Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 18 Trở về thời niên thiếu (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-17 17:29:37
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn làm một giấc mộng dài, nội dung trong mộng nhớ rõ lắm, chỉ còn một cảm giác lưu trong đầu, đó chính là —— sướng.

Cậu hoài nghi mơ thấy mộng xuân, nhưng tìm chứng cứ, bởi vì quần lót vẫn khô.

Nghĩ mãi , Điền Nguyễn dứt khoát nghĩ nữa, tiên rửa mặt đ.á.n.h răng. Vừa từ toilet bước , Ngu Kinh Mặc kéo thẳng đến phòng đồ.

“Hôm nay một buổi phỏng vấn.” Ngu Kinh Mặc cầm quần áo ướm lên Điền Nguyễn, cuối cùng chọn một chiếc áo lụa màu xanh lam nhạt, quần gấm trắng, giày da đen lộ mắt cá chân, thêm một chiếc cà vạt nơ màu đen, dùng kim cài trân châu cố định .

Điền Nguyễn trong gương, tươi mát thanh tú, quý giá mà phô trương, tự nhiên điềm đạm. Từ thời cấp ba đến giờ, ngoài chiều cao , những chỗ khác dường như chẳng đổi bao nhiêu.

Thời gian đối xử với đặc biệt dịu dàng, là đãi ngộ của vai chính, là mấy năm nay phiền não gì, cưng chiều mà lớn lên. Hoặc lẽ là cả hai.

Điền Nguyễn đôi mắt sáng lên, : “Đẹp.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm, em mặc gì cũng , trừ quần cộc hoa.”

“……” Mấy hôm Điền Nguyễn cùng Ngu Kinh Mặc biển nghỉ phép, từng mặc vài chiếc quần cộc hoa hòe. Khi đó Ngu Kinh Mặc gì, khi về ngày nào cũng nhắc, ấn tượng sâu đến .

Buổi phỏng vấn hôm nay là do truyền thông hẹn suốt ba năm mới . Trước Điền Nguyễn đang học cao học, phận thể công khai, nên Ngu Kinh Mặc vẫn luôn từ chối. Giờ phận Điền Nguyễn công bố, phu phu hai cũng thể cùng tiếp nhận phỏng vấn.

Từ khi phận Điền Nguyễn công khai, nhóm chat cấp ba vốn yên lặng từ lâu lập tức nổ tung ——

Bạn học Giáp: Kinh khủng! Học chung hai năm, qua thêm 5 năm, đến bây giờ mới Điền Nguyễn là phu nhân của Ngu Kinh Mặc.

Bạn học Ất: Không là em vợ của Ngu Kinh Mặc ??

Bạn học Bính: Làm gì em vợ, Điền Nguyễn chính là Điền Viễn.

Bạn học Đinh: Quá chơi / trâu 

Bạn học N: Năm đó thấy lạ , mỗi Ngu Kinh Mặc tới Đức Âm, Điền Nguyễn đều biểu hiện kỳ, giờ thì hiểu ! Hóa là phu phu play của .

Chúc Chi Chi: A a a a loạn nhập, cuối cùng cũng c.ắ.n cp thời xưa! Tiểu nữ hạnh phúc quá ~

Nam Mạnh Dao: Tuy ở trong nhóm , nhưng chúc phu phu 99 / hoa hồng

Uông Vĩ Kỳ: Nữ thần còn nhớ ? Khi nào hẹn ăn cơm?

Nam Mạnh Dao: Không hẹn, bạn trai .

Uông Vĩ Kỳ:!!! / tan nát cõi lòng / tan nát cõi lòng / tan nát cõi lòng

Hải Triều: Cuối cùng cũng lật xe……

Nam Hoài Quất: Chú nhỏ cùng chú út 99!

Nhóm hội học sinh năm đó cũng sống , các thành viên hội học sinh, trừ Hề Khâm, Tạ Đường Yến và Tiền Lại Lại, tất cả đều bắt đầu b.ắ.n pháo hoa điện tử.

Điền Nguyễn chỉ thể lượt từng nhóm : Cảm ơn, cảm ơn .

Bạn học: Đệt, là xong ? Ít nhất cũng mời ăn một bữa chứ, đó là Ngu Kinh Mặc đấy, cha của Ngu Thương mà.

Điền Nguyễn: Nhất định nhất định.

Nhân cơ hội các bạn cũ lâu ngày gặp, tha hồ tám chuyện, chuyện phiếm cho thỏa.

Địa điểm phỏng vấn đặt tại đình hóng gió phía trang viên. Lúc phóng viên truyền thông đến, nhân viên công tác thì dựng cảnh, thì lắp máy móc, ngay cả đèn làm cũng chuẩn đầy đủ.

Quản gia : “Tiên sinh và phu nhân trời sinh , cần đèn , dùng ánh sáng tự nhiên là .”

Phóng viên đáp: “Trang viên Ngu gia quả nhiên danh bất hư truyền, chỗ nào cũng là phong cảnh.”

Quản gia đầy tự hào, nếp nhăn mặt cũng hiện : “Vốn dĩ chỗ là một bãi cỏ lớn, phu nhân thích chăm sóc hoa cỏ, nên trồng đầy hoa.”

“Phu nhân thiên phú trồng hoa.”

“Không chỉ trồng hoa, phía còn một vườn rau lớn, bên trong còn dưa hấu do phu nhân trồng.”

Phóng viên : “Phu nhân của Ngu Kinh Mặc quả nhiên đa tài đa nghệ.”

Quản gia: “Ngài đúng, phu nhân mới đa tài đa nghệ, vốn dĩ ngài khiêm tốn hiếu học, cẩn thận chu đáo, với thứ đều giữ sự tò mò và nhiệt tình.”

Phóng viên thu đoạn camera, hỏi: “Vương lão , đoạn thể phát sóng ?”

Quản gia mỉm : “Đương nhiên.”

Một chiếc Rolls-Royce cùng một chiếc xe đạp địa hình lượt chạy cổng trang viên, ánh mắt phóng viên sáng lên: “Đó là xe của tiểu Ngu tổng ?”

Quản gia qua một cái, hiền hòa: “Hôm nay thiếu gia đạp xe cùng thiếu phu nhân, giờ mới về.”

“Không thể tiện phỏng vấn họ ?” Phóng viên Lộ Thu Diễm đang cưỡi xe đạp, nụ càng rạng rỡ, tư liệu sống thấy đề tài.

Không ngờ quản gia lắc đầu: “Xin .”

Phóng viên dám tham lam: “Hiểu , sẽ chính thức mời tiểu Ngu tổng và phu nhân.”

lúc đó, một bóng dáng thanh niên sáng sủa từ chủ trạch chạy , giọng trong trẻo mang theo âm điệu Giang Nam mềm mại: “Lộ Thu Diễm, về .”

Lộ Thu Diễm dừng xe, gặp bậc thềm thì nhấc xe lên, một tay vác phòng phụ, “Ừm.”

Điền Nguyễn chú ý thấy ba lô của Lộ Thu Diễm dường như thứ gì đó đang động, giật : “Lộ Thu Diễm, ba lô của thành tinh !”

Lộ Thu Diễm , dựng xe sát tường, tháo ba lô xuống, kéo khóa, bên trong ló một cái đầu mèo đen tuyền, chỉ đôi mắt màu hổ phách, “Con mèo đôi mắt giống , nên nhặt về.”

Điền Nguyễn: “Oa, mèo đen chiêu tài, đúng là nhặt.” Nói xong liền đưa tay sờ.

Mèo đen kêu một tiếng nhỏ, ánh mắt cảnh giác. Lộ Thu Diễm gỡ tay : “Cẩn thận cào, nó còn hoang lắm, nuôi mấy hôm hãy sờ.”

“Ồ.” Điền Nguyễn ngượng ngùng rụt tay .

Thấy phóng viên, Điền Nguyễn : “Tôi phỏng vấn một chút, lát nữa chúng cùng cho mèo ăn.”

Lộ Thu Diễm về phía đình hóng gió, “Ừm.”

Đình hóng gió chuẩn xong. Phóng viên theo ý kiến quản gia, dùng ánh sáng tự nhiên, hiệu quả lên hình chân thật mà sinh động. Trong ống kính, hai giống như một đôi thần tiên quyến lữ, phía là hoa cỏ núi non, bên cạnh là lâu đài kết hợp phong cách hiện đại và châu Âu, hầu mặc đồng phục thỉnh thoảng qua.

Với Điền Nguyễn quen sống ở đây thì gì đặc biệt, nhưng với ngoài mà , trang viên Ngu gia khác gì thế giới cổ tích, tràn ngập mộng ảo.

Điền Nguyễn chút căng thẳng, hai tay đan đặt đầu gối, ngay ngắn.

Ngu Kinh Mặc kéo tay , từng ngón từng ngón bẻ , nắm trọn trong lòng bàn tay .

Điền Nguyễn .

Ngu Kinh Mặc cũng , khóe môi mang theo ý nhàn nhạt.

Thân thể Điền Nguyễn đang căng cứng dần dần thả lỏng, hai mỉm .

Phóng viên còn kịp hỏi câu nào, nhét đầy cẩu lương, “…… Hai vị tình cảm ?”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-18-tro-ve-thoi-nien-thieu-1.html.]

Điền Nguyễn gật đầu.

Phóng viên rộ lên: “Ngu , vì ngài cưới phu nhân của ?”

Ngu Kinh Mặc: “Không cưới, và em là kết hôn.”

Phóng viên: “Phu nhân, ngài là nam giới, xưng hô là ‘phu nhân’, cảm thấy tự nhiên ?”

Quy trình và câu hỏi phỏng vấn, Điền Nguyễn đều nắm đại khái, cũng nghĩ sẵn câu trả lời. Lúc suy nghĩ một , : “Không. Từ ‘phu nhân’ vốn là lời ca ngợi dành cho nữ giới, như hiền thục, đảm đang. Một nam gắn với từ là một vinh hạnh. Trong lịch sử, những nhân đức chân chính đều mang đặc chất nữ giới, là sự dung hòa của âm và dương. Người như lẽ thể gọi là mỹ, nhưng so với nam giới nữ giới thuần túy, gần với khái niệm ‘con chỉnh’.”

Điền Nguyễn mỉm : “Tôi mỹ, nhưng nguyện noi theo những nhân đức , khoan dung đối đãi với khác, nghiêm khắc tự ràng buộc bản .”

Phóng viên gật đầu: “Cảm ơn ngài giải thích khái niệm ‘phu nhân’. , đặt nữ giới, đó là sự tôn vinh. Đặt nam giới, đó là một kỳ vọng.”

Phóng viên tiếp lời: “Ngu , phu nhân của ngài trí tuệ phi phàm.”

Ngu Kinh Mặc nhạt: “Em thông minh, cũng lương thiện.”

Điền Nguyễn khen đến ngượng ngùng, lặng lẽ nhéo nhẹ lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc.

Phóng viên hỏi: “Ngu , khi phu nhân học, vì ngài che giấu phận, tạo cho ngài một phận khác?”

Ngu Kinh Mặc: “Em hy vọng chỉ là một học sinh cấp ba bình thường, đặc quyền.”

Phóng viên: “Phu nhân làm ?”

Ngu Kinh Mặc: “Từ việc mấy năm nay thể giấu kín sự thật mà , nỗ lực của Điền Nguyễn đều do chính em làm nên. Tôi chỉ phía ủng hộ mà thôi.”

Phóng viên gật đầu: “Phu nhân nỗ lực, cũng sẵn sàng cúi xuống những thuộc tầng lớp bình dân.”

Điền Nguyễn: “Tôi cúi xuống để tầng lớp bình dân, bởi vì bản chính là bình dân, hậu duệ quý tộc. Thế gian cũng cứ tiền là cao quý, mà là độ cao tư tưởng. Chỉ những ai thực sự đỉnh núi mới xứng gọi là quý tộc. Theo thấy, ngay cả Ngu cũng hẳn là quý tộc.”

Ngu Kinh Mặc mỉm : “Ừm. Một tục nhân thôi.”

Phóng viên tiếp tục hỏi: “Ngu , con đường nhân sinh của ngài, phu nhân duy nhất mà ngài từng trân ái ?”

Ngu Kinh Mặc nhấp một ngụm hoa quả, đón ánh nắng ngoài đình hóng gió, đôi mắt phượng khẽ nheo, nhẹ: “Tôi yêu gia đình , còn Điền Nguyễn là chí ái của .”

Chí ái và trân ái là hai khái niệm khác .

Điền Nguyễn ánh mắt sáng rỡ Ngu Kinh Mặc, : “Ngu cũng là chí ái của .”

Khác gì một màn tỏ tình ngay tại chỗ.

Phóng viên hỏi thêm vài câu nữa, cuối cùng : “Ngu , ngài nhận thế nào về việc phu nhân nhỏ hơn ngài mười tuổi?”

Câu hỏi ban đầu trong thỏa thuận. Ngu Kinh Mặc dày dạn thương trường, tự nhiên ứng đối thong dong, sắc mặt đổi, liếc thanh niên bên cạnh, cong môi : “Cỏ non thơm.”

Điền Nguyễn: “……”

Buổi phỏng vấn kết thúc như .

Quản gia tiễn phóng viên rời , Điền Nguyễn bĩu môi Ngu Kinh Mặc.

Nhân lúc ai để ý, Ngu Kinh Mặc cúi xuống hôn Điền Nguyễn một cái, “Quả nhiên thơm.”

Điền Nguyễn , đ.ấ.m nhẹ một quyền mèo con, tự chạy tìm Lộ Thu Diễm cùng cho mèo ăn.

Dù Ngu Kinh Mặc thích nuôi mèo chó, nhưng con dâu và con trai nuôi thì , dù cũng cần chăm sóc, chỉ cần đừng để lông bay đầy nhà chính là .

Điền Nguyễn lập tức cùng Lộ Thu Diễm mang mèo đến cửa hàng thú cưng tắm rửa, tẩy giun, chải lông, mua một đống đồ chơi và đồ ăn vặt cho mèo, gần như dọn cả cửa hàng về nhà.

Nhân viên cửa hàng đến thấy mắt , rõ ràng lâu mới gặp chủ mèo hào phóng như .

Dưới sự trấn an mạnh mẽ của Lộ Thu Diễm, mèo đen dần dần ngoan ngoãn .

Điền Nguyễn lén đưa tay sờ một cái, nhận một tiếng “Meo!” đáp trả.

“Không cho sờ mèo thì mèo !” Điền Nguyễn tranh cao thấp với nó, thỉnh thoảng lén sờ thêm một .

Lộ Thu Diễm bật : “Anh cứ thế , sớm muộn gì cũng tiêm vắc-xin.”

Điền Nguyễn tin tà, sờ thêm mấy nữa, “Ha ha, móng mèo của coi như luyện thành .”

Hai ôm chiếc lồng sắt mèo cỡ lớn khỏi cửa hàng thú cưng, những đồ dùng khác do vệ sĩ mang lên xe, con mèo xem như chính thức an cư ở Ngu gia.

Điền Nguyễn hít hít mũi, “Thơm quá, là bún ốc!”

Lộ Thu Diễm: “Chắc là thối.”

Miệng , nhưng hai vẫn ôm mèo tới quán bún ốc. Mèo đen biểu hiện sự phản kháng kịch liệt, phản kháng kết quả, cuối cùng phát tiếng khò khè.

Điền Nguyễn ngạc nhiên: “Ngủ nhanh ?”

Lộ Thu Diễm chiếc lồng mèo, lắc lắc, “Bóng Đèn? Bóng Đèn?”

Bóng Đèn là tên của mèo đen, ý chỉ nó đen bóng như bóng đèn, đồng thời cũng ngụ ý rằng từ nay về nó sẽ trở thành bóng đèn giữa mấy vị chủ nhân.

Giây tiếp theo, Bóng Đèn biến mất.

“?”

“???”

Hai tìm khắp nơi, tìm mèo, tìm lồng mèo, nhưng trong tầm mắt còn gì cả, cứ thế biến mất trong hư .

“Lộ Thu Diễm, mèo ?” Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm, sững sờ, “Sao mặc đồng phục Đức Âm?”

Là đồng phục thu đông của Đức Âm, phối trắng xanh, tươi mát mát mẻ.

Lộ Thu Diễm: “Anh cũng .”

Khi phỏng vấn, Điền Nguyễn mặc đồ trắng xanh, cúi đầu , quần áo biến thành đồng phục.

Hai trân trân, đồng loạt hoảng hốt kêu lên: “Chúng về quá khứ ?”

về quá khứ, ai hiểu .

Lộ Thu Diễm suy đoán: “Truyền thuyết mèo đen là điềm lành, năng lực đặc biệt. Có lẽ Bóng Đèn chịu nổi mùi bún ốc, nên đưa chúng trở về. Ở thời , còn nhặt nó.”

Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm chạy , lớn: “Mau về Đức Âm xem thử!”

Những năm tháng qua, tuổi trẻ mất, các bạn học cũ, cùng Ngu Kinh Mặc của bảy tám năm , tất cả tất cả đều khiến Điền Nguyễn tràn đầy mong đợi.

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Em mèo hắc hắc hắc…… Mèo !

Ngu Kinh Mặc nhéo mặt Điền Nguyễn: Anh cũng mèo, ở đây .

Điền Nguyễn: Hu hu hu em mèo.

Ngu Kinh Mặc: Long miêu ? (giả làm mèo rồng)

Loading...