Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 15 Ma pháp ba nhỏ (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-16 16:23:22
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sau khi đại nghịch bất đạo hôn Ngu Kinh Mặc xong, Điền Nguyễn nghĩ xong sẽ c.h.ế.t như thế nào —— thí dụ như một chưởng đ.á.n.h bay, đầu cắm xuống đất như củ cải, rút thế nào cũng , ngay tại chỗ dựng lên một bia hình .
Tiếng gió, tiếng cây, tiếng , từng thứ một dần biến mất.
Cho dù là Ngu Kinh Mặc, một lãnh khốc như , môi cũng mềm mại, mang theo hương bạc hà hòa quyện cùng mùi gỗ. Trên như như còn phảng phất hương gỗ đàn và hoa quế.
Điền Nguyễn trong khoảnh khắc hoảng hốt, tự chủ mà trầm mê trong nụ hôn , giống như hôn Ngu Kinh Mặc một ngàn , quen thuộc đến kỳ lạ.
Vì quen thuộc như ?
Ý thức vấn đề trong nháy mắt, Điền Nguyễn dùng sức tách , nhưng tựa như một sợi dây thun cực mạnh kéo —— môi rời khỏi Ngu Kinh Mặc tới ba giây, liền tiếp tục “chụt” một tiếng, hôn lên.
Tựa như d.ụ.c cầu bất mãn .
“…… Ưm, ưm ưm.”
Ngu Kinh Mặc từ đầu đến cuối biến hóa biểu cảm gì lớn. Mắt phượng rũ xuống, bình tĩnh thanh niên đang khinh bạc .
Điền Nguyễn ưm ưm kêu, trợn to đôi mắt màu nâu hổ phách, hai tay dùng sức đẩy lồng n.g.ự.c rộng lớn rắn chắc của Ngu Kinh Mặc. Ngu Kinh Mặc vững như Thái Sơn, hề nhúc nhích.
Ngu Kinh Mặc rốt cuộc cũng khinh bạc đủ, giơ tay phất một cái, thu hồi ma pháp “Hữu tình nhân chung thành quyến chúc” Điền Nguyễn.
Lại là một tiếng “chụt”, Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc tách , môi còn dính thứ chất lỏng lấp lánh.
Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm, lấy khăn tay lau khóe môi, : “Kỹ thuật hôn của em thật kém.”
Điền Nguyễn: “……”
Điền Nguyễn mặt đỏ tía tai, lẩm bẩm: “Ngu cũng chẳng khá hơn là bao.”
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng liếc .
Điền Nguyễn lập tức đổi giọng: “Ngu cần học cũng hiểu, kỹ thuật hôn siêu tuyệt.”
Như là hài lòng với câu trả lời , Ngu Kinh Mặc ngẩng mắt về phía đối diện —— nơi vai ác pháo hôi đang hôn môi với một con rùa đen.
Tên Vương Bát Đản hôn rùa con, vẻ mặt sống còn gì luyến tiếc, gào lên một tiếng, quăng con rùa xuống đất tại chỗ, chạy.
Những vai ác khác thấy cũng lượt bỏ chạy.
Điền Nguyễn nhặt con rùa đầu vàng thuộc giống hiếm, mang về đưa cho quản gia nuôi, : “Chú Vương, con rùa chủ nhân nó bội tình bạc nghĩa, ngài nhất định đối xử với nó.”
Quản gia nghĩ “bội tình bạc nghĩa” theo nghĩa thật, vui vẻ tiếp nhận trách nhiệm nuôi rùa.
Một lát Ngu Thương mới về, hỏi quản gia: “Con thấy sườn núi dấu vết va chạm xe, xảy chuyện gì ?”
Quản gia đơn giản kể chuyện và phu nhân tập kích.
Điền Nguyễn thấy Ngu Thương như quen với chuyện , gật đầu : “Không việc gì là .”
…… Không việc gì mới là lạ.
Điền Nguyễn căn bản dám Ngu Kinh Mặc. Cậu thổi lòng bàn tay, may mà mùi lạ, nếu hôn môi càng hổ. Cậu cảm nhận một lát, vẫn cảm thấy chút ngọt ngào…… Đây là nụ hôn đầu tiên trong đời .
Đối phương là Ngu Kinh Mặc —— nghĩ thế nào cũng lỗ.
Khi thấy tiếng bước chân phía , Điền Nguyễn mới giật , đầu đối diện Ngu Kinh Mặc, sợ tới mức lùi liền hai bước, lắp: “Ngu, Ngu .”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt. Hắn tháo chuỗi gỗ hạt đàn cổ tay, : “Đưa tay .”
“?” Điền Nguyễn hiểu lý do nhưng vẫn đưa tay.
Ngu Kinh Mặc đeo chuỗi gỗ hạt đàn đó cổ tay của : “Không nhẫn, chỉ cái .”
Điền Nguyễn vuốt ve miếng ngọc dương chi nhỏ treo chuỗi hạt, xúc cảm tinh tế, dịu dàng: “Em thích cái .”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong: “Thích là .”
Ngu Thương thấy , ánh mắt phức tạp, nhưng gì.
Ăn tối xong, má Lưu lén với Điền Nguyễn: “Phu nhân, chuỗi hạt là của lúc sinh thời tặng cho ngài . Ngài quý lắm, đeo hơn hai mươi năm, từng cho ai chạm .”
Điền Nguyễn: “…… Quan trọng như ?”
“ .” Má Lưu mỉm , “Đủ thấy phu nhân trong lòng phân lượng khác hẳn.”
Điền Nguyễn đắc ý nghĩ thầm, hổ là quan hệ hôn môi, thái độ của Ngu Kinh Mặc đối với quả nhiên đổi.
Ngày hôm , vẫn là Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn học.
Sau một buổi tối chuẩn tâm lý, Điền Nguyễn thể thong dong đối diện Ngu Kinh Mặc. Nếu Ngu Kinh Mặc coi như chuyện gì xảy , thì cũng rộng rãi thoải mái, thể vì một nụ hôn mà trở nên ngượng ngùng khó xử.
Đến cổng Đức Âm, học sinh đang đấu pháp.
Ngu Thương xuống xe bắt tại trận mấy , gõ gõ chấm chấm bảng ghi, : “Lạm dụng ma pháp trong trường, gây hậu quả nghiêm trọng, mỗi trừ 2 điểm.”
Vừa dứt lời, ánh lửa bùng lên.
Lộ Thu Diễm thiêu cháy một tên côn đồ —— dĩ nhiên chỉ cháy quần áo, thì chỉ hun đen một lớp tro.
Tên côn đồ thất thần ngã xuống đất.
Lộ Thu Diễm thu tay, nghênh ngang dắt xe đạp cổng trường, liếc Ngu Thương một cái: “Hội trưởng đại nhân, hề sử dụng ma pháp trong trường.”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn vỗ tay bồm bộp.
Ngu Thương lạnh lùng chằm chằm .
Điền Nguyễn lập tức thu tay, cõng cặp sách nhỏ chạy theo Lộ Thu Diễm khen ngớt: “Lộ Thu Diễm, quá soái !”
Lộ Thu Diễm tỏ thái độ, lạnh nhạt liếc Điền Nguyễn: “Anh sợ phóng một mồi lửa thiêu ?”
Điền Nguyễn rụt cổ: “Cậu sẽ . Đây là trong trường, hơn nữa với oán thù, còn khâm phục , thiêu .”
Lộ Thu Diễm bật một tiếng.
Điền Nguyễn nhân cơ hội kéo gần cách với vai chính thụ: “Trưa hôm nay chúng hẹn ăn cơm cùng , đừng quên nha. Tôi sang lớp 6 tìm .”
“Ừ.”
Buổi sáng trôi qua bình thường gì đặc biệt. Đến giờ trưa, Điền Nguyễn chạy tới cửa lớp 6: “Lộ Thu Diễm, cùng ăn cơm nào.”
Lộ Thu Diễm từ chối, cùng Điền Nguyễn tới nhà ăn, gọi một phần cơm chiên trứng với giò hun khói, thế là xong.
Điền Nguyễn gọi một bát cơm cùng vài món ăn, ăn với Lộ Thu Diễm: “Tôi ăn chút cơm chiên của , ăn chút đồ ăn của .”
Lộ Thu Diễm cũng từ chối, ăn nửa con cá quế chiên giòn, vẻ mặt thỏa mãn vô cùng.
Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm thích ăn cá quế, nên đặc biệt gọi.
Ăn xong, Điền Nguyễn mới phát hiện Ngu Thương đến muộn, tiếc tự trách: “Cậu bây giờ mới tới.”
Ánh mắt Ngu Thương thản nhiên lướt qua gương mặt tuấn tú lạnh lùng của Lộ Thu Diễm, nhàn nhạt : “Hội học sinh việc.”
“Có việc gì mà quan trọng hơn Lộ Thu Diễm?”
“……”
“……”
Vai chính công và vai chính thụ đồng thời biểu cảm Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn ho khan một tiếng: “Ý là, chuyện gì thì cũng quan trọng bằng con .”
Ngu Thương bình luận, sang bàn ăn trống bên cạnh, quét mã gọi cơm.
Lúc đầu, quan hệ giữa vai chính công và vai chính thụ vốn chỉ nhàn nhạt. Điền Nguyễn cũng cách nào khác, chỉ thể thuận theo tự nhiên. Đến lúc cần thì quạt gió thêm củi một phen, ngày thường thì kiềm chế bớt, nếu một bên đóng băng, một bên phóng hỏa, băng hỏa lưỡng trọng thiên ma pháp, Điền Nguyễn thể một giây c.h.ế.t cho bọn họ xem.
Trong nguyên tác, cốt truyện tiếp theo rơi kỳ nghỉ dài ngắn hạn. Điền Nguyễn hiện tại bắt đầu mong chờ.
Trước đó, quả thực một chuyện đáng nhắc tới, đó chính là sinh nhật của Ngu Kinh Mặc.
Chuyện là do Ngu Đề tới cho Điền Nguyễn —— Ngu Đề là con gái của họ ba của Ngu Kinh Mặc, năm nay mười sáu tuổi, đang học lớp chín, cũng học ở Đức Âm.
Đức Âm chia thành sơ trung bộ và cao trung bộ. Học sinh sơ trung bộ thì cơ bản sẽ lên thẳng cao trung bộ. Đây cũng là nguyên nhân khiến hệ thống ma pháp của Đức Âm khiến kinh diễm, nhưng thứ hạng học tập trong nước đầu.
Ngu Đề là một cô bé rộng rãi, hoạt bát, còn mang theo lễ vật cho Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn vui vì một “cháu gái” ngây thơ như . Cậu mở hộp quà , lập tức trợn tròn mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-15-ma-phap-ba-nho-3.html.]
Bên trong là một quyển truyện tranh đam mỹ bìa vô cùng lộ liễu…… Công đè thụ, làm hỏi: “Thích ? Vui ? Còn ?”
Ba câu suýt nữa khiến Điền Nguyễn nhận chữ, vội vàng dùng hộp che : “…… Ngu Đề, em mới bao nhiêu tuổi mà xem loại sách ?”
Ngu Đề hắc hắc: “Em mười tuổi xem đam mỹ , lắm. Chú nhỏ cũng nên xem thử, chắc chắn ích cho . À đúng , ma pháp của em là tái hiện cảnh tượng, bất kể là cảnh gì, em đều thể phát như phim —— xem nè.”
Cô rút ma pháp bổng, chạm nhẹ trung. Một mặt pha lê xuất hiện, ngay đó, hình ảnh bắt đầu phát lên.
Truyện tranh 18+ trực tiếp biến thành anime lớn 23+.
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Đề xem đỏ mặt: “Ôi, công cao tay ghê, thụ cũng dữ dội. Chú nhỏ nhất định học nhiều .”
Lời còn dứt, một ảnh cao lớn bước , bộ cảnh tượng lọt mắt . Hàng mày rậm nhíu , mắt phượng phủ sương lạnh: “Các em đang xem thứ gì?”
“A!” Ngu Đề luống cuống thu ma pháp.
Hình ảnh cay mắt biến mất. Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc bốn mắt , cứng họng nên lời.
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng : “Ngu Đề còn nhỏ, em làm chú nhỏ cùng nó hồ nháo?”
Điền Nguyễn: “…… em định giáo d.ụ.c thì Ngu về .”
Ngu Đề yếu ớt dám gì, chân trượt : “Chú út, chú nhỏ, hai chuyện , cháu quấy rầy thế giới của hai !”
“Ngu , em giải thích——”
“Không cần giải thích.” Ngu Kinh Mặc , “Không .”
“?” Vậy là xong ?
Chẳng lẽ Ngu Kinh Mặc thực cũng khá dễ chuyện?
Độ hảo cảm của Điền Nguyễn đối với Ngu Kinh Mặc +1 +1……
Cứ như nghênh đón đêm sinh nhật của Ngu Kinh Mặc.
Hôm đó, Ngu Kinh Mặc vẫn tan làm như thường lệ. Trang viên chỉ bố trí đơn giản. Điền Nguyễn chạy tới chạy lui bận rộn nửa ngày, đối với buổi tiệc nhỏ bày giữa vườn hoa phía cũng khá ý —— thể ngắm trăng, thể xem pháo hoa.
Trong chủ trạch chất đầy lễ vật từ bốn phương đưa tới. Điền Nguyễn túng thiếu, mua nổi lễ vật quý giá, chỉ thể mua chút pháo hoa để tỏ lòng chúc mừng.
Khi Ngu Kinh Mặc trở về, thấy buổi tiệc, gương mặt băng sơn cũng lộ cảm xúc gì đặc biệt. Hắn rửa tay , lên lầu quần áo.
Điền Nguyễn nghĩ, Ngu Kinh Mặc quen với cảnh lớn, buổi sinh nhật nho nhỏ thế hẳn lọt mắt.
Vậy thì coi như một bữa cơm bình thường, cũng gì to tát.
Nói thì , trong lòng Điền Nguyễn vẫn chút hụt hẫng. Có lẽ cũng mong khen ngợi.
Cảm giác giống như hồi học, cả lớp chuẩn hoa tặng giáo viên, kết quả giáo viên chẳng gì, chỉ hai chữ: “Vào học.”
Còn hai chữ của Ngu Kinh Mặc là: “Ăn cơm.”
Điền Nguyễn: “……”
Ăn xong, Ngu Thương phòng đàn piano trợ hứng. Má Lưu bưng một chiếc bánh kem nhỏ, mấy lời chúc cát tường.
Ngu Kinh Mặc : “Cảm ơn.”
Pháo hoa “vút” một tiếng bay lên trung, nổ tung, ánh sáng rực rỡ như mưa rơi xuống núi rừng ——
Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu , hỏi: “Em chuẩn ?”
Điền Nguyễn ăn bánh kem đắc ý cong khóe môi: “ , thích ?”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc một lát bỗng , “Tô Thị cấm đốt pháo hoa ở khu dân cư và rừng núi, em ?”
“Hả?”
Ngu Kinh Mặc bật , nhịn vươn tay nhéo nhẹ gương mặt mềm của thanh niên: “Nếu là đất trống trong tư gia thì . Hơn nữa pháo hoa còn rơi xuống đất tự tắt .”
Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, trừng mắt Ngu Kinh Mặc: “Anh làm em sợ.”
Trong tiếng pháo hoa náo nhiệt, trong trang viên đều ngẩng đầu , ai chú ý rằng hai vị chủ nhân đang ngày càng gần , và Ngu Kinh Mặc lặng lẽ nắm lấy tay Điền Nguyễn.
“Cảm ơn em.” Giọng của Ngu Kinh Mặc tan màn pháo hoa rực rỡ.
Điền Nguyễn thấy. Tâm tư u uất trong lòng lập tức tan biến, vị ngọt lan tim, khiến nụ của còn rực rỡ hơn cả pháo hoa.
Ngu Kinh Mặc một tay nắm tay , một tay thi triển ma pháp giữa trung, khiến pháo hoa bành trướng, che trời phủ trăng. Trong khoảnh khắc, cả Tô Thị đều thể thấy màn ma pháp pháo hoa hoành tráng .
Điền Nguyễn sững sờ.
Ngu Kinh Mặc ôm lấy eo : “Dẫn em gần xem.”
Bọn họ bay lên trời, xuyên qua biển pháo hoa lộng lẫy, từ một góc khác thưởng thức cảnh tượng , giống như mưa băng lướt qua bên . Điền Nguyễn hoa mắt chóng mặt, hề sợ độ cao, trái còn vô cùng hưng phấn.
Nếu ma pháp thể khiến thế giới trở nên hơn, Điền Nguyễn nguyện ý sở hữu nhiều ma pháp hơn.
Ý niệm xuất hiện, chợt cảm thấy tràn đầy năng lượng, cả như phát sáng.
Cậu cúi đầu, phát hiện thật sự đang phát sáng, ánh sáng đó lan sang Ngu Kinh Mặc, khiến hai trông như một cặp thần tiên quyến lữ.
“Ngu ? Sao chúng biến thành ngôi ??” Điền Nguyễn hoảng hốt, “Chúng sắp c.h.ế.t chứ?”
Ngu Kinh Mặc lớn: “Đây là do ma pháp lực của em quá dư thừa, thể chịu nổi nên tràn ngoài.”
“Vậy làm ? Em sẽ nổ tung mà c.h.ế.t chứ?”
Bàn tay lớn của Ngu Kinh Mặc đặt lên eo : “Anh giúp em hấp thu bớt là .”
“Hấp thu thế nào?” Điền Nguyễn ngơ ngác.
Dưới chân là pháo hoa, đầu là trời. Ngu Kinh Mặc dẫn dừng giữa trung, mắt phượng rũ xuống, từng chút từng chút phác họa gương mặt thanh niên, cúi xuống hôn lên môi .
Cướp nụ hôn thứ hai của Điền Nguyễn, từ dịu dàng đến bá đạo.
Điền Nguyễn trợn to mắt.
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Hôn môi thì nên nhắm mắt.”
“Ồ…… Ồ.” Điền Nguyễn ngốc nghếch nhắm mắt, hưởng thụ nụ hôn .
Ngu Kinh Mặc hôn lâu, như nuốt trọn thanh niên bụng.
Điền Nguyễn mềm nhũn vô lực, giống như hút cạn ma lực. Cậu dùng sức đẩy Ngu Kinh Mặc : “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc trầm giọng: “Em vẫn còn đang phát sáng, cần hút thêm chút ma lực nữa. Em cũng ngày mai học mà còn phát sáng chứ?”
Nếu ngày mai Điền Nguyễn còn phát sáng, sẽ trở thành học sinh nổi bật nhất Đức Âm theo đúng nghĩa đen.
Để tránh hổ, Ngu Kinh Mặc hôn thêm một chút cũng chẳng . Thế là Điền Nguyễn hiên ngang câu lấy cổ Ngu Kinh Mặc, khó khăn quấn quýt, môi răng dây dưa. Vì quá dùng sức, c.ắ.n rách khóe môi đối phương, nếm vị tanh của máu.
Điền Nguyễn hoảng hốt định buông , Ngu Kinh Mặc kéo gần, nụ hôn càng sâu.
“Ưm……” Điền Nguyễn thật sự thở nổi.
Ngu Kinh Mặc giống như một con sư t.ử lang thang trong sa mạc lâu, cuối cùng cũng tìm ốc đảo, hung mãnh hấp thu dòng nước ngọt mát, bỏ sót một tia nào để hạ nhiệt.
Kết quả càng ngày càng nóng.
Điền Nguyễn hôn đến cực hạn, nức nở một tiếng, thiếu oxy mà ngất .
Ngu Kinh Mặc ôm lấy : “Điền Nguyễn?”
Ánh sáng Điền Nguyễn biến thành từng bong bóng hồng, liên tục tuôn ngoài, cho dù ngất cũng dừng .
Ngày hôm , Điền Nguyễn tỉnh , bong bóng hồng vẫn tiếp tục tuôn . Rất nhanh, cả trang viên đều bong bóng hồng bao phủ.
Bong bóng lan bộ Tô Thị.
Toàn bộ Tô Thị đều , phu nhân của Ngu Kinh Mặc thức tỉnh thêm một loại ma pháp —— “Bầu khí luyến ái.”
Điền Nguyễn: “…………”
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Rốt cuộc cũng đến lượt em hổ……
Ngu Kinh Mặc: Chúng phát triển nhanh, chương lên giường nhé.
Điền Nguyễn: ……