Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 21 Duy nguyện lâu dài
Cập nhật lúc: 2026-04-24 02:39:10
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Thật đúng là một con mèo nhỏ cao ngạo, đến cả mùi bún ốc cũng ngửi .”
Trên đường về, Điền Nguyễn tiến hành giáo d.ụ.c nhân đạo đối với một con mèo đen nhỏ nào đó. Đáng tiếc mèo đen nhỏ ngôn ngữ của riêng , tiếp thu nhân đạo, trong lồng chán đến phát ngán, quẫy đuôi liên hồi.
Lộ Thu Diễm : “Cái dáng cũng giống ai.”
Điền Nguyễn ngước mắt Lộ Thu Diễm.
“…… Đừng , giống .”
Điền Nguyễn hì hì, hạ cửa sổ xe, để làn gió chiều thổi , xua tan khí lạnh của điều hòa trong xe, bằng khí tự nhiên trong lành.
Khoảng thời gian quá nóng, mèo đen nhỏ tinh thần tỉnh táo, cong lưng lên, bốn móng bấu tấm đệm mây tre, cào tới cào lui, chẳng mấy chốc cào rách một mảng.
“Bóng Đèn!” Điền Nguyễn dạy dỗ, “Bàn cào móng để trong cốp xe, về nhà hãy chơi.”
Mèo đen nhỏ thèm , vẫn cào đến quên trời quên đất, như thể bên tấm đệm thứ gì đó cực kỳ thú vị.
Điền Nguyễn bó tay, “May mà còn đệm dự phòng, đúng là một tiểu tổ tông.”
Xe chạy cổng trang viên, bánh xe lăn qua bãi cỏ chuyên dụng để đỗ xe. Mấy ngày cắt tỉa, bãi cỏ mọc lên những bông cúc dại rõ tên. Lộ Thu Diễm xách lồng mèo xuống xe, cái hộp nhỏ sinh hứng thú nồng đậm với bãi cỏ, bám song sắt chui ngoài.
Điền Nguyễn : “Hay thả nó chơi một lát?”
Lộ Thu Diễm mở lồng, đặt mèo xuống bãi cỏ.
Ánh hoàng hôn rực rỡ treo nơi chân trời, mèo đen nhỏ khỏi lồng nhảy ngay bụi hoa, tự chơi đùa cùng cỏ đuôi chó, Ngu mỹ nhân, diên vĩ, hồ điệp lan, vui đến quên cả trời đất.
Điền Nguyễn theo phía mèo đen nhỏ, sợ nó chạy mất. Lộ Thu Diễm rót nước uống, lúc thấy Điền Nguyễn nhảy đông nhảy tây theo mèo đen nhỏ, tả xông hữu đột, nhịn bật .
Con mèo nhỏ chỉ dáng vẻ , tính tình cũng lòng . Điền Nguyễn miệng thì dạy dỗ, nhưng thực nỡ mắng, bứt một nhánh cỏ đuôi ch.ó làm đồ chơi chọc mèo: “Bóng Đèn Bóng Đèn, bên , tới đây tới đây~”
Bất tri bất giác trời xế chiều, một chiếc Bentley và một chiếc Rolls-Royce lượt chạy cổng trang viên.
Điền Nguyễn ngừng đùa mèo, rẽ một vòng chạy đón, “Ngu !”
Trong ánh chiều tà cuối cùng đang dần thu , nụ rạng rỡ của Điền Nguyễn rơi đôi mắt phượng sâu thẳm, khiến nét lạnh lẽo nơi đáy mắt trở nên dịu .
Ngu Kinh Mặc dang tay, đón trọn thanh niên lòng.
Điền Nguyễn tựa mặt cổ Ngu Kinh Mặc mang theo mùi gỗ và lạnh băng tuyết, cọ cọ, “Ngu , em nhớ lắm.”
Ngu Kinh Mặc hạ mi, giọng dịu nhẹ: “Anh chẳng vẫn luôn ở đây ?”
“Ừm.” Điền Nguyễn buông , cong cong mắt , “Ngu vẫn luôn ở.”
Ngu Thương từ chiếc Rolls-Royce bước xuống, liếc qua hai cha của , khóe môi kéo nhẹ, mắt thẳng tới hành lang nhà phụ, thuận miệng : “Anh về .”
Lộ Thu Diễm đáp: “Em mù, thấy .”
“……” Ngu Thương liếc sang hai , “Ba nhỏ ôm cha.”
“À.”
“Em ôm ?”
“Chói mắt quá, ôm.”
Ngu Thương im lặng vài giây, xoay nhà phụ.
Lúc lướt qua bên cạnh Lộ Thu Diễm, một câu nhẹ bẫng: “Lát nữa ôm.”
Ngu Thương nhếch khóe môi: “Ừm.”
Gió đêm khẽ lay, Điền Nguyễn nắm tay Ngu Kinh Mặc, “Ngu , hôm nay Bóng Đèn ngoan, cào hỏng mất tấm đệm. Anh yên tâm, sẽ cho nó chủ trạch .”
Vừa dứt lời, quản gia kêu lên: “Hỏng hỏng , mèo nhỏ Bóng Đèn suýt nữa thì cào rách một mảng da sô pha trong phòng khách chủ trạch.”
Điền Nguyễn: “……”
Mèo đen nhỏ đầu sỏ gây họa nhe răng trợn mắt, Mao Thất xách cổ nhấc lên, bốn móng yên phận mà quơ loạn, nhưng chân ngắn tay ngắn, thế nào cũng với tới.
Ngu Kinh Mặc nhíu mày, giận toát uy thế.
Mèo đen nhỏ giật một cái, lập tức ngoan ngoãn hẳn.
Điền Nguyễn định răn dạy: “…… Chẳng lẽ em thật sự uy nghiêm ? là một con mèo nhỏ chỉ mặt mà hành sự.”
Ngu Kinh Mặc đôi mắt mèo đen nhỏ, sang đôi mắt Điền Nguyễn, : “Đưa sang nhà phụ.”
Lộ Thu Diễm tới, nhận lấy mèo nhỏ, mang về lồng mèo đóng .
Thấy Ngu Kinh Mặc tức giận, Điền Nguyễn mới yên tâm, : “Từ ngày mai, em và Lộ Thu Diễm sẽ huấn luyện mèo nhỏ học những kỹ năng sinh hoạt cơ bản. Chuyện cào rách sô pha sẽ xảy nữa.”
Ngu Kinh Mặc tỏ thái độ gì, chỉ : “Mèo nhỏ em.”
“?”
Ngu Kinh Mặc bước chủ trạch, cởi áo khoác. Điền Nguyễn vội đón lấy giao cho hầu, chủ động nới cà vạt, tháo cổ tay áo, gỡ đồng hồ cho .
“Vì mèo nhỏ mà tích cực thế ?” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn rút cà vạt đưa cho hầu mang giặt, cầm đồng hồ lên lầu, “Em là vì Ngu , vì mèo nhỏ.”
Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng mày, chậm rãi lên cầu thang, “Vì , chỉ nhiêu đó còn đủ để lấy lòng.”
Điền Nguyễn hiểu ý, : “Đợi tối hơn chút.”
“Không đợi .” Ngu Kinh Mặc nắm cổ tay , kéo phòng tắm phòng ngủ chính. Vòi sen bật mở, nước đổ ào ào, ép thanh niên tường gạch xám, hôn thật sâu.
Điền Nguyễn nước làm ướt sũng, khoang miệng và đầu lưỡi cũng ướt đẫm, nhiệt tình đáp nụ hôn .
Ngu Kinh Mặc c.ắ.n mút như nuốt trọn, kết thúc nụ hôn, vuốt ve đôi môi mềm của thanh niên, : “Khi đó em ngây ngô, đột nhiên một thời gian trở nên thuần thục, còn tưởng em tiến bộ .”
“Chẳng lẽ ?” Điền Nguyễn tóc, gương mặt, cổ đều ướt đẫm, giọt nước lấp lánh như châu ngọc.
Ngu Kinh Mặc cúi xuống ngậm lấy từng giọt châu , dọc theo đường hôn mút, “Bây giờ em tiến bộ nhiều.”
Sự tiến bộ chỉ là kỹ xảo, mà còn là sự hòa hợp linh hồn và giao lưu tinh thần.
Say trời ở trong nước, mộng xanh đầy thuyền đè lên dải Ngân Hà.
Điền Nguyễn chính là dòng sông , còn Ngu Kinh Mặc như trời trăng sáng, vốn xa xôi thể chạm tới, nhưng nhờ đặc tính dung chứa và phản chiếu của nước sông mà thể thu nhận trọn vẹn.
Sao trong nước lay động, trong nước gợn sóng, trong nước tự do du ngoạn.
Nước trong dập dềnh, nước trong tình ý đậm sâu, nước trong chìm nổi luân phiên.
Bỏ lỡ bữa tối, hai vợ chồng trực tiếp ăn đơn giản trong phòng ngủ. Ngu Kinh Mặc bưng khay đồ ăn , cho bất kỳ ai bước phòng, “Ăn cơm.”
Điền Nguyễn chui khỏi chăn lụa mỏng, vươn tay giãn , kéo chăn quấn quanh lăn xuống giường, lệch m.ô.n.g ghế sô pha nhỏ cạnh giường, chân còn mang giày, cuộn than thở: “Lần tuyệt đối làm khi ăn cơm.”
Vừa làm, bụng sôi ục ục.
Ngu Kinh Mặc bật : “Ừm.”
Đồ ăn vẫn còn nóng. Nghĩ đến Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chắc ăn xong từ lâu, Điền Nguyễn chút đỏ mặt, “Bọn họ thấy chúng phòng ăn, sẽ nghĩ thế nào.”
Ngu Kinh Mặc đáp thản nhiên: “Còn nghĩ thế nào nữa, đơn giản là làm chuyện của lớn.”
“……”
“Họ cũng là lớn, chắc chắn hiểu.”
Điền Nguyễn che mặt, “Ở chung một mái nhà đúng là ngượng.”
“Họ dọn ngoài thì em nỡ.”
“…… Đông đủ thế mới là một nhà.” Điền Nguyễn .
“Nhắc đến một nhà, em cũng sắp về nước.”
“Mẹ em chính là .” Điền Nguyễn sửa .
“Ừm.”
Có lẽ vì hai đứa con trai đều nơi nương tựa cả đời, mấy năm nay sức khỏe Đỗ phu nhân cải thiện nhiều, cần đội ngũ y tế theo sát, cũng thể tự do giữa nhiều quốc gia.
Lần Đỗ phu nhân về nước chủ yếu để tổ chức triển lãm tranh. Tranh của bà nổi danh ở nước ngoài, trong nước ít , mở rộng danh tiếng trong nước cũng là để làm rạng rỡ Đỗ gia.
Hơn nữa triển lãm là hợp tác với Hạ Lan Tư, địa điểm tổ chức ngay tại gallery của Hạ Lan Tư.
Điền Nguyễn cầm thư mời. Vì bán nhiều tranh hơn, gửi thư mời cho đám bạn học phú hào của . Mọi nể mặt, đám bạn học từ thương trường vốn thích tỏ văn vẻ, miệng đầy đồng ý sẽ tới.
Điền Nguyễn còn đang nghĩ vì tranh, Ngu Kinh Mặc liền nhắc một câu: “Ai cũng em là phu nhân của .”
Cậu lúc mới bừng tỉnh.
Danh hiệu phu nhân của Ngu Kinh Mặc, đúng là đủ sức hấp dẫn.
Đám bạn học cũ bước từ Đức Âm thể thành tích học tập nổi trội, nhưng trong kinh doanh và chính trị bản lĩnh, tầm mắt và quyết đoán đều vượt xa thường, từ sớm bước hàng ngũ phú nhị đại, phú tam đại và giới thương nghiệp.
Cuối tuần nắng , Điền Nguyễn sân bay đón Đỗ phu nhân, hai bên ôm hôn má.
Đỗ Hận Biệt và Hạ Lan Tư cũng cùng. Đỗ phu nhân đến nếp nhăn cũng nhiều thêm hai đường, sốt ruột : “Viện phúc lợi bên nước ngoài xem qua hết , một cặp song sinh long phượng t.h.a.i lai ý, năm nay mới bốn tuổi. Cha gặp t.a.i n.ạ.n qua đời. Hai đứa nhỏ đáng thương, viện phúc lợi mắc bệnh nặng, ai chịu nhận nuôi. Mẹ làm xong thủ tục , lúc nào rảnh các con cùng xem một chuyến nhé?”
Việc Đỗ Hận Biệt và Hạ Lan Tư dự định nhận con nuôi, Điền Nguyễn , chỉ là ngờ tiến triển nhanh như .
Điền Nguyễn vội hỏi: “Mẹ, ảnh ?”
“Có.” Đỗ phu nhân liền lấy điện thoại cho xem.
Điền Nguyễn ánh mắt sáng lên: “Oa, đều thật xinh , giống như búp bê Tây Dương .”
Hạ Lan Tư liếc đ.á.n.h giá một cái: “Không xinh bằng hồi nhỏ.”
“……” Điền Nguyễn câm nín.
Đỗ Hận Biệt nhịn : “ là xinh bằng lúc em còn nhỏ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-21-duy-nguyen-lau-dai.html.]
Đỗ phu nhân : “Tiểu Hạ là nhất thế giới.”
Hạ Lan Tư hài lòng gật gật đầu, cái đuôi như vểnh lên: “Đương nhiên.”
Điền Nguyễn cảm thấy, Hạ Lan Tư đúng là càng sống càng về, hiện tại còn ấu trĩ hơn mấy năm —— điều cũng chứng tỏ, bây giờ hạnh phúc.
Triển lãm tranh diễn năm ngày, Điền Nguyễn sớm kéo Lộ Thu Diễm tới, một bên giúp nhân viên công tác dọn tranh, một bên liếc mắt trông tám hướng tiếp đãi bạn học cũ.
Không còn sự ngây ngô của thời học sinh, các bạn học cũ đều khách sáo. Điền Nguyễn chút mất mát, nhưng cũng tiếp nhận sự đổi , con luôn lớn lên.
Cũng may đổi là phần lớn , vẫn còn một bộ phận đổi nhiều.
Ví dụ như Uông Vĩ Kỳ, tới hào sảng : “Tôi tin ánh mắt của , bức bức còn bức , bao hết!”
Điền Nguyễn: “Gâu Gâu!”
Uông Vĩ Kỳ: “Gâu gâu!”
Lộ Thu Diễm cạn lời: “Hai đang đối ám hiệu ? Hay là xem mấy bức tranh giá bao nhiêu .”
Uông Vĩ Kỳ: “Bao nhiêu?”
Điền Nguyễn: “Không đắt đắt, bức một ngàn vạn, bức hai ngàn vạn, bức một trăm triệu thôi.”
Uông Vĩ Kỳ: “………… Đệt.”
Để tránh Uông Vĩ Kỳ táng gia bại sản, Điền Nguyễn sảng khoái mà tặng một bức tranh.
Các bạn học tới khách sáo với Điền Nguyễn, cũng khách sáo với Lộ Thu Diễm, dù hai một là phu nhân đương gia nhà họ Ngu, một là thiếu phu nhân đương gia. Có hỏi: “Từng là bạn học, giờ thành chồng nàng dâu, xin hỏi cảm giác của hai thế nào?”
Điền Nguyễn: “Sướng.”
Lộ Thu Diễm: “Khó chịu.”
Bạn học: “Ha ha ha ha!”
Lộ Thu Diễm siết chặt nắm tay, khớp ngón tay kêu răng rắc. Uy danh giáo bá năm xưa vẫn còn, tiếng xung quanh lập tức ngừng , ngượng ngùng mà tránh xa y một chút.
Cho tới khi vai chính của buổi triển lãm —— Đỗ phu nhân và Hạ Lan Tư —— lên sân khấu, khí mới trở nên tao nhã, thanh lịch, tiếng đùa giỡn cũng nhỏ nhiều. Bên cạnh Đỗ phu nhân là Đỗ Hận Biệt và Ngu Kinh Mặc, đều nhận hai vị đại lão , lập tức sinh lòng kính nể với buổi triển lãm tranh.
Xem tranh bán giá trời ở đây, quả thật lý do.
Mấy trăm triệu đổi lấy một mối hợp tác lâu dài, lời, ?
Lời khen tặng, lời xã giao, lời khách sáo, diệu ngữ liên châu, ai nấy đều đem bản lĩnh lưỡi xán hoa sen dùng.
Điền Nguyễn đến ê răng, tự lấy một ly champagne tới một bức tranh phong cảnh cực lớn.
Bức tranh chiếm trọn một mặt tường, giá niêm yết chỉ hơn mười vạn, vẽ một cánh đồng hoa cải dầu, đồng thả một con diều chuồn chuồn, hai bóng mơ hồ rõ đuổi theo trong đó.
Thoạt là một bức tranh tươi nhưng bình thường, vòng trong phòng triển lãm mấy lượt mới thấy, mang cảm giác “liễu tối hoa sáng một thôn”.
Hôm nay thương nhân tới đây đều kéo nổi mặt mũi mua tranh trăm vạn, vì chỉ bức tranh ai hỏi tới.
Góc phía bức tranh ký mấy cái tên: Lance, DU, Ruan, YU, Diễm, Thương.
Không sai, chính là bức tranh bọn họ tới nhà Hạ Lan Tư, mỗi một nét vẽ .
Nhìn kỹ thể thấy nét bút trong tranh giống , sắc điệu cũng sai khác nhỏ, đó là kết quả Hạ Lan Tư chỉnh sửa tranh để thống nhất màu sắc.
Trong đó nét tay t.h.ả.m họa nhất đương nhiên là Điền Nguyễn, là Ngu Kinh Mặc cầm tay vẽ.
Nhìn bức tranh, Điền Nguyễn bật .
Nếu nhân sinh là một bức họa, Điền Nguyễn chính là vẽ tệ nhất, may mà nắm tay dạy .
Uống xong champagne, Điền Nguyễn lật thẻ giá bán : Hàng bán.
Bức tranh mang ý nghĩa quý giá nhất của buổi triển lãm , vốn dĩ là bán.
Mùa hoa quế thơm ngát, mèo đen nhỏ lớn thêm một chút, chạy loạn nữa, tự toilet cho mèo, thích nhất cây quế, đợi kim quế rơi đầy mới tỉnh.
Điền Nguyễn mèo nhỏ thích ngủ, đặc biệt dựng cho nó một ổ mèo gốc cây, nhưng nó xương cốt phản nghịch, chịu ngủ, cứ ngủ cành lá, hoặc trèo lên cây.
Hết cách, ổ mèo dỡ , mặc cho mèo đen nhỏ tùy ý chơi đùa.
Đám hầu gốc cây căng một tấm bạt màu cầu vồng, má Lưu nắm chặt một góc bạt, ngẩng đầu : “Phu nhân, cẩn thận một chút!”
Điền Nguyễn thoăn thoắt trèo lên cây hoa quế, “Con lắc đây!”
“Được , lắc .”
Điền Nguyễn lay cành quế, trong khoảnh khắc hoa rơi như mưa, chỉ làm đầy tấm bạt, mà còn vùi cả mèo đen nhỏ. Lộ Thu Diễm bới mèo đen nhỏ khỏi đống hoa quế, oa la một tiếng, tiếng trong trẻo.
Điền Nguyễn cũng theo.
Ánh nắng vặn, rơi xuống một trận mưa hoa quế vàng óng.
Trong cơn mưa hoa , quản gia khom nghênh đón hai vị chủ nhân trở về sớm, : “Tiên sinh, thiếu gia, phu nhân và thiếu phu nhân đang lắc hoa quế.”
Ngu Kinh Mặc thấy, mỉm bước tới.
Trên cây, Điền Nguyễn phát hiện , vui vẻ lắc mạnh cành cây: “Ngu xem! Mưa hoa quế!”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Điền Nguyễn ha ha, nhớ chuyện từng trèo cây hoa quế trốn khỏi nhà họ Ngu. Còn bây giờ, cây, gốc cây là yêu, nhà, bạn , cam lòng ở nơi .
Hoa quế thơm ngát, phủ đầy nhân gian.
Tháng đổi năm dời, chỉ mong lâu dài.
-----
Tác giả lời :
Cảm ơn bảo bối mấy tháng qua đồng hành, ba nhỏ tới đây là chính thức lời tạm biệt với ~ nhưng câu chuyện của họ vẫn tiếp tục~ sẽ kết thúc.
Tháng đổi năm dời, còn gặp .
Biết tìm chứ ~
Bên để một bản mở dự thu tiếp theo: 《 Nhận nhầm vai ác ba ba học 》
Đại vai ác Đỗ Cựu Đường c.h.ế.t.
Sau khi c.h.ế.t, Đỗ Cựu Đường mới là đại phản diện cuối cùng trong một quyển tiểu thuyết Long Ngạo Thiên. Hắn nhận nuôi ba đứa con trai, hai đứa Long Ngạo Thiên hại c.h.ế.t, một đứa bề ngoài ngoan ngoãn, nhưng thực chất luôn đ.â.m lưng , thủ đoạn tàn nhẫn thua gì .
Sống một đời, Đỗ Cựu Đường quyết định bóp c.h.ế.t nội gian “con trai nhỏ” Lý Tô từ sớm.
Thiếu niên vùng núi nghèo Lý Lật Tô chăm học khổ mười tám năm, ngày cầm giấy báo trúng tuyển đại học, khi đỡ bà nội qua đường thì xe sang tông ——
Mở mắt , giấy báo trúng tuyển trong tay Lý Lật Tô biến thành một xấp giấy giám định ADN giả tạo: Qua xét nghiệm, xác nhận giám định Lý Tô và giám định Đỗ Cựu Đường tồn tại quan hệ huyết thống, Đỗ Cựu Đường là cha ruột của Lý Tô.
Quản gia đưa Lý Lật Tô cổng trang viên.
Lý Lật Tô thấy một đàn ông khuôn mặt trẻ trung tuấn mỹ, thần sắc âm trầm.
Trong mắt đàn ông lóe lên sát ý.
Lý Lật Tô:???
Mắt thấy Đỗ Cựu Đường từng bước tiến tới, như Diêm Vương giáng thế.
Lý Lật Tô run rẩy, chân mềm nhũn ngã xuống đất, yếu ớt ôm lấy đùi Đỗ Cựu Đường.
Lý Lật Tô: Ba ba, yêu con thêm nữa ! Con nhất định sẽ học hành cho !
Con trai nhỏ nội gian mới mười tám tuổi, sớm “bỏ học”, Đỗ Cựu Đường đưa tới trường đại học nơi Long Ngạo Thiên học.
Đỗ Cựu Đường xem thử, con trai nhỏ đối mặt với họ Long Ngạo Thiên, rốt cuộc lộ tẩy .
Đỗ Cựu Đường: Thằng con phế vật của hôm nay biểu hiện thế nào?
Quản gia: Hôm nay tiểu thiếu gia thi nhất khoa.
Đỗ Cựu Đường:?
Quản gia: Hôm nay tiểu thiếu gia còn an ủi hai vị thiếu gia, khích lệ bọn họ phá vỡ giới hạn, dũng cảm ở bên , dù cũng quan hệ huyết thống.
Đỗ Cựu Đường:??
Quản gia: Hôm nay tiểu thiếu gia đ.á.n.h Long Ngạo Thiên!
Đỗ Cựu Đường:…… Có chút thú vị.
Vài tháng , Lý Lật Tô bỗng phát hiện, chỉ gọi Đỗ Cựu Đường là ba ba, hai đều gọi là Đỗ .
Lý Lật Tô ép sửa miệng: Đỗ .
Đỗ Cựu Đường gọi thư phòng, ôm lên đùi: Gọi là gì?
Lý Lật Tô: Ba ba thể biến thành bạn trai QAQ
【 Công văn nhã bại hoại đại vai ác X Thụ mềm mại ngon miệng ngoan 】
Tiểu kịch trường:
Lý Lật Tô sợ trời sợ đất, chỉ sợ sấm sét.
Đêm sấm chớp, Lý Lật Tô ôm gối chui ổ chăn của Đỗ Cựu Đường, run lẩy bẩy.
Đỗ Cựu Đường nhẹ nhàng ôm : Không sợ sợ, ba ba ở đây.
Lý Lật Tô:…… thể mềm xuống hãy câu ?
Đỗ Cựu Đường: Không thể.
★ Công thụ quan hệ huyết thống, cũng chung sổ hộ khẩu, gọi ba ba là tình thú.
★ Các con của công đều là nhận nuôi. Thụ và nguyên chủ cùng một .
★ Công thụ 1v1 song C, công 30, thụ 18.