Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 19 Trở về thời niên thiếu (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-19 10:57:30
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Làm thế nào để phán đoán hai hiện tại đang học lớp 11 lớp 12 khi trở về thời niên thiếu? Điền Nguyễn cách riêng của , đó là đồng phục.
Đứng cổng lớn quen thuộc của trường Đức Âm, Điền Nguyễn tỉ mỉ, nghiêm túc đ.á.n.h giá Lộ Thu Diễm một lượt.
“Đồng phục của còn mới, của cũng mới, nên bây giờ chắc là chúng mới lên lớp 12 lâu.” Điền Nguyễn như một thám tử.
Hồi lớp 11, Lộ Thu Diễm mặc đồng phục từ năm lớp 10, căn bản tiền mua bộ mới. Đến lớp 12, bộ cũ hiển nhiên chịu nổi, đồng phục mới một phần do Điền Nguyễn tặng, một phần là Ngu Thương tính học bổng.
Lộ Thu Diễm đôi giày da mới tinh của cùng cổ tay áo hề sờn, gật đầu: “Đây là đồng phục năm lớp 12 của .”
Xác định mốc thời gian, Điền Nguyễn lấy điện thoại xem ngày, quả nhiên là đầu tháng Mười, kỳ nghỉ dài kết thúc.
“Lộ Thu Diễm, chúng ước pháp tam chương .” Điền Nguyễn bỗng nhiên nghiêm túc .
“?” Lộ Thu Diễm khó hiểu .
“Để tránh xảy ‘nghịch lý ông nội’, ở dòng thời gian chúng chỉ thể ngoài quan sát, làm bất cứ việc gì đây từng làm.”
Lộ Thu Diễm nghĩ một lát: “Vậy nhớ mỗi ở chung phòng với chồng là khi nào ?”
Điền Nguyễn: “……”
Như sét đ.á.n.h giữa trời quang, Điền Nguyễn nhớ nổi.
Lộ Thu Diễm một tiếng, bước thong thả về phía lớp 12/1, “Vậy thì cần cố tình tránh đổi gì cả. Chỉ cần kết quả tương lai đổi, hiện tại làm gì cũng .”
Dù xuyên trở về thời thiếu niên, Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm vẫn là học sinh, việc thể làm đơn giản nhất cũng chỉ là học tập. Quan hệ xung quanh đều đơn thuần, thù hận sâu nặng cần báo, cũng chuyện nhất định đổi.
Điền Nguyễn thấy lời Lộ Thu Diễm lý, liền vui vẻ cùng lớp.
Tựa như chiếc phễu thời gian đảo ngược, Điền Nguyễn thấy những bạn học năm xưa. Từng gương mặt non nớt vẫn y như trong ký ức, đùa, yên tĩnh sách.
Điền Nguyễn bước lớp học quen thuộc, chỗ quen thuộc, sách vở, cặp sách, bình nước đều là của chính —— chất lượng chiếc cặp quá , bao nhiêu năm vẫn còn dùng.
Lộ Thu Diễm cũng lục đồ của , tìm một cây bút máy màu đen khắc chữ “Ngọn Lửa”, : “Cây bút khi nghiệp làm mất, tìm lâu.”
Điền Nguyễn đầu , nhịn .
Cây bút đương nhiên là Ngu Thương lén lấy , cất giấu suốt nhiều năm, mãi đến khi và Lộ Thu Diễm kết hôn mấy năm, Lộ Thu Diễm mới vô tình phát hiện .
Không chỉ , Ngu Thương còn lén cất giữ nhiều vật dụng cá nhân của Lộ Thu Diễm, gom thể gọi là biến thái.
“… biến thái thật đấy.” Trong nguyên tác, Lộ Thu Diễm từng mắng như .
Ngu Thương phản bác, lẽ chính cũng cảm thấy giống biến thái.
Năm năm Lộ Thu Diễm rời , Ngu Thương chỉ thể dựa cây bút máy và những món đồ khác để nhớ nhung.
Lộ Thu Diễm bỏ bút hộp bút da bò cùng bộ với cặp sách, : “Lần xem rốt cuộc là ai lấy.”
Điền Nguyễn tỏ ý kiến, chuyện nên xảy thì cứ để nó xảy .
Chuông học vang lên, Ngu Thương từ hội học sinh trở về lớp, như thường lệ liếc Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn trong lớp, nhíu mày: “Hai ăn bún ốc ?”
Điền Nguyễn ngửi thử , quả thật còn thoang thoảng mùi bún ốc, nhớ lúc xuyên đến ăn xong, “Mũi ch.ó —”
Ầm ầm, sét đ.á.n.h giữa trời quang.
“……” Điền Nguyễn vội sửa miệng, “Chủ tịch hội đúng là khứu giác nhạy bén, đúng là thể qua mặt .”
C.h.ế.t , lúc Điền Nguyễn vẫn trở thành vai phụ quan trọng, còn đang ở vị trí vai phụ nhỏ thể sét đ.á.n.h c.h.ế.t.
Ngu Thương gì, trở về chỗ . Bỗng nhiên phát hiện Lộ Thu Diễm chằm chằm , như thể mặt hoa. Ngu Thương thẳng thắn : “Sao ?”
Lộ Thu Diễm: “Không ngờ còn khá non.”
Ngu Thương: “???”
Cả lớp lộ vẻ kinh hãi, chủ tịch hội học sinh trêu ghẹo ?
Điền Nguyễn suýt phun, thể tin nổi đầu .
Lộ Thu Diễm hồn, ngón tay gõ nhẹ góc bàn, giả vờ như gì: “Không chịu mùi bún ốc thì mở cửa sổ .”
Ngu Thương mở cửa sổ, gió mát thổi , cuốn lạnh điều hòa trong phòng, mang theo mùi hương tươi mới của cây cỏ.
Không lâu , chuông báo tiết vang lên. Điền Nguyễn thời khóa biểu, đối chiếu với Lộ Thu Diễm, cùng học một lớp Địa lý, thế là cùng .
Ngu Thương phía , lưng thẳng tắp, bước lên cầu thang cũng ngay ngắn chỉnh tề.
Lộ Thu Diễm chằm chằm bật : “ là chẳng đổi gì, đây cũng .”
Điền Nguyễn: “ thế, ngay cả dáng lên cầu thang cũng nghiêm chỉnh như .”
Ngu Thương thấy, đầu khó hiểu liếc họ một cái.
Cho đến khi tan học, Điền Nguyễn vẫn hồn khỏi niềm vui trở thời cấp ba.
Cậu thu dọn sách giáo khoa, đeo cặp con đường lớn trong khuôn viên trường. Bên cạnh là từng bóng dáng thanh xuân xinh , bên tai là tiếng trò chuyện vui vẻ của nam nữ sinh.
Còn tiếng thầy Hồ qua loa phát thanh phê bình: “Học sinh nào đó lớp 10/8, tan học đ.á.n.h , lên lớp ngủ gật, quả thật vô pháp vô thiên, vô kỷ luật. Nghĩ là Lộ Thu Diễm ? Có trai bằng ? Có học giỏi bằng ? Đừng mù quáng bắt chước Lộ Thu Diễm. Với thành tích của Lộ Thu Diễm, căn bản lo đại học nhận. Còn em, ném đống vàng cũng biến thành vàng nổi!”
Lộ Thu Diễm đầu phòng phát thanh: “Thầy Hồ sét đ.á.n.h .”
Điền Nguyễn giật : “Sao thầy sét đ.á.n.h liên quan đến ?”
Lộ Thu Diễm: “? Liên quan gì đến ? Tôi chỉ thế thôi, Thần Sấm.”
“… Vì mỗi thầy sét đ.á.n.h đều nhắc tên ?”
Lộ Thu Diễm trầm ngâm: “Cũng lý.”
thầy Hồ sét đánh, lẽ vì là khen Lộ Thu Diễm, còn đây đều là phê bình.
Là nhân vật chính của thế giới , Lộ Thu Diễm quả thật những đặc quyền thể rõ…
Điền Nguyễn dựa sát Lộ Thu Diễm, như thể rời. Lộ Thu Diễm thích dựa, dịch sang bên một bước, Điền Nguyễn theo sát một bước.
Lộ Thu Diễm: “Có bệnh ? Tự .”
Điền Nguyễn đẩy , nhỏ giọng lên án: “Lộ Thu Diễm, là con dâu mà.”
Lộ Thu Diễm: “Bây giờ .”
Đến cổng trường, Điền Nguyễn liếc mắt thấy chiếc Maybach màu đen, vui vẻ chạy tới: “Lộ Thu Diễm, mai gặp nhé.”
Lộ Thu Diễm dắt chiếc xe đạp Đại Giang 28 của , giơ tay vẫy: “Mai gặp.”
Tài xế mở cửa ghế , Điền Nguyễn cúi chui . Hương gỗ đàn quen thuộc xộc mũi, đối diện là đôi mắt phượng chứa ý nhàn nhạt.
“Ngu !”
Ngu Kinh Mặc gương mặt ửng đỏ của thanh niên, buồn hỏi: “Hưng phấn ?”
Điền Nguyễn dĩ nhiên hưng phấn. Trước mắt là Ngu Kinh Mặc của bảy, tám năm . Còn gì khiến kích động hơn việc thấy phiên bản trẻ tuổi của chồng ?
Dù so với bảy, tám năm khác mấy, nhưng lúc Ngu Kinh Mặc vẫn mang theo chút non nớt, khiến Điền Nguyễn dời mắt nổi.
“Hôm nay vui.” Điền Nguyễn nở nụ rạng rỡ.
Ngu Kinh Mặc dáng vẻ , nhịn véo nhẹ má mềm của : “Nhìn thấy em, cũng vui.”
Tài xế kéo vách ngăn lên.
Điền Nguyễn ngượng ngùng mím môi.
Đuôi mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhếch, thỏa mãn chút làm nũng nhỏ của thanh niên, cúi xuống hôn lên môi .
Một nụ hôn mềm mại, mát.
Trở về trang viên, Điền Nguyễn bãi cỏ rộng bằng phẳng, còn trồng đầy hoa cỏ như bảy, tám năm , cảm thấy thú vị, giẫm thử mấy cái: “Cứng thật.”
Ngu Kinh Mặc nắm tay : “Nói hôm nay chuyện gì vui.”
Điền Nguyễn nguyên do, thể xuyên trở về quá khứ. Nghĩ một lúc, : “Hôm nay Lộ Thu Diễm Ngu Thương non.”
“?”
“Ha ha ha, buồn ?”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc phối hợp, “Ngu Thương giống , già tuổi, hợp làm tiểu thịt tươi.”
Điền Nguyễn : “Hiện tại Ngu mới là tiểu thịt tươi.”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Tươi chỗ nào?”
“Từ xuống , chỗ nào cũng tươi.”
Quản gia từ xuất hiện: “Tiên sinh và phu nhân thật ân ái!”
Điền Nguyễn tâm trạng , những lời nịnh nọt như gió thoảng bên tai, giờ thấy đáng quý vô cùng: “Chú Vương, chú lắm, tối nay con phát cho chú một trăm tệ tiền lì xì.”
Quản gia thụ sủng nhược kinh: “Phu nhân khách sáo quá.”
“Vậy con khách sáo nữa nhé?”
“Phu nhân vẫn nên khách sáo một chút.” Quản gia tít mắt.
Điền Nguyễn cũng .
Không chỉ quản gia, hôm nay bộ hầu và vệ sĩ trong trang viên, mỗi đều phát lì xì, một trăm, năm mươi. Ai cũng thắc mắc, chẳng lẽ phu nhân thi hạng nhất?
Buổi tối ngủ, Điền Nguyễn lặng lẽ cầu nguyện, đừng trở về nhanh như , còn việc làm.
Ngu Kinh Mặc ôm : “Làm .”
Điền Nguyễn: “……”
Dĩ nhiên việc đó.
chuyện vợ chồng thì vẫn làm. Điền Nguyễn từ chối.
Cậu lặng lẽ so sánh, ừm, Ngu Kinh Mặc của bảy, tám năm tuy mạnh mẽ nhưng tiết chế; còn Ngu Kinh Mặc của bảy, tám năm kỹ thuật thành thục, thế nào liền thế đó.
Hiện tại Điền Nguyễn còn dư nửa cái mạng, còn bảy, tám năm chỉ còn một .
Đương nhiên vẫn thích hiện tại hơn… nhưng cũng thể từ chối Ngu Kinh Mặc của khi .
Hôm , Điền Nguyễn mở mắt Ngu Kinh Mặc bên cạnh.
Cẩn thận quan sát tóc , dài hơn một chút, chứng tỏ vẫn ở dòng thời gian , về tương lai.
Cậu yên tâm, hôm nay còn thể vui chơi.
Chốc lát , Ngu Kinh Mặc mở mắt. Từ đến nay luôn bình tĩnh tự chủ, lúc tỉnh dậy hiếm khi lộ vẻ ngơ ngác, như vướng chút thất tình lục d.ụ.c nào.
Điền Nguyễn thích dáng vẻ : “Ngu , chào buổi sáng.”
Ngu Kinh Mặc , khóe môi cong lên một nụ nhàn nhạt, giọng còn vương chút khàn khàn vì buồn ngủ: “Chào buổi sáng.”
Điền Nguyễn nhịn , cúi gần hôn lên má Ngu Kinh Mặc một cái.
Ngu Kinh Mặc bóp eo , kéo lòng, hỏi: “Muốn ?”
Điền Nguyễn sơ ý liền cảm nhận “cự long” thô ráp , mặt đỏ bừng, “Em còn học.”
“Có thể xin nghỉ.”
“Không cần.”
Ngu Kinh Mặc đành buông , “Ừ.”
Đây là một buổi sáng bình thường thể bình thường hơn. Điền Nguyễn ăn bánh bao chiên và cháo đường do má Lưu làm, như thường lệ đeo cặp học. Ngồi bên cạnh Ngu Kinh Mặc, bỗng thấy hoảng hốt, như thể thời gian từng trôi , mà vốn dĩ vẫn là thiếu niên.
“Ngu .” Điền Nguyễn hỏi một câu, “Nếu thể trở về quá khứ, làm gì nhất?”
Ngu Kinh Mặc khẽ ngạc nhiên, im lặng một lát hỏi: “Sao hỏi ?”
“Không gì, nghĩ đến thì hỏi thôi.” Điền Nguyễn chột , dám thật sự là từ tương lai trở về.
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lúc, giọng trầm : “Anh cha đừng lên chuyến bay đó. Đáng tiếc ‘nếu như’.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-19-tro-ve-thoi-nien-thieu-2.html.]
Điền Nguyễn sững . Cậu nghĩ, nếu cơ hội trở về quá khứ thuộc về Ngu Kinh Mặc, nhất định sẽ đổi, khi đó tương lai lẽ khác.
“ mà…” Ngu Kinh Mặc , vẻ mặt thoáng do dự, “Nếu đổi sự thật định, hậu quả sẽ thế nào, khi sẽ quên mất tất cả hiện tại.”
Điền Nguyễn : “Có thể sẽ quên, thậm chí cần em nữa.”
Ngu Kinh Mặc kéo tay Điền Nguyễn đặt lòng bàn tay , “Cho nên ông trời cho cơ hội về quá khứ, cũng đối mặt với tình huống khó xử đó.”
Điền Nguyễn áy náy: “Xin Ngu , em nên hỏi câu đó.”
“Không , buông .” Ngu Kinh Mặc , “Chỉ là nếu con quá khứ, đối diện với chuyện năm xưa cam lòng, chắc chắn sẽ đổi, từ đó ảnh hưởng dòng thời gian ban đầu. Vậy nên đổi vẫn hơn.”
Điền Nguyễn gật đầu.
Cuộc đời nào hảo trọn vẹn, chỉ là con đường hạnh phúc, dừng ngắm cảnh ven đường, mà những phong cảnh vốn đủ vui buồn tròn khuyết.
Vì thế, trong điều kiện làm trái những chuyện xảy , Điền Nguyễn xem như một du khách, một cuộc đời nơi đây.
Lúc lên lớp, nghiêm túc giảng.
Cùng Lộ Thu Diễm nhà ăn, lớp học, sân thể dục, tham gia hoạt động câu lạc bộ, đổ mồ hôi sân vận động; giờ ngoại khóa thì dạo qua thư viện và viện bảo tàng; lúc kiếm ăn thì chạy khắp phố lớn ngõ nhỏ. Ánh mặt trời rực rỡ, thời thiếu niên luôn hồn nhiên vô tư.
Làm một , vẫn hiểu vì thời gian năm lặng lẽ trôi .
Chớp mắt qua một tuần.
“Thời gian nhanh thật…” Điền Nguyễn trong phòng đồ chậm rãi cởi đồ thể dục, mặc áo sơ mi đồng phục, từng chiếc cúc ngà cài ngay ngắn.
Lộ Thu Diễm đồ nhanh gọn, như quân đội huấn luyện. Nhất cử nhất động của y hiện tại còn chút bĩ khí ban đầu, ngay cả thầy Hồ thấy cũng khen: “Lộ Thu Diễm, em quân huấn ở ? Đi ngay ngắn quá.”
Lộ Thu Diễm thấy . Có lẽ vài thói quen nhất thời khó đổi. Danh tiếng “giáo bá” của y gần như “học bá” thế, cho đến hai ngày khi đ.á.n.h mấy tên lưu manh, tiếng mới trở .
“Lộ Thu Diễm, cơ bụng của to bằng nhỉ.” Điền Nguyễn lén .
Lộ Thu Diễm liếc một cái, “Còn to hơn .”
Một đòn chí mạng, Điền Nguyễn nhéo nhéo lớp cơ mỏng bụng , “Tôi là cơ mỏng.”
Vừa dứt lời, Ngu Thương từ tấm rèm bước , mặc chỉnh tề. Không vì , cũng liếc bụng Lộ Thu Diễm, nhưng chẳng thấy gì.
Thấy , Điền Nguyễn lập tức kéo vạt áo Lộ Thu Diễm lên: “Con trai, xem .”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm: “……”
Lộ Thu Diễm hất tay Điền Nguyễn , vành tai đỏ lên, liếc nhanh Ngu Thương: “Hội trưởng đại nhân ngại ngùng ? Thay đồ cũng trốn rèm.”
Ngu Thương: “Đây vốn là chỗ đồ.”
Lộ Thu Diễm thấy dáng vẻ nghiêm túc đó khá thú vị, giống lời khiến đỏ mặt, “Chỉ mấy nữ sinh nhỏ mới trốn ở đó.”
Ngu Thương y: “Cậu xem đồ ?”
Câu thế nào cũng chút ám . Lộ Thu Diễm giả vờ bình thản: “Không , đừng bậy.”
Điền Nguyễn vui vẻ chạy tới kéo áo Ngu Thương lên: “Con dâu, xem .”
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngu Thương: “……”
Ngu Thương định vung tay đ.á.n.h bay tên ba nhỏ đáng tin thì Điền Nguyễn chuồn mất, ung dung như .
Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá một câu: “Dáng cũng .”
Ngu Thương gì, ngoài.
Điền Nguyễn đoán mặt công chúng, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm sẽ liên thủ xử , nên đó đợi đầy đắc ý.
Điện thoại ting ting hai tiếng.
Ngu Kinh Mặc: Trưa rảnh ? Cùng ăn cơm.
Ngu Kinh Mặc: Địa chỉ xxxxxx
Điền Nguyễn thấy địa chỉ xa trường Đức Âm, liền hỏi: Có thể mang Lộ Thu Diễm và Ngu Thương theo ?
Ngu Kinh Mặc: …… Có thể.
Điền Nguyễn: Dấu ba chấm là ý gì?
Ngu Kinh Mặc: / hoa hồng
Điền Nguyễn đây đồng ý ăn , liền hỏi ý Lộ Thu Diễm: “Ngu mời chúng ăn cơm, cùng ?”
Lộ Thu Diễm lập tức hiểu: “Mời , .”
Điền Nguyễn ngượng ngùng: “Đi cùng ?”
“Không .”
“Vậy cũng . Tôi đây đồng ý …” Cậu liếc Ngu Thương, “Ngu Thương, ?”
Nhân vật chính công thụ nếu đổi chút cốt truyện, chắc ảnh hưởng lớn, vì tuyến của họ cố định. Dù biến cố gì, cuối cùng cũng sẽ trở quỹ đạo ban đầu.
“Không .” Ngu Thương lạnh lùng từ chối.
Điền Nguyễn xoắn ngón tay, uyển chuyển từ chối Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn: Ngu , xin , em …
Ngu Kinh Mặc: Sao ? Có việc?
Điền Nguyễn: Vâng.
Ngu Kinh Mặc: Tối gặp.
Điền Nguyễn cảm thấy áy náy. Nhỡ đây đồng ý thì ? Một bữa cơm đổi gì, quên thì quên, từ chối?
Lo lo như , tâm trạng vui vẻ cũng bay mất.
Hôm nay Điền Nguyễn mang cơm hộp, định ăn cơm rang ở nhà ăn. khi cơm mang lên, chẳng khẩu vị.
Uông Vĩ Kỳ xuống ăn cùng, cầm hai gói dưa cải, : “Cơm rang với dưa cải là tuyệt phối, thử .”
Điền Nguyễn đột nhiên đập bàn dậy, ánh mắt kiên định: “Tôi ăn.”
“?”
Lộ Thu Diễm ngẩng mắt , “Không ăn thì ăn.”
Điền Nguyễn đẩy phần cơm sang, “Cậu ăn ! Tôi đây!” Nói xong hùng dũng oai vệ rời khỏi nhà ăn.
Uông Vĩ Kỳ khó hiểu: “Điền Nguyễn ?”
Lộ Thu Diễm ăn hai phần cơm, mở một gói dưa cải đổ , mắt ngẩng lên: “Làm chuyện làm.”
“Chuyện gì?”
Lộ Thu Diễm đáp, chỉ : “Hắn nên còn gì kiêng kỵ.”
Có gì là thể đổi? Thực tất cả xảy .
Điền Nguyễn đồ thường, đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang và kính râm, bộ vũ trang xuất phát —— định xuất hiện, chỉ lén Ngu Kinh Mặc một cái. Như , dù đây đồng ý ăn cơm , xét theo diễn biến sự việc, ở bên , như từng ở bên.
Xem như chui một lỗ hổng.
Điền Nguyễn tự khen cơ trí, gọi taxi, vội vàng đến nhà hàng Ngu Kinh Mặc .
Nhà hàng cách Đức Âm hai mươi phút, gần xa, trong khách sạn năm , cạnh một tòa cao ốc thương mại, yên tĩnh giữa chốn náo nhiệt.
Nhà hàng năm cần đặt mới .
May mà Ngu Kinh Mặc gửi bàn, đặt cho hai . Lễ tân tra xong liền cho . Nhân viên phục vụ nhiệt tình dẫn đến thang máy: “Thưa ngài, mời bên .”
Nhà hàng ở tầng 22. Điền Nguyễn đột nhiên ôm bụng: “Tôi đau bụng, vệ sinh.”
Nhân viên: “…… Thưa ngài, rẽ trái rẽ là tới.”
“Được, cần theo.” Điền Nguyễn chạy thẳng nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh cũng sang trọng: gạch lát đá cẩm thạch ánh vàng, giấy dán tường bạc xám, vòi nước mạ vàng, hương thơm thanh nhã, nước rửa tay, khăn giấy dùng một , máy sấy tay, thậm chí gương làm thông minh.
Nhìn thấy gương, Điền Nguyễn giật vì gương mặt “mặt rắn” của , còn tưởng biến dị.
Nhận là do gương, thở phào.
Đã tới thì tiện rửa tay.
Tiếng nước chảy ào ào, từ trong buồng vệ sinh vang lên hai giọng nam thô lỗ, “Ngu Kinh Mặc đang ăn ở đây, giờ tay là muộn.”
“Mẹ nó, vấn đề là tiếp cận thế nào.”
“Hắn làm nhà họ Vương phá sản, dù tan xương nát thịt hôm nay cũng khiến bại danh liệt.”
“Vương đại thiếu, t.h.u.ố.c đấy, nhưng làm bỏ đồ ăn của Ngu Kinh Mặc?”
“Giả làm phục vụ là .”
“Anh giả ? Dáng thô tô thế , khách sạn năm tuyển .”
“…… Mày hiểu tiếng ? Tao thuê mày đến để mát hả?”
“Được, để giả.” Người bước , theo là Vương Bá Đản nhà họ Vương phá sản.
Điền Nguyễn vẫn rửa tay, Vương Bá Đản ngay bên cạnh.
Người : “Tôi mượn bộ đồ.”
Vương Bá Đản: “Nhanh lên.”
Điền Nguyễn đột nhiên lên tiếng: “Đại ca, rửa tay.”
Người : “…… Tôi rửa rửa, liên quan gì đến ?”
Điền Nguyễn tim đập loạn. Theo lý mà , đây quản chuyện , Ngu Kinh Mặc vẫn bình an về trang viên.
hôm nay thấy, nếu mặc kệ, lỡ như… thì ?
Cậu khô khan đáp: “Không liên quan đến , nhưng tay dính phân, chắc gặp vận ‘cứt chó’ đấy.”
Người : “…… Cậu mắng ai là chó?”
“Hả? Tôi .” Điền Nguyễn Vương Bá Đản, “Anh họ Vương ?”
Vương Bá Đản: “……”
Người ha hả: “Vương đại thiếu, bảo là rùa đấy.”
Vương Bá Đản tức giận, chỉ thẳng Điền Nguyễn: “Mày là ai? Mày là… là phu nhân của Ngu Kinh Mặc??”
Điền Nguyễn: “Gọi ông nội .”
“Ông… phi!” Vương Bá Đản vung nắm đ.ấ.m đ.á.n.h tới.
Điền Nguyễn nghiêng đầu tránh, ánh mắt lạnh xuống: “Là các chọc .”
Cậu chụp lấy cây lau nhà, đóng sầm cửa nhà vệ sinh, “bụp bụp bụp” đ.á.n.h hai như đ.á.n.h ch.ó trong cửa.
Cổ nhân câu, cây lau nhà dính phân, chọc ai đó xui. Điền Nguyễn quét cây lau bồn tiểu đ.á.n.h tiếp, hiệu quả tăng gấp đôi. Tiếng c.h.ử.i mắng như nhạc.
Quá khứ tương lai gì đó mặc kệ, hiện tại sướng là .
-----
Tác giả lời :
Phiên ngoại sắp kết thúc, nhưng câu chuyện của họ vẫn tiếp diễn ~
Điền Nguyễn: Xuyên về quá khứ làm đại sự… mơ thì , thực tế thì thực tế.
Ngu Kinh Mặc: Ở một góc độ nào đó, em cứu , cũng coi như đại sự.
Điền Nguyễn: Thật ? (mắt lấp lánh)
Ngu Kinh Mặc: Ừ. (nhịn )