Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 27 Cha nho nhỏ (6)
Cập nhật lúc: 2026-04-27 08:30:50
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Chờ Ngu Kinh Mặc tắm rửa xong, Điền Nguyễn cũng súc rửa qua loa một chút, tẩy sạch mồ hôi nhớp nháp cùng những thứ ẩm ướt dính xong, dùng sữa tắm chà một lượt, lập tức biến thành một nghiên cứu sinh thơm ngào ngạt.
Nhân lúc mấy ngày nay nghỉ phép, Điền Nguyễn quyết định chơi đùa với Ngu nho nhỏ của cho .
Thế nên đến cả lúc tắm cũng tắm ngân nga bài hát sinh nhật.
Hửm?
Điền Nguyễn linh quang chợt lóe, tuy rằng sinh nhật của Ngu Kinh Mặc qua, nhưng hiện tại là Ngu Kinh Mặc 18 tuổi. Những năm đây, thiếu niên mồ côi cha từng ăn mừng sinh nhật đàng hoàng.
Người khác , Ngu nhỏ của cũng .
Điền Nguyễn lập tức quyết định, bù cho Ngu Kinh Mặc 18 tuổi một sinh nhật đàng hoàng.
Chuyện nhất định tiến hành lén lút, như mới thể cho Ngu Kinh Mặc một bất ngờ.
Khi Điền Nguyễn rửa mặt đ.á.n.h răng xong , Ngu Kinh Mặc sang một bộ đồ nghỉ ngơi gọn gàng: áo sơ mi xanh sẫm phối cùng áo len gile cổ chữ V màu xám nhạt mỏng, quần dài đen, qua mang theo phong thái học viên lười biếng.
Xem Ngu Kinh Mặc từ nhỏ gu thẩm mỹ online. Điền Nguyễn cong mắt hỏi: “Quần áo của em ?”
“Bộ , ?” Ngu Kinh Mặc còn vẻ bá đạo của khi trưởng thành, còn hỏi ý kiến phu nhân của .
Điền Nguyễn đ.á.n.h giá bộ đồ bày chỉnh tề chăn lụa đen: áo sơ mi xanh nhạt cùng kiểu nhưng nhỏ hơn một cỡ, áo len gile màu hồng nhạt, thêm một chiếc quần chín phần màu vàng nhạt, kèm theo tất trắng.
Điền Nguyễn chút kinh ngạc, màu sắc bộ khác hẳn với phong cách quần áo mà Ngu Kinh Mặc thường chọn cho .
Trước , quần áo Ngu Kinh Mặc chọn cho dù là kiểu dáng sắc độ đều thiên về trầm , thanh nhã; còn bộ mắt mang chút phong cách dopamine nghịch ngợm.
“Sao, thích ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
“Thích chứ.” Điền Nguyễn tủm tỉm, “Nếu là tự tay mặc cho em, em còn thích hơn.”
Ngu Kinh Mặc: “…… Tự mặc.”
“Trước đều là tự tay mặc cho em.” Điền Nguyễn giơ tay lên, tư thế như đang chờ hầu hạ, “Anh là Hoàng hậu của em.”
“Hoàng hậu?”
“ , chính miệng , là Hoàng hậu của em.”
Ngu Kinh Mặc vốn giỏi tranh cãi bằng miệng lưỡi, một tiếng, Hoàng hậu thì Hoàng hậu , “Hoàng hậu đói , ăn cơm .”
Nói xong, Ngu Kinh Mặc nhấc chân rời khỏi phòng ngủ.
Điền Nguyễn nhanh tay nhanh chân xong quần áo, “Hoàng hậu đợi trẫm!”
Giọng lớn đến mức từ lầu vang xuống lầu.
Ngu Kinh Mặc cũng xa, chỉ chờ ở cửa cầu thang hình trăng non, cùng Điền Nguyễn xuống lầu.
Quản gia đợi sẵn lầu, tủm tỉm câu chào buổi sáng quen thuộc như NPC hằng ngày: “Tiên sinh và phu nhân hôm nay cũng rạng rỡ tinh thần, ân ái mặn nồng.”
Điền Nguyễn đến mức tai sắp mọc kén, nhưng Ngu Kinh Mặc thì ít khi mấy lời , nhất thời chút tự nhiên. Điền Nguyễn nghiêng mặt , bật : “Ngại ngùng ?”
Ngu Kinh Mặc: “…… Không .”
Điền Nguyễn khoác tay , “Đỡ trẫm xuống lầu.”
Dưới lầu chỉ quản gia, còn Lộ Thu Diễm và Ngu Thương. Lộ Thu Diễm vẻ mặt ê răng Điền Nguyễn, sáng sớm phô trương ân ái như , cũng sợ ngán.
Ngu Thương đột nhiên một câu: “Cha và ba nhỏ là Hoàng đế Hoàng hậu, với em chẳng là Thái t.ử và Thái t.ử phi .”
Lộ Thu Diễm: “…… Cút.”
Một nhà bốn bình thản dùng bữa sáng. Ngu Thương theo thường lệ làm, thể nhắc tới là khi Ngu Kinh Mặc làm, khối lượng công việc của tăng vọt. Vài ngày thì còn chịu , lâu dài chắc chắn ăn tiêu.
Vì thế Ngu Thương hỏi: “Cha, khi nào cha làm ?”
Ngu Kinh Mặc trả lời, uống một ngụm bữa sáng.
Con trai và con dâu đều cho rằng Ngu Kinh Mặc chỉ là trẻ , nhưng kinh nghiệm làm việc vẫn còn. Không ngờ rằng hiện tại cha biến thành phiên bản thiếu niên.
Phiên bản thiếu niên của Ngu Kinh Mặc đương nhiên học xử lý công việc, dù trong tay vẫn nắm sản nghiệp gia đình và một công ty chuẩn lên sàn. Chỉ là tài sản hiện tại vẫn chỉ như muối bỏ biển, mới chỉ là phác thảo sơ bộ của tập đoàn Cây Sồi Xanh .
Xét về kinh nghiệm làm việc, hiện tại Ngu Kinh Mặc vẫn kém xa chính mười năm .
“Cha còn cần tĩnh dưỡng.” Điền Nguyễn .
Ngu Thương nghi hoặc: “Tĩnh dưỡng cái gì? Thân thể cha ?”
“Hắn khỏe lắm……” Điền Nguyễn chỉ mặt Ngu Kinh Mặc, “Khi nào gương mặt khôi phục , khi đó mới làm.”
“Khi nào thì khôi phục?”
“Đi xem mười vạn cái vì .”
“……”
Lộ Thu Diễm đá Ngu Thương một cái, “Đi làm .”
Ngu Thương đành gật đầu, “Nhớ trưa nay cùng ăn cơm.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn lập tức hỏi: “Mọi ăn ở ?”
“Du thuyền.”
“Vậy thì quá.” Điền Nguyễn sang mời Ngu Kinh Mặc, “Chúng cũng ăn . Trên du thuyền món cua nhồi cam đặc biệt ngon.”
Ngu Kinh Mặc nghĩ nghĩ : “Anh tiền.”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Thương: “?”
Lộ Thu Diễm: “???”
Một đại lão gia trăm tỷ tiền, là đang nghiêm túc ?
Dù Điền Nguyễn thấy dáng vẻ của Ngu Kinh Mặc đáng yêu, nhưng phận đại lão tung hoành thương trường hai mươi năm mà thì đúng là ooc, vội vàng chữa cháy: “Ngu thật đùa, chúng du thuyền là du thuyền nhà họ Ngu, cần tiền.”
Trọng điểm ở hai chữ “nhà họ Ngu”. Ngu Kinh Mặc gật đầu.
Con trai đương nhiên dám chất vấn cha , Ngu Thương nghẹn một câu: “Con làm.”
Điền Nguyễn: “Đi nhanh !”
“……”
Ngu Thương lâu, phía liền một con mèo nhỏ đen nhánh bước những bước mèo uyển chuyển tới, cái đuôi vung vẩy, quấn quanh chân Lộ Thu Diễm cọ cọ, nũng nịu kêu một tiếng: “Meo~”.
Lộ Thu Diễm bế mèo lên, “Đi, hôm nay cũng mang mày bỏ túi đạp xe.”
Mèo Bóng Đèn kêu mấy tiếng, như thể đang “Được ”.
“Trưa nay gọi một phần bún ốc ăn.”
Bóng Đèn: “…… Meo!” Nó nhảy phắt một cái, chạy thẳng tới bên chân Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc rũ mắt, giữa mày khẽ nhíu đến mức gần như thể nhận . Hiển nhiên, thích lông mèo dính lên , hai chân lặng lẽ tránh sang một bên. Ai ngờ con mèo cứ nhất quyết bám theo, kêu meo meo đuổi sát, trông như đang theo đuổi bạn đời.
Điền Nguyễn khom lưng duỗi tay, một phen kéo con mèo nhỏ , “Bóng Đèn, đừng làm bóng đèn nữa.”
Ngu Kinh Mặc lập tức hiểu , thì con mèo gọi là Bóng Đèn, là do cái gọi là con trai con dâu của nuôi. Thấy Điền Nguyễn đưa mèo trả cho Lộ Thu Diễm, mới thả lỏng , cúi xuống kiểm tra ống quần xem dính lông mèo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-27-cha-nho-nho-6.html.]
“Mau mang nó .” Điền Nguyễn thuận miệng .
Lộ Thu Diễm xách con mèo đen đang giãy giụa loạn xạ, hai lời liền mang .
Người hầu Ngu Kinh Mặc ghét lông mèo, liền cầm máy hút bụi tới dọn dẹp. Trong tiếng máy ong ong, Điền Nguyễn mời Ngu Kinh Mặc ngoài tản bộ. Cặp phu phu “ đầu yêu đương” giả vờ như chuyện gì, cùng cửa, khu vườn nhà, nơi làm vườn đang trồng những loài hoa cỏ theo mùa.
“Cây mộc phù dung của ở đây.” Điền Nguyễn nắm tay Ngu Kinh Mặc giữa vườn hoa.
Người làm vườn định tiến tới chào hỏi, nhưng quản gia mỉm khéo léo ngăn : “Tiên sinh và phu nhân đang ngắm hoa, nhất đừng quấy rầy.” Thật là sợ gần thấy dung mạo trẻ trung của Ngu Kinh Mặc, tưởng gặp yêu ma quỷ quái.
Cây mộc phù dung xới đất trồng , bên cạnh cắm một tấm thẻ gỗ nhỏ, phía vẫn chữ.
Điền Nguyễn hỏi: “Anh khắc chữ gì lên đó ?”
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lát, “Không cần.”
“Vậy tên hoa .” Điền Nguyễn xổm xuống, cúi đầu ngửi những bông phù dung hồng trắng đan xen, mùi hương nhạt, chỉ màu sắc là rực rỡ, “Anh hoa mộc phù dung ý nghĩa gì ?”
“Không .” Ngu Kinh Mặc am hiểu làm vườn, chỉ hoa nở , rõ hoa ngữ.
“Tối qua em tra , vì hoa phù dung màu sắc thuần khiết, nên nó tượng trưng cho trinh tiết.”
“……”
Điền Nguyễn ngẩng đầu Ngu Kinh Mặc, cong mắt , giọng trong trẻo ngọt ngào: “Rất giống Ngu nhỏ bây giờ.”
Ngu Kinh Mặc hiếm khi lộ chút ngượng ngùng, “Tôi là đàn ông, trinh tiết.”
“Trinh tiết là một biểu tượng đẽ, ai cũng .”
Ngu Kinh Mặc đáp thế nào.
Điền Nguyễn hạ thấp giọng: “Trinh tiết của , để em lấy.”
“……” Ngu Kinh Mặc cúi mắt thanh niên đang trêu chọc , “Vậy trinh tiết của thì ?”
“Đã sớm cho .”
Không hiểu vì , Ngu Kinh Mặc bỗng nhiên chút ghen tị với chính trong tương lai, thể cùng Điền Nguyễn yêu đương, nắm tay, hôn môi, còn lấy đầu của , cùng vô đó.
…… Nói cách khác, là chính làm, chỉ là hiện tại vẫn trải nghiệm.
Nếu thật sự trải nghiệm, sẽ thế nào?
Nghĩ tới đó, tim Ngu Kinh Mặc đập mạnh mấy nhịp. Hắn thành niên, thể mà, ?
mà, bọn họ mới quen ngày thứ hai.
Ngu Kinh Mặc siết chặt ngón tay, cảm thấy bản chút biến thái. Mới quen một một ngày mà nghĩ tới chuyện lên giường, dù đó là phu nhân của .
Mộc phù dung thuần khiết mà rực rỡ, hoa thì , còn thanh niên xổm bên hoa càng hơn. Ngu Kinh Mặc làm thể động lòng.
Đến trưa, Điền Nguyễn lái xe đưa Ngu Kinh Mặc du thuyền ăn cơm.
Suốt dọc đường, khóe miệng Điền Nguyễn từng hạ xuống. Cậu cảm thấy thật tiền đồ, chỉ thể dẫn Ngu Kinh Mặc dạo phố, còn thể dẫn ăn cơm. Cảm giác khác gì lên đỉnh cao nhân sinh.
Không khác gì cả, sung sướng vô cùng.
Hóa cần đến, ỷ , quẹt thẻ sướng đến , dù rằng thẻ quẹt là thẻ đen mạ vàng hạn mức vô hạn mà Ngu Kinh Mặc để cho .
Để tránh khác nhận , Điền Nguyễn đặc biệt chuẩn kính râm cho Ngu Kinh Mặc. Chỉ cần che nét non nớt nơi lông mày mắt, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng, cũng khó đoán tuổi tác thật.
Huống chi Ngu Kinh Mặc trời sinh khí chất mạnh mẽ, đeo kính râm , hơn hai mươi tuổi cũng tin.
Trên đường còn gọi điện cho Lộ Thu Diễm, hai vợ chồng con trai con dâu tới , chiếm luôn vị trí ngắm cảnh nhất ở nhà hàng lộ thiên đỉnh du thuyền.
Người hầu hề nghi ngờ, “Ngu , phu nhân, mời bên .”
Tới nhà hàng lộ thiên quả nhiên kín chỗ. Cuối thu mát mẻ là mùa thích hợp du ngoạn, vị trí ở thính cao cấp du thuyền luôn đặt .
Ngu Kinh Mặc bình thản xuống. Hắn từng thấy việc đời, đến mức đầu du thuyền mà tỏ “kinh ngạc”.
Điều duy nhất khiến “kinh ngạc”, chính là Lộ Thu Diễm tiện tay từ trong túi xách móc một con mèo.
Ngu Kinh Mặc: “……”
Bóng Đèn: “Meo meo meo~”
Lộ Thu Diễm thấy ánh mắt của cha chồng nhỏ trẻ tuổi, liền : “Nó sẽ làm rơi lông đồ ăn .”
Vừa dứt lời, Bóng Đèn duỗi thẳng tứ chi, cong lưng, lông dựng , hung hăng lắc mạnh , “Meo!” Theo động tác đó, hơn chục sợi lông mèo bay lơ lửng xuống bàn ăn, còn một sợi rơi thẳng ly rượu vang đỏ mặt Ngu Kinh Mặc.
Lộ Thu Diễm: “…………”
Vì là mèo đen, lông mèo đặc biệt nổi bật.
Ngu Kinh Mặc chằm chằm ly rượu vang đỏ, trầm mặc .
Lộ Thu Diễm lặng lẽ nhét mèo túi, giao cho quản lý. Đối phương hiển nhiên xa lạ gì, : “Vậy đưa tiểu thiếu gia bếp ăn cá.”
Bóng Đèn xách .
Người phục vụ khăn trải bàn, đổi ly rượu khác, rót rượu vang đỏ.
Điền Nguyễn uống một ngụm, “Ngon quá, Ngu Kinh Mặc, uống .”
Vừa xong, Ngu Thương chằm chằm Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “……” Lỡ miệng, quên gọi Ngu .
Ngu Kinh Mặc: “Tôi mới……”
Điền Nguyễn lập tức che miệng . Đừng “ mới 18 tuổi”, lộ mất.
Một lát , Điền Nguyễn buông tay, : “Ngu , môi muỗi, em giúp lau .”
Ngu Kinh Mặc lên tiếng.
Ngu Thương hiểu đầu đuôi, hỏi: “Cha, đây là loại rượu vang đỏ cha thích nhất, thử ?”
Ngu Kinh Mặc đứa con trai đối diện, cao to hơn cả , mặt biểu cảm : “Tôi uống.”
“……”
Điền Nguyễn vội vàng cứu vãn: “Ngu hôm nay ngạo kiều, hai cứ uống .”
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm đều hiểu .
Trong lúc đợi món lên, Điền Nguyễn đề phòng đủ đường vẫn tránh gặp quen cũ: “Cả nhà bốn ngoài hẹn hò .”
Nghe cái giọng là thấy đánh, cái gì mà gọi là cả nhà bốn hẹn hò.
Điền Nguyễn đầu, quả nhiên thấy Hạ Lan Tư với gương mặt xinh quá mức. Mái tóc màu champagne dài, buộc thành một b.í.m nhỏ đầu, tóc mai rối rơi xuống, trông lười biếng tùy ý.
Hạ Lan Tư xuống bàn ăn cạnh lan can, tựa như một bức tranh mỹ nhân. Nói trùng hợp thì đúng là trùng hợp, đối diện Ngu Kinh Mặc, bỗng khựng .
Người khác thì thôi, nhưng Hạ Lan Tư là họa sĩ, ánh mắt tinh lắm, lập tức nhận sự khác thường của Ngu Kinh Mặc, “Mẹ kiếp, Ngu Kinh Mặc, càng sống càng trẻ ??”
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Khụ khụ khụ, em thật sự đắc ý.
Ngu Kinh Mặc: Để xem cái đuôi của em nào.
Điền Nguyễn: Không đuôi.
Ngu Kinh Mặc: Ừ, đuôi, chỉ mông, mềm.