Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 13 Ma pháp ba nhỏ (1)

Cập nhật lúc: 2026-04-16 16:22:01
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn thi đại học xong thì rơi xuống nước, tỉnh liền phát hiện xuyên thành ba nhỏ pháo hôi trong một quyển đam mỹ kỳ ảo đăng Tấn Giang.

Ba nhỏ năm hai mươi tuổi, thiết kế trèo giường cha nuôi hào môn trong truyền thuyết của vai chính công, thủ đoạn tàn nhẫn, lạnh lùng vô tình, cầm quyền nhà họ Ngu, ma pháp sư mạnh nhất thế giới: Ngu Kinh Mặc.

Từ một kẻ vô danh bỗng chốc cá chép hóa rồng, trở thành ba nhỏ hào môn.

Ba nhỏ hai “thành tựu” lớn: Một là ngừng khiêu chiến giới hạn chịu đựng của chồng đại lão. Hai là ngừng tạo chướng ngại cho cặp vai chính công thụ.

Cuối cùng, năm vai chính công thi đại học xong, vì cuốn tranh đấu của giới ma pháp mà hãm hại đến c.h.ế.t.

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn c.h.ế.t. Trong tân phòng kết giới bao quanh, run bần bật, nhảy cửa sổ trốn , nhưng chạm liền kết giới b.ắ.n ngược trở . Bắn một, hai, ba… thứ n. Cuối cùng mệt mỏi gục xuống giường.

Buổi tối, chồng trong truyền thuyết của trở về.

Điền Nguyễn còn bò dậy la lên: “Ngu , chúng ly hôn !”

Thân ảnh đàn ông ở cửa khựng , đó thong thả bước . Hơi thở lạnh lẽo giống như băng tuyết mùa đông, khiến Điền Nguyễn lạnh đến rùng , run rẩy ngừng, như một con thỏ nhỏ nền tuyết.

Ngu Kinh Mặc thanh niên từng bò lên giường mấy ngày , hôm nay dường như chút khác lạ. 

“Em sợ ?”

Điền Nguyễn: “Em sợ c.h.ế.t.”

Ngu Kinh Mặc: “Tôi sẽ g.i.ế.c em.”

Điền Nguyễn thầm nghĩ: g.i.ế.c , nhưng mà c.h.ế.t. 

Cậu dám tiết lộ cốt truyện, nếu chắc chắn sẽ phát hiện dị thường, xem là kẻ đoạt xác, đ.á.n.h đến hồn phi phách tán.

Ngu Kinh Mặc tới mặt , rũ mắt khuôn mặt tuấn tú của thanh niên, đặc biệt là đôi môi hé mở , trông … dễ hôn.

Điền Nguyễn lùi , lùi nữa, đành ngẩng mặt : “Ngu , em trách em khiến mất hơn phân nửa ma pháp lực, khiến còn là ma pháp sư mạnh nhất thế giới…”

“Em cho rằng,” Ngu Kinh Mặc đột nhiên cắt lời, “em thể tới gần ?”

Điền Nguyễn sững sờ.

Cậu nhớ một đoạn nội dung: đêm ba nhỏ pháo hôi trèo giường, căn bản hề cơ hội chạm Ngu Kinh Mặc. Người sợ đ.á.n.h thức Ngu Kinh Mặc, một khi tỉnh thì bộ kế hoạch sẽ đổ sông đổ biển.

Vì thế ba nhỏ pháo hôi chỉ dám trần truồng bên cạnh, cái gì cũng dám làm.

Nguyên tác một thiết lập kỳ quái: Một ma pháp sư nếu đến ba mươi tuổi vẫn còn là xử, bất luận nam nữ, sẽ trở thành tồn tại vô địch trong cùng thế hệ.

ba mươi tuổi, một khi phá , sẽ lập tức mất hơn phân nửa ma pháp lực.

Cho nên hiện tại, Ngu Kinh Mặc vẫn là ma pháp sư mạnh nhất thế giới.

là mạnh nhất, còn những khác ba mươi tuổi vẫn là xử mạnh nhất?

Đương nhiên là vì tác giả nguyên tác thiết lập như . Cha nuôi của vai chính công bắt buộc ưu tú hơn thường, kẻ duy nhất thể vượt qua vai chính công, chỉ thể là cha của vai chính công.

Cha ngươi vẫn là cha ngươi.

Điền Nguyễn gần như quỳ xuống gọi cha, như sẽ thoát khỏi vận mệnh pháo hôi ?

Nam nhi hoàng kim gối, Điền Nguyễn quỳ. Cậu cố gắng phân tích lý lẽ: “Ngu , đây là em ma quỷ ám ảnh mới trèo giường, hiện tại chúng thể ly hôn ?”

Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h giá thanh niên mắt, “Đi xem một hiệp nghị tiền hôn nhân.”

“?”

Mang theo tâm trạng bất an, Điền Nguyễn mở tủ đầu giường, bên trong quả nhiên một bản hiệp nghị tiền hôn nhân.

Cậu lật nhanh xem qua một lượt.

Điều khoản thứ năm: hôn nhân của hai kéo dài ba năm, ba năm tự động vô hiệu. Trong thời gian , nếu một bên vi phạm hợp đồng, bồi thường cho bên một trăm triệu ma pháp thạch.

Ma pháp sư dựa ma pháp thạch để hấp thu năng lượng, một viên ma pháp thạch tương đương một trăm tệ.

Điền Nguyễn: “……”

Đừng một trăm triệu ma pháp thạch, Điền Nguyễn gom một trăm viên là may mắn.

Cậu hoa mắt, run rẩy.

Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Còn ly hôn ?”

Điền Nguyễn: “Ly… ly nổi, hu hu hu…”

“Giả vờ đáng thương vô dụng.” Ngu Kinh Mặc lạnh lùng , “Hiện tại em chỉ cần an phận đóng vai phu nhân của , đừng gây chuyện, bệnh của em cần lo.”

Điền Nguyễn ngẩn : “Mẹ em?”

“Em đến cũng quên ?”

Trong thế giới thực, cha nuôi của Điền Nguyễn sớm c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n máy bay. Nguyên tác cũng nhắc tới Điền Viễn , chẳng lẽ việc trèo giường là vì bà già bệnh nặng?

“Em đương nhiên nhớ.” Điền Nguyễn chột .

“Vậy em tên là gì?” Ngu Kinh Mặc thong dong hỏi.

“…Tên gì liên quan đến Ngu .” Điền Nguyễn giả ngu lảng tránh.

Trong lòng Ngu Kinh Mặc dâng lên chút suy đoán, nhàn nhạt : “Em ngủ .”

“??” Điền Nguyễn ngẩng lên .

“Em sẽ tưởng đây là tân phòng chứ?” Ngu Kinh Mặc lạnh, “Đây chỉ là phòng khách. Sau em ở đây, làm phu nhân nhà họ Ngu kiêm bình hoa là đủ. Khi nào cần em xuất hiện, em mới xuất hiện.”

Điền Nguyễn phịch xuống giường: “Ừ, em ngủ, .”

Ngu Kinh Mặc liếc thêm một cái, rời .

Khi cửa đóng , Điền Nguyễn lẩm bẩm: “ là ngầu ngầu bá đạo, hổ là cha nuôi vai chính công. mà… trai thật.”

Nguyên tác cũng Ngu Kinh Mặc cỡ nào, chỉ miêu tả là ma pháp sư mạnh nhất thế giới, lạnh nhạt cấm dục, thủ đoạn thông thiên, ở Tô Thị, lòng hướng thiên hạ, vì tương lai vai chính công thụ mở màn chinh phục thế giới mà đặt nền móng vững chắc…

“Chuẩn motip Jack Sue.”

Điền Nguyễn rằng, ngũ quan của ma pháp sư nhạy bén hơn thường nhiều. Dù ở cách xa trăm mét, với phận ma pháp sư mạnh nhất, Ngu Kinh Mặc vẫn rõ từng chữ.

Hắn bắt một từ mấu chốt: Vai chính công.

Vai chính?

Con trai , Ngu Thương là vai chính của thế giới ? Vậy thế giới là giả định?

Trong lòng bàn tay Ngu Kinh Mặc hiện lên hoa văn xanh lam uốn lượn, chốc lát nhạt dần.

Điền Nguyễn tắm rửa ngủ một giấc. Không thể phủ nhận rằng, tuy nhà họ Ngu đối xử với chẳng , nhưng về ăn mặc chi tiêu thì từng bạc đãi. Đêm qua khi ngủ còn hầu mang sữa ấm tới.

Điền Nguyễn mở cửa, cô hầu gọi là má Lưu, là đầu bếp nhà họ Ngu. Bà là khách khí, nhiệt tình, lải nhải nhiều: “Ngu mặt lạnh tim nóng, phu nhân mới tiếp xúc nên hiểu, sẽ , cực .”

Điền Nguyễn gật đầu, trong lòng thì bắt đầu tính chuyện bỏ trốn.

Sáng sớm hôm đó, thể ngoài. Khi tới cầu thang, đưa tay chạm thử,  kết giới, lúc mới yên tâm xuống.

Biệt thự lớn ngoài dự đoán, chỉ riêng tới phòng ăn thôi cũng mất ba phút…

Trong phòng ăn còn một thiếu niên cao gầy, khí chất lạnh nhạt. Anh liếc Điền Nguyễn một cái, nhàn nhạt gọi: “Ba nhỏ.”

Điền Nguyễn quần áo thiếu niên: một bộ đồng phục trắng tinh, dáng ôm gọn gàng, n.g.ự.c trái thêu huy hiệu trường với sáu chữ: “Cao Trung Ma pháp Đức Âm.”

Bất luận là tiểu thuyết nào, cũng luôn một sân khấu mà vai chính thường xuyên xuất hiện nhất. Với quyển sách , sân khấu chủ yếu của vai chính công thụ chính là Đức Âm.

Điền Nguyễn kỳ thật hề hướng tới Đức Âm. Dù cũng chỉ là một thường, cho dù thành tích học tập đến thì cũng chỉ là trong thế giới hiện thực; ở nơi , chỉ thể học trường phổ thông bình thường.

…… Sét đ.á.n.h giữa trời quang, Điền Nguyễn bỗng nhiên ý thức một vấn đề nghiêm trọng ——

Cậu còn học nữa.

Bởi vì nguyên chủ ba nhỏ pháo hôi hai mươi tuổi !

Điền Nguyễn bàn ăn, đột nhiên cảm thấy bên mềm mềm. Cậu cúi đầu xuống, phát hiện đang một tấm đệm mềm. Bên cạnh là vị quản gia trung niên tủm tỉm: “Phu nhân, tối qua vất vả , cái đệm dùng chứ? Có cấn m.ô.n.g tôn quý của ngài ?”

“……” Điền Nguyễn mặt vô cảm rút tấm đệm , ném thẳng ngoài.

Quản gia vội vàng nhặt lên: “Ai da ai da, phu nhân thích thì thể đổi cái khác.”

“Không cần, cần.”

Ngu Kinh Mặc ở ghế chủ vị, khí thế như quân lâm thiên hạ, liếc mắt quanh một vòng nhàn nhạt : “Ăn cơm.”

Ngu Thương chờ Ngu Kinh Mặc cầm đũa xong, mới bắt đầu dùng bữa.

Điền Nguyễn đói đến dày lép kẹp, vốn cầm đũa gắp một cái bánh bao chiên đưa tới miệng, miệng há , chợt khựng , ánh mắt về phía Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc cũng .

Áp lực như núi đè xuống, Điền Nguyễn ngoan ngoãn khép miệng .

Khóe môi Ngu Kinh Mặc dường như cong lên một chút nhỏ, đó tiếp tục dùng bữa một cách ưu nhã, lời nào.

Điền Nguyễn ngoan ngoãn ăn bánh bao chiên, uống cháo ngọt. Bụng no , gan cũng lớn hơn —— quyết định trộm chạy trốn, rời xa giới ma pháp tranh đấu, làm pháo hôi c.h.ế.t sớm.

Ăn xong, thử ngoài xem , kết giới, thông suốt vô cùng.

Ngu Kinh Mặc làm, Ngu Thương học.

Điền Nguyễn bóng gió hỏi quản gia, mới nhà họ Ngu chỉ mở kết giới ban đêm để đề phòng đ.á.n.h lén. Ban ngày đều Ngu Kinh Mặc ngoài, nơi coi như an .

Trong lòng tính toán, lập tức về phòng khách lén thu dọn đồ đạc. Nhân lúc nghỉ trưa, nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi chủ trạch, về phía rừng núi trang viên, trèo lên một cây hoa quế.

Trùng hợp , phía ngoài lan can cũng một cây hoa quế khác, hai cây cách xa, giống như một cặp tình nhân.

Điền Nguyễn đeo balô nhỏ nhảy xuống cây, lăn một vòng đất, lá rụng dính đầy tóc. Cậu ngẩng mặt hai cây, nghiêm túc : “Cảm ơn hai ngươi giúp . Chúc hai ngươi hữu tình thụ chung thành thuộc, nắm tay cả đời.”

Nói xong liền nhanh chóng chuồn mất.

Điền Nguyễn hề rằng, ngay khi xong, hai cây hoa quế khẽ run lên, những cành cây lặng lẽ quấn lấy .

Còn đỉnh lan can, chiếc camera giấu kín cũng chậm rãi xoay theo hướng rời .

Điền Nguyễn lăn bò, đến khi xuống tới chân núi thì giống như ăn mày: quần áo rách nát, tóc tai bù xù, đầy bùn đất. bầu khí tự do khiến quên hết phiền não.

Từ nay về , chỉ cần chăm chỉ làm việc, kiếm tiền đàng hoàng, tham gia thi đại học hệ lớn, cuộc sống nhất định sẽ từng chút từng chút lên.

Làm một thường bình thường, lý tưởng gì lớn lao, chỉ học hành t.ử tế, sống cho t.ử tế mà thôi.

Điền Nguyễn xe buýt, đến trạm cuối mới xuống, mặc kệ ánh mắt khác, thẳng tìm đồ ăn tối.

Tiền trong túi quả thật nhiều, tính toán đại khái thể thuê phòng rẻ nhất 500 tệ trong ba tháng. Trong thời gian đó tìm thêm hai ba công việc làm thêm, chuẩn cho kỳ thi đại học lớn, sang năm cuộc sống thể quỹ đạo.

Điền Nguyễn tràn đầy mong đợi với tương lai, bước hẻm nước đường mua bánh bao chiên.

Đầu hẻm bỗng nhiên sáng rực ánh đèn. Ngay đó, tiếng dần biến mất, thứ xung quanh Điền Nguyễn tối sầm . Ông chủ tiệm bánh, những trẻ dạo phố, mấy ông già kéo đàn hát rong, tất cả đều biến mất thấy .

Con phố vốn náo nhiệt giờ chỉ còn sự yên tĩnh và trống trải.

Âm phong từng đợt thổi qua, khiến Điền Nguyễn lạnh đến cứng .

Cái quái gì ? Sự kiện linh dị ??

Cậu dám đầu, tay cầm bánh bao chiên run lên ngừng.

Trong ánh đèn xe rực rỡ ở đầu hẻm, mấy chục bóng cao lớn dàn hai bên con hẻm. Ở giữa bọn họ, cửa xe Maybach mở , một chân dài tì vết mang giày da thủ công mũi nhọn giẫm lên nền gạch xanh. Ngay đó, ảnh cao lớn tuấn tú như núi hiện , đôi mắt phượng lạnh nhạt liếc về phía thanh niên đang cầm bánh bao chiên.

Ngu Kinh Mặc lặng lẽ niệm chú, cong nhẹ ngón tay, thanh niên cùng cả chiếc ghế đẩu nhỏ lập tức bay tới.

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn: “A a a Diêm Vương đại ca, đừng bắt a!”

Bịch một tiếng, rơi xuống đất, m.ô.n.g ghế đẩu đập đau điếng. Cậu hoảng sợ ngẩng đầu mặt, biểu cảm dần vỡ vụn: “Ngu ?”

Ngu Kinh Mặc rũ mắt, lạnh nhạt thanh niên cùng chiếc bánh bao chiên buồn tay : “Ăn ngon ? Còn đặc biệt xuống núi ăn vụng?”

Điền Nguyễn: “…… Cũng tạm.”

Ngu Kinh Mặc nâng bánh bao lên bằng ma pháp, nếm một miếng: “Bình thường, ngon bằng má Lưu làm.”

Điền Nguyễn dám ngẩng đầu: “Tục ngữ , hoa trong nhà thơm bằng hoa dại, em chỉ ngoài ăn vụng một miếng thôi.”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc giật nhẹ, giọng lạnh lẽo: “Trước em ăn vụng cái gì quản. từ nay về , còn dám ăn vụng nữa thì…”

Điền Nguyễn lắc đầu như trống bỏi: “Không dám dám, tuyệt đối dám!”

Ngu Kinh Mặc đá bay chiếc ghế m.ô.n.g , một tay xách Điền Nguyễn ném thẳng xe.

Điền Nguyễn: “……” 

Sức lực thật lớn… hổ là ma pháp sư mạnh nhất.

Trên đường về, Điền Nguyễn ôm balô nhỏ, nghĩ nát óc cũng nên giải thích thế nào. Còn Ngu Kinh Mặc thì hỏi thêm, hai đều ngầm hiểu mà .

Ngu Kinh Mặc chỉ hỏi một câu: “Tôi đáng sợ ?”

Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi, vội vàng lắc đầu.

“Tôi hung dữ với em ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-13-ma-phap-ba-nho-1.html.]

Điền Nguyễn : “Anh câu , cảm thấy trái lương tâm ?”

Ngu Kinh Mặc: “Thương nhân lương tâm, chỉ lợi ích. Em còn hữu dụng với , chỉ thôi.”

Điền Nguyễn từ bỏ giãy giụa. Chỉ cần còn ở Tô Thị, thể thoát khỏi sự kiểm soát của Ngu Kinh Mặc. Mà rời khỏi Tô Thị, còn khó hơn lên trời.

Toàn bộ Tô Thị đều sự quản chế của Ngu Kinh Mặc.

Trở về trang viên nhà họ Ngu, Điền Nguyễn trở nên thành thật. Nếu chạy , chỉ còn cách tìm phương án khác để rời khỏi hào môn và vòng xoáy ma pháp.

phận phu nhân của Ngu Kinh Mặc khiến thể tránh khỏi nhiều trường hợp.

Nếu hạn chế tối đa những tình huống đó, chỉ một biện pháp ——

Vài ngày , Điền Nguyễn Ngu Thương, ánh mắt thể là tràn đầy nhiệt tình: “Con trai!”

Sắc mặt Ngu Kinh Mặc trầm xuống, túm lấy cổ áo của Điền Nguyễn: “Em làm cái gì?”

Ngu Thương như gặp rắn rết, lập tức chạy cửa: “Cha, con học.”

Điền Nguyễn đê tiện khao khát theo bóng lưng Ngu Thương trong bộ đồng phục rời , lẩm bẩm: “Đẹp thật đó…”

Ngu Kinh Mặc lạnh lùng : “Em nhất nên cho một lời giải thích.”

Điền Nguyễn: “?”

Điền Nguyễn: “Chồng ơi, em cũng học QAQ.”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Điền Nguyễn: “Chồng ơi, ? Em thật sự học, em yêu học tập!”

Ngu Kinh Mặc lùi nửa bước. Ba mươi năm tung hoành thương giới và ma pháp giới, từ lúc sinh thể hiện thiên phú ma pháp kinh , cha vì thế đặt tên là Kinh Mặc. Cuộc đời từng lấy nửa phần mê mang.

thanh niên mắt, đầu tiên khiến sinh nghi ngờ ——

Đây thật sự là Điền Viễn ?

Ngu Kinh Mặc : “Tôi thấy WeChat của em đổi tên thành Điền Nguyễn.”

Điền Nguyễn sững : “Cái đó… là để chuẩn học. Mọi đều Ngu Kinh Mặc cưới Điền Viễn, đổi tên thì mới làm phiền.”

“Ồ?”

“Không ?” Điền Nguyễn cẩn thận hỏi.

“Được.” Trong lòng Ngu Kinh Mặc càng thêm chắc chắn suy đoán của , “Em học thì thể, nhưng bắt buộc học ở Đức Âm.”

Điền Nguyễn: “…… Đức Âm là trường ma pháp, em chỉ là thường.”

“Một thường thể bò lên giường đại ma pháp sư, em lợi hại hơn nhiều .”

“……” 

Châm chọc thật sự hỏa lực mười phần, còn hung dữ.

“Thế nào, ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Điền Nguyễn c.ắ.n răng: “Muốn. Chỉ cần thể học, học ở cũng như .”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ cong lên: “Em nhất là đừng hối hận.”

Điền Nguyễn sẽ hối hận. Vì thi đại học, cho dù làm thường ở trường ma pháp cũng đáng. Không thể đ.á.n.h bại khác bằng ma pháp, thì dùng học tập mà nghiền ép.

Một tuần , đồng phục của Điền Nguyễn đưa tới trang viên. Cậu thử mặc một , trân trọng đặt ở đầu giường, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Cặp sách, văn phòng phẩm, giày dép, đồ thể dục… tất cả đều là đồ mới tinh. Ngu Kinh Mặc sắp xếp xong xuôi việc nhập học cho , chỉ cần ngày mai Điền Nguyễn đeo cặp đến trường là .

Ngu Thương tỏ kháng cự chuyện , tìm đến thư phòng của cha hỏi: “Cha, vì cha sắp xếp cho ba nhỏ học, còn học chung lớp với con? Cha như là dung túng .”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Nếu học là dung túng, thì cha dung túng con nhiều năm .”

“……”

“Con để ý một chút, đừng để xảy chuyện gì.”

Ngu Thương miễn cưỡng đồng ý.

Đối với đứa con tiện nghi , Điền Nguyễn tươi đón tiếp. Dù cũng là vai chính công trong nguyên tác, xây dựng quan hệ vẫn cần thiết.

Ngày hôm , Điền Nguyễn vui vẻ học.

Nếu do Ngu Kinh Mặc đưa , thì còn vui hơn nữa.

Khi tan học Ngu Kinh Mặc sẽ tới đón, Điền Nguyễn lập tức chuyển sang gượng: “Ngu , ngài bận như , cần tới đón em .”

Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Đón phu nhân của tan học là chuyện đương nhiên.”

Điền Nguyễn miễn cưỡng đáp lời. Cậu tin Ngu Kinh Mặc ngày nào cũng rảnh.

“Ngu , tạm biệt.” Điền Nguyễn lễ phép .

Ngu Kinh Mặc ừ một tiếng: “Học hành cho .”

Điền Nguyễn theo Ngu Thương, cung kính bước khuôn viên Đức Âm, tò mò quan sát bốn phía. Chỉ thấy đủ loại xe thể thao, siêu xe nhiều đếm xuể, thiên chi kiêu t.ử và thiên chi kiêu nữ tụ tập đông đảo.

Là trường trung học ma pháp danh tiếng thế giới, Đức Âm đủ màu da học sinh, nhưng nhiều nhất vẫn là gương mặt phương Đông. Bởi vì Đức Âm thuộc về Ngu gia, mà Ngu gia là thế gia ma pháp lớn, tất nhiên ưu tiên bồi dưỡng nhân tài trong nước.

“Con trai, đợi ba với.” Trên đại lộ của Đức Âm đài phun nước, phía sừng sững tượng Văn Xương Đế Quân. Điền Nguyễn ngang qua liền chắp tay bái một cái, vì chậm mất một bước.

Ngu Thương lạnh lùng : “Đừng gọi bậy.”

Nói xong, Ngu Thương chợt dừng chân, về phía bên cạnh.

Điền Nguyễn cũng theo, chỉ thấy một thiếu niên gầy cao, làn da trắng. Không thể là quá trai, nhưng khí chất khác biệt, trông dễ chọc.

“Ai ?”

Thiếu niên liếc Ngu Thương một cái, về hướng lớp 11/6.

Ngu Thương : “Hắn là Lộ Thu Diễm, đừng chọc .”

Điền Nguyễn: “……”

C.h.ế.t tiệt, đây chẳng là vai chính thụ ! Vậy thì chọc… đúng, là nịnh. Dù thể làm với Ngu Thương, chỉ cần làm với Lộ Thu Diễm, sẽ c.h.ế.t!

Ai cũng , độc giả thích những c.h.ế.t bên cạnh vai chính. Đó là thành viên của đoàn vai chính, là phụ kiện của vai chính. Nghĩ mà xem, nếu một ngày mất bạn di động, chẳng sẽ sốt ruột, đau lòng ?

Điền Nguyễn trở thành “bạn di động” của vai chính công thụ, gửi mật mã rung động vì tình yêu của họ. Như thăng hoa bản , c.h.ế.t, một công đôi việc.

Điền Nguyễn hớn hở bước phòng học lớp 1. Vừa lúc chủ nhiệm lớp mặt, Ngu Thương về chỗ của . Chủ nhiệm là một phụ nữ sắc mặt nghiêm nghị, : “Đây là học sinh chuyển trường mới, Điền Nguyễn.”

Điền Nguyễn bên bục giảng: “Chào , là Điền Nguyễn.”

Có nữ sinh che miệng khúc khích.

Điền Nguyễn: “……” 

Tên cha sinh đẻ, cũng lựa chọn.

Chủ nhiệm chỉ chỗ trống bên cạnh Ngu Thương: “Em ở đó.”

Điền Nguyễn tới xuống. Vào giờ buổi sáng, chủ nhiệm rời , lớp học lập tức như ngựa hoang tuột cương, chuyện, ngoài, ngủ ngáy o o.

Điền Nguyễn chằm chằm bạn học đang ngủ ngáy, ôm sách giáo khoa lặng lẽ văn ngôn.

Một lát , bạn học vươn vai, ngáp một cái to: “Đm, đừng để thiếu gia bắt mày! Tao bắt mày lên bọ hung mà cất cánh!”

Điền Nguyễn: “?”

Nói mớ xong, bạn học đó bỗng mở to mắt Điền Nguyễn: “Cậu mới tới ?”

Điền Nguyễn: “Chào , là Điền Nguyễn.”

“Xin chào, là Uông Vĩ Kỳ. Cậu gọi là Gâu Gâu cũng .”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, Gâu Gâu gọi ch.ó ?

Uông Vĩ Kỳ nhiệt tình, nhiều, dễ gần hơn đám thiếu gia tiểu thư khác. Qua trò chuyện, Điền Nguyễn mới Uông Vĩ Kỳ cũng ưa thích, bởi vì gia đình là nhà giàu mới nổi. So với những gia tộc lâu đời thư hương thế gia, coi là “tụt đẳng cấp”.

Điền Nguyễn hiểu, nhà giàu mới nổi cũng là dựa vận may và năng lực, khinh thường?

Uông Vĩ Kỳ thêm: “Ở Đức Âm, ngoài nhà giàu mới nổi , còn một loại coi thường nữa, đó là thường.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngực trúng một mũi tên.

Uông Vĩ Kỳ nắm chặt tay: “Ma pháp của là trọng lực, thể khiêng tảng đá một nghìn cân. Ma pháp của là gì?”

Điền Nguyễn: “Tôi là thường.”

Uông Vĩ Kỳ: “……”

“Xin nha. thường cũng , như , chắc chắn sẽ hoan nghênh.”

thực tế, khi Điền Nguyễn là thường, gần như còn ai chủ động chuyện với .

Uông Vĩ Kỳ tức giận: “Bọn họ đúng là mù mắt. Dù Đức Âm bằng quan hệ, nhưng mà!”

Điền Nguyễn hổ thôi, chỉ thể âm thầm nỗ lực, quyết tâm thi giữa kỳ khiến kinh diễm, đổi ấn tượng về .

Hôm nay đúng là thứ hai, tiết đầu tiên trường tập trung sân vận động chào cờ.

Dù là trường ma pháp, nhưng nghi thức chào cờ khác gì trường bình thường. Nội quy ghi rõ: ngoài giờ học ma pháp, cấm sử dụng ma pháp gây ảnh hưởng đến khác.

trong mắt Điền Nguyễn, ngoài việc học sinh Đức Âm cao ngạo hơn một chút, thì chung cũng khá bình thường.

Quốc ca vang lên, khí trang nghiêm.

Quốc kỳ chậm rãi kéo lên, trong khoảnh khắc đó, lòng yêu nước của Điền Nguyễn sôi trào.

Cậu nghĩ: tuy thường, nhưng yêu tổ quốc của , mà tổ quốc cũng thường mà ghét bỏ . Tôi nhất định học tập thật , dùng cách khác báo đáp tổ quốc.

Dù là công chức nhà nước, cũng bộ đều là ma pháp sư. Người thường mới là đông, mới là nền tảng của xã hội.

Cho nên thường gì đáng hổ, bởi vì nền móng của thế giới chính là thường.

Chào cờ kết thúc. Trùng hợp hôm nay là Lộ Thu Diễm phụ trách nghi thức. Khi y chuẩn rời bục, bỗng một nữ sinh lớn tiếng hét lên: “Lộ Thu Diễm, thích ! Tôi là học sinh lớp 11/9!”

Cả trường ồ lên.

Bao gồm cả Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn nghĩ thầm: đừng mơ, vai chính thụ là của vai chính công.

Quả nhiên, Lộ Thu Diễm lập tức từ chối: “Tôi thích .”

Nữ sinh truy hỏi: “Vậy thích kiểu con gái thế nào?!”

Chủ nhiệm Hồ giọng the thé quát: “Bạn học, làm loạn trật tự!”

Nữ sinh phản bác: “Em tỏ tình thì loạn trật tự gì? Em Lộ Thu Diễm cho em một lý do từ chối!”

Hiệu trưởng Lý cầm micro: “Có gì khi thể d.ụ.c buổi sáng kết thúc.”

Nữ sinh: “Em ——”

Toàn trường: “Ồ ——”

Điền Nguyễn tê cả da đầu, thường hóa đá.

Lộ Thu Diễm về phía nữ sinh: “Tóc thưa, thích nữ sinh gen hói đầu.”

Nữ sinh: “……”

Mọi ầm lên, nữ sinh ôm đầu bỏ chạy.

Từ xa, Điền Nguyễn giơ ngón tay cái về phía Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm thấy: “?”

Điền Nguyễn thầm nghĩ, vai chính thụ là của vai chính công, tình yêu của họ mới là chân ái, liền lẩm bẩm: “Nguyện thiên hạ hữu tình nhân chung thành quyến chúc.”

Lời dứt, bỗng mấy chục cặp nam nữ thể khống chế mà ôm chặt lấy , dính thành một cục.

Cả trường ồ lên.

“A a a!” Những cặp tình nhân tách , nhưng dù thế nào cũng tách .

Điền Nguyễn: “???”

Ngày hôm đó, Điền Nguyễn thức tỉnh ma pháp đầu tiên của ——

“Hữu tình nhân chung thành quyến chúc.”

Quần chúng c.h.ế.t tại chỗ.

Điền Nguyễn: “…………”

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Em ma pháp !

Ngu Kinh Mặc: Nếu dùng ma pháp với , cũng thử xem tách .

Loading...