Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 30 Cha nho nhỏ (9)
Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:33:04
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Một con cự long bay lên giữa thung lũng trắng xóa. Nó phun long tức, làm tan lớp tuyết trong sơn cốc, thổi bay cái lạnh đầu cành, để lộ từng đóa hồng mai lấm tấm.
Cự long há miệng c.ắ.n những cánh mai, vì thế hương thơm đầy miệng, từng thở trở nên tinh tế.
Đợi hoa mai nở rộ , cự long bắt đầu lăn mặt tuyết, tìm kiếm dòng suối ngọt ngào trong truyền thuyết.
Tuyết vốn ngọt. Cự long tìm suối nguồn, để những dấu chân cuồn cuộn. Dấu chân qua mây quấn mưa lượn phác họa thành một biển hoa khiến thôi cũng say.
Giữa biển hoa đó, cự long tìm thấy một sơn cốc đặc biệt, vô cùng đặc biệt.
Sơn cốc tựa như hai cột ngọc chọc trời, bên phủ tuyết trắng tinh. Trong lòng cốc, lặng lẽ một vũng suối trong ấm áp. Giữa giá lạnh, nơi khiến cự long cảm nhận xuân từng .
Vì thế, cự long cuộn tròn , long áp lên hai cột ngọc trơn nhẵn , vuốt ve c.ắ.n nhẹ, hấp thu mùi hương hoa quế tự nhiên.
Chốc lát , cự long xoay hạ xuống, lượn lờ quanh suối, ngửi ngửi dò xét, bất ngờ lao thẳng làn nước, làm dậy sóng núi non, tuyết tầng tầng đỉnh núi rơi xuống.
Trời đất vì thế rung chuyển, phong vân vì thế đổi .
Cự long lăn lộn, khuấy nước tung tóe, dòng nhiệt cuồn cuộn làm tan tuyết bên bờ.
Trong vũng suối trong veo, cuốn lên từng mảng tuyết vụn, đọng chân cột ngọc, thấm ướt đất đai, nhuộm thành từng vệt hồng loang lổ.
Sơn cốc chấn động ngừng, nước suối dâng trào. Cự long tự nhiên nhận , nhưng nó cần chính là hiệu quả . Nó xuyên qua nước, qua tuyết, qua mây, qua mưa, để dấu vết khắp cả sơn cốc.
Cho đến khi một tiếng long ngâm trầm dài trút xuống, vang vọng giữa đất trời.
Tạm nghỉ chốc lát, cự long bắt đầu vòng cuộn khuấy động mới.
……
Mấy hiệp qua , kim đồng hồ chỉ một giờ sáng.
Điền Nguyễn hối hận vì cầm tay chỉ việc dạy Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi nên làm thế nào, cuối cùng liên lụy vẫn là .
Mà thiếu niên thông minh sáng sủa, chỉ cần điểm một cái là hiểu, học một liền , còn thể suy một ba. Điền Nguyễn tin rằng Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi đủ năng lực chưởng quản gia nghiệp. là động cơ vĩnh cửu giữa những chiến đấu cơ, mấy tiếng đồng hồ liền như mệt là gì, một lòng thăm dò huyền bí của thế giới lớn.
Mất mặt nhiều , Điền Nguyễn cũng quen dần, mệt quá liền trực tiếp ngủ.
Khi mặt trời lên cao, Điền Nguyễn mới mở mắt. Đuôi mắt vẫn còn đỏ, con ngươi màu nâu sương mờ phủ một lớp nước long lanh. Cơ thể sạch sẽ sảng khoái, nhưng gân cốt rã rời, chỉ cần động nhẹ là ê ẩm.
“…… Muốn làm gì?” Ngu Kinh Mặc tỉnh từ sớm, lén động tay động chân với phu nhân , chờ mở mắt. Thấy Điền Nguyễn tỉnh, lập tức nhận .
Điền Nguyễn mơ màng Ngu Kinh Mặc, vẫn là phiên bản thiếu niên.
Thật sự ngờ, Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi cũng lợi hại như … tính sai .
Nghĩ đến tối qua chính tay nắm tay dẫn dắt Ngu Kinh Mặc nên tiến tới chỗ nào, Điền Nguyễn liền dâng lên một cảm giác hổ buồn bực, sáng sớm bắt đầu trừng mắt.
Ngu Kinh Mặc giơ tay sờ trán thanh niên: “Không sốt. Đói ?”
Điền Nguyễn định đói, bụng lời mà kêu ọc ọc, “……”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Dậy ?”
Điền Nguyễn tỏ yếu ớt, chống nửa dậy phịch một cái xuống: “A… m.ô.n.g em còn là của em nữa.”
Tay Ngu Kinh Mặc thò chăn: “Là của , tê ?”
“Tê .”
“Để xoa cho.”
Điền Nguyễn lầm bầm: “Ngu Kinh Mặc, thật sự là đầu ?”
Ngu Kinh Mặc khựng : “Ừ.”
“Vậy … giỏi ?”
Từ “giỏi” khiến Ngu Kinh Mặc bật : “Cảm ơn khen.”
“Em khen , em ngượng nên mắng thôi.”
“Vậy vẫn là khen.”
“Hừ.” Điền Nguyễn hưởng thụ chồng thiếu niên mát xa tri kỷ một lúc, cảm giác đau nhức giảm bớt ít, “Em đói .”
Ngu Kinh Mặc vẫn còn non. Nếu là của mười năm câu , chắc chắn sẽ đáp: “Bảo bối, cho em no ?” hiện tại thành thật xuống giường, bộ đồ ở nhà chỉnh tề thể gặp : “Chờ một chút.”
Nhìn Ngu Kinh Mặc như , chút giận dỗi trong lòng Điền Nguyễn lập tức tan biến. Cậu úp mặt lên gối, chớp mắt theo bóng lưng rời khỏi phòng.
Âm thầm dư vị vài giây, Điền Nguyễn bò dậy, khó khăn nhà vệ sinh rửa mặt đ.á.n.h răng.
Trong gương, áo ngủ tơ tằm xanh nước buông lỏng ba cúc. Điền Nguyễn đang đ.á.n.h răng, vô thức ngậm bàn chải, chợt thấy quanh “tiểu hoa mai” là một vòng dấu răng, lấm tấm vài vệt đỏ.
Không chỉ nơi đó, những chỗ thấy cũng đầy dấu vết tương tự.
Mặt Điền Nguyễn càng đỏ hơn, dám thêm, sợ động tình. Cậu vội vàng rửa mặt đ.á.n.h răng xong trở giường.
Hôm nay ngoài việc ăn cơm và vệ sinh, nhúc nhích thêm chút nào.
Không bao lâu, cửa phòng ngủ chính vang lên một tiếng “cạch”. Ngu Kinh Mặc bưng khay gỗ bước . Điền Nguyễn liếc thấy bánh bao chiên, lập tức mặt mày rạng rỡ.
“Cháo còn nóng, lát nữa hãy uống.” Ngu Kinh Mặc đặt khay lên tủ đầu giường. Trên đó một bát cháo ngọt, hai đĩa món ăn kèm nhỏ, một ly sữa bò ấm, một quả trứng luộc và một đĩa bánh bao chiên.
Điền Nguyễn đưa tay định lấy trứng, nhưng Ngu Kinh Mặc cầm . Rõ ràng trứng cũng còn nóng, gõ nhẹ góc tủ đầu giường làm nứt vỏ, cẩn thận bóc lớp lòng trắng mềm mịn .
Đợi trứng nguội bớt, Ngu Kinh Mặc mới đưa cho Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn c.ắ.n từng miếng nhỏ, mắt sáng long lanh: “Ngon quá. Anh ăn ?”
Ngu Kinh Mặc : “Tôi ăn .”
“Khi nào?”
“Trước khi tỉnh.”
“Em tỉnh mà lén ăn cơm?”
“…… Đói.”
“Hừ, xem em cho no bụng, đúng là tiểu yêu tinh quấn .”
“……” Ngu Kinh Mặc gì.
Một lát , hỏi: “Nếu no, tối nay thể tiếp tục ăn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-30-cha-nho-nho-9.html.]
Điền Nguyễn mất một lúc mới hiểu ý, suýt nữa sặc. Ngu Kinh Mặc vội đưa sữa cho uống. Uống xong, dày dịu . Nhìn ly sữa trắng, mặt Điền Nguyễn nóng: “Qua hai ngày nữa .”
Ngu Kinh Mặc cũng ép: “Ừ.”
Dù tương lai còn dài. Bất kể là hiện tại trong tương lai, phu nhân vẫn là của , Điền Nguyễn cũng thuộc về .
Hắn thể nhẫn nại thêm một chút.
Rất nhanh, hai ngày trôi qua.
Điền Nguyễn nghỉ ngơi , dấu vết cũng mờ nhiều, thể ngoài gặp . Cậu dẫn Ngu Kinh Mặc hóng gió và hẹn hò, đến những nơi đây hai từng cùng .
Ví dụ như quán bún ốc, cửa hàng văn phòng phẩm, hiệu sách, bến tàu ven sông, cánh đồng hoa ngoại ô, khu phố cũ với những con ngõ lớn nhỏ. Điền Nguyễn từng cảm nhận khói lửa bình dị của muôn nhà, nay cũng đưa Ngu Kinh Mặc xem.
Trước , Điền Nguyễn từng cưỡi xe địa hình cùng Lộ Thu Diễm xuyên qua những nơi . Thấy cảnh , món ngon, điều thú vị, cũng chia sẻ với Ngu Kinh Mặc. chia sẻ qua màn hình rốt cuộc vẫn thiếu điều gì đó.
Hiện tại đều bù đắp.
Ngu Kinh Mặc theo bước , giữa chốn nhân gian bình thường , sạch sẽ cũng góc khuất. Đôi giày da thủ công đắt tiền giẫm gạch đá cũng chẳng khác gì giày của thường, đều chỉ để bước .
Họ còn ghé chợ hoa chim cá cảnh chọn hai chậu hoa. Trên đường về, xe ngập tràn hương thơm.
“Hai ngày .” Về đến trang viên, khi đang rửa tay, Ngu Kinh Mặc bỗng .
Điền Nguyễn xoa bọt xà phòng tay, khó hiểu .
Ngu Kinh Mặc thẳng mắt thanh niên: “Lần , hai ngày hãy .”
Điền Nguyễn nghi ngờ trí nhớ : “Hai ngày chuyện gì?”
“Làm.”
“Làm gì?”
“Chuyện giữa phu phu.”
“……” Điền Nguyễn nhớ , mím môi nhưng cố giữ vẻ bình thản, “Tối .”
Ngu Kinh Mặc kéo tay đặt vòi nước cảm ứng tự động. Trong tiếng nước chảy ào ào, : “Vậy tối.”
Điền Nguyễn từ chối.
Đã lâu thấy Ngu Kinh Mặc vội vã như . Hai xem như lão phu lão thê, theo tuổi tác tăng lên, Ngu Kinh Mặc càng chín chắn trầm . Dù một tuần mật với Điền Nguyễn, cũng thể nhịn.
Điền Nguyễn cũng ngại đòi hỏi quá nhiều.
Huống chi bình thường một bận, càng bận hơn, vài ngày gặp là chuyện thường.
hiện tại, Điền Nguyễn cảm nhận sự ngọt ngào của mối tình đầu, vài ngày làm nóng lòng, bề ngoài càng bình tĩnh, trong lòng càng rực cháy.
Thiếu niên, quả thật là sinh vật tuyệt vời.
Điền Nguyễn vui vẻ chấp nhận, mặc cho Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi làm gì thì làm.
Một khi rơi trạng thái đó, liền bắt đầu chìm đắm.
Hai như củi với lửa, chỉ cần cơ hội kề cận ma sát, tất sẽ bùng lên ngọn lửa ngập trời.
Từ “qua hai ngày”, biến thành mỗi ngày.
Ngu Kinh Mặc vùi đầu hăng hái, Điền Nguyễn phụ trách kêu lên từng tiếng.
Thể lực mười tám tuổi và ba mươi tuổi gần như . Dưới sự “chỉ dạy” cố ý vô tình của Điền Nguyễn, kỹ thuật của Ngu Kinh Mặc ngày càng thuần thục.
Ăn điều hằng mong ước, Ngu Kinh Mặc mang chút chua chát hỏi: “Vì thuần thục như ?”
Điền Nguyễn n.g.ự.c , nghịch xương quai xanh: “Phải hỏi tương lai của .”
Ngu Kinh Mặc ôm vòng eo thon gầy của thanh niên: “Tương lai … ?”
Điền Nguyễn ngước mắt , hôn lên chiếc cằm góc cạnh của : “Chỉ cần là , đều .”
Ngu Kinh Mặc cụp mắt: “Cái nào hơn?”
“Đều .”
“Phải chọn một.”
“Tương lai sẽ ấu trĩ như .”
“……”
Thấy chọc giận , Điền Nguyễn bật : “ tương lai cũng đáng yêu như bây giờ.”
“…… Đáng yêu?” Đây là đầu Ngu Kinh Mặc gọi như .
“Ừ, xông xáo liều lĩnh, chẳng tiết chế.”
Ngu Kinh Mặc nhếch môi: “Tôi còn đang học.”
như lời Điền Nguyễn, hiện tại và trong tương lai đều , mỗi một ưu điểm. Hắn bây giờ vội cũng thành . Ghen với chính càng vô lý. Chi bằng thả lỏng, giao tất cả cho thời gian.
Hai trò chuyện đông tây vài câu, chẳng bao lâu Điền Nguyễn ngủ.
Nhìn gương mặt thanh niên say ngủ, thiếu niên mười tám tuổi thấy thế nào cũng đủ. Từ lông mày, sống mũi, đôi môi đến vành tai, tất cả đều là dáng vẻ yêu thích.
Hắn nghĩ, sẽ thích lâu lâu, yêu lâu lâu.
Trong cái tương lai lâu đó, Điền Nguyễn, của tương lai, là đủ.
Ngu Kinh Mặc nên rời , nhưng sẽ thật sự rời xa. Hắn sẽ luôn ở bên Điền Nguyễn, kể cả ngay lúc .
Đó là ánh trăng duy nhất chiếu đời .
Quá khứ , tương lai , ngẩng đầu lên vẫn là cùng một vầng trăng.
“Ngủ ngon.” Thiếu niên mười tám tuổi cúi đầu hôn lên trán yêu.
Ánh trăng từ cửa sổ đổ xuống sàn. Điều mong cầu cả đời đều trong vòng tay .
-----
Tác giả lời :
Còn cha lớn lớn nữa ~
Điền Nguyễn: Có thể phiên bản Ngu nho nhỏ dễ tiếp nhận hơn ……
Ngu Kinh Mặc: Xin , quá lớn.