Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 10 Hải Triều x Nam Hoài Quất

Cập nhật lúc: 2026-04-13 07:22:14
Lượt xem: 35

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tròn một học kỳ rưỡi của lớp 12, Hải Triều đều sống trong một trạng thái vi diệu, nửa buồn bực mà trôi qua, bởi vì Nam Hoài Quất cho chạm .

Chỉ đến cuối tuần, mới thể buông thả một chút. Khi đó, Hải Triều sức bắt nạt Nam Hoài Quất, cho đến khi làm cho , giọng mềm nhũn năn nỉ dừng .

Hải Triều đè nén cơn lốc đang tàn phá trong lòng, buông Nam Hoài Quất .

Có đôi khi, Nam Hoài Quất Hải Triều kèm bài quá muộn, liền trực tiếp ngủ nhà . Vốn hai chiếc giường, nhưng chiếc còn sớm Hải Triều vứt , cho nên Nam Hoài Quất chỉ thể chen chúc với Hải Triều chiếc giường đơn.

Giường đơn vốn hẹp, hai thiếu niên cao lớn chung, nhất định sát gần mới rơi xuống.

Hải Triều sắp xếp cho Nam Hoài Quất phía sát tường, mà Nam Hoài Quất vẫn kêu lên: “Hải Triều, chật quá. Hay đổi sang giường lớn ?”

“Không cần.” Hải Triều . “Không dùng lâu .”

chật thế khó chịu lắm……” Nam Hoài Quất xoắn tới xoắn lui, giống như một con giun.

Hải Triều một tay kéo thiếu niên lòng, hai tay siết chặt

“Ngủ .”

Nam Hoài Quất vẫn cựa quậy, như thế nào cũng tìm tư thế thoải mái.

Hải Triều đột nhiên cứng , cúi mắt thiếu niên trong lòng, “Đừng nhúc nhích.”

Nam Hoài Quất như hiểu ý mà lập tức bất động, gương mặt ửng đỏ, giữ tư thế cong cong trong khuỷu tay Hải Triều. Khoảng cách quá gần, thở và nhịp tim dường như hòa làm một.

Hải Triều vững như Thái Sơn, chỉ yết hầu khẽ chuyển động, giọng trầm xuống, “Sợ ?”

Nam Hoài Quất nhỏ giọng đáp như mèo con: “Không.”

“Thích ?”

“……” Nam Hoài Quất ngẩng mặt, hổ và bực bội trừng Hải Triều một cái.

“Lớn ?” Hải Triều bắt ánh mắt , đáy mắt mang theo chút bất đắc dĩ và ý , “Em tưởng tượng lớn thế ?”

Nam Hoài Quất: “Tưởng.”

“Vậy thì ngoan ngoãn ngủ , mai dậy sớm học thuộc từ vựng tiếng Anh.”

“……”

Khi đó, Hải Triều còn nghĩ rằng sẽ nhiều cơ hội cận như . Không ngờ hơn nửa năm tiếp theo, “cấm dục”.

Không bùng nổ trong cấm dục, thì sẽ biến thái trong cấm dục.

Thời tiết dần trở nên oi bức, học sinh trường Đức Âm mặc ngày càng ít. Nam sinh để trần cánh tay đẫm mồ hôi, nữ sinh lộ đôi chân thon dài, tà váy ca rô xanh đậm và áo sơ mi trắng tinh, tạo thành một phong cảnh thanh xuân tươi .

Nhà Hải Triều cũng điều hòa, chỉ là ít khi dùng.

Nam Hoài Quất tới kêu nóng. Hải Triều lục tung tìm điều khiển, phát hiện điều hòa phản ứng.

Anh pin điều khiển, giặt sạch lưới lọc, kiểm tra nguồn điện, nhưng vẫn hoạt động. Hải Triều, Nam Hoài Quất và cái điều hòa cứ trừng trừng.

“Hỏng ?” Nam Hoài Quất hỏi.

“Chắc .”

“Hay là qua nhà em ?” Nam Hoài Quất hào hứng đề nghị.

Hải Triều từ chối khéo: “Em về . Ngày mai gọi thợ sửa.”

Nam Hoài Quất tiếp tục mời: “Anh ngủ nhà em , nóng thế .”

“Anh thấy vẫn chịu .”

“……” Nam Hoài Quất . “Anh thì em cũng về.”

Nói xong bổ sung: “Ăn khổ trong khổ mới là .”

Hải Triều , “Không cần thiết gắng chịu khổ cùng .”

“Em nguyện ý.” Nam Hoài Quất buột miệng , gương mặt đỏ lên. “Không ?”

Hải Triều trầm mặc giây lát, “Được.”

Hai thiếu niên trong căn nhà cũ oi bức . Một lúc , Hải Triều dời ánh mắt, “Muốn ăn gì? Anh làm cho.”

Nam Hoài Quất nghĩ một chút. “Pizza phô mai sầu riêng.”

Món đó Hải Triều làm, nên gọi đồ ăn ngoài.

Không điều hòa, Hải Triều lấy đá đông trong tủ , bỏ chậu, dùng cách làm mát kiểu xưa.

Nam Hoài Quất ghé sát , hỏi: “Ăn ?”

“Không , lạnh quá.” Hải Triều , đưa cho một cây kem chocolate.

Nam Hoài Quất vui vẻ nhận lấy, “Trước đây ở nhà em từng thấy kem, hôm nay mua?”

Hải Triều , “Em đoán xem?”

Nam Hoài Quất c.ắ.n một miếng kem, ánh mắt lấp lánh, “Em , mua cho em.”

Hải Triều nhẹ, “Ăn xong thì tắm, sẽ đỡ nóng.”

“Ừm!” Nam Hoài Quất gật đầu, miệng dính chocolate, trông như ria mép.

Hải Triều cúi gần, đưa tay lau nhẹ khóe môi .

Khoảng cách bất ngờ kéo gần khiến tai Nam Hoài Quất đỏ bừng, mắt chớp liên hồi, hàng mi run run.

Hải Triều cúi mắt thiếu niên mặt, môi lướt qua chóp mũi đối phương, như một nụ hôn mơ hồ.

Nam Hoài Quất ngẩng đầu.

Hải Triều lùi , “Kem sắp chảy , ăn nhanh .”

“…… Ừ.” Nam Hoài Quất ngoan ngoãn ăn kem.

Đợi Nam Hoài Quất tắm xong, Hải Triều mới phòng tắm. Trong khí thoang thoảng mùi quýt quen thuộc, theo thời gian ở đây ngày càng nhiều, Nam Hoài Quất mang theo ít đồ cá nhân, sữa tắm, sữa rửa mặt, tay cầm chơi game, PS4.

Tất cả đều phảng phất mùi quýt riêng của . Không là mùi hương tự nhiên do khứu giác của Hải Triều quá nhạy. Người , khi thích một ai đó, thứ đầu tiên cảm nhận chính là mùi hương đối phương.

Hormone hòa hợp, mật mã gen, cách nào chống cự.

Hải Triều giải quyết một trong phòng tắm.

Khoảnh khắc cao trào, hiện lên trong đầu là dáng vẻ Nam Hoài Quất run.

Không đủ, vẫn đủ. Anh tận mắt thấy cảnh Nam Hoài Quất bắt nạt đến mức .

Tắm xong, tạm mát mẻ. khi hai cạnh , nóng bốc lên, chẳng mấy chốc làm cả hai đỏ bừng.

“Hải Triều, nóng quá.” Nam Hoài Quất lăn qua lăn , uất ức .

Hải Triều bật quạt, nhiệt độ mới hạ xuống chút ít.

Nam Hoài Quất gió thổi lạnh mồ hôi trán, hắt một cái.

“Lạnh ?” Hải Triều kéo chiếc chăn mỏng lên.

Nam Hoài Quất đá chăn , “Nóng.”

Hải Triều : “Ra mồ hôi thì nóng nữa.”

Nam Hoài Quất cởi áo ngủ nửa , trần tấm ga thô, da thịt non mịn, lẩm bẩm: “Cộm .”

Hải Triều , ánh mắt khỏi liếc về một điểm nào đó, như quả đỏ nền tuyết, mềm mại mê .

“Em là công chúa hạt đậu ?”

Nam Hoài Quất trừng . Đôi mắt to sáng mang theo chút giận dỗi, giọng vì nóng mà dính .

“Em công chúa, em là thiếu gia.”

Hải Triều , “Tuân lệnh, tiểu thiếu gia.”

Câu khiến Nam Hoài Quất như mèo xù lông, nhào tới. Giường vốn chật hẹp, chịu nổi lăn lộn. Chẳng bao lâu, tiếng của hòa cùng tiếng giường kẽo kẹt, chui tai Hải Triều, chui đầu , chui thẳng lòng .

Hải Triều vốn luôn kiềm chế, nhưng lúc tứ chi chạm , nhiệt độ dâng lên, tim đập nhanh hơn một nhịp.

Nam Hoài Quất nhảy nhót cuồng, tò mò chỗ , ngó chỗ , đến cuối cùng tự thẹn thùng, định chuồn . Hải Triều đương nhiên để thoát, bóp chặt vòng eo mảnh khảnh của thiếu niên, một tay kéo về mặt.

Nam Hoài Quất ngã n.g.ự.c Hải Triều, tiếp tục làm loạn.

Hải Triều cho náo loạn nữa, bắt đầu động tay.

Chẳng bao lâu , Nam Hoài Quất đỏ bừng mặt mũi tai gáy, rầm rì rên khẽ.

Hải Triều nghĩ, lẽ Nam Hoài Quất chỉ cho rằng đây là một đùa giỡn bình thường. , đùa nữa, làm chuyện vượt quá giới hạn.

Anh ôm chặt Nam Hoài Quất, buông tay.

Nam Hoài Quất dán sát , gương mặt đỏ như mây chiều, đôi mắt ướt át long lanh, “Hải Triều, em thấy……”

“Không .” Hải Triều tiếp tục trêu chọc.

Nam Hoài Quất tránh, nhưng trốn thoát.

“Đừng sợ.” Hải Triều , bắt đầu làm những chuyện quá mức hơn.

“…… Hải Triều.” Nam Hoài Quất đột nhiên run lên, luống cuống . “Anh, đang làm gì ?”

Hải Triều cúi xuống hôn , cho thời gian nghĩ ngợi.

Nam Hoài Quất quả thật còn tâm trí để nghĩ gì khác.

Cuối tháng tư, thời tiết mang theo khí thế đầu hạ, sóng nhiệt cuồn cuộn trong khí, xâm chiếm từng góc căn phòng.

Nam Hoài Quất , c.ắ.n lên vai Hải Triều, để một vòng dấu răng sâu.

Hải Triều để mặc , cũng thả lỏng chính .

Giống như say trong rượu ngon, tỉnh táo trầm luân.

Trái cấm cây , rốt cuộc vẫn Hải Triều hái xuống, chậm rãi thưởng thức, ngọt lịm xen lẫn chua xót, dư vị vô tận.

Sau đó, Nam Hoài Quất xin nghỉ học ba ngày.

Hải Triều ở nhà cùng , xin nghỉ kèm học.

Nam Hoài Quất nước làm tới: “Dù chúng cũng sẽ du học, thi đại học, học vất vả làm gì?”

Hải Triều: “Em học cùng trường đại học với ?”

“Muốn……”

“Vậy thì học cho đàng hoàng.”

Nam Hoài Quất đeo mặt nạ thống khổ, nhưng vì tiền đồ , vẫn theo Hải Triều chiến đấu một trận. Ngày đầu tiên m.ô.n.g đau, đương nhiên bò dài ghế sofa, Hải Triều dùng một tư thế cực kỳ gượng gạo để giảng bài cho .

Hải Triều Nam Hoài Quất đang trả thù nho nhỏ, liền dậy giả vờ đau lưng, nhăn mặt.

Nam Hoài Quất đắc ý, lúc mới chịu chuyển phòng ngủ, ghé bàn làm bài tập, còn Hải Triều giường kèm .

Trong giờ học, Hải Triều phát hiện Nam Hoài Quất chút chột .

“Hải Triều, trường Đức Âm chỉ mỗi tụi ‘trưởng thành’ ?” Nam Hoài Quất mặt đỏ hồng hỏi.

Hải Triều hiểu ý , khóe môi cong lên. “Không .”

“Còn ai nữa? Sao ?” Nam Hoài Quất trừng tức giận. “Chẳng lẽ còn ngủ với khác ? Em bảo kỹ thuật của thế!”

“Cảm ơn lời khen, nhưng là Điền Nguyễn.”

“…… À đúng.” Nam Hoài Quất chợt hiểu . “Chú nhỏ sớm trưởng thành .”

Hải Triều dắt lớp, “Đừng nghĩ lung tung, nhất định chỉ tụi .”

Ở một môi trường thoải mái như Đức Âm, chuyện ăn vụng trái cấm chắc chắn chỉ Hải Triều và Nam Hoài Quất, chỉ là đến mức ồn ào tới tai giáo viên mà thôi.

Tan học, hiệu trưởng Lý gọi Hải Triều và Nam Hoài Quất lên phòng hiệu trưởng.

Nam Hoài Quất kinh hồn bạt vía: “Đến cả hiệu trưởng cũng ?”

Hải Triều nghĩ, dù hiệu trưởng Lý , cũng sẽ hỏi chuyện , hẳn là liên quan đến du học. Anh , chỉ trấn an bằng ánh mắt.

Nam Hoài Quất run run bước phòng hiệu trưởng, đ.á.n.h khai: “Hiệu trưởng, em chỉ làm với Hải Triều một thôi, em dám nữa!”

Hiệu trưởng Lý: “……”

Hải Triều: “……”

là nên đoán , Nam Hoài Quất thiếu một sợi gân, thể trêu kiểu .

Hiệu trưởng Lý ho khan một tiếng, đẩy gọng kính, giọng ôn hòa: “Cô gọi các em tới là vì chuyện du học.”

Nam Hoài Quất đầu óc c.h.ế.t máy, đó hổ đến mức c.h.ế.t, nép một bên, cúi đầu dám ngẩng lên.

Hải Triều thì bình tĩnh hỏi: “Có vấn đề gì ạ?”

“Không vấn đề lớn, chỉ là chút thủ tục cần em sang bên đó tự xử lý.”

“Không thành vấn đề.”

“Thời gian nhập học của các em thể muộn hơn trong nước một chút. Trong thời gian , các em dự định ở trong nước nước ngoài?”

“Nước ngoài.” Hải Triều do dự.

Anh tính xong, thời gian sẽ tìm việc làm hè ở nước ngoài, thuê nhà ở tạm, kiếm bao nhiêu bấy nhiêu. Giờ còn một nữa, còn nuôi Nam Hoài Quất, tiền bạc nhất định dư dả hơn.

Hiệu trưởng Lý gật đầu, hỏi thêm, “Đi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-10-hai-trieu-x-nam-hoai-quat.html.]

Hải Triều kéo Nam Hoài Quất còn đang ngơ ngác ngoài.

Vừa khỏi cổng Đức Âm, Nam Hoài Quất như một quả pháo nhỏ, chạy gào, gặp ai cũng lao tới, dọa học sinh xung quanh vội vàng né tránh.

Hải Triều đạp xe theo , gió ấm lướt qua. Tâm sự của thiếu niên trong veo như mặt ao, liếc mắt là thấu. Anh , chờ Nam Hoài Quất chạy mệt, liền chở vị tiểu thiếu gia về căn nhà nhỏ .

Có Nam Hoài Quất, căn nhà cũ chật chội cũng trở nên sinh động. Trái tim Hải Triều căng đầy như bọt biển, còn Nam Hoài Quất thì ngừng đổ nước quýt ga , khiến từng giây từng phút đều ngọt ngào.

Du học xác định, Hải Triều mang theo Nam Hoài Quất rời khỏi căn nhà cũ kỹ, bay đến xứ .

Khoảnh khắc máy bay ở Tô Thị cất cánh, Hải Triều quê hương cuối. Có luyến tiếc, nhưng càng rời .

Anh cho Hải Minh Nguyệt, cũng cho Ngu Phát Đạt. Từ đầu đến cuối, đây đều là quyết định của riêng .

Trái tim treo lơ lửng dần hạ xuống. Anh nghĩ, bất hạnh, may mắn, nửa đời bất hạnh, may mắn lúc xóa nhòa.

Bước Đức Âm, gặp Nam Hoài Quất, thể du học, đều là những khoảnh khắc may mắn quan trọng trong đời .

Từ nay về , trời cao biển rộng, mặc tung bay.

Anh bẻ gãy sim điện thoại trong nước, ném thùng rác, cáo biệt quá khứ đáng hổ, thế nhơ bẩn, và cặp cha như ý .

“Sau nếu việc quan trọng, chắc sẽ về nữa.” Hải Triều với Nam Hoài Quất.

Nam Hoài Quất hỏi nhiều, cong mắt , “Em cũng . Tài sản nhà họ Nam chuyển hết nước ngoài, giờ em cũng coi như còn nhà để về.”

Hải Triều siết c.h.ặ.t t.a.y ,“Nơi nào chúng dừng , nơi đó chính là nhà.”

Nam Hoài Quất gật đầu, “Vậy chúng tính là bỏ trốn ?”

Hải Triều nghĩ một chút, “Coi như .”

Nam Hoài Quất hưng phấn đến đỏ bừng mặt, “Nghe cũng kích thích. Vậy để em lưu lạc thiên nhai, bốn biển là nhà.”

Hải Triều , “Ừ.”

Họ đến Melbourne, ở khách sạn , dùng ba ngày tìm căn nhà thuê ưng ý, một biệt thự nhỏ ở ngoại ô, xung quanh thưa , môi trường tự nhiên .

Trong nhà cây đàn piano cũ do chủ nhà để , tuy lâu năm nhưng vẫn chơi . Những lúc rảnh rỗi, Hải Triều cùng Nam Hoài Quất học đàn.

Nam Hoài Quất vốn giáo d.ụ.c quý tộc, đàn piano chơi. Cậu nhảy nhót khoe khoang: “Cuối cùng cũng thứ em giỏi hơn .”

Hải Triều đôi mắt trong veo của , “Em giỏi hơn nhiều thứ, đừng coi thường bản .”

“Vậy em giỏi cái gì mà ?”

“Tất cả nhạc cụ, đua xe, cưỡi ngựa.” Hải Triều khẽ. “Còn chọc vui.”

Nam Hoài Quất hì hì : “Hóa em cũng lợi hại lắm.”

“Ừ.”

Trong mấy tháng chờ nhập học, Hải Triều tìm hai công việc làm theo giờ, ngày ngày sớm về muộn. Anh , Nam Hoài Quất theo đó, chán thì tự chơi điện thoại.

Có lúc Nam Hoài Quất phụ bê khay, gặp một lão ngoại quốc bụng phệ trêu ghẹo, liền tung một cú đấm, đ.á.n.h cho ngoan ngoãn ngay.

Hải Triều trả tiền t.h.u.ố.c men, với Nam Hoài Quất: “Đánh .”

Nam Hoài Quất: “Danh hiệu tiểu bá vương của em tự nhiên mà .”

Hải Triều xoa đầu , “Em nghỉ một lát , để làm.”

Hải Triều Nam Hoài Quất chịu khổ, nhưng cũng cưng chiều quá mức khiến mất khả năng tự lập. Vì thế, gõ gậy, cho kẹo.

Nam Hoài Quất tiếp thu hết, mỗi ngày ngốc nghếch vui vẻ, liên lụy Hải Triều, nên cũng chăm chỉ hơn nhiều.

So với trại hè năm lớp 11, Nam Hoài Quất thể đổi long trời lở đất.

Ngay cả khi cha Nam Hoài Quất sang thăm, cũng rót nước cho hai .

Mẹ Nam cảm động rơi nước mắt: “Quả Quýt Nhỏ hiểu chuyện , đều là công của Hải Triều.”

Cha Nam: “Không ngờ một ngoài bốn mươi như , ngày con trai rót , c.h.ế.t cũng tiếc!”

Mẹ Nam trừng ông một cái, “Đừng linh tinh.”

Nam Hoài Quất đỏ mặt, hổ buồn bực: “Mẹ, cha, đây con kém cỏi đến ?”

Hai ông bà đồng loạt gật đầu, phản ứng thì đồng loạt lắc đầu.

Nam Hoài Quất: “……”

Hải Triều nhịn : “Nam Hoài Quất chỉ hiếu thuận, thành tích học tập cũng đang tiến bộ.”

Mẹ Nam hài lòng gật đầu: “Có một học bá như con ở bên cạnh giúp đỡ, nó cũng ngại mà cố gắng.”

Ở biệt thự Nam gia mấy ngày, Hải Triều mà cảm nhận một bầu khí gọi là “gia đình”, giống như cha của Nam Hoài Quất chính là cha , là kiểu cha rộng rãi, sáng sủa mà vốn nên .

…… Bây giờ cũng muộn.

Bề ngoài Nam gia để Hải Triều và Nam Hoài Quất tự lập, nhưng thực tế vẫn trợ giúp. Ví dụ như trong giai đoạn Hải Triều khởi nghiệp, chỉ một nhận sự giúp đỡ từ Nam. Dù chuỗi tài chính định trả ngay, nhưng thương trường như chiến trường, thứ dựa chính là dòng tiền. Một khi cắt đứt, hậu quả dám tưởng tượng.

Năm thứ hai khởi nghiệp, Hải Triều và Nam Hoài Quất tổ chức hôn lễ, chính thức đăng ký kết hôn.

Tân phòng ở Mỹ do Nam gia chuẩn , là quà cưới cho hai .

Hải Triều quả thật thường xuyên bay sang Mỹ, nơi ở cố định bất tiện, nên vui vẻ tiếp nhận. Theo sự nghiệp dần định, bỗng nhận ngày càng dễ tiếp nhận thiện ý của khác.

Trước , cho rằng bản mẫn cảm tự ti đến mức nào, nhưng ở tuổi hai mươi hai của mười sáu mười bảy tuổi, quả thật nhiều chỗ gượng gạo, khiến khác cũng thấy khó chịu .

Nam Hoài Quất thể thích như , cũng thật khó tin.

Ba ngày hôn lễ, đêm đó Hải Triều ôm Nam Hoài Quất, sắp chìm giấc ngủ thì hôn lên trán , thấp giọng hỏi: “Vì ?”

“…… Ừm?” Nam Hoài Quất mơ mơ màng màng đáp.

“Vì em thích ?”

“Thích ……” Nam Hoài Quất mở mắt, giọng mơ hồ, “Bởi vì…… trai.”

“Chỉ thôi?” Hải Triều bật .

“Người .”

“Tốt chỗ nào?”

“Chỗ nào cũng .” Nam Hoài Quất lẩm bẩm, “Em thích .”

Yêu thì cần lý do gì? Yêu chính là yêu.

gặp rung động, lâu ngày sinh tình, cũng trong từng chút từng chút mà nhận đối phương đáng trân trọng.

Yêu là một loại cảm giác, nhưng cần thể hiện bằng hành động.

“Anh yêu em.” Hải Triều vuốt gương mặt đang ngủ say, khẽ .

Nam Hoài Quất dường như cảm giác, mơ màng hừ nhẹ một tiếng, như mèo con.

Sáng hôm , Nam Hoài Quất chần chừ hỏi: “Tối qua gì với em ? Em quên ……”

Hải Triều : “Sau em sẽ .”

“?” Nam Hoài Quất làm nũng, “Em ngay bây giờ, , em nhất định quên.”

Hải Triều đưa tay, nhẹ nhàng chạm n.g.ự.c : “Đầu óc em quên , nhưng chỗ quên, từ từ nhớ .”

Nam Hoài Quất xoa n.g.ự.c chạm tới, tê tê dại dại.

Ngày cưới, Nam Hoài Quất thông báo cho bộ bạn học cũ. Có đến chúc mừng, gửi lời chúc phúc, cũng bận đến . Trong đó cả Điền Nguyễn.

Nam Hoài Quất tức giận: “Chú nhỏ, tới thì kết hôn!”

Điền Nguyễn: “Hả? Vậy cũng , đợi rảnh hai cưới tiếp.”

Nam Hoài Quất: “Mơ . Dựa chờ rảnh mới cưới? Tôi cưới ngay bây giờ! Cưới tại chỗ luôn!”

Điền Nguyễn: “Chúc mừng chúc mừng, quà gửi chuyển phát quốc tế , nhớ mở xem.”

“Không mấy chục vạn thì mở.”

“…… Không mở cũng .”

Miệng , nhưng khi chuyển phát quốc tế của Điền Nguyễn tới, Nam Hoài Quất liền giật từ tay Hải Triều: “Để em mở cho!”

Hải Triều thấy buồn , tùy .

Nam Hoài Quất hào hứng mở gói hàng, đến khi đồ bên trong rơi đầy đất, trợn tròn mắt: “…… Đệt, cái gì thế ?!”

Hải Triều nhặt món đồ chơi tình thú lên, nhướng mày: “Anh tặng cũng tâm đấy.”

Nam Hoài Quất đỏ bừng mặt: “Em mới dùng thứ , kỳ cục quá.”

“Kỳ cục chỗ nào? Đây là đồ phục vụ trưởng thành.”

“Nó là giả, chắc chắn bằng thật.”

.” Hải Triều khẽ, “Có đồ thật thì sẽ cần đồ giả nữa.”

“……” Nam Hoài Quất chạy mất.

Hải Triều cất mấy món nhỏ, còn món lớn thì ném —— Nam Hoài Quất là đủ . Mấy thứ chỉ thích hợp dùng trong vài tình huống đặc biệt.

Ví dụ như trói Nam Hoài Quất lên giường bằng dây đỏ, từng món từng món đưa …… cho đến khi nước mắt rơi như chuỗi hạt, cầu xin xin tha.

Nghĩ thôi cũng thấy thú vị.

Ngày cưới, Hải Triều nắm tay Nam Hoài Quất sự chứng kiến của linh mục thành lời thề, trao nhẫn, hôn môi. Tất cả đều đúng quy trình, trang trọng và nghiêm túc.

Đến khi thành nghi thức, hai còn sức tiếp khách.

Hải Triều cố gắng xã giao thêm một lát, đó “tư bôn” cùng Nam Hoài Quất, hưởng tuần trăng mật.

Trên đường, cảnh vật hai bên dần lùi xa. Hải Triều hạ cửa sổ xe, gió mát thổi , cuốn bụi bặm , bộ lễ phục cao cấp vẫn rực rỡ lóa mắt.

Hải Triều lái xe, thỉnh thoảng liếc sang, thấy Nam Hoài Quất cứ ngây ngô : “Chúng trông giống tư bôn thật.”

Hải Triều nhẹ: “Không đầu.”

, đời em nhất định cùng tư bôn.”

Một tay Hải Triều giữ vô lăng, tay vươn về phía Nam Hoài Quất.

Nam Hoài Quất đặt tay lòng bàn tay .

Hải Triều nắm lấy, mười ngón đan chặt, mắt thẳng con đường phía . Đường bằng phẳng, yêu ở bên —— giây phút hẳn là khoảnh khắc hạnh phúc nhất đời .

Những bất định, những cay đắng thể thành lời thời niên thiếu, sự sỉ nhục và hận thù với huyết thống bản , đều tan biến trong khoảnh khắc .

Khi còn trẻ, Hải Triều từng nghĩ: là kẻ dơ bẩn, hèn mọn, tội nhất thế gian.

Giờ đây, nghĩ: thuần khiết, tỉnh táo và may mắn nhất thế gian.

Bởi vì Nam Hoài Quất, bởi vì dũng khí và tấm lòng , bởi vì chịu cúi đầu vận mệnh.

Chỉ cần cúi đầu, sẽ thấy bầu trời, nhất niệm tự tại.

……

Hải Triều mở mắt, khóe môi vẫn treo nụ nhàn nhạt.

Trong phòng suite khách sạn, tiếng của ba thanh niên hòa , trong trẻo như suối chảy.

Ánh hoàng hôn phủ lên mi mắt, một mảng cam đỏ. Hải Triều nhắm mắt mở , cuối cùng thể thẳng mặt trời lặn nơi chân trời tây, giơ tay lên, ánh sáng len qua kẽ ngón tay.

“Xem kìa, chỉ cần mở tay, ánh sáng sẽ luôn chiếu .” Anh .

Bàn tay , chính là con đường sinh mệnh của .

“Hải Triều, ngủ ?” Giọng Nam Hoài Quất vang lên.

Hải Triều đồng hồ: “Ừ, mười lăm phút.”

Nam Hoài Quất rót một ly hồng đưa cho : “Uống , tỉnh táo .”

Hải Triều dậy, nhận lấy hồng .

Đời thoáng chốc như gửi , chỉ là một khoảnh khắc.

Trong khoảnh khắc , cũng thể đoạn đáng để hồi vị.

Hải Triều kéo Nam Hoài Quất lên đùi , hôn lên má .

Điền Nguyễn la oai oái, che mắt trộm: “Hai rải đường mặt bọn đấy !”

Hải Triều thản nhiên: “Có gì ? Tôi và Nam Hoài Quất là vợ chồng hợp pháp.”

Nam Hoài Quất đỏ mặt, đ.ấ.m một cái: “Anh gì thế?”

Hải Triều uống một ngụm hồng , đút cho Nam Hoài Quất một ngụm: “Không gì, chỉ là mơ thấy mấy chuyện hồi còn trẻ.”

“Chuyện gì?”

“Chúng tư bôn.”

Nam Hoài Quất ha ha, nhảy dựng lên kể chuyện cũ cho Điền Nguyễn .

Hải Triều thong thả Nam Hoài Quất vui vẻ rạng rỡ. Chốc lát, uống xong , dậy phòng trong, cùng trò chuyện.

Hoàng hôn thu tia sáng cuối cùng. Dù đêm xuống, mặt trời trong lòng Hải Triều cũng sẽ lặn.

Cuộc đời , nơi nơi đều là ánh sáng.

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Cảm động c.ắ.n khăn tay ~

Ngu Kinh Mặc: Cắn .

Loading...