Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 29 Cha nho nhỏ (8)
Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:32:19
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sắc trời dần tối, ánh đèn đình trang viên hòa cùng sáng đầy trời, giao hòa chiếu rọi lẫn , tựa như mộng ảo giữa trời đất.
“Ngu Kinh Mặc, sinh nhật vui vẻ.”
Điền Nguyễn từ tầng cùng của xe bánh kem nhỏ lấy món quà chuẩn . Bao bì màu hồng nhạt, điểm xuyết những ngôi quang màu xanh da trời.
Dải ruy băng cũng là loại quang. Dưới ánh đèn tuy quá rõ, nhưng vẫn sáng hơn xung quanh một chút, thắt thành nơ bướm.
Ngu Kinh Mặc nhận món quà mang phong cách cổ tích , trong lòng như một chú chim nhỏ đang bay lượn, vui sướng mà vùng vẫy. Hắn hỏi: “Tôi thể mở xem ?”
“Đương nhiên thể.” Điền Nguyễn đáp.
Ngu Kinh Mặc đặt tay lên dải ruy băng, dừng , “Ăn cơm xong hãy mở.”
Hắn để dành niềm vui đến cùng.
“Được.”
Con trai ngoan và con dâu cũng tặng quà. Ngu Kinh Mặc mở ngay tại chỗ, một chiếc đồng hồ danh tiếng trị giá trăm vạn, một chiếc khác thể dây, quả thực trời sinh một đôi.
Bữa tối hôm nay phong phú hơn thường lệ nhiều, căn bản ăn hết, mỗi món chỉ cần hai ba miếng là đủ.
Lần gần nhất Ngu Kinh Mặc xa xỉ như là sinh nhật mười tuổi. Khi cha còn khỏe mạnh, nâng niu trong lòng bàn tay, những gì nhất trong khả năng đều dành cho .
Sau khi cha qua đời, ép trưởng thành, từ một quý công t.ử ôn hòa nho nhã trở thành thiếu niên bình tĩnh đoan chính. Chỉ như mới thể chống đỡ Ngu gia rộng lớn, rơi thế hạ phong giữa những màn đấu đá của chú bác chi thứ.
Đã lâu nghiêm túc tổ chức sinh nhật.
Không chờ mong, cũng sẽ thất vọng.
Mà giờ đây, một gia đình thuộc về —— ở tương lai xa.
Vút một tiếng, pháo hoa bay lên trung, nổ tung thành dải ngân hà rực rỡ, ánh sáng kéo dài thật lâu bầu trời trang viên.
Ngay đó là vô pháo hoa ngũ sắc, nối tiếp bung nở thành hình cánh hoa, cành liễu, hình thú.
Cứ cách ba tiếng nổ một dòng chữ “Sinh nhật vui vẻ” đặt làm riêng, lấp lánh treo giữa trời .
Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu , sắc màu rực rỡ phản chiếu gương mặt .
Ánh mắt khẽ chuyển, dừng nơi thanh niên bên cạnh đang mỉm , “Anh chuẩn cho ?”
Giữa tiếng pháo hoa ầm vang, Điền Nguyễn vẫn rõ lời , “Thích ?”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Ừ.”
Hắn bỏ lỡ bất kỳ đóa pháo hoa nào thanh niên vì chuẩn , giọng Điền Nguyễn mềm mại như lông vũ, khẽ cào tim : “Ngu Kinh Mặc, mở quà xem .”
Ngu Kinh Mặc cúi đầu cầm hộp quà quang, tháo ruy băng, mở lớp giấy gói, lộ bên trong một hộp nhung đỏ nhỏ. Tim khẽ động.
Điền Nguyễn đầy mong đợi .
Một tiếng “tách” khẽ vang lên, hộp mở , bên trong là hai chiếc nhẫn ngọc bích lưu quang.
Chính là khối nguyên thạch mua tùy tay ở phố đồ cổ hôm đó, điêu khắc thành.
Ngu Kinh Mặc từng nghĩ khi “rời ” sẽ nhận nhẫn. Không ngờ Điền Nguyễn để chuyện trong lòng, chỉ suông mà thật sự làm .
Điền Nguyễn cầm chiếc nhẫn vòng lớn hơn một chút, mỉm hỏi: “Ngu Kinh Mặc, nguyện ý khi trưởng thành kết hôn với em ?”
Ngu Kinh Mặc sững , hiểu —— Điền Nguyễn đang trịnh trọng cầu hôn .
Một thiếu niên 18 tuổi, tỉnh dậy ở tương lai, còn kết hôn, vốn dĩ thứ đều chân thật.
Giờ khắc , Điền Nguyễn khiến điều chân thật trở nên chân thật.
“Nguyện ý.” Ngu Kinh Mặc .
Quản gia và hầu lặng lẽ lui xuống. Ngu Thương kéo Lộ Thu Diễm tránh sang một bên, hành lang phòng phụ ngắm pháo hoa.
Giữa ánh pháo hoa rực rỡ, Điền Nguyễn đeo nhẫn ngón áp út tay trái của Ngu Kinh Mặc, tự đeo chiếc nhẫn nhỏ hơn cho .
Ngu Kinh Mặc bật : “Phải để đeo cho mới đúng.”
Điền Nguyễn rạng rỡ: “Không cần, em kết hôn với .”
Bữa tiệc sinh nhật chính là hạnh phúc bình dị mà Ngu Kinh Mặc mong .
Ngày cảnh , đương nhiên phụ lòng.
Từ đêm nay, chính thức trưởng thành, thể làm những việc lớn thể làm.
Pháo hoa tiêu tiền theo từng giây cháy suốt gần nửa giờ mới dừng. Trong khí tràn ngập mùi lưu huỳnh. Điền Nguyễn thích mùi , hít mấy , nhưng thể hít nhiều, Ngu Kinh Mặc nắm tay kéo chủ trạch. Phần còn hầu thu dọn.
“Chúng ngủ .” Ngu Kinh Mặc , lời mang hai tầng ý.
Điền Nguyễn , “Mới tám rưỡi thôi.”
“Ừ.”
Dù cũng việc gì làm. Không ngủ thì làm gì? Điền Nguyễn lấy hai quyển sách chuyên ngành trong thư phòng , lười biếng mấy ngày , quyết định ôn một tiếng, đó trêu chọc Ngu Kinh Mặc ngủ.
Đương nhiên, khi lên giường, việc quan trọng nhất là tắm rửa sạch sẽ.
Điền Nguyễn chăm chỉ tắm rửa nửa giờ, quấn áo choàng tắm thơm ngát bước . Sau khi Ngu Kinh Mặc phòng tắm, đổi sang bộ đồ ngủ tơ tằm xanh nước.
Bật đèn đầu giường, chỉnh sang chế độ sách, Điền Nguyễn tựa đầu giường , miệng lẩm bẩm.
Dù thiên phú ngôn ngữ, nhưng tiếng đẻ vẫn là tiếng Trung, hằng ngày cũng là tiếng Trung, đôi khi vẫn “đứt mạch” quên vài từ dài, cần thường xuyên củng cố.
Khi Ngu Kinh Mặc bước khỏi phòng tắm, chỉ thấy Điền Nguyễn miệng nhỏ lẩm bẩm học từ vựng, dáng vẻ học sinh ngoan mười phần.
“…… Mai học tiếp .”
Ngu Kinh Mặc dùng khăn lau mái tóc còn nửa ướt. Những sợi tóc rối rơi xuống mặt mày, thêm phần tùy ý lười biếng, càng trông trẻ hơn.
Điền Nguyễn ngừng một chút, : “Còn 40 phút nữa là xong.”
Ngu Kinh Mặc đành chờ .
Trong đêm đầy ý vị , Ngu Kinh Mặc tâm tình sách. Hắn ở mép giường Điền Nguyễn học từ.
Điền Nguyễn lúc mới nhận chiếm mất nửa giường của , ôm sách nhích m.ô.n.g sang bên , tiếp tục học.
Ngu Kinh Mặc chằm chằm chiếc chăn gấm màu xám đen. Dưới lớp lụa mịn, đường cong m.ô.n.g xanh nước của thanh niên như một dòng nước trong uốn lượn chảy qua.
Hắn vốc lấy dòng nước , thấy Điền Nguyễn nghiêm túc vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-29-cha-nho-nho-8.html.]
“Panegyric, lời ca tụng, thán từ.”
Giọng Điền Nguyễn trong trẻo vang lên.
Ngu Kinh Mặc: “……”
“Anh sách ?” Điền Nguyễn đột nhiên hỏi.
Ngu Kinh Mặc: “Có bấm móng tay ?”
“Có, ở bên , tầng cùng của tủ đầu giường, trong một cái hộp nhỏ màu đen bọc da.”
Ngu Kinh Mặc khom lưng tìm , mở hộp nhỏ . Bên trong ngoài bấm móng tay, còn cây lấy ráy tai, d.a.o dũa móng, cái nhíp nhỏ, kéo nhỏ vân vân. Hắn lấy bấm móng tay , cắt gọn móng tay của .
Cách, cách, vốn dĩ ngắn càng ngắn hơn.
Bất quá móng tay Ngu Kinh Mặc dáng tròn dài, dù cắt đến sát phần thịt tự do cũng khiến ngón tay trông ngắn , ngược càng làm khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay rộng lớn.
Đặc biệt là ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út tay , cố ý cắt ngắn nhất, để tiện cho……
Chưa ăn thịt heo, Ngu Kinh Mặc cũng từng thấy heo chạy.
Sau khi xu hướng tính d.ụ.c của , năm mười lăm tuổi Ngu Kinh Mặc đặc biệt tìm tài liệu về phương diện , hiểu rõ rốt cuộc là chuyện gì.
“Anh cắt ngắn , đ.á.n.h đàn .” Điền Nguyễn liếc một cái, phân tâm nhắc nhở.
Ngu Kinh Mặc giả vờ bình thản: “Không .”
Cắt ngắn một chút, sẽ làm xước Điền Nguyễn.
Ngu Kinh Mặc cắt xong, vén chăn đôi chân trắng như củ sen của Điền Nguyễn, : “Móng chân dài , để cắt cho?”
Ngón chân Điền Nguyễn co một chút, ngượng ngùng : “Như , ngại lắm.”
“Không gì ngại.” Ngu Kinh Mặc lên giữa giường, nâng chân Điền Nguyễn đặt lên đùi . Đây cũng là đầu cắt móng chân cho khác, cầm bấm móng tay ướm thử một lúc mới một tay giữ chân Điền Nguyễn, bắt đầu cắt ngón cái.
Cách, cách, vì cẩn thận nên chậm hơn lúc một chút.
Điền Nguyễn ngoan, động đậy, mặc cho Ngu Kinh Mặc xoa bóp lòng bàn chân, tách các ngón , khúc khích: “Ngứa.”
Ngu Kinh Mặc: “Sắp xong .”
Cắt một lúc, gom móng cắt khăn giấy vứt thùng rác, Ngu Kinh Mặc : “Thời tiết khô hanh, để bôi chút kem dưỡng da cho .”
Điền Nguyễn đôi chân trắng của . Cậu thói quen bôi kem dưỡng da, nhưng nếu Ngu Kinh Mặc hầu hạ, đương nhiên từ chối. Thế là thoải mái tựa đầu giường, tiếp tục học từ vựng.
Ngu Kinh Mặc từ bàn chăm sóc da chọn một chai kem dưỡng cao cấp do nhà sản xuất, bóp một ít sữa trắng, thoa đều lên chân Điền Nguyễn.
Không chỉ bàn chân, mà cả bắp chân cũng bỏ sót.
Bàn tay to của Ngu Kinh Mặc thoa kem xoa bóp giúp hấp thụ nhanh hơn.
Điền Nguyễn thoải mái đến mức khẽ rên: “Ngu Kinh Mặc, học ở ?”
Ngu Kinh Mặc: “Không thầy cũng tự hiểu.”
Dần dần, tay Ngu Kinh Mặc càng lúc càng lên cao, còn thỏa mãn với việc xoa bóp bắp chân.
Điền Nguyễn: “……”
Bốn mắt , mặt Điền Nguyễn ửng đỏ: “Ngu Kinh Mặc, học hư , cũng là thầy tự hiểu ?”
Tim Ngu Kinh Mặc đập mạnh. Quần ngủ tơ tằm của thanh niên mềm mại, dù dồn hết lên đến gốc đùi cũng hề lộ vẻ béo, ngược khiến đôi chân càng trắng càng thẳng, như đóa sen vươn khỏi mặt nước, thoang thoảng hương quế thấm lòng .
Hắn ánh mắt nóng rực Điền Nguyễn: “Không ?”
Bị chạm , Điền Nguyễn đỏ bừng như áng mây chiều. Cũng nhiều ngày làm vận động phu phu, đương nhiên nghĩ đến, “ mà……”
“ gì?”
“Anh mới mười tám tuổi.”
“Thành niên , .” Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp, như đang dỗ dành.
Cuốn sách chuyên ngành trong tay Điền Nguyễn che ngực, cúi đầu, nửa đón nửa từ chối: “ em còn sách.”
“……” Ngu Kinh Mặc thu tay .
Điền Nguyễn: “?”
Không chứ, Ngu mười tám tuổi dễ trêu ? Điền Nguyễn nắm lấy tay Ngu Kinh Mặc, đặt lên , mặt đỏ hồng: “Anh làm việc của , em của em.”
Ngu Kinh Mặc bừng tỉnh đại ngộ, thì đây gọi là tình thú.
Nói cách khác, Điền Nguyễn đồng ý.
Trong nháy mắt, cảm xúc bùng mở. Ngu Kinh Mặc nắm lấy đầu gối cong của thanh niên, cúi đầu hôn lên đầu gối : “Tôi sẽ cẩn thận.”
Điền Nguyễn giả vờ bình tĩnh gật đầu, nhưng thực một chữ trong sách cũng lọt mắt.
Những chữ cái tiếng Anh như từng tiểu tinh linh, vẫy cánh bay lượn mắt; giống như đang ngâm trong nước ấm, dòng nước ấm áp dần dần bao phủ, lan từng tấc cơ thể.
Cuốn sách bất tri bất giác rơi sang một bên. Cậu thấy Ngu Kinh Mặc như một con thú trẻ tuổi nhưng đầy công kích, phủ phục phía , còn chính là con mồi trong móng vuốt .
Không thể trốn, cũng thể tránh.
Điền Nguyễn cũng trốn, tránh. Cậu thích Ngu Kinh Mặc như , thích tất cả của , thích Ngu Kinh Mặc ba mươi tuổi, cũng như mười tám tuổi.
Bọn họ đầu tiên gần gũi sâu hơn —— hôn môi.
Mềm mại, mà mát lạnh.
Điền Nguyễn tâm ý ôm lấy Ngu Kinh Mặc, còn vụng về trong kỹ thuật hôn. Tuy bản cũng chẳng giỏi hơn bao nhiêu, nhưng so với Ngu Kinh Mặc hiện tại vẫn hơn nhiều.
Mà Ngu Kinh Mặc quả thật bản lĩnh thầy tự hiểu. Chỉ một chút khiêu khích của Điền Nguyễn, thể suy một ba, môi răng quấn quýt, sâu gấp, cho Điền Nguyễn rời nửa phần.
Nụ hôn đầu tiên, kéo dài suốt hơn mười phút.
Điền Nguyễn mềm nhũn như một vũng nước, mặc Ngu Kinh Mặc làm gì thì làm.
-----
Tác giả lời :
Dạo thể tác giả khỏe, nên đăng trễ một chút~
Ngày mai sẽ bù chương.
Điền Nguyễn: Hóa cắt móng chân cũng là màn dạo đầu?
Ngu Kinh Mặc: Ừ.