Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 28 Cha nho nhỏ (7)
Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:31:27
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Hạ Lan Tư.”
Ngu Kinh Mặc trầm giọng cắt ngang bước chân đang tiến gần của Hạ Lan Tư. Sau lớp kính râm màu đen, bình thản thiếu niên mấy ngày còn gặp mặt, hôm nay tái ngộ biến thành một đàn ông thành thục… phong tao.
Hạ Lan Tư từ nhỏ lớn lên giống con gái, bất luận ăn mặc thế nào, tóc cắt ngắn bao nhiêu, vẫn luôn nhận nhầm là nữ sinh. Sau Hạ Lan Tư dứt khoát mặc kệ, để tóc dài. Nếu khen xinh , vui vẻ tiếp nhận; nếu giống con gái, trực tiếp vung nắm đ.ấ.m chào hỏi ngay sống mũi đối phương.
Dần dà, Hạ Lan Tư trở thành tiểu bá vương nổi danh của Tô Thị.
Ngu Kinh Mặc đối với tiểu bá vương Hạ Lan Tư cảm xúc gì đặc biệt. Tuy đầu gặp Hạ Lan Tư lúc còn nhỏ, cũng từng nghĩ đó là con gái, nhưng .
Vòng phú tam đại nhỏ, Ngu Kinh Mặc và Hạ Lan Tư tự nhiên trở thành bạn bè kiểu quân t.ử chi giao đạm như nước.
Hắn quản Hạ Lan Tư đ.á.n.h ẩu đả, trộn tam giáo cửu lưu; Hạ Lan Tư cũng quản cao cao tại thượng chuyên tâm làm sự nghiệp. Hai thỉnh thoảng gặp mặt, Hạ Lan Tư luôn chọc vài câu, Ngu Kinh Mặc vẫn bình tĩnh động.
Hạ Lan Tư đổi thói cũ, châm chọc thêm hai câu, cuối cùng hỏi: “Anh bảo dưỡng kiểu gì ?”
Ngu Kinh Mặc hề bảo dưỡng, hiện tại vốn là 18 tuổi. Dĩ nhiên chuyện thể với bạn cũ, nghĩ một chút đáp: “Không làm.”
Không làm thì sẽ trẻ , quả thật thực tế.
Hạ Lan Tư lập tức tin, kinh ngạc : “Anh là cuồng công việc, cũng lúc làm ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ, nghỉ phép.”
Hắn liếc Điền Nguyễn bên cạnh, khóe môi cong lên, “Kiều thê ở bên, tất nhiên làm.”
Điền Nguyễn: “……”
Hạ Lan Tư tặc lưỡi: “Các khoe ân ái bao nhiêu năm , còn ngán ?”
Ngu Kinh Mặc: “Không ngán.”
Bộ dáng bình thản đó giống Ngu Kinh Mặc khi trưởng thành thật sự ở đây. Điền Nguyễn yên tâm, Hạ Lan Tư hỏi: “Anh cứ đeo kính râm mãi ?”
Ngu Kinh Mặc: “Nhà hàng ngoài trời ánh sáng chói.”
Hạ Lan Tư nghi ngờ nữa. Cuối thu mát mẻ thế , ánh sáng bên ngoài đúng là khá mạnh.
Người phục vụ dọn món. Điền Nguyễn phát hiện phía đối diện Hạ Lan Tư cũng một phần bò bít tết, liền hỏi: “Anh cả em cũng tới ?”
Hạ Lan Tư định thì một tiếng: “Tới.”
Điền Nguyễn đầu , chỉ thấy một hình cao lớn bước tới, tây trang giày da, đầy khí thế, sống mũi đeo gọng kính viền vàng, là thành đạt xuân phong đắc ý.
Điền Nguyễn lập tức ghé sát tai Ngu Kinh Mặc nhỏ: “Đó là cả của em, Đỗ Hận Biệt. Hạ Lan Tư là dâu.”
Ngu Kinh Mặc kinh ngạc, may mà kính râm che , mặt lộ chút cảm xúc.
“Tiểu Nguyễn, em rể, hai cũng tới ăn cơm ?” Đỗ Hận Biệt .
Điền Nguyễn: “Vâng. Trùng hợp thật, ngờ gặp cả dâu ở đây.”
Người phục vụ kéo ghế, Đỗ Hận Biệt hào phóng xuống, tiên liếc Hạ Lan Tư một cái, đó lịch sự sang Ngu Kinh Mặc: “Em rể dạo thế nào? Trông khí sắc hơn nhiều.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ, yêu đương dưỡng .”
Đỗ Hận Biệt: “?”
Điền Nguyễn: “……”
Trời ơi Ngu , đừng OOC nữa!
Đỗ Hận Biệt : “Cảm tình của và Tiểu Nguyễn vẫn như .”
Điền Nguyễn hổ đến mức ngón chân bấu đất, sắp bấu ba phòng một sảnh, vội vàng đổi đề tài: “Món cua nhưỡng cam đặc biệt ngon, cả, và Hạ Lan Tư nhất định thử.”
“Vậy ?” Đỗ Hận Biệt dặn phục vụ, “Mang thêm một phần cua nhưỡng cam.”
Dù là Ngu Kinh Mặc Đỗ Hận Biệt, khi ăn đều thích chuyện. Hạ Lan Tư chán đến c.h.ế.t, ăn chuyện với Điền Nguyễn qua bàn.
Bình thường Điền Nguyễn ăn cơm cũng tán gẫu vài câu, nhưng lúc tâm trạng, chỉ ăn nhanh rời , liên tục gật đầu phụ họa.
Hạ Lan Tư hỏi: “Nếu hai đều nghỉ phép, tới gallery của chơi ?”
Điền Nguyễn khéo léo từ chối: “Không cần , Ngu mới khỏi cảm, thể trúng gió.”
Nhà hàng ngoài trời du thuyền gió nhẹ từng cơn, thổi bay tóc mái trán Hạ Lan Tư. Anh nheo mắt: “Cậu thể bịa chuyện hơn nữa ?”
Điền Nguyễn đáp, chỉ hiệu bằng mắt với Ngu Kinh Mặc.
Đáng tiếc ném ánh mắt cho mù xem. Ngu Kinh Mặc ăn xong, dùng khăn ăn lau môi một cách tao nhã, : “Tôi chỉ cùng phu nhân của hưởng ngày cảnh .”
“……”
Hạ Lan Tư ê răng: “Ngu Kinh Mặc, hôm nay theo tuyến luyến ái não ?”
Ngu Kinh Mặc nghĩ, nếu và Điền Nguyễn yêu , mặt ngoài thỉnh thoảng khoe ân ái, như thế mới giống phu phu.
Mà Điền Nguyễn chỉ ngón chân bấu đất, mặt cũng nóng bừng lên, lập tức dậy chuồn: “Ngu , chúng về thôi, nhanh lên, em mắc tiểu.”
Ngu Kinh Mặc nghi hoặc: “Ở đây nhà vệ sinh.”
“Em dùng nhà vệ sinh ở nhà, an .”
Điền Nguyễn hai lời kéo , “Anh cả dâu, con trai con dâu, ăn ngon uống chơi vui, cần tiễn.”
Ngay cả phục vụ tiễn cũng Điền Nguyễn từ chối.
Bốn còn .
Hạ Lan Tư vuốt cằm, như thám t.ử : “Họ vấn đề.”
Rồi sang Ngu Thương, “Cha làm ? Kỳ kỳ quái quái.”
Ngu Thương mặt đổi sắc: “Không .”
Biết hỏi cũng , Hạ Lan Tư đành bỏ cuộc.
Chuyện hoang đường như , càng ít càng .
Trên đường về trang viên, Ngu Kinh Mặc hỏi: “Tôi gây phiền phức cho ?”
Điền Nguyễn đương nhiên nỡ gì: “Không việc gì, Hạ Lan Tư chỉ cà lơ phất phơ thôi, cần so đo.”
“Ừ.”
Cả buổi chiều, Điền Nguyễn dám dẫn Ngu Kinh Mặc ngoài nữa. Nếu gặp quen lớn tuổi, mặt chắc đỏ bừng.
Ngu Kinh Mặc 18 tuổi ở nhà ôn bài. Nhiều năm trôi qua, nội dung sách giáo khoa của cao trung Đức Âm đương nhiên đổi, nhưng nhiều. Điền Nguyễn lấy sách giáo khoa đây của , lúc cho Ngu Kinh Mặc dùng.
“Những sách giáo khoa là năm đó mua dự phòng, còn mới tinh, vẫn dùng tới, cho .”
Điền Nguyễn ở thư viện cùng Ngu Kinh Mặc g.i.ế.c thời gian.
“Có thể ghi bút ký ?” Ngu Kinh Mặc mở sách giáo khoa hỏi.
“Đương nhiên là .”
Ngu Kinh Mặc ôn bài, Điền Nguyễn bên cạnh chống cằm . Ánh mắt chuyên chú, bất tri bất giác thất thần, mặt chậm rãi ghé sát đường nét gương mặt lưu loát của Ngu Kinh Mặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-28-cha-nho-nho-7.html.]
Chụt một cái.
Ngu Kinh Mặc khựng .
Điền Nguyễn cong mắt , “Anh thể hôn .”
Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu thanh niên, “Ban ngày tuyên dâm.”
“……” Điền Nguyễn tức giận, “Cái gọi là yêu đương!”
Ngu Kinh Mặc nghĩ cũng đúng, yêu đương thì nên nị oai một chút. Vì thế ghé sát , cũng hôn lên má thanh niên một cái.
Điền Nguyễn vui như hoa nở, nụ mặt càng rực rỡ, chu môi, hôn Ngu Kinh Mặc thêm một cái.
Ngu Kinh Mặc lễ thượng vãng lai, cũng hôn .
Dù chỉ hôn lên má, Điền Nguyễn cảm thấy còn ngọt hơn cả hôn môi.
Điền Nguyễn: “Chụt chụt chụt~”
Ngu Kinh Mặc bật : “Anh là gà con mổ thóc ?”
Điền Nguyễn: “Em gà con, em là gà lớn.”
Ngu Kinh Mặc phản ứng một lúc, bật thành tiếng: “Anh để ý kích cỡ của ?”
“…… em mới .”
“Anh là đại lừa tiên, là ý gì?”
Ngu Kinh Mặc hỏi câu xong, chính chút ngượng.
Mặt Điền Nguyễn ửng đỏ, “Anh lớn thì ghê gớm lắm ? Cũng của em.”
“Của ?”
“ .”
Điền Nguyễn ngẩng đầu ưỡn ngực, chịu yếu thế, “Chẳng vẫn em ‘ăn’ .”
Chữ “ăn” dùng đầy ẩn ý, tim Ngu Kinh Mặc như lông vũ quét qua, tê tê dại dại, nhịn hỏi: “Ăn thế nào?”
Mặt Điền Nguyễn càng đỏ hơn, đầu dám thẳng gương mặt tuấn mỹ vẫn còn mang vài phần ngây ngô của Ngu Kinh Mặc, “Không .”
Vành tai thanh niên cũng đỏ lên, cả như ánh bình minh mơ hồ bao phủ, toát một thứ khí chất khó thành lời.
Hầu kết Ngu Kinh Mặc khẽ lăn, bàn tay lướt qua trang sách, chạm tới chiếc cổ thon của Điền Nguyễn, khẽ chạm một cái.
Điền Nguyễn theo bản năng né tránh, bật : “Nhột.”
Ngu Kinh Mặc rút tay về, “Anh mặt đỏ, cổ cũng đỏ.”
Điền Nguyễn nghĩ thầm, em còn đỏ hơn, vì hôn.
Đối diện thiếu niên 18 tuổi, thật sự nổi mấy lời hổ đó, chỉ thể âm thầm tự hồi tưởng.
Trong khí yên tĩnh lẫn chút xao động, như dòng nhiệt lưu len lỏi, khiến Ngu Kinh Mặc thể tập trung ôn bài. Hắn ngoài cửa sổ, “Chiều , chúng ngoài dạo .”
“Được.”
Điền Nguyễn như trốn chạy mà rời khỏi thư viện.
Trước , chỉ cần ở cùng Ngu Kinh Mặc, đến nửa ngày hai mật. Bây giờ hai ngày, giữa họ chỉ dừng ở nắm tay và hôn má.
À, còn sờ qua, dù đó là ngoài ý .
Cảm giác thuần khiết như mối tình đầu thế , cũng tệ.
Điền Nguyễn tận hưởng cảm giác đó. Vài ngày , dẫn Ngu Kinh Mặc ngoài hóng gió, đến tận chiều muộn mới trở về.
Chỉ trong một ngày, trang viên đổi .
Từ phong cách cổ điển nhã nhặn ban đầu, nay trang trí thành phong cách cổ tích hồng xanh đan xen. Bóng bay, hoa tươi, nến, bàn tiệc, dải lụa rực rỡ, còn một đàn bồ câu trắng đặc biệt chuẩn .
Khi chiếc Rolls-Royce tiến trang viên, bầy bồ câu trắng đập cánh bay lên thành đàn đầu xe. Trong ánh hoàng hôn, chim mỏi về tổ, mà họ cũng trở về nhà .
Ngu Kinh Mặc ngạc nhiên tất cả mắt.
Điền Nguyễn xuống xe , vội vàng chạy tới ghế phụ, mở cửa xe theo phong thái quý ông: “Ngu Kinh Mặc, sinh nhật vui vẻ.”
Ngu Kinh Mặc bước xuống xe, chân dài sải bước, hình cao hơn Điền Nguyễn một đoạn.
Ánh mắt lướt qua khung cảnh trang viên mộng ảo, về phía thanh niên đang tươi bên cạnh, “Sinh nhật qua .”
“Qua , nhưng tổ chức.”
Điền Nguyễn nghiêm túc , “Ngu Kinh Mặc, em tổ chức sinh nhật 18 tuổi cho .”
Ngu Kinh Mặc trầm ngâm, khóe môi cong lên: “Cảm ơn.”
Hắn chủ động nắm lấy bàn tay thon dài của thanh niên, trong sự cúi chào cung kính của quản gia, bước về phía buổi tiệc sinh nhật 18 tuổi muộn màng .
Ngoài Điền Nguyễn, quản gia và vài vệ sĩ hầu, ai khác về buổi sinh nhật . Vì khi Ngu Thương và Lộ Thu Diễm trở về, họ còn tưởng nhầm nhà.
“Cha cải lão đồng ? Nhà cũng trẻ luôn?” Lộ Thu Diễm hỏi.
Ngu Thương: “…… Chắc chắn là Điền Nguyễn bày trò.”
Hai mơ mơ hồ hồ tham gia tiệc sinh nhật, Điền Nguyễn chìa tay : “Quà sinh nhật ?”
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm hai tay trống trơn: “……”
“Con trai bất hiếu, ngay cả quà cũng chuẩn ? Đi chuẩn ngay.”
Điền Nguyễn giả vờ quát.
Ngu Thương bất đắc dĩ kéo Lộ Thu Diễm chọn đồ quý trong phòng phụ.
Thật Ngu Kinh Mặc quá để tâm đến quà cáp. Dù cũng mang , tất cả đều là tương lai của , cũng như .
trang viên rộn ràng hẳn lên, hầu ai nấy mặt mày hớn hở chúc phúc, còn Điền Nguyễn chạy tới chạy lui lo liệu, chợt nhận lâu cảm nhận một “gia đình” như .
Thì thích náo nhiệt, mà là vì náo nhiệt liên quan đến .
Náo nhiệt liên quan đến , ai mà thích chứ.
Điền Nguyễn cẩn thận đẩy xe bánh kem hai tầng tới.
Trên xe ngoài bánh kem còn vô món tráng miệng nhỏ, tất cả đều tông hồng xanh, màu sắc trẻ yêu thích —— cũng thích.
Bằng chọn cho Điền Nguyễn quần áo màu sắc hoạt bát như .
So với chiếc bánh xe, Ngu Kinh Mặc cảm thấy Điền Nguyễn trong bộ đồ xanh lam nhạt càng giống một chiếc bánh việt quất nhỏ.
Hắn ăn.
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Ăn uống thỏa thích… bánh kem.
Ngu Kinh Mặc: Còn đại lừa tiên.