Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 4 Ngu Thương x Lộ Thu Diễm

Cập nhật lúc: 2026-04-10 07:39:15
Lượt xem: 47

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn ăn quả quýt do Lộ Thu Diễm và Ngu Thương mang đến, nghĩ tới Nam Hoài Quất, hắc hắc : “Chúng tìm chơi , còn Hải Triều nữa.”

Lộ Thu Diễm gật đầu: “Được, tranh thủ lúc bọn họ .”

, đợi bọn họ , gặp là khi nào.” Điền Nguyễn thương cảm, “Đời , chính là gặp một thiếu một .”

Lộ Thu Diễm giống đa sầu đa cảm như : “Đừng giả làm thanh niên văn nghệ.”

Ngu Thương quanh một vòng, hỏi: “Cha ?”

Điền Nguyễn tình thương của cha bùng nổ:

“Con trai, thế?”

Ngu Thương đầu, thẳng trong khách sạn.

“Ngu ở bên trong.” Điền Nguyễn vội gọi , “Anh khảo sát bản địa , nếu thì một ở đây bơi lội. Đi thôi, chúng tìm Nam Hoài Quất.”

Ngu Thương đ.á.n.h giá Điền Nguyễn: “Anh chỉ mặc mỗi bộ đồ bơi màu huỳnh quang thôi ?”

Lộ Thu Diễm: “Chói mắt thật.”

Điền Nguyễn: “…… Đây là Ngu chọn cho . Hai là đang hoài nghi gu thẩm mỹ của Ngu , đợi về sẽ cáo trạng.”

Ngu Thương cảm thấy kỳ quái. Rõ ràng còn là học sinh cấp ba nữa, mà ba nhỏ vẫn động một chút là cáo trạng, cũng thoát khỏi tư duy học sinh, là thật sự thích mách lẻo.

Lộ Thu Diễm: “Cứ cáo , cũng sẽ lúc cáo .”

Điền Nguyễn nhớ tới mấy Ngu Kinh Mặc túm b.í.m tóc của , hoài nghi Lộ Thu Diễm: “Lần đạp xe rơi xuống sông, cáo trạng ?”

“Không .” Lộ Thu Diễm , “Tôi chỉ chụp một tấm ảnh rơi xuống nước gửi cho Ngu…… cha thôi.”

“Quả nhiên là !” Điền Nguyễn lên án, “Tôi mà, lúc về đến nhà quần áo đều khô , mà Ngu vẫn bắt tắm.”

Như nhớ cảnh tượng khi đó, Lộ Thu Diễm nhịn bật .

Nhà ai xe đạp nghĩ là shipper chuyên nghiệp, học chạy đường hình chữ S, kết quả tả xung hữu đột, tự lao xuống sông.

Khi đó Điền Nguyễn cả lẫn xe rơi tòm xuống nước, ùm ùm một hồi, Lộ Thu Diễm suýt nữa nhảy xuống cứu, kết quả tên vì sĩ diện, kiên quyết tự bơi.

Sau một phen nỗ lực ngừng, Điền Nguyễn cuối cùng cũng vớt xe lên, mệt đến thở hồng hộc, lên bờ liền bẹp xuống.

Có một nữ shipper giao cơm hộp bụng dừng , đưa cho một gói khăn giấy, còn thêm một hộp trái cây đơn.

Để cảm ơn nữ shipper, Điền Nguyễn tại chỗ đặt mấy chục phần cơm hộp, để cô nhận hết, mang về trang viên đãi đám vệ sĩ. Dù thì bọn họ mỗi ngày theo Điền Nguyễn nhạo, bụng chắc cũng đau, đau vì .

“A a a đừng nữa……” Điền Nguyễn chạy , “Tôi tắm rửa quần áo, chờ nửa tiếng!”

Lộ Thu Diễm và Ngu Thương xuống ghế dài bóng cây ở tiền sảnh khách sạn. 

Lộ Thu Diễm khen: “Điền Nguyễn hiệu suất cao hơn nhiều, tắm rửa đồ chỉ mất nửa tiếng.”

Ngu Thương lý do của : “Hắn kỳ cọ nghiêm túc.”

Lộ Thu Diễm Ngu Thương: “Em thấy cũng kỳ cọ nghiêm túc, là xối nước cho xong.”

“Anh dùng xà phòng, sữa tắm, thỉnh thoảng còn dùng kem tẩy tế bào c.h.ế.t, d.a.o cạo, máy tỉa lông.” Ngu Thương , “Chỗ đó của cũng xử lý , như em sẽ ngứa.”

Lộ Thu Diễm: “…… Ban ngày ban mặt, đừng mấy lời .”

Ngu Thương quanh: “Không ai, hơn nữa đây là nước ngoài, ít hiểu tiếng Trung.”

Phía hành lang khách sạn, một cô gái xinh xắn bước ngang qua, : “Em thấy gì hết, thấy nha, hắc hắc hắc ~”

Ngu Thương: “…… Ngu Đề, .”

Ngu Đề dừng bước, : “Anh, em lén , em ở đó từ đầu , chỉ là hai để ý thôi.”

“Cha em đều về , em còn về?”

“Hả?” Ngu Đề gãi đầu, đương nhiên cô sẽ thừa nhận là xem thêm cảnh ân ái của trai và dâu, hì hì , “Cha em là mục tiêu mới trong đời , giờ em gái, nó vẫn còn là thiếu nữ non nớt, đương nhiên quan tâm nhiều hơn.”

“Ý em là, bọn họ quan tâm em ít ?”

“Không hề.” Ngu Đề nghiệp đại học, đang lúc xuân phong đắc ý, khó tránh khỏi hiếu động, cha đối với cô ngược càng nghiêm khắc.

“Ừ.”

Lộ Thu Diễm hỏi thêm: “Anh còn , em gái em thế nào ?”

Ngu Đề : “Nó quên gần hết chuyện lúc nhỏ , bây giờ cởi mở hoạt bát, còn là hoa khôi lớp ở cấp hai. Hơn nữa bệnh của nó cũng khỏi hẳn, thần kỳ. Quả nhiên yêu thương thật sự thể khiến sống nữa.”

Lộ Thu Diễm : “Vậy thì .”

Ngu Đề vẫn còn say mê: “Anh, dâu, tình yêu của hai cũng khiến em bằng con mắt khác. Suốt năm năm đó, cuối cùng cũng happy ending !”

Ngu Thương: “Đừng linh tinh, lo việc của em .”

“Hắc hắc, thôi.” Ngu Đề lanh lẹ chạy , cô còn càn quét hiệu sách đảo. Đây là nước ngoài, sách phát hành theo chế độ nước ngoài, cô trưởng thành , xem gì thì xem nấy.

Quả nhiên, bây giờ đúng là lúc sướng nhất của đời .

Ngu Đề nhảy lên một cái: “Sướng!”

Lộ Thu Diễm Ngu Đề chui chiếc Maserati, như gió lao , : “Không một nhà thì chung một cửa. Em gái đúng là giống , vài phần giống Điền Nguyễn.”

Ngu Thương: “Ngu Đề giống cha .”

Lộ Thu Diễm: “…… Đừng nữa, thật sự gặp cha , em sợ nhịn .”

Gió lạnh lướt qua, bóng cây càng cảm nhận rõ một tia se lạnh, đối lập rõ rệt với ánh nắng chói chang bên ngoài. Lộ Thu Diễm chằm chằm ranh giới sáng tối đen vàng phân minh, bóng cây lay động, tiếng xào xạc vang lên. Y duỗi dài chân, gì.

Ngu Thương cũng im lặng, chỉ y.

Lộ Thu Diễm bật : “Không Ngu Đề ở đây, cứ yên tâm .”

Ngu Thương nghĩ một chút: “Lông phía của em là bẩm sinh ngắn như ?”

Lộ Thu Diễm: “…… Nói chính , đừng em.”

Ngu Thương y, trong đôi mắt sâu thẳm hiện lên một loại tò mò thuần khiết: “Anh chỉ thôi.”

Giống như nắng gắt cuối thu bất chợt ập đến, nhiệt độ mặt Lộ Thu Diễm dâng lên. Y cố nén ngượng ngùng : “Là bẩm sinh ngắn, , khinh thường em ?”

“Không .” Khóe môi Ngu Thương cong lên, “Như …… đáng yêu. Giống mèo lông ngắn.”

Lộ Thu Diễm đá một cái: “Vậy là mèo lông dài.”

Ngu Thương: “Anh là lừa lông dài.”

Lộ Thu Diễm ha hả: “Em đúng là đầu thấy tự mắng như . Ngu Thương, đúng là buồn thật.”

Ngu Thương cũng .

“Anh cố ý ?”

“Ừ.” Ngu Thương hỏi, “Bây giờ cũng hài hước , đúng ?”

Lộ Thu Diễm vỗ vai : “Không tệ hội trưởng đại nhân, còn là cổ hủ nữa.”

Ngu Thương hỏi: “Hồi cấp ba, em lén gọi là cổ hủ ?”

“Có lúc là cổ hủ, lúc là bking.”

“?”

“Ý là vua khoe mẽ.”

“……”

Lộ Thu Diễm : “Anh , hồi cấp ba trông làm màu. em mới phát hiện, làm màu, mà là bẩm sinh khí chất lãnh đạo, hòa hợp với xung quanh.”

Ngu Thương thành thật : “Lúc đó đúng là mắt cao hơn đầu, cảm thấy chỉ thông minh của phần lớn đều đáng lo.”

Lộ Thu Diễm: “Thật là làm khó hội trưởng đại nhân làm bạn với đám phàm nhân như bọn em.”

Ngu Thương: “Anh em, mà là…… thôi.”

“Anh đừng Điền Nguyễn, thành tích của là dẫn đầu đó.”

“Cái gì cái gì?” Một giọng nam trẻ tuổi vội vàng vang lên. Chớp mắt, Điền Nguyễn mặc đồ thường xuất hiện mặt họ, “Được lắm Ngu Thương, dám lưng ?”

Ngu Thương: “Tôi .”

Lộ Thu Diễm dậy: “Hắn chỉ thông minh của đáng lo.”

Điền Nguyễn tức đến ngửa mặt lên trời: “Ngu Thương, tuy chỉ thông minh 250 như , nhưng Ngu cũng từng như . Tôi, nhất định cáo trạng!”

Ngu Thương: “…… Ờ.”

Điền Nguyễn thở phì phì dắt xe đạp, sải bước lên: “Đứa con bất hiếu , lái xe, hôm nay theo ba đạp xe.”

Ngu Thương cũng phản đối. Đảo nhỏ chỉ lớn chừng , xe đạp đủ để cho bộ.

Ba đạp xe đến chỗ Nam Hoài Quất và Hải Triều ở tạm. Đã liên hệ , cứ trực tiếp qua là .

Quãng đường ước chừng mười phút. Ba dừng một căn nhà nhỏ kiểu homestay. Nam Hoài Quất ở lan can tầng hai xa, thấy họ liền vẫy tay: “Hê! Các bạn học của !”

Điền Nguyễn: “Tiểu Quất càng ngày càng chuyện kiểu Tây.”

Ngu Thương đưa túi đựng quýt cho Nam Hoài Quất, gì.

Lộ Thu Diễm hai tay đút túi quần, thong thả bước .

Nam Hoài Quất liền chạy xuống lầu, mặt mày hồng hào, vui vẻ : “Chúc mừng tân hôn, bạch đầu giai lão.”

Ngu Thương: “Đa tạ.”

“Đây là gì?” Nam Hoài Quất mở túi , “…… Quýt .”

Lộ Thu Diễm: “Vị tệ, khác tặng.”

Nam Hoài Quất : “Hải Triều thích ăn, để ăn .”

Điền Nguyễn trong lòng khẽ động: “Sao thế, ăn ?”

“Tôi ăn ngán .” Nam Hoài Quất .

“Sao ngán?”

“Một thứ ăn nhiều thì sẽ ngán, còn cần lý do gì.” Mặt Nam Hoài Quất đỏ lên.

Điền Nguyễn tủm tỉm hỏi: “Có vì Hải Triều lúc nào cũng ăn ‘quả quýt’ ?”

Một câu hai nghĩa, mặt Nam Hoài Quất đỏ bừng, như mèo xù lông trừng mắt Điền Nguyễn: “Không liên quan đến .”

“Tôi mang quýt tới cho , còn với ?” Điền Nguyễn giả vờ kinh ngạc, “Trời ơi, mang đào mật tới, cũng liên tưởng tới mông, liên quan đến ?”

Nam Hoài Quất: “……”

Lộ Thu Diễm: “Đừng khoe văn chương nữa, bay tận chân trời . Hải Triều ?”

Nam Hoài Quất : “Hắn khảo sát.”

“?”

Ngu Thương: “Anh cũng khảo sát, các em cứ trò chuyện.”

Lộ Thu Diễm thong thả : “Một ngày làm việc là thấy cả khó chịu đúng ?”

Ngu Thương : “Nếu em , đương nhiên ở cùng em.”

“Không cần, cứ .” Lộ Thu Diễm kiểu dính , cũng cần lúc nào cũng ở cạnh Ngu Thương.

Ngu Thương gật đầu: “Tối gặp.”

“Ừ.”

Ngu Thương do dự một lát, vẫn cúi xuống hôn lên má Lộ Thu Diễm, : “Đợi , bảo bối.”

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Nam Hoài Quất: “…… Hóa hội trưởng là kiểu hội trưởng như ?”

Điền Nguyễn: “Con trai, con OOC .”

Mặt Lộ Thu Diễm cũng đỏ lên như Nam Hoài Quất: “Cút .”

Ngu Thương hiểu vì . Anh từng cha gọi ba nhỏ như , trông mật. Sao đến lượt gọi Lộ Thu Diễm thì ?

Lộ Thu Diễm giơ chân dài lên làm bộ đá, Ngu Thương nhanh chóng né sang bên xe đạp, lập tức mất. Lộ Thu Diễm bóng lưng Ngu Thương dần khuất giữa con phố quanh co. Gió mang theo hương hoa lướt qua những bức tường xanh trắng. Trong khoảnh khắc, y cảm thấy Ngu Thương vẫn chỉ là một thiếu niên.

Chỉ thiếu niên mới thể vui vẻ thuần khiết như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-4-ngu-thuong-x-lo-thu-diem.html.]

Lộ Thu Diễm bật . Y phát hiện, ở bên Ngu Thương, dù thấy , y cũng sẽ vô thức mỉm .

Điều thật sự hiếm.

Ngay cả trong quân đội, những chiến hữu cùng chung chí hướng, y cũng hiếm khi như .

“Lộ Thu Diễm, nên nhiều hơn, .” Điền Nguyễn .

Lộ Thu Diễm theo, chợt bắt gặp ánh mắt tinh quái của Nam Hoài Quất: “Cậu là biểu cảm gì ?”

Nam Hoài Quất hỏi: “Hai thật sự từng qua ?”

“…………”

Điền Nguyễn kinh hãi: “Cậu đang sỉ nhục tình hữu nghị thuần khiết giữa và Lộ Thu Diễm!”

Nam Hoài Quất bịt tai: “Anh gào cái gì? Không còn tưởng rằng chột .”

Điền Nguyễn: “Cậu, cái đồ cháu dâu bất hiếu , chuyện với chú nhỏ kiểu gì ?”

Nam Hoài Quất sững , buông tay xuống, : “Thực xin , nên sỉ nhục tình hữu nghị thuần khiết giữa và Lộ Thu Diễm.”

Điền Nguyễn lập tức nguôi giận: “Vậy mới đúng chứ. Biết sai sửa sai, vẫn là cháu dâu của .”

Tai Nam Hoài Quất nóng lên: “Hải Triều giờ còn liên quan gì đến Ngu gia nữa, vẫn là cháu của ?”

“Một ngày là cháu, cả đời là cháu.” Điền Nguyễn nghiêm túc, “Các vĩnh viễn là cháu ngoan của .”

Nam Hoài Quất gật đầu: “Chỉ cần nhận , cũng nhận . Đừng ngoài nữa, trong ăn đồ nướng.”

“Đồ nướng?” Điền Nguyễn mặt trời chói chang, “ , trưa , nên ăn đồ nướng.”

Ba bày một bàn đồ nướng và bia trong sân homestay. Điền Nguyễn tự tửu lượng của , gọi nước trái cây ga, chai thủy tinh nhỏ xanh biếc, cũng giống bia.

Ăn uống no nê xong, ba lên ban công tầng hai phơi nắng, thoải mái trò chuyện về những năm tháng thanh xuân đầy chông gai.

Không uống nhiều , Nam Hoài Quất đột nhiên chằm chằm Điền Nguyễn : “Hồi đó thích , đúng là mắt mù.”

Điền Nguyễn: “…… Ừ.”

Nam Hoài Quất: “May mà đầu đúng lúc, trời xui đất khiến gặp Hải Triều.”

Điền Nguyễn: “Cũng nhờ cú đ.ấ.m của Hải Triều, làm chảy m.á.u mũi, từ hận sinh ái.”

“……” Nam Hoài Quất cảm thấy mũi như chua, mặt mày méo mó, “Đừng nữa, quên chuyện đó . Bây giờ yêu Hải Triều!”

“Biết .” Điền Nguyễn , “Hơn nữa cũng trả thù , suýt nữa khiến Hải Triều mất chén cơm.”

Nam Hoài Quất che mặt: “Hồi đó thật sự quá hư.”

, còn đua xe, làm chấn động não.”

“……” Lần thì Nam Hoài Quất thật sự quên.

Hóa , yêu một nữa, thật sự sẽ dần dần quên tất cả về , vì còn để tâm.

Còn yêu một , thì sẽ nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhặt.

Điền Nguyễn cảm khái: “Thanh xuân, đúng là khiến buồn bã, khiến hoài niệm.”

Nam Hoài Quất đồng tình: “ .”

Lộ Thu Diễm sang hai thanh niên văn nghệ bên cạnh, xem náo nhiệt chê chuyện lớn: “Điền Nguyễn, chẳng thứ gì dạy Nam Hoài Quất ?”

Điền Nguyễn sững , lập tức hiểu , gian: “Quả quýt , vì cuộc sống hạnh phúc hiện tại mà thêm một chút ánh sáng mỹ diệu ?”

Nam Hoài Quất nghi hoặc: “Cái gì?”

Điền Nguyễn: “Tôi dạy phòng trung thuật. Bỏ lỡ thôn còn cửa hàng .”

Nam Hoài Quất: “Phòng trung thuật? Là một loại võ thuật ?”

Điền Nguyễn sự đơn thuần của Nam Hoài Quất làm cho kinh ngạc: “Phòng trung thuật nghĩa là hai đ.á.n.h giường.”

“Sao đ.á.n.h giường? Dưới đất ?”

“Không chỉ đất, sofa, trong phòng tắm, ngoài trời đều .”

“Nghe cũng tệ.” Nam Hoài Quất nghi ngờ cánh tay chân mảnh khảnh của Điền Nguyễn, “ thật sự ?”

Điền Nguyễn liền giải thích cho Nam Hoài Quất một lượt.

Mặt Nam Hoài Quất dần đỏ bừng: “Hóa còn loại võ thuật như . Cam bái hạ phong.”

Điền Nguyễn làm vẻ cao nhân, vuốt chòm râu tưởng tượng: “Cậu học ?”

“Học!” Nam Hoài Quất bắt đầu khát khao. Chờ học bộ phòng trung thuật của Điền Nguyễn, lẽ đại khái một phần vạn khả năng, thể phản công Hải Triều.

Nghĩ đến đây, Nam Hoài Quất gian lên.

ở chỗ Điền Nguyễn, phòng trung thuật chia làm hai bản. Một bản là dựa kinh nghiệm thực chiến của , gọi là “Thụ bản phòng trung thuật”. Một bản là dựa suy đoán và tổng hợp từ các loại tiểu thuyết, gọi là “Công bản phòng trung thuật”.

Cậu dạy cho Nam Hoài Quất, đương nhiên là “Thụ bản phòng trung thuật”. Muốn dựa đó mà phản công, khó như lên trời.

Nam Hoài Quất mà say mê: “Tôi làm Hải Triều sướng đến phát điên!”

Điền Nguyễn: “…… Một quả quýt nhỏ mà chí hướng lớn , càng cố gắng hơn.”

“Còn nữa ?”

“Muốn chuyện , xin kỳ phân giải.”

“Giờ ?”

“Mười chiêu đầu đủ cho dùng tạm.” Điền Nguyễn liếc vùng thận của Nam Hoài Quất, “Hy vọng nó chịu nổi.”

Nam Hoài Quất xoa tay hầm hè, : “Tôi đêm nay liền thực nghiệm một chút.”

Lộ Thu Diễm thỏa mãn, “Thâm thụ hại” thể chỉ y, liền : “Điền Nguyễn, hẳn là đem phòng trung thuật của phát dương quang đại, truyền bá thế giới.”

Điền Nguyễn dứt khoát cự tuyệt: “Như , đây là chuyện riêng của chúng , thể tiện nghi cho khác —— từ từ, nếu bán phòng trung thuật, thể kiếm tiền ? Tôi đúng là thiên tài kiếm tiền!”

Lộ Thu Diễm : “ .”

Điền Nguyễn lập tức bắt đầu lên kế hoạch: “Bản quyền sở hữu, tuy rằng miễn phí tặng các phòng trung thuật, nhưng cấm truyền bá, hiểu ?”

Lộ Thu Diễm : “Hẳn là ai rảnh đến mức truyền bá loại đồ vật .”

Điền Nguyễn liền gọi điện cho Uông Vĩ Kỳ, : “Tôi một thứ bán cho , ?”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Thiếu gia, bên là nửa đêm.”

“A, thật xin , quên mất về nước. đêm hôm khuya khoắt chính là thời điểm thích hợp để chuyện , thử ?”

“Nghe , xem.” Uông Vĩ Kỳ cũng khơi dậy lòng hiếu kỳ.

“Phòng trung thuật.” Điền Nguyễn nghiêm túc , “Muốn ? Muốn hiểu ? Chỉ cần 998, chỉ cần 998, liền thể mang phòng trung thuật bách khoa thư về nhà.”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Huynh , cảm thấy cần loại đồ vật ? Tôi nó bây giờ vẫn còn là xử nam!”

Điền Nguyễn ngẩn vài giây, “…… Thật xin , lỡ xốc vết sẹo của .”

“Phi, 23 tuổi xử nam thì ?” Uông Vĩ Kỳ tức giận, “Tôi đang độ tuổi thanh xuân , cơ hội thoát xử, chỉ là tiết tháo cao, nhân phẩm , tùy tiện lên giường với khác. Tôi, cơ hội hu hu hu……”

Nói đến câu cuối cùng, Uông Vĩ Kỳ nghẹn ngào.

Điền Nguyễn : “Thật xin gâu gâu, tiếp tục ngủ .”

“Tôi ch.ó độc , đừng gọi là gâu gâu, là hai con chó! Còn Husky.”

“……”

“998 đúng ?” Uông Vĩ Kỳ đột nhiên đổi giọng, “Gửi cho một phần , lên mạng tìm tài liệu còn mua VIP, 998 nó quá rẻ.”

Điền Nguyễn : “Tôi thể tùy tiện tăng giá ? Chỉ cần 9998.”

Uông Vĩ Kỳ: “…… Muốn.”

Điền Nguyễn vui vẻ gửi bản mẫu phòng trung thuật qua, : “Liên tục cập nhật, mua lỗ, mua lừa nha.”

Uông Vĩ Kỳ mở văn kiện xem, hai mắt tối sầm : “Không chứ, là công thụ, nam nữ?”

“A, xin , nhập liệu một chút, đó tìm kiếm thế là . Nếu thấy phiền, gửi cho một bản khác.”

Không hiểu , Uông Vĩ Kỳ : “Không cần, tự mày mò.”

“Được, cảm ơn ủng hộ.” Điền Nguyễn , “Chúc .”

Cúp điện thoại, Điền Nguyễn liền nhận thông báo tài khoản 10000 tệ tròn, : “Uông Vĩ Kỳ đúng là .”

Lộ Thu Diễm: “……”

“Sao ?” Điền Nguyễn hỏi.

“Thẻ cộng một.”

Điền Nguyễn gánh nặng tâm lý, hai tiếng, ước chừng vài bạn học trong nước tỉnh, lén gửi tin nhắn —— tiền.

Đám thiếu gia tiểu thư nhà giàu ngày thường quá nhàn, đang lo g.i.ế.c thời gian thế nào, đề nghị của Điền Nguyễn khiến bọn họ hứng thú bừng bừng, dứt khoát trả tiền.

Đây đúng là đồ riêng tư, hơn nữa là tự mua, trong tình huống bình thường sẽ ai truyền ngoài.

Trong chốc lát, Điền Nguyễn ngày ngày hốt bạc.

Lộ Thu Diễm bỗng nhiên hỏi: “Anh như tính là truyền bá dâm uế ?”

Điền Nguyễn: “………… Không tính chứ? Tôi chỉ là thù lao chia sẻ kinh nghiệm thôi.”

Giống như đồng nghiệp sáng tác hai, ranh giới xám. Hơn nữa Điền Nguyễn tự nhận nội dung khoa học nghiêm cẩn, dùng từ lộ liễu, cũng nửa phần thô tục.

Ngoài cái tên phòng trung thuật , những thứ khác đều khác gì kiến thức sinh lý học trong y học.

Để bảo đảm vạn vô nhất thất, Điền Nguyễn nộp thuế.

mỗi năm đóng nhiều thuế như , đóng thêm một chút cũng . Tổ quốc cường đại, càng vui mừng.

Lộ Thu Diễm cũng quản nữa, nếu một ngày Điền Nguyễn mời lên cục cảnh sát uống , tự Ngu Kinh Mặc kéo , y cần lo chuyện .

Chạng vạng, Hải Triều , điều với hai cũng bất ngờ. Dù bên cạnh Nam Hoài Quất cũng vệ sĩ, hẳn là báo cáo bộ hành trình cho bọn họ, trừ nội dung cụ thể.

“Cùng ăn bữa cơm ?” Hải Triều hỏi.

Lộ Thu Diễm : “Được thôi, gọi Ngu Thương tới.”

“Tôi một quán ăn hương vị tệ, .”

Bốn đều xe đạp. Đột nhiên, xe của Lộ Thu Diễm va xe của Điền Nguyễn, Điền Nguyễn lảo đảo mấy cái ngã quỵ xuống đất: “A?!”

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “Hu……” Nước mắt lập tức trào .

Nam Hoài Quất kêu to: “Chú nhỏ, chứ?”

Hải Triều dừng , nhưng qua đó.

Lộ Thu Diễm vứt xe xuống, đỡ Điền Nguyễn dậy, : “Ngã chỗ nào ? Thật xin , chú ý……”

Điền Nguyễn kiểm tra bàn tay và cánh tay , kéo ống quần lên , : “Ơ? Tôi thương.”

Lộ Thu Diễm thở phào nhẹ nhõm: “Xem mấy ngã đây cũng uổng, luyện da dày thịt chắc.”

Điền Nguyễn da thịt non mịn, khi học xe đạp cũng từng ngã mấy , nghiêm trọng nhất là đầu gối bầm tím, những chỗ khác cũng . Cậu ngây ngô: “Hì hì, bây giờ cũng là đàn ông cứng rắn . , nãy ngẩn nghĩ gì ?”

Lộ Thu Diễm mặt trời lặn rải ánh sáng mặt biển, : “Không gì, chỉ là biển rộng quá , chụp một tấm ảnh.”

Không chỉ hoàng hôn, còn mấy đạp xe phía . Ánh nắng chiếu lên bọn họ, xung quanh là tường trắng mái xanh, hoa tươi nở rộ, họ đạp xe con đường nhỏ ven biển. Cảnh tượng mang một vẻ chân thực.

Trong khoảnh khắc đó, Lộ Thu Diễm bỗng nảy sinh một xúc động, y ghi cảnh sắc như , trân trọng lưu giữ trong phim ảnh, ghi mỗi ngày đẽ trải qua.

Cho dù cũng , chỉ cần đủ để khiến y rung động.

Lộ Thu Diễm hồn, phát hiện thanh niên mặt đang bằng ánh mắt lấp lánh: “Sao ?”

Điền Nguyễn nở nụ thật tươi: “Vậy thì chụp , ngay lúc .”

Lộ Thu Diễm sững .

Điền Nguyễn : “Lộ Thu Diễm, thể chụp bất kỳ cảnh sắc nào, chỉ cần nó thể chạm tới .”

Lộ Thu Diễm , lùi một bước, lấy điện thoại mở camera, cần chỉnh sửa gì, chụp thanh niên trong ánh cam đỏ của hoàng hôn ven biển.

Đây là bức ảnh đầu tiên con đường nhiếp ảnh của y.

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Sợ bắt…… cũng dám nữa.

Ngu Kinh Mặc: Không , em bắt , lên giường mở dùng.

Loading...