Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 14 Ma pháp ba nhỏ (2)
Cập nhật lúc: 2026-04-16 16:22:53
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Là ai đang sử dụng ma pháp?!” Chủ nhiệm Hồ quát lớn một tiếng, đột nhiên bật dậy, cầm loa phóng thanh gào lên bằng giọng vịt đực, đồng thời giải trừ ma pháp.
Những cặp tình nhân ôm hôn lập tức tách , từng mặt đỏ tai hồng, hổ xen lẫn tức giận, rời khỏi sân thể d.ụ.c với tốc độ ngày càng nhanh.
Chủ nhiệm Hồ, biệt danh là Thoán Thiên Hầu đài, sang với hiệu trưởng Lý: “Ma pháp quá ác liệt, nhất định tra sử dụng.”
Hiệu trưởng Lý đưa mắt quét một vòng, ánh khóa chặt Điền Nguyễn, nhưng bà biểu lộ ngoài, chỉ : “Loại ma pháp giờ từng qua, tiên tra tư liệu, xem rốt cuộc nó thuộc phe phái nào.”
Chủ nhiệm Hồ gật đầu, lập tức biến một cây chổi, cưỡi lên bay thẳng về phía thư viện.
Điền Nguyễn: “……”
Mọi xì xào bàn tán một lúc, cũng dần giải tán.
Điền Nguyễn trở về phòng học, càng nghĩ càng thấy kỳ lạ. Vì đúng lúc xong câu “Hữu tình nhân chung thành quyến chúc”, những cặp tình nhân liền ôm chặt lấy ?
Có nên thử lặp thực nghiệm một nữa ?
Nếu đúng là thật, chẳng chứng tỏ thường, mà là sở hữu sức mạnh kiểu “Hồng Nương” ?
Ách… loại ma pháp cũng .
Khoan , nếu dùng nó lên CP vai chính công thụ, chẳng là lợi lớn ?
Điền Nguyễn trộm, liếc Ngu Thương, phúc khí của con trai lớn còn ở phía kìa.
Ngu Thương nhíu mày, lật giở một quyển ma đạo thư dày cộp trong tay. Không tra manh mối, liền dậy đến hội học sinh, cùng phó chủ tịch Hề Khâm, chủ quản hoạt động Tạ Đường Yến, cùng chủ quản tài vụ Tiền Lại Lại bàn bạc về loại ma pháp quỷ dị .
Ngoại trừ hiệu trưởng Lý, ai hoài nghi Điền Nguyễn.
Có thể trở thành hiệu trưởng của trường ma pháp, thực lực của hiệu trưởng Lý hàng đầu thế giới. Điền Nguyễn từng tư liệu giới thiệu về bà: mười tuổi bộc lộ thiên phú ma pháp, mười lăm mười sáu tuổi giành giải quốc trong đại tái ma pháp.
Sau hai mươi tuổi, bà nước ngoài tu học, giao lưu tỷ thí cùng các ma pháp sư cấp thế giới, đến năm ba mươi tuổi thì Ngu Kinh Mặc mời về làm hiệu trưởng Đức Âm.
Trong thiết lập nguyên tác, sức mạnh ma pháp của hiệu trưởng Lý chỉ Ngu Kinh Mặc.
Khi chủ nhiệm lớp đến gọi Điền Nguyễn lên phòng hiệu trưởng, nheo mắt, giả vờ bình tĩnh theo. Trên đường , chuẩn sẵn đối sách: hỏi một câu, ba câu.
Gõ cửa bước , hiệu trưởng Lý bàn làm việc rộng lớn, giơ tay chỉ ghế sô pha đối diện, giọng ôn hòa: “Ngồi .”
Điền Nguyễn do dự yên: “Hiệu trưởng, chuyện gì ạ?”
Hiệu trưởng Lý sang chủ nhiệm lớp: “Cô em ma pháp ?”
Chủ nhiệm lớp nghiêm túc lắc đầu: “Xin , là sơ suất.”
Hiệu trưởng Lý thêm, sang hỏi Điền Nguyễn: “Em từng làm thí nghiệm ma pháp ?”
Điền Nguyễn đáp: “Trước đây em là thường, từng làm một ạ.”
Trong thế giới , mỗi sinh đều làm thí nghiệm ma pháp, hầu như ngay đầu xác định tương lai là ma pháp sư thường, hiếm khi sai sót.
Để phòng ngừa, một trường ma pháp vẫn tiến hành thí nghiệm khi nhập học.
Điền Nguyễn thuộc diện xếp lớp trường, giấy tờ mục “Cấp bậc ma pháp”, nên tất cả đều mặc định là thường, kể cả chính .
Hiệu trưởng Lý thi triển một đạo ma pháp, tựa như máy quét, bao phủ Điền Nguyễn trong vòng sáng màu lam.
Điền Nguyễn yên, mặc cho kiểm tra.
“… Có d.a.o động ma pháp, nhưng xác định thuộc phe phái nào.” Hiệu trưởng Lý trầm ngâm, “Ngu là đại ma pháp sư, lẽ .”
Điền Nguyễn mong đợi gật đầu, hỏi: “Vậy tức là em thường, đúng ạ?”
“Đương nhiên.” Hiệu trưởng Lý bật , “Không thường nào khiến mấy chục cặp tình nhân ôm .”
Điền Nguyễn ngượng: “Em cố ý, chỉ là một câu thôi…”
“Đừng nữa.” Hiệu trưởng Lý giơ tay ngăn , “Nói với Ngu .”
Điền Nguyễn gật đầu. Cậu và Ngu Kinh Mặc ràng buộc tình cảm, cho dù “Hữu tình nhân chung thành quyến chúc” cũng sẽ tạo t.h.ả.m kịch.
Một ngày học sinh của Điền Nguyễn trôi qua khá bình thường. Đức Âm tan học sớm hơn các trường khác, giờ học, học sinh vẫn thể tham gia hoạt động câu lạc bộ.
Điền Nguyễn tìm hiểu sơ lược các xã đoàn, trong nguyên tác, vai chính thụ đang ở câu lạc bộ bóng rổ. Cậu vốn cũng đăng ký, nhưng vai chính thụ ở đó xuất quỷ nhập thần, chỉ khi thi đấu mới xuất hiện.
Điều thần kỳ là, với phong cách “ba ngày đ.á.n.h cá, hai ngày phơi lưới” như , vai chính thụ vẫn nhiều giành thứ hạng nhờ hào quang vai chính.
“Không hổ là vai chính, đúng là trâu bò.” Điền Nguyễn tự nhiên thấy vinh dự chung.
Cậu thu dọn cặp sách, đại đạo Đức Âm. Đang là mùa thu, hải đường trong khuôn viên nở rộ, sắc hồng phấn xen lẫn tím nhạt, đến rung động lòng .
Một cơn gió thổi qua, cánh hoa hải đường bay lả tả, rơi lên vai một thiếu niên áo trắng cao gầy phía .
Điền Nguyễn lập tức nhận , lộc cộc chạy tới: “Lộ Thu Diễm?”
Lộ Thu Diễm nhàn nhạt liếc một cái, gì.
“Lộ Thu Diễm, là Điền Nguyễn, lớp 1, cùng lớp với Ngu Thương.” Điền Nguyễn tự giới thiệu, “Tôi mới chuyển tới.”
“Ừ.”
Miệng Điền Nguyễn líu lo ngừng, nhiệt tình như lửa: “Ngày mai chúng cùng ăn cơm nhé.”
Lộ Thu Diễm khựng bước: “Cùng ?”
“ , còn Ngu Thương nữa.”
“… Không cần.” Lộ Thu Diễm , “Tôi với các .”
“Vài ngày là thôi.” Điền Nguyễn để tâm, “Vậy quyết định thế nhé, mai gặp ở nhà ăn.”
Lộ Thu Diễm trả lời.
Bỗng nhiên, cổng trường truyền đến một trận náo động. Hóa hai học sinh đang đấu ma pháp, dùng hệ thủy ma pháp nhấn chìm cổng lớn. Học sinh xung quanh thi cưỡi chổi bay lên, sóng nước ập thẳng về phía Điền Nguyễn.
“A??” Điền Nguyễn chỉ một ma pháp vụn vặt, gặp tình huống , ngay cả chổi cũng , gì bay lên.
Chân bỗng mất trọng lượng, một bàn tay nhấc lên. Ngay đó, chân bùng lên từng đám lửa, va chạm với sóng nước, triệt tiêu lẫn .
Lộ Thu Diễm vung ma pháp trượng, càng nhiều ngọn lửa b.ắ.n , trong chớp mắt làm bốc bộ hồng thủy.
Không khí lập tức nóng lên như ngày hè nắng gắt.
Mồ hôi từ trán Điền Nguyễn nhỏ xuống. Cậu mặt, khó khăn : “Cảm ơn… nhưng… bóp cổ… thở …”
Lộ Thu Diễm buông tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-14-ma-phap-ba-nho-2.html.]
Điền Nguyễn ngã quỵ xuống đất, một lúc lâu vẫn bò dậy nổi.
Ngay đó, thể bay lên, như một chú ếch xanh bay, thẳng tắp lao chiếc Maybach, bốn mắt với Ngu Kinh Mặc.
Bên trong xe, khí lạnh phả từng luồng, xua tan cảm giác nóng bức Điền Nguyễn.
“…… Ngu , thể đừng cất cánh lúc em chuẩn ? Tư thế của em thật sự khó coi.” Điền Nguyễn thử thương lượng.
Ngu Kinh Mặc ném cho một chiếc hộp nhỏ, “Mở .”
Điền Nguyễn mở , chỉ thấy kim quang lấp lánh, suýt nữa chói mắt: “Vàng? Tặng cho em ? Cảm ơn Ngu , ngài đúng là !”
Ngu Kinh Mặc: “Đây là ma pháp thạch, thử hấp thu .”
Điền Nguyễn: “…… Ờ.”
Rồi hỏi: “Hấp thu kiểu gì?”
Maybach xuyên qua màn mưa mỏng, Ngu Kinh Mặc búng tay một cái, liền thu dọn sạch sẽ vết bẩn Điền Nguyễn, giọng nhàn nhạt: “Nắm trong lòng bàn tay, niệm một câu chú ngữ.”
Ngu Kinh Mặc dạy cách chú ngữ.
Điền Nguyễn: “Makka Pakka —— hấp thu năng lượng!”
Ánh sáng của ma pháp thạch dần dần hòa tan lòng bàn tay , một dòng ấm áp men theo vân da thẩm thấu huyết mạch, lập tức trở nên dễ chịu. Cậu than một tiếng: “A, thoải mái quá~”
Ngu Kinh Mặc: “Đừng kêu bậy.”
“?”
Tài xế lặng lẽ lái xe, coi như chẳng thấy gì.
Nhìn ma pháp thạch mất ánh sáng, biến thành một khối đá bình thường, Điền Nguyễn chút tiếc nuối, với khối đá: “Xin nhé, làm mày biến thành đá thường .”
Giống như là ma pháp sư, là thường; thiên tài rơi khỏi thần đàn, trở thành thường. Ma pháp thạch cũng như . Điền Nguyễn cảm khái, nhân sinh đúng là đầy tính kịch, vĩnh viễn thiên tài thường cái nào đến .
Giống như từng cho rằng là thường, nhưng ma pháp, còn hấp thu ma pháp thạch.
Ngu Kinh Mặc nghiêng khuôn mặt nghiêm túc của thanh niên, chút giả dối nào, trong lòng bỗng như rót một vũng suối trong, liền : “Ma pháp thạch khi trở thành ma pháp thạch, vốn chỉ là đá bình thường. Trải qua khai thác, nhiều công đoạn gia công, khai quang, rót năng lượng, mới trở thành ma pháp thạch.”
Điền Nguyễn: “Thật ?”
“Cho nên kỳ thực, đá bình thường cũng thể trở thành ma pháp thạch, mà ma pháp thạch cũng thể trở về thành đá thường. Thứ duy nhất khác , là ý nghĩa mà con gán cho.”
Điền Nguyễn như xong một tiết triết học, gật đầu: “ . Không vạn sự vạn vật đều do con ban cho ý nghĩa, bản chúng ý nghĩa .”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn thấy nụ đó, ngây : “Ngu , ngài cũng ?”
Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Vì ? Tôi nhiều.”
“ là thật lòng.”
“Thật lòng?” Ánh mắt phượng của Ngu Kinh Mặc lạnh xuống, “Chẳng lẽ em ?”
Một thương nhân lăn lộn trong thương giới và ma pháp giới mấy chục năm, đương nhiên sẽ để khác dễ dàng thấu suy nghĩ trong lòng, điều đó nguy hiểm. Điền Nguyễn vội : “Em lòng ngài, chỉ là một cảm giác thôi.”
Ngu Kinh Mặc nữa. Maybach chạy lên Hồng Diệp Sơn, ngọn núi duy nhất ở trung tâm Tô Thị. Nghe tên là , núi trồng đầy phong đỏ. Mỗi độ thu sang, du khách tấp nập, núi còn T.ử Vân Quan, sườn núi là khu dân cư “Kim Ngọc Mãn Đường”, đúng là t.ử khí đông lai, vận may đầu.
Điền Nguyễn thể thừa nhận, vị trí trang viên thật sự trời ưu ái. Dọc đường hoa nở, lá đỏ như lửa như vàng, cảnh sắc như chốn đào nguyên.
cảnh đến , cũng chịu nổi sự giày xéo của tranh đấu trong ma pháp giới.
Tài xế bỗng tái mặt, : “Ngu , phanh ăn.”
Ngu Kinh Mặc vững như Thái Sơn: “Tìm vách đá mà đâm.”
Điền Nguyễn hoảng hốt: “Như thật sự c.h.ế.t ?!”
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay : “Nhảy xe.”
“Đừng—— A a a!” Cửa xe bật mở, cuồng phong táp mặt đau rát. Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc ôm chặt, nhảy khỏi xe.
Không lăn xuống sườn núi, mà là… lơ lửng giữa trung.
Điền Nguyễn: “…… À, đúng , đây là thế giới ma pháp.”
Maybach đ.â.m vách đá, đầu xe lõm hẳn , bất lực phun khói. Tài xế loạng choạng xuống xe, nhưng dám gần, bởi vì kẻ đang t.h.ả.m bay, phát tiếng quái dị.
Điền Nguyễn ngẩng mặt khỏi n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc: “Ờm… vai ác … khó coi.”
Tên vai ác pháo hôi sững sờ, đó tức đến đỏ mặt: “Đường đường là Ngu Kinh Mặc, chẳng cũng quỳ gối công kích vật lý của tao !”
Công kích vật lý, chính là phá phanh xe? là đủ cấp thấp.
Điền Nguyễn: “Ngu , xử .”
Ngu Kinh Mặc rũ mắt: “Em đang dạy làm việc?”
Điền Nguyễn sợ ném xuống đất m.ô.n.g chạm đất, lắc đầu như trống bỏi: “Tôi chỉ cảm thấy ngài ngầu, huyễn, cuồng, bá, túm, một đầu ngón út cũng đủ nghiền c.h.ế.t .”
Ngu Kinh Mặc tỏ thái độ, thậm chí lấy ma pháp trượng , chỉ cần một cơn lốc quét qua.
Vai ác thổi cho đông nghiêng tây ngả. Lúc Điền Nguyễn mới phát hiện chỉ một tên, còn mấy kẻ mặt mờ nhạt như củ cải: “Còn tưởng một chọi một, ai ngờ mười đ.á.n.h một, bọn họ đúng là đê tiện.”
Ba thằng thợ giày còn hơn một Gia Cát Lượng. Đám vai ác tuy phế, nhưng sự gia trì ma pháp của từng , cũng dễ giải quyết trong chốc lát.
“Ngu Kinh Mặc! Mày làm nhà họ Vương chúng tao phá sản, mày nghĩ mày thể một tay che trời ? Tao, Vương Bá Đản, tin! Hôm nay dù liều mạng cũng đ.á.n.h với mày!” Vai ác những lời đúng chất vai ác, cưỡi t.h.ả.m bay lao tới.
Điền Nguyễn hoảng loạn, sợ Ngu Kinh Mặc kịp ứng phó, vội vàng niệm chú ngữ duy nhất : “Hữu tình nhân chung thành quyến chúc!”
Sợ linh nghiệm, niệm thêm ba bốn “Hữu tình nhân chung thành quyến chúc”.
Đột nhiên, tên vai ác pháo hôi sững , móc từ trong túi một con rùa đen nhỏ, miệng dán miệng, mặt dữ tợn áp sát .
Điền Nguyễn: “……”
Những vai ác còn thấy , kinh hãi rơi thẳng xuống, mỗi nện một cái hố.
Điền Nguyễn định mở miệng, bỗng nhiên khống chế mà kéo sát gần Ngu Kinh Mặc, “chụt” một cái hôn lên đôi môi mỏng thanh tú của .
Điền Nguyễn: “…………”
Xong đời.
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Moa moa moa^3^
Ngu Kinh Mặc: Thêm mấy cái nữa.