Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 12 Đỗ Hận Đừng x Hạ Lan Tư

Cập nhật lúc: 2026-04-16 03:28:27
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ăn xong nước đường, Hạ Lan Tư trở về nhà —— đương nhiên là căn hộ thông tầng lớn nơi và Đỗ Hận Biệt cùng ở.

Một thang máy một hộ, bên trong thang máy bằng bức tranh sơn dầu Hạ Lan Tư vẽ nửa tháng , là một vùng biển rộng mênh m.ô.n.g vô tận. Khi Hạ Lan Tư còn : “Em ít khi biển, chỉ thể vẽ cho đỡ thèm.”

Đỗ Hận Biệt đáp: “Bốn phía đều là biển, giống như trôi dạt giữa đại dương.”

“Em chính là cảm giác đó.”

“Tứ hải vô gia mới trôi dạt biển rộng, nơi là nhà của em.”

Khi Hạ Lan Tư chỉ , ngay cả chính cũng rốt cuộc đang nghĩ gì —— tranh thể bộc lộ tâm cảnh của một , văn tự thể dối , nhưng tranh thì .

Bút pháp, sắc thái, bố cục của họa sĩ chính là sự phản chiếu nội tâm của họ: thể thô ráp cẩu thả, cũng thể tinh tế ôn hòa; thể cuồng dã lãng mạn, cũng thể trầm tĩnh u uất.

Giờ đây vùng biển bốn phía , Hạ Lan Tư bỗng nhận , thì ngay từ khi đó hề vui vẻ.

Anh xưa nay giỏi ngụy trang, cho dù là Đỗ Hận Biệt cũng thể khiến tháo bỏ mặt nạ. Anh Đỗ Hận Biệt là kẻ bại hoại nho nhã, nhưng chính chẳng cũng là kẻ áo mũ chỉnh tề .

Mặt nạ từng tháo xuống, thì vĩnh viễn thể thẳng thắn đối đãi.

Anh thẳng thắn, đổi là sự bao dung của Đỗ Hận Biệt.

Người yêu như dưỡng hoa, chăm sóc cho , thuận theo thiên thời phơi nắng, tưới nước, tỉa bớt cành lá thừa, liền thể nở rộ xinh . trong cuộc sống, phần lớn kỳ thực sự thong dong .

Hạ Lan Tư đôi tay thon dài tinh tế của , trắng nõn sạch sẽ, nuôi dưỡng mềm mại như ngọc.

Cửa thang máy “đinh” một tiếng mở hai bên. Hạ Lan Tư dùng vân tay mở cửa nhà, bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng vẫn cố gắng tắm rửa xong mới lê lên giường.

Điện thoại rung lên vài tiếng im bặt, Hạ Lan Tư lười , mặc cho điện thoại hết pin tự động tắt máy.

Giấc ngủ sâu và dài, như thể bù đắp cho nửa đời thiếu ngủ đó. Mãi đến chạng vạng, khi pháo hoa vạn nhà đan xen ngoài , Hạ Lan Tư mới mở mắt.

Anh ngửi thấy mùi mì sườn quen thuộc.

Mì sườn của Đỗ Hận Biệt một mùi hương riêng, kéo dài dai dẳng, như thấm tận xương cốt, quấn lấy tim gan, lấp đầy dày trống rỗng, vuốt phẳng nếp nhăn thể thản nhiên.

Đầu óc Hạ Lan Tư mơ màng, giơ tay sờ lên trán, chạm miếng dán hạ sốt.

Anh quanh năm suốt tháng hiếm khi ốm đau, năm ngoái chỉ một duy nhất, là vì dầm mưa.

Khi đó để tìm cảm hứng hội họa, lái xe ngoại ô, kết quả đường về xe hết xăng. Anh gọi xe cứu hộ, chờ đến mất kiên nhẫn, nghĩ chỉ còn hai cây , bộ cũng .

Không ngờ mới một cây , mây đen kéo đến kín trời, cơn mưa như trút nước ào ào đổ xuống, tạt đầy đầy mặt Hạ Lan Tư.

Anh mang ô, điện thoại chỉ còn một vạch pin đỏ. Anh gọi cho Đỗ Hận Biệt, đùa : “Em thấy một con trâu đang ăn cỏ mưa, chắc là của nông hộ gần đây, nuôi béo mượt bóng loáng, thật.”

Đỗ Hận Biệt hỏi: “Em đang ở ?”

“Không , cách Tô Thị một cây .” Hạ Lan Tư ngửa mặt trời, nheo mắt, “Mưa lớn quá, tắm con trâu đen sì. Đáng tiếc sổ vẽ của em ướt , thì vẽ cho xem.”

“Em dầm mưa?” Giọng Đỗ Hận Biệt trầm xuống, “Xe em ?”

“Hết xăng.”

“Nói cho em đang ở quốc lộ mấy, tới đón.”

Hạ Lan Tư báo tên quốc lộ xong thì điện thoại tự động tắt máy. Anh cũng chẳng bận tâm, hai tay đút túi, bước trong mưa, như một kẻ lãng t.ử ngâm thơ.

Khoảng mười phút , thấy một chiếc Rolls-Royce đen sì, gần như cùng màu với con trâu lúc nãy.

Đỗ Hận Biệt cầm ô từ ghế bước xuống, một tay ôm lấy , đưa trong xe.

Người Hạ Lan Tư ướt sũng, làm ướt cả ghế da thật. Anh định chuyện thì hắt một cái.

Về đến nhà liền bắt đầu sốt. Đỗ Hận Biệt dán miếng hạ nhiệt cho , cho uống thuốc, khi tỉnh nấu xong một nồi mì sườn nóng hổi.

Mùi mì nhè nhẹ từng đợt xộc khoang mũi, Hạ Lan Tư lý do hoài nghi, đói đ.á.n.h thức.

Anh lê dép, một đoạn dài mới tới phòng khách, đến căn bếp mở rộng. Đây là lãnh địa của Đỗ Hận Biệt, Hạ Lan Tư chỉ khi nào lục kem, đá viên sữa chua mới ngắn ngủi xâm nhập.

Anh còn sức, chống lên đảo bếp. Vài lọn tóc rủ che đôi mày mắt. Ngày thường mái tóc dài hoặc tạo kiểu chỉnh tề, hoặc buộc gọn bằng dây thun, lộ vầng trán trơn bóng đầy đặn, khiến cảm thấy thông minh.

Lúc sốt đến mơ hồ, thông minh chút nào, chỉ ngây đàn ông đang múc mì.

“Em ngủ cả ngày , bác sĩ tới xem, gì đáng ngại, chỉ là quá mệt.” Đỗ Hận Biệt đặt bát mì sườn nghi ngút khói mặt .

Mì là mì cắt tay, canh sườn ninh gần nửa ngày, chỉ hành lá xanh rắc lúc tắt bếp.

Cách làm đơn giản, nhưng tốn công sức, mà Đỗ Hận Biệt nấu mì sườn cho Hạ Lan Tư suốt bảy năm.

“Choáng đến ngốc ?” Đỗ Hận Biệt đưa tay vuốt tóc Hạ Lan Tư tai, xé miếng dán hạ nhiệt xuống, áp mu bàn tay lên trán thử, “Không nóng.”

Hạ Lan Tư “xì” một tiếng, da mỏng, xé như trán liền ửng đỏ.

“Tỉnh ?” Đỗ Hận Biệt .

Hạ Lan Tư đ.á.n.h nhẹ lên mu bàn tay . Bình thường bất cứ lúc nào vui, đều thể trêu chọc Đỗ Hận Biệt một chút, mà chuyện cũng là điều Đỗ Hận Biệt ngầm cho phép.

Khi họ đùa giỡn, trông như bất kỳ cặp tình nhân yêu cuồng nhiệt nào đời.

“Em làm hỏng tiệc đính hôn .” Hạ Lan Tư chằm chằm bát mì .

Chưa kịp để đối diện lên tiếng, bụng “ọc ọc” kêu hai tiếng.

“……”

Đỗ Hận Biệt bật : “Ăn .”

“Ừ.” Hạ Lan Tư cầm đũa gắp mì, chậm rãi húp từng sợi.

Đỗ Hận Biệt dáng vẻ ngoan ngoãn ăn cơm của : “Anh em đột nhiên khỏe, nên thể tiếp tục các khâu . Tiệc đính hôn của chúng , đương nhiên do chúng quyết định.”

Hạ Lan Tư sững : “Họ bất mãn ?”

“Không. Ai cũng nhu cầu riêng.”

Hạ Lan Tư hiểu . Xem , buổi tiệc vẫn thể tiếp tục. Việc tham dự cũng chẳng quan trọng.

Gò má bỗng cảm thấy ấm áp. Đỗ Hận Biệt đưa tay lau vệt canh b.ắ.n mặt : “Ăn chậm thôi.”

Dạ dày Hạ Lan Tư trống rỗng, thực sự đói đến sắp ngất, thổi nguội liền ăn từng miếng lớn.

Đỗ Hận Biệt rót cho một cốc nước: “Trứng tráng cuốn cũng ăn.”

Hạ Lan Tư hỏi: “Là trứng lòng đào ?”

“Ừ.”

Hạ Lan Tư chỉ ăn nửa quả trứng lòng đào, phần chín quá làm nghẹn cổ họng, nuốt trôi. Anh ăn xong trứng, khôi phục chút sức lực, thở một , tiếp tục ăn từng miếng lớn.

Đợi ăn xong, Đỗ Hận Biệt thu bát đũa đem bồn rửa, : “Tiệc đính hôn vẫn thể tổ chức một , chỉ thuộc về hai chúng .”

Hạ Lan Tư uống nước, cảm giác đầy bụng đè ép xuống, dày đồ ăn lót , đầu óc mới thể nghĩ đến chuyện khác: “Thôi.”

Đỗ Hận Biệt , : “Xin , là làm hỏng tiệc đính hôn.”

Hạ Lan Tư kinh ngạc .

Đỗ Hận Biệt vòng qua đảo bếp, kéo Hạ Lan Tư dậy, ôm lấy : “Khó khăn lắm mới cầu hôn thành công, đắc ý khoe khoang, mời cả thế giới đến, cho bọn họ thấy bạn đời của ưu tú đến mức nào. Thương nhân vì lợi mà tụ, vì lợi mà tán, ánh mắt họ tiền tài che lấp, thấy cái của em.”

Hạ Lan Tư hỏi: “Em ở chỗ nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-12-do-han-dung-x-ha-lan-tu.html.]

Đỗ Hận Biệt buông , khẽ: “Em soi gương ?”

“Em ngoài gương mặt , còn điểm gì ?” Hạ Lan Tư cũng , nhưng giọng chân thành.

“Em nghiêm túc, trách nhiệm, thông minh, hào phóng, thiện lương, đáng yêu, .” Đỗ Hận Biệt thở dài, “Nhiều quá, nhất thời kể hết .”

“Hay cũng tính là ưu điểm ?”

“Đương nhiên. Người sẽ khiến khác cũng bất giác mỉm theo. Nụ giống như mặt trời, chiếu sáng và sưởi ấm khác.”

Trái tim Hạ Lan Tư như lông chim khẽ cào qua, ngứa ngáy. Trước mắt , Đỗ Hận Biệt đeo cặp kính gọng vàng thường ngày, còn cảm giác văn nhã bại hoại quen thuộc, mà trông chín chắn, ôn hòa hơn.

Không, Đỗ Hận Biệt vốn dĩ là như . Dù bản tính như sói, mặt yêu cũng thể thu nanh vuốt, chỉ thỉnh thoảng mới lộ để trêu chọc một chút.

Không chỉ tiền tài che mắt con , mà tình yêu cũng .

Quen dựa dẫm, quen sự tồn tại của , tưởng rằng mất cũng chẳng , nhưng thực chất là khoét một miếng thịt trong tim.

Hạ Lan Tư giữa mưa gió, là vì chiếc ô của Đỗ Hận Biệt vẫn luôn che đầu .

Anh giống như một đứa trẻ non nớt, thỉnh thoảng xem chiếc ô còn đó , sợ nó gió cuốn , mưa xuyên thủng, hoặc sét đ.á.n.h vỡ, để nữa phơi trong cô độc và lạnh lẽo.

Chỉ cần Đỗ Hận Biệt còn ở, chiếc ô sẽ còn ở.

Đạo lý , hiện giờ Hạ Lan Tư hiểu. Anh yêu Đỗ Hận Biệt, nên mới lo lo mất.

“Bất ngờ chuẩn cho em là gì?” Hạ Lan Tư ngại ngùng, chải chuốt bộ những cảm xúc mơ hồ. Cả như vớt lên từ đáy biển u ám dữ dội, mây tan sương tạnh, tái sinh một nữa.

Sự tái sinh khiến đôi mắt sáng đến lạ thường, đôi mắt hồ ly giảo hoạt nữa tỏa ánh sáng mê .

Đỗ Hận Biệt thu hết biến hóa của mắt, cần hỏi nhiều, cũng cần tranh luận. Hắn tháo chiếc đồng hồ thường đeo trị giá hàng triệu khỏi cổ tay, để lộ sợi dây da màu bạc —— dây da của Hạ Lan Tư.

Đỗ Hận Biệt buộc mái tóc màu champagne xoăn, mềm mại của thành một b.í.m nhỏ đầu.

“Nói thì còn là bất ngờ nữa.” Đỗ Hận Biệt , “Nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai dẫn em xem.”

“Không là viên kim cương siêu lớn chứ?” Hạ Lan Tư đoán.

“Không tục tĩu .”

“Vậy là một cánh đồng hoa?”

Đỗ Hận Biệt lắc đầu: “Đừng đoán, em đoán .”

Hạ Lan Tư giơ hai tay, đặt lên vai Đỗ Hận Biệt, mời gọi: “Vậy từ giờ đến ngày mai hơn mười tiếng nữa, chúng nên làm gì?”

“Làm gì?” Đỗ Hận Biệt cúi mắt , thấy chiêu thì phá chiêu, “Em hạ sốt, làm.”

“Bên trong em nóng.” Hạ Lan Tư thẳng , “Anh thử cảm giác bao vây ?”

“……” Yết hầu Đỗ Hận Biệt khẽ chuyển động. Cuối cùng, d.ụ.c vọng thắng lý trí. Hắn một tay bế ngang Hạ Lan Tư, thẳng về phòng ngủ, “Đừng hối hận.”

Hạ Lan Tư nghĩ, hối hận cũng muộn . Cơn lốc cảm xúc , rơi từ bảy năm .

Ngày hôm , Hạ Lan Tư đến tận chiều mới thể xuống giường.

Anh thu dọn bản thành một con công hoa sáng lấp lánh, ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c sai khiến Đỗ Hận Biệt: “Dẫn em xem bất ngờ, ngay bây giờ, lập tức.”

“Tuân mệnh.” Đỗ Hận Biệt làm một động tác chào kiểu quý ông, hôn lên mu bàn tay Hạ Lan Tư, “Vương t.ử của .”

Trong khoảnh khắc, Hạ Lan Tư thật sự trở thành vương tử. Còn Đỗ Hận Biệt là công chúa của , là kỵ sĩ của , là quốc vương của , và cũng là yêu của . Là duy nhất xứng đôi với đời, là cho rằng xứng đáng với điều nhất.

Đỗ Hận Biệt tự lái xe, đưa Hạ Lan Tư đến một căn biệt thự màu trắng ở khu khai phá phía đông Tô Thị. Xung quanh bố trí cảnh quan sân vườn, trồng đầy những loài hoa cỏ Hạ Lan Tư yêu thích.

Diện tích cây xanh quá lớn, khiến biệt thự trông như một căn nhà nhỏ trong vườn hoa, đến gần mới phát hiện hề nhỏ.

Tường trắng ngói lớn, phong cách Mỹ. Đỗ Hận Biệt nắm tay Hạ Lan Tư bước lên bậc thềm, lấy chìa khóa từ trong túi : “Nhà mới của chúng .”

Hạ Lan Tư : “Chỉ thôi ?”

“Đương nhiên là .” Đỗ Hận Biệt chỉ về phía một tòa cao ốc vươn lên từ mặt đất, “Tầng 26 đến 28 của trung tâm hội nghị quốc tế, là gallery của em.”

Hạ Lan Tư sững , theo: “Gallery?”

“Xem nhà mới , xem gallery.” Đỗ Hận Biệt dẫn biệt thự, từ phòng khách rộng rãi sáng sủa thông thẳng hậu viện, đến khu vực phòng ăn ngoài trời trong sân.

Hạ Lan Tư những cành cây khô và cây non đan xen : “Mới cũ , thú vị thật.”

Trên cây treo đèn trang trí, mái che là kính điều khiển thông minh, dù mưa tuyết cũng thể thưởng thức cảnh thiên nhiên.

Lên cầu thang, tầng hai là phòng ngủ chính, phòng đồ, thư phòng, phòng vẽ, thư viện. Tầng ba là phòng chiếu phim, phòng ngắm , phòng đàn piano…… dĩ nhiên còn phòng riêng để cất giữ tranh của Hạ Lan Tư.

Hạ Lan Tư khắp nơi bày đầy tác phẩm nghệ thuật, lượt thưởng thức: “Tất cả đều là tặng em ? Ít nhất cũng trị giá hàng chục triệu.”

Đỗ Hận Biệt : “Thiên kim khó mua mỹ nhân .”

Khóe môi Hạ Lan Tư cong lên. Anh xuống lầu, thấy lò sưởi âm tường trong phòng khách: “Cái dùng chứ?”

“Đương nhiên.”

“Vậy em vẽ tranh lò sưởi, còn múa t.h.o.á.t y lò sưởi.”

“?” Đỗ Hận Biệt bật , “Múa t.h.o.á.t y thì , nhưng cởi đồ thì quen tay, hợp cảnh củi khô lửa bốc.”

Hạ Lan Tư lớn, cùng Đỗ Hận Biệt xem gallery.

Trong gallery trưng bày một tác phẩm của danh họa, nhưng nhiều nhất vẫn là tranh của Hạ Lan Tư. Anh kinh ngạc đến ngẩn : “Hóa em vẽ nhiều như ? Bảo lâu lâu mất tranh, thì như kiến tha về đây.”

Đỗ Hận Biệt : “Mua ba tầng dễ, cũng tốn chút công sức.”

Hạ Lan Tư liếc một cái bằng ánh mắt hồ ly: “Tối nay thưởng cho .”

“Vinh hạnh vô cùng.”

Đỗ Hận Biệt gọi điện, gọi giám đốc gallery tới, giới thiệu: “Vị là ông chủ của , Hạ tổng.”

Giám đốc khách sáo bắt tay Hạ Lan Tư: “Hạ tổng, vô cùng ngưỡng mộ tranh của ngài, nên mới Đỗ tổng mời về. Ngài cứ yên tâm, ở đây, tranh của ngài chắc chắn bán chạy nhất.”

Hạ Lan Tư thờ ơ : “Tôi thiếu tiền, cần bán chạy nhất, gặp Bá Nhạc là .”

Cuộc sống của Hạ Lan Tư dần quỹ đạo: nhà mới, gallery, còn là nơi quy tụ ánh mắt của các quốc gia. Tương lai e rằng cũng sẽ như Đỗ Hận Biệt, bay khắp thế giới.

điều đó quan trọng. Quan trọng là, và Đỗ Hận Biệt sẽ hoảng loạn vì chia xa, ở bên thật vững vàng.

Đây mới là Hạ Lan Tư nguyên bản, là Đỗ Hận Biệt nguyên bản.

Từ bảy năm , đổi là họ, mà là thời thế. Chỉ cần sơ tâm vững như bàn thạch, mới thể đến cuối cùng.

Mùa xuân đến, Hạ Lan Tư và Đỗ Hận Biệt tổ chức một lễ cưới nhỏ. Dưới sự chứng kiến của bạn bè , họ trao nhẫn cho .

Nếu lòng chốn về, thì sẽ nhà.

Và Hạ Lan Tư tìm nhà của , còn lo chiếc ô mưa gió xuyên thấu.

-----

Tác giả lời :

CP Đỗ – Hạ điểm đến thì dừng, chương là ma pháp ba nhỏ. Nếu Điền Nguyễn xuyên thế giới ma pháp, thì Ngu của sẽ……

Chủ yếu là chọc , mong mang niềm vui cho các bảo bối.

Điền Nguyễn: Thế giới ma pháp thể làm “chít chít” của em to lên ? (mong chờ.jpg)

Ngu Kinh Mặc: …… Đại khái là thể.

Điền Nguyễn: Em tin! QAQ

Loading...