đèn.

Điền Nguyễn bỗng bật .

Ngu Kinh Mặc : “Cười gì ?”

Điền Nguyễn ngẩng đầu bầu trời đêm đen thẳm lác đác vài ngôi , khói pháo nhuộm thành sắc tím lam mơ màng: “Em thấy cái Tết thật .”

Có Ngu Kinh Mặc, Ngu Thương, Lộ Thu Diễm, còn chính bản .

đón Tết cùng cha ruột, Ngu gia cũng thích ồn ào, nhưng thấy như . Con đường đời ở chân , thế nào đều do chính quyết.

Ngu Kinh Mặc nắm lấy bàn tay lạnh của , ấp lòng bàn tay ấm áp của , đến khi hai cùng chung một nhiệt độ. Hắn chăm chú bên cạnh, giọng nhẹ mà trầm như ngọc va : “Anh cũng thấy như .”

Ngoại trừ vài chuyện như ý, thứ đều .

Sang năm mới, Điền Nguyễn tiếp tục luận văn, đồng thời để ý đến động tĩnh của Điền Viễn 2.0.

Ngu Kinh Mặc gặp Điền Viễn 2.0 nữa, thì thật sự gặp. Dù Điền Viễn 2.0 cố tình tạo bao nhiêu “trùng hợp”, đến chờ ở trang viên, Ngu Kinh Mặc vẫn luôn lý do từ chối.

Dần dần, Điền Viễn 2.0 vẻ thức thời, còn tự chuốc nhục, Tết liền làm nhân viên giao cơm hộp, sớm về khuya, lang thang đường.

Người trong lòng đầy oán khí như Điền Viễn 2.0, rốt cuộc cũng gặp chuyện. Xe điện thuê va chạm với xe khác, cảnh sát giao thông xác định là của Điền Viễn 2.0, yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần 500 tệ.

500 nhiều, nhưng với mỗi đơn chỉ kiếm vài đồng như Điền Viễn 2.0, chẳng khác nào chịu thiệt lớn. Cậu chịu bồi thường, đưa về đồn, gọi Sa Mỹ Quyên tới.

Sa Mỹ Quyên xong đầu đuôi câu chuyện, hai lời móc tiền trả.

Điền Viễn 2.0 đầy mặt tức giận bỏ , từ đó ba ngày về nhà, ai .

Sa Mỹ Quyên tìm đến phát điên, bất đắc dĩ mới gọi cho Điền Nguyễn, kể chuyện.

Điền Nguyễn cũng chút quyền hạn, lập tức trích xuất camera giám sát thành phố, bảo vệ dò hỏi suốt một ngày, cuối cùng tìm tung tích Điền Viễn 2.0 —— đang cùng mấy tên côn đồ tống tiền học sinh.

Điền Nguyễn: “……”

Mà đối tượng tống tiền là học sinh Đức Âm, bởi vì Điền Viễn 2.0 Đức Âm là trường quý tộc, học sinh trong đó giàu thì sang, tiền trong nhà tiêu như nước, chẳng hề đau lòng.

Điền Viễn 2.0 làm cũng khá trơn tru, mỗi ngày ăn vạ một ngàn, cảm thấy tệ, thể tiếp tục, chỉ là mạo hiểm bảo vệ Đức Âm đánh.

Khi Điền Nguyễn tới bắt , thấy Điền Viễn 2.0 vô phịch xuống bên chân một nữ sinh, : “Cô giẫm lên , bồi tiền!”

Nữ sinh lùi một bước: “…… Tôi giẫm .”

Điền Viễn 2.0 lăn sang bên, ôm chặt lấy chân nữ sinh, tự kéo chân cô đạp lên , kêu la: “A, đau quá!”

Cao trung Đức Âm nữ sinh mùa đông vẫn mặc váy, bên trong chỉ quần tất mỏng. Dù đến mức hết, nhưng cũng để lộ đáy váy. Nữ sinh lập tức đỏ mặt, hổ và tức giận, thật sự giẫm thêm hai cái: “Lưu manh!”

Điền Viễn 2.0: “A, a!” Lần kêu nhập vai, “Cho … cho tiền…”

Nữ sinh ném cho một xấp tiền mặt, hổ phẫn nộ chạy .

Điền Viễn 2.0 chịu đựng cơn đau ở ngực, vội vàng bò dậy nhặt tiền: “Của , đều là tiền của .”

Điền Nguyễn: “…………”

Cảnh chút quen thuộc?

Yêu tiền như mạng, đây chẳng là thiết lập nhân vật của Điền Nguyễn ?

Điền Nguyễn cảm thấy mặt đau, bước đến mặt Điền Viễn 2.0, từ cao xuống , hỏi: “Cậu kiếm mấy đồng lẻ , kiếm tiền lớn?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-7-nhan-sinh-dao-nguoc.html.]

Điền Viễn 2.0 sắc mặt cứng đờ: “Anh làm gì?”

Điền Nguyễn nở nụ tiểu ác ma, vung tay một cái, hai vệ sĩ lập tức xốc Điền Viễn 2.0 lên, kéo thẳng lên xe.

“Tiền của !” Điền Viễn 2.0 còn rơi mất một tờ trăm tệ.

Điền Nguyễn đương nhiên coi như thấy, cúi xuống nhặt tờ tiền đưa cho . Điền Viễn 2.0 gì, chỉ trừng mắt giận dữ Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn lười nhiều lời, trực tiếp đến chuyện học.

“Đi học?” Điền Viễn 2.0 lạnh, “Đọc sách thì thể biến tiền ? Tôi tin mấy lời ma quỷ của .”

“Tri thức đổi vận mệnh.”

đổi mệnh ch.ó má.”

Điền Nguyễn : “Cậu thử, ?”

Điền Viễn 2.0 mặt : “Tôi từ thâm sơn cùng cốc , thể tiền đồ gì.”

Điền Nguyễn : “Cậu thi đỗ đại học, mới thể tìm công việc . Có công việc , mới tiền. Đây chơi, mà là con đường thật sự. Cậu bước thế giới mới, thì vĩnh viễn bao nhiêu cơ hội đang chờ .”

“……”

“Hay là cả đời giao cơm hộp, ăn vạ nữ sinh, lêu lổng với đám hồ bằng cẩu hữu, để cũng khinh thường ?”

Điền Viễn 2.0 hung hăng chằm chằm Điền Nguyễn: “Bà khinh thường , chẳng quá ưu tú . Anh xuất cao, gả hào môn, còn du học, học nghiên cứu sinh. Một đứa con nuôi như mạnh hơn gấp trăm ngàn !”

Điền Nguyễn thản nhiên: “.”

Điền Viễn 2.0: “……”

Điền Nguyễn tiếp lời: “Cho nên mới tự sa ngã, cho rằng cướp chồng thể tất cả? Cậu thật ngây thơ. Tôi ưu tú vì Ngu , mà là vì thi cử, thi đỗ đại học, du học, học nghiên cứu sinh, đều là tự nỗ lực. Ngu chỉ là giúp thêm hoa gấm, chứ nguồn trợ lực duy nhất.”

ở đây, con đường của đương nhiên bằng phẳng.” Điền Viễn 2.0 , “Còn gì? Tôi chỉ một già yếu, một căn nhà 50 mét vuông, thẻ ngân hàng hai nghìn tệ. Tôi thể làm gì?”

“Cho nên khi cơ hội học, nên nắm lấy.” Điền Nguyễn bình tĩnh . Giờ khắc , rốt cuộc hiểu vì Ngu Kinh Mặc đối mặt nhiều luôn bình tĩnh, bởi vì tư duy, trí lực và kinh nghiệm cùng một cấp độ.

Khi bạn là , kiến sẽ bình tĩnh. Khi bạn là lãnh đạo, trâu ngựa làm công sẽ bình tĩnh. Khi bạn là thần, chúng sinh tinh cầu cũng sẽ bình tĩnh.

“Nếu bỏ lỡ cơ hội , cũng sẽ từ bỏ .” Điền Nguyễn xong câu đó bằng giọng vô cùng bình thản.

Điền Viễn 2.0 chấn động mạnh. Trong khoảnh khắc, như thấy trong bóng tối phía xuất hiện một tia sáng, yếu, nhưng đủ chỉ phương hướng, để lạc lối.

Nếu nắm lấy , sẽ hối hận cả đời?

Điền Viễn 2.0 , cũng dám mạo hiểm. Cuộc đời đủ tệ , còn thể tệ hơn ? Nếu , thử nắm lấy cơ hội xem.

“… Có đại học nào nhận ?” hỏi.

Điền Nguyễn: “Đừng mơ, bắt đầu học từ cao trung.”

Điền Viễn 2.0: “……”

Dù thế nào nữa, đây cũng là một thử mới. Dù Điền Viễn 2.0 phù hoa, tham tiền, bất chấp thủ đoạn, nhưng ai sinh trở thành như ?

Nếu một khởi điểm đúng hướng, kết cục lẽ sẽ khác.

Điền Nguyễn cảm thấy đáng để thử một . Nhân sinh ai mà mỹ, đều trải qua vô thử nghiệm mới tìm con đường đúng cho .

Mỗi đều nên trở thành chính , chứ nhân vật thế giới áp đặt.

“Tôi tin .” Điền Nguyễn vỗ vỗ vai Điền Viễn 2.0, .

…… Đây mới là quỹ đạo đúng, con đường đến nhân sinh của chính , bất kể thế giới định nghĩa .

Xuân về hoa nở, Điền Nguyễn nhận điện thoại từ “hời” ở Pháp: “Anh và Hạ Lan Tư đính hôn, cả nhà các em nhất định tới.”

Điền Nguyễn kinh ngạc chúc phúc, hỏi: “Hạ Lan Tư đồng ý kết hôn với ?”

Đỗ Hận Đừng khẽ: “Không gì, chỉ là cầu hôn 99 .”

Điền Nguyễn: “…… Anh đúng là trâu bò.”

So với vai chính trong nguyên tác còn trâu hơn. 99 là khái niệm gì chứ? Ít nhất cũng chuẩn 99 chiếc nhẫn kim cương.

Điền Nguyễn nghi ngờ Hạ Lan Tư đồng ý là vì nhẫn đó.

hiện tại Hạ Lan Tư cũng thiếu tiền, giữ 99 chiếc nhẫn làm gì?

Điền Nguyễn nghĩ , chẳng lẽ Hạ Lan Tư thật sự yêu hời , cùng thật lâu? Ha ha ha… cũng thể.

Hạ Lan Tư thích Đỗ Hận Đừng là thật, nhưng đến yêu thì Điền Nguyễn vẫn , gặp thì ít, xa thì nhiều.

đây vẫn là chuyện . Dù Hạ Lan Tư từng tiền sử cuốn tiền bỏ trốn, nhưng cho kẻ nhận, chẳng ai cản .

Điền Nguyễn âm thầm cầu nguyện: “Hy vọng cả cuốn tám tỷ, hai thể lâu dài.”

Lịch trình quyết định. Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm bay sang Pháp , bởi vì hai cha con Ngu gia bận việc, chỉ thể tới sát ngày đính hôn.

Điền Nguyễn coi như nghỉ mát, cùng Lộ Thu Diễm vui vẻ bay sang.

Không đầu tới Pháp, Điền Nguyễn quen đường, xuống máy bay liền giữ chặt ví tiền và điện thoại, kiên quyết để lộ vẻ giàu , tránh cướp.

Lộ Thu Diễm áo bông vá chằng vá đụp Điền Nguyễn: “…… chuẩn cũng kỹ thật.”

Điền Nguyễn: “Đương nhiên. Nhìn giống ăn mày ?”

“Giống.”

Điền Nguyễn ha hả: “Tôi cố ý tìm mấy bộ quần áo cũ, cắt nát cho chị Trương may. Tay chị khéo lắm, chải đầu vá áo. Đây, còn cả tạp dề bách gia bố, quấn lên .”

Lộ Thu Diễm ghét bỏ: “Tôi cần, sợ cướp.”

“Không sợ, là đề phòng vạn nhất.”

Lộ Thu Diễm vì mặc đồ ăn mày, bước nhanh hơn: “Nếu cướp, một quyền đ.á.n.h bay.”

Y làm . Khi thấy một gã tóc vàng lấm la lấm lét tiến tới, y lập tức đ.ấ.m bay .

kêu lên: “Ôi! Thiếu gia, là !”

Lộ Thu Diễm: “?”

Điền Nguyễn vội kỹ: “Không là một trong đám thư ký của cả ? Chỉ vì trông gian gian xảo xảo nên thường hiểu lầm là .”

Cậu câu bằng tiếng Pháp, lặp bằng tiếng Trung cho Lộ Thu Diễm .

Người đàn ông che mũi, nước mắt: “Hôm nay mất mặt quá, trông như thế.”

Lộ Thu Diễm: “…… Xin .”

Điền Nguyễn: “Trách cả , cố tình phái tới đón.”

Đi thêm một đoạn, một kẻ lấm la lấm lét khác áp sát.

Lộ Thu Diễm: “Song sinh ?”

Điền Nguyễn: “Không song sinh.”

Người giật lấy túi của Điền Nguyễn, chạy vài bước còn đầu , như hiểu vì cướp mà bọn họ kêu.

Điền Nguyễn: “Hả?”

Lộ Thu Diễm phản ứng , một cú đá bay mười mét.

Tên cướp kêu thảm: “A a a!”

Điền Nguyễn phối hợp: “Gia gia gia~”

Bảo tiêu: “No no no~”

Tên cướp: “……”

Lấy túi, Điền Nguyễn phủi phủi, yên tâm: “Quả nhiên ở Pháp cướp là chuyện thường, thế mới đúng là nước Pháp .”

Bách gia y mang hiệu quả ăn mày, lẽ vì ở Pháp khái niệm . Trong mắt khác, Điền Nguyễn chỉ là một thanh niên châu Á ăn mặc kỳ quặc.

Đến khách sạn, Điền Nguyễn gửi đồ, chỉ mang ít tiền cùng Lộ Thu Diễm dạo cửa hàng xa xỉ.

mang ít tiền mà vẫn mua sắm? Đương nhiên vì còn thẻ đen Ngu Kinh Mặc cho, ở đây vẫn quẹt .

Để bảo đảm an , Điền Nguyễn thông minh, giấu thẻ đen trong yếm nhỏ bên trong. Khi thanh toán xong, cúi xuống lôi thẻ .

Lộ Thu Diễm: “……”

Nhân viên bán hàng: “……”

Điền Nguyễn giải thích: “Ở đây cướp nhiều lắm, thông cảm.”

Nhân viên mỉm : “Mời ngài quẹt thẻ bên .”

Điền Nguyễn tự tay quẹt, nhét thẻ về chỗ cũ. Thấy ánh mắt kỳ lạ của Lộ Thu Diễm, vội : “Có cách một lớp, dán sát !”

“Giữa ban ngày ban mặt, nơi công cộng, ở xứ từ ‘dán sát’, trời ơi!” Một giọng thiếu niên lanh lảnh vang lên.

Điền Nguyễn đầu: “Quả Quýt? Hải Triều?”

Hải Triều mặt cảm xúc: “Công việc.”

Nam Hoài Quất chằm chằm chỗ của Điền Nguyễn, : “Ha ha, dù thêm một cái thẻ, cũng lớn hơn bao nhiêu.”

Điền Nguyễn: “…… Nam Hoài Quất, là em.”

Nam Hoài Quất lâu lên mạng trong nước, hiểu mấy câu bông đùa: “Tôi em , là cháu dâu của .”

Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy còn nhớ phòng trung thuật là ai ?”

“Là .”

“Vậy nên gọi thế nào?”

“Chú nhỏ, thật lớn.”

Điền Nguyễn hài lòng gật đầu: “ .”

Lộ Thu Diễm liếc chỗ của Điền Nguyễn, nhẹ: “Có càng thiếu gì, càng để ý cái đó.”

Một đòn chí mạng.

Điền Nguyễn: “……”

Nam Hoài Quất: “Lộ Thu Diễm, chú nhỏ như . Hắn là vợ của … Ơ? Điền Nguyễn là vợ? Khoan, ngang hàng với … Không đúng, vốn dĩ chúng ngang hàng. Chú nhỏ là nam, thể gọi vợ, gọi ba nhỏ, đúng, ba nhỏ!”

Vòng tới vòng lui, cuối cùng Nam Hoài Quất cũng tự thông.

Điền Nguyễn sắp vòng cho choáng, vội bước ngoài hít thở khí, chua, bẩn.

Trung tâm Paris là như .

“Các ?” Điền Nguyễn hỏi.

“Khách sạn xx.” Hải Triều đáp.

“Trùng hợp thật, với Lộ Thu Diễm cũng ở đó.” Điền Nguyễn hề hề, “Tối nay thể lén… , đ.á.n.h bài cùng các .”

“……”

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Lỡ miệng thật lòng

Ngu Kinh Mặc: Lỡ tay làm thêm vài , bảo bối sẽ tha thứ cho chứ?

Loading...