Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 22 Cha nho nhỏ (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-26 09:36:29
Lượt xem: 20

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sự việc bắt nguồn từ việc Điền Nguyễn sáng sớm tỉnh dậy, phát hiện bên cạnh là Ngu Kinh Mặc trẻ hơn mười tuổi.

Gương mặt vẫn là gương mặt , mi phượng dài, sống mũi thẳng, cánh môi mỏng mà nhuận, đường nét sắc sảo. Chỉ là cho dù Điền Nguyễn thế nào, cũng cảm thấy Ngu Kinh Mặc nhỏ hơn một vòng, tóc dài hơn một chút, gương mặt cũng non nớt hơn nhiều.

Điền Nguyễn hoài nghi đôi mắt của , dụi dụi, mở , vẫn là Ngu Kinh Mặc phiên bản trẻ tuổi.

“???” Điền Nguyễn kinh hãi, “Ngu , teo nhỏ ?!”

Thiếu niên còn ngái ngủ chậm rãi mở đôi mắt phượng trong trẻo sâu thẳm, đáy mắt chút tạp chất nào, chỉ còn sự mờ mịt thuần khiết.

Bốn mắt , khí trong nháy mắt đông cứng.

Điền Nguyễn quần áo xộc xệch, áo ngủ ánh trân châu trượt xuống khỏi bả vai, lộ một mảng lớn làn da trắng như tuyết. Trên làn da , rải rác những dấu dâu tây loang lổ.

Ngu Kinh Mặc phiên bản trẻ tuổi chậm rãi nhíu mày, giọng mang theo khàn khàn vì mới ngủ dậy: “…… là ai?”

Như sét đ.á.n.h giữa trời quang, Điền Nguyễn c.h.ế.t lặng giường.

Ngu Kinh Mặc đảo mắt quanh, “Đây là ? Sao ở chỗ ?”

Điền Nguyễn gương mặt tuấn trẻ tuổi của Ngu Kinh Mặc, xác nhận đối phương giống giả vờ, “Ngu ?”

Ngu Kinh Mặc về phía , ánh mắt đầy cảnh giác, “Ai sai khiến ?”

Điền Nguyễn nuốt khan, yết hầu lăn nhẹ, giọng khô khốc: “Ngu , đây là nhà của chúng , nhớ ?”

“Nhà?”

, em là phu nhân của .”

“……”

“Ngu , đừng hoảng, em lập tức liên hệ bác sĩ gia đình.” Điền Nguyễn với tay lấy điện thoại tủ đầu giường, còn kịp gọi thì Ngu Kinh Mặc ngăn .

“Tôi phu nhân.” Ngu Kinh Mặc với giọng bình tĩnh, “Anh làm việc cho khác mà hỏi cho rõ ràng ? Tôi năm nay mới tròn mười tám, đến tuổi kết hôn theo pháp luật.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc tuy chỉ mười tám tuổi, nhưng khí thế mạnh: “Xuống .”

Điền Nguyễn ngay cả Ngu Kinh Mặc ba mươi tuổi còn sợ, đương nhiên càng cảm giác gì, xuống giường, trong lòng sóng gió cuồn cuộn —— Ngu Kinh Mặc mắt Ngu quen thuộc, mà là Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi!

Thế giới đúng là một cái bug khổng lồ, chỉ Điền Nguyễn xuyên tới xuyên lui, giờ đây ngay cả Ngu Kinh Mặc cũng “lây nhiễm”, trải nghiệm một phen xuyên .

Đối mặt với Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi, Điền Nguyễn nhất thời gì.

Mà thiếu niên tuấn tú mắt, một phút trầm mặc, vén chăn định xuống giường.

Ngu Kinh Mặc kéo chăn thì sững , nhíu mày bộ đồ ngủ lụa . Phong cách đúng là loại thường mặc, nhưng trông như cỡ lớn nhất.

Một lúc lâu , Điền Nguyễn mới tìm khả năng chuyện: “Ngu…… Ngu Kinh Mặc, đừng hoảng, chỉ là đến tương lai thôi.”

Ngày thường đều là Ngu Kinh Mặc trấn an Điền Nguyễn mỗi khi hoảng hốt, giờ đổi vai, trong lòng Điền Nguyễn dâng lên một cảm giác vô cùng phức tạp.

Cho dù chỉ mới mười tám tuổi, Ngu Kinh Mặc vẫn đủ trầm . Hắn bình tĩnh chằm chằm đôi mắt của thanh niên đang chung chăn gối với , rõ ràng thấy sự hoảng loạn, cố tỏ bình tĩnh của đối phương, cùng một tia cảm xúc mà thấu.

“Ngu, Ngu Kinh Mặc, tin em .” Điền Nguyễn nghiêm túc .

Ngu Kinh Mặc cụp mắt, “…… Trước tiên mặc quần áo cho t.ử tế .”

Điền Nguyễn cúi đầu , chỉ thấy bả vai trần lộ một nửa, là những dấu vết ái , “…… Ờ.”

Cậu xoay xuống giường, lấy từ trong tủ quần áo bộ đồ hôm nay định mặc. Bộ vẫn là do Ngu Kinh Mặc phối cho tối qua. Vừa quần áo, cố xoa dịu bầu khí ngượng ngùng: “Quần áo của ở trong tủ bên .”

Ngu Kinh Mặc nhúc nhích, mắt phượng khẽ nâng, lướt qua tấm lưng thon gầy trắng như tuyết của thanh niên. Đường cong eo mềm mại đầy mê hoặc, kéo dài xuống, biến mất trong cạp quần.

Trong khoảnh khắc kinh hoảng như thể trộm thần tích, Ngu Kinh Mặc dời tầm mắt , yên lặng chờ thanh niên mặc xong quần áo. những vệt đỏ loang lổ vẫn mãi thể xóa khỏi đầu .

Thế nên Điền Nguyễn gì, cũng lọt tai.

Điền Nguyễn đành tự lấy quần áo của Ngu Kinh Mặc từ tủ , gấp gọn đặt ở cuối giường, “Em đ.á.n.h răng rửa mặt .”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc quần áo, Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn mơ hồ bước phòng tắm, tự rửa mặt đ.á.n.h răng. Trong tiếng nước chảy ào ào, suy nghĩ của dần dần bình tĩnh .

Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi, cũng vẫn là Ngu của . Chỉ cần cho rõ ràng, với chỉ thông minh của Ngu Kinh Mặc, nhất định thể tin những gì đang xảy .

Chờ Điền Nguyễn rửa mặt xong, còn xoa thêm chút hương thơm , liền thấy Ngu Kinh Mặc đang tủ quần áo, tay cầm hai cuốn sổ đỏ giấy hôn thú, ánh mắt chăm chú chằm chằm ảnh chụp của hai bên trong. Quần áo Ngu Kinh Mặc vẫn còn nguyên nếp, tựa như một con thú lạc lãnh địa của kẻ khác, đang cảnh giác dò xét xung quanh.

Tim Điền Nguyễn khẽ giật, giả vờ thản nhiên bước tới, “Không hổ là Ngu , nhanh tìm thấy giấy hôn thú của chúng .”

Ngu Kinh Mặc gì, nghiêng khuôn mặt mang theo vài phần khí chất thiếu niên, đôi mắt phượng sâu thẳm thẳng Điền Nguyễn, bỏ sót bất kỳ biến hóa nhỏ nào mặt , “Để gạt , chuẩn cũng khá đầy đủ đấy.”

Điền Nguyễn nghẹn lời, “…… Tin thì tùy .”

“……”

Việc đầu tiên Ngu Kinh Mặc làm khi tỉnh dậy là tắm. Hắn bước phòng tắm.

Nửa giờ , Ngu Kinh Mặc tắm rửa xong , thấy Điền Nguyễn ngơ ngác ở mép giường, nhíu mày, “Sao còn ?”

Điền Nguyễn: “? Đây là nhà em, coi là khách sạn ?”

Ngu Kinh Mặc đáp.

Điền Nguyễn bỗng nhiên hiểu , Thiên đạo luân hồi, hóa Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi coi là kẻ bò lên giường?

Vì bò giường, còn bịa cả giấy hôn thú để lừa ?

Sau một hồi trầm mặc dài, Điền Nguyễn dậy, “Được, em xuống , lát nữa đừng lạc đường.”

Chủ trạch rộng như , lúc mới tới Điền Nguyễn cũng từng lạc đường mấy , quen dần mới nhớ rõ từng căn phòng.

Ngu Kinh Mặc rời khỏi phòng ngủ chính, còn chu đáo đóng cửa , lúc mới quần áo, chỉnh đốn trang phục, dáng ngay ngắn ngoài.

Điền Nguyễn chờ ở cửa cầu thang. Điều ngoài dự đoán là, đầy năm phút thấy bóng dáng Ngu Kinh Mặc cao ráo thẳng tắp như cây tùng xuất hiện —— thể , dù lúc Ngu Kinh Mặc chỉ mới 18 tuổi, hình mang phong thái quân ngũ, dáng gì để bắt bẻ, thần sắc lạnh lùng kiên nghị.

“Ngu ……” Điền Nguyễn theo phản xạ mở miệng gọi.

Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi hiển nhiên quen với cách xưng hô “”. Người khác gọi thường là “học trưởng”, “hội trưởng”, “bạn học”, hoặc cùng lắm là “Ngu thiếu”.

“Đây là cái gì?” Ngu Kinh Mặc đưa di động .

Điền Nguyễn cụp mắt xuống, “Di động của .”

Ngu Kinh Mặc bật sáng màn hình, màn hình chờ rõ ràng là ảnh “” và Điền Nguyễn chụp ở Trường Bạch Sơn. Trong rừng núi phủ đầy tuyết trắng, hai ôm lấy , ánh mặt trời rơi nụ của họ, ánh sáng và bóng đổ đan xen trong thế giới trong suốt , soi rõ dáng vẻ hạnh phúc của hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-22-cha-nho-nho-1.html.]

Điền Nguyễn rõ màn hình chờ và hình nền di động của Ngu Kinh Mặc đều là ảnh của . Cậu từng lén xem di động của Ngu Kinh Mặc, còn Ngu Kinh Mặc thì dung túng điều đó.

“Ảnh ghép máy tính?” Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi hỏi.

Điền Nguyễn tức đến bật : “Nói tới lui, vẫn tin là chúng kết hôn. Được, coi như di động là của em .” Cậu giật lấy di động, tự mở album, “Những cái , những cái , còn cả những cái nữa, đều là ảnh ghép máy tính.”

Ngu Kinh Mặc liếc thanh niên đang tức giận năng , giống đang dối. Cũng chính vì giống dối, mày mới nhíu chặt hơn. Chẳng lẽ thật sự đến tương lai?

Tương lai , kết hôn, phu nhân.

Ngu Kinh Mặc cẩn thận đ.á.n.h giá khuôn mặt xinh tinh tế của Điền Nguyễn, quả thật hợp gu thẩm mỹ của ……

lúc , giọng quản gia nhã nhặn mang theo chút nịnh nọt vang lên: “Tiên sinh phu nhân hôm nay cũng rạng rỡ hẳn , ân ái mặn nồng.”

“……” Ngu Kinh Mặc lạnh lùng liếc qua, ánh mắt từ cao xuống mang theo tư thái bễ nghễ.

Quản gia ngẩng đầu, nhưng khi đối diện với bóng dáng Ngu Kinh Mặc thì khựng , “Ngu ? Sao ngài nhỏ hơn hẳn thế ??”

Không chỉ dáng cao lớn như khi trưởng thành, gương mặt cũng non cả chục tuổi, chẳng trách nhỏ.

Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi cao 1m85, cạnh Điền Nguyễn vẫn uy nghiêm, chỉ là trong chốc lát gì.

Quản gia khỏi hoảng hốt, miễn cưỡng : “Phu nhân, làm ?”

Điền Nguyễn: “Không , chỉ là trở về 18 tuổi thôi.”

Quản gia: “??”

Ngu Kinh Mặc như như quan sát khu vực , trong lòng dần phán đoán. Đây quả thực là chủ trạch, một nơi ở lớn đến mức quá đáng, trang hoàng giản dị nhưng tinh xảo khắp nơi, bố cục tràn đầy thở sinh hoạt.

Là nơi thích hợp để sinh sống. Dựa mức độ cũ kỹ của bộ sofa da, thể phán đoán căn nhà ít nhất tồn tại hơn mười lăm năm.

Điền Nguyễn xuống lầu một bước, qua cầu thang hình bán nguyệt, tay vịn gỗ vì thường xuyên chạm nên vài chỗ bong sơn.

Ngu Kinh Mặc lặng lẽ theo , giọng nhạt nhẽo : “Tôi cần gọi điện thoại.”

Điền Nguyễn chỉ máy bàn trong phòng khách, “Xin mời.”

Ngu Kinh Mặc sải bước, cầm máy bàn gọi di động của . Vài giây , tiếng chuông di động vang lên từ tay Điền Nguyễn. Hắn Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn lắc lắc di động, : “Đã là của .”

Di động đưa cho Ngu Kinh Mặc. Hắn mở màn hình, dùng khuôn mặt mở khóa, đối diện với giao diện APP xa lạ liền mở danh bạ, kéo từ xuống —— thông tin liên lạc của bạn học đều xếp về .

Xếp đầu tiên là “Bảo bối”.

“Bảo bối” là ai?

Vì tò mò, Ngu Kinh Mặc bấm gọi.

Tiếng chuông vang lên từ túi Điền Nguyễn. Cậu lấy di động , dòng chữ “Ngu ” hiện màn hình, khỏi ngẩn .

Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn cũng Ngu Kinh Mặc.

Tiếng chuông vui tai như mang theo ma lực, xuyên thẳng tim Ngu Kinh Mặc, khiến nhịp tim ngừng chừng một giây.

Điền Nguyễn liếc trộm màn hình di động của Ngu Kinh Mặc, thấy hai chữ “Bảo bối”, khóe môi cong lên, gì, cúp máy.

Ngu Kinh Mặc cũng im lặng.

Quản gia bên cạnh nghẹn đến sắp c.h.ế.t, gì đó thế nào —— chuyện gia chủ biến thành 18 tuổi thật sự quá khó tin.

“Tiên sinh, phu nhân! Buổi sáng lành!” Giọng sang sảng của má Lưu vọng từ phòng bếp. Khoảng cách hai ba mươi mét mà bà vẫn dùng giọng lớn gọi vang buổi sáng yên tĩnh.

Đám hầu qua , dọn dẹp, phơi nắng, chào hỏi.

Mà ánh mắt của họ, khi thấy dáng vẻ Ngu Kinh Mặc, đều cho rằng ăn nhầm nấm, nếu thấy phiên bản trẻ tuổi của chủ nhân, thậm chí thể gọi là thiếu niên.

Má Lưu nghi ngờ bước tới, trái ngó , kinh hãi kêu lên: “Không xong , mắt hoa , trẻ !”

Điền Nguyễn lười giải thích: “Chú Vương, ông giải thích .”

Quản gia đầu lắp: “Ách, là thế , trẻ , đừng hoảng, cách giữ gìn nhan sắc, trở về 18 tuổi cũng là bình thường.”

Đám hầu: “……” Không, chuyện bình thường.

Quản gia: “Mọi nên làm gì thì làm .”

Trong một thế giới bình thường, xảy chuyện bình thường, với họ cũng khác biệt quá lớn, việc vẫn làm, chỉ cần chủ nhà sụp đổ là .

, khi làm việc, hầu vẫn nhịn lén , ai nấy đều đầy nghi hoặc.

Quản gia máy móc báo thực đơn bữa sáng, nhưng khi thấy đương gia thiếu chủ và thiếu phu nhân thì lập tức nước mắt giàn giụa bước tới: “Thiếu gia, thiếu phu nhân! Buổi sáng lành!”

Lộ Thu Diễm khựng bước: “Ông Ngu Thương trừ lương ?”

Ngu Thương: “…… .”

“Vậy ông gào cái gì?”

Ngu Thương trả lời, như thường lệ hướng về phía Điền Nguyễn gọi: “Cha, ba nhỏ.”

Ngu Kinh Mặc đầu tới, gương mặt 18 tuổi còn trẻ hơn cả Ngu Thương.

Ngu Thương: “…………”

Lộ Thu Diễm: “…………”

Lộ Thu Diễm dụi mắt: “Chẳng lẽ em xuất hiện ảo giác?”

Điền Nguyễn: “Chú Vương, ông giải thích .”

Quản gia cố gắng kìm nén cảm xúc, trấn định : “Thiếu gia thiếu phu nhân cần kinh ngạc, thuật trú nhan, trở về 18 tuổi cũng là bình thường.”

Vai chính công thụ: Chỗ nào bình thường?

Một nhà bốn nên lời.

Đối diện với khuôn mặt giống Ngu Kinh Mặc đến , Ngu Thương nghĩ nghĩ hỏi: “Cậu là con riêng của cha ?”

Ngu Kinh Mặc: “?”

Điền Nguyễn: “Không, chính là cha , chỉ là hiện tại, thể gọi là cha nho nhỏ.”

Ngu Thương: “……”

-----

Tác giả lời :

Nếu Ngu 18 tuổi tới , đương nhiên [ hoàng tâm ][ hoàng tâm ][ hoàng tâm ]

Loading...