Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 1 Ngu Thương x Lộ Thu Diễm
Cập nhật lúc: 2026-04-09 07:04:07
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tin tức Ngu gia đang chuẩn hôn lễ nhanh chóng lan truyền khắp Tô Thị, lấy đây làm trung tâm, chẳng bao lâu bộ giới kinh doanh đều chuyện , coi như đề tài dư tửu hậu để bàn tán, năng đầy hứng thú.
buồn ở chỗ, chỉ con trai Ngu Kinh Mặc sắp kết hôn, kết hôn với ai.
“Khẳng định là hồ ly tinh.”
“Cũng thể là kiểu thỏ tinh giả vờ đáng thương.”
“Tôi thấy là yêu tinh.”
Những lời như thỉnh thoảng truyền tai Lộ Thu Diễm. Y mà dở dở , lười tham gia, dù cũng kết hôn trong nước. Cuối tuần , y vẫn như thường lệ cùng Điền Nguyễn đạp xe, trưa ghé quán cơm ven đường ăn tạm, đến chiều mới về trang viên.
Phố lớn ngõ nhỏ Tô Thị đều bọn họ dạo qua một lượt, chỗ nào món ngon vặt ngon đều thuộc lòng. Trên đường chuyện trời đất, những ngày như vô cùng thoải mái, cần bận tâm mấy lời đồn đại vớ vẩn .
Giống như năm đó Điền Nguyễn kết hôn với Ngu Kinh Mặc, cũng từng lời đồn bao phủ, Điền Nguyễn là kẻ bò giường. Thật nghĩ kỹ , cũng sai.
Lộ Thu Diễm tin mấy chuyện , thuận miệng hỏi khi đang đường: “Trước là bò giường, còn tưởng yêu mị lắm cơ.”
Điền Nguyễn nghẹn một chút, nghĩ đến việc thể gắn với hai chữ “yêu mị” trong mắt Lộ Thu Diễm, tức buồn : “Coi như khi đó đầu lừa đá .”
Lộ Thu Diễm bật , nhắc nữa.
Đường núi gập ghềnh, lên dốc càng khó đạp, hai phân cao thấp một hồi, vất vả lắm mới tới chỗ bằng phẳng. Khi cưỡi xe đến cổng lớn trang viên thì cả hai thở hồng hộc.
Không xuống xe, liền thừa thế một mạch cưỡi thẳng tới chủ trạch.
Má Lưu chuẩn nước đường để bọn họ bổ sung thể lực. Uống xong nước đường, thở đều , hai vắt ngang sofa, một lúc lâu buồn nhúc nhích.
Lộ Thu Diễm lấy điện thoại xem WeChat, tin nhắn mới.
lúc điện thoại Điền Nguyễn ting một tiếng, lướt qua, lập tức bật .
Lộ Thu Diễm dậy, đá một cái: “Có gì buồn ? Nói thử.”
Điền Nguyễn : “Trợ lý Từ xem mắt, đối phương là cô gái xinh, 25 tuổi. Nghe trợ lý Từ 34 tuổi, cô hỏi một câu chí mạng: ‘Anh vẫn còn là trai tân ?’ Sau đó trợ lý Từ là , ha ha ha……”
Lộ Thu Diễm khó hiểu: “Có gì buồn ?”
“Cô gái đó tin trợ lý Từ là trai tân, bắt bệnh viện kiểm tra xem liệt dương .”
“……”
“Trợ lý Từ thật sự bệnh viện, lấy đủ giấy chứng nhận xong thì cô gái biến mất. Anh về làm như thường.”
Lộ Thu Diễm cũng bật : “ là chuyện lạnh.”
Điền Nguyễn chắp tay ngực: “Xin trợ lý Từ, cố ý .”
Lộ Thu Diễm liếc điện thoại một cái, tặc lưỡi: “Chồng còn gửi chuyện cho , Ngu Thương học theo chút nào?”
Lướt lên xem lịch sử trò chuyện với Ngu Thương, hai nhiều nhất chỉ là “Ừ” với “Ờ”, nhàm chán đến cực điểm.
Điền Nguyễn liếc điện thoại y một cái, : “Có thích nhắn tin. Có lẽ Ngu Thương thích chuyện trực tiếp với hơn, hoặc gọi điện.”
Có những lúc chữ quá trống rỗng, đủ để truyền tải cảm xúc.
Lộ Thu Diễm gì. Thật y cũng thích nhắn tin, càng tư cách đòi Ngu Thương gửi cho “bách khoa thư chuyện ”. Chỉ là hai sắp kết hôn , mà Ngu Thương vẫn bình thản như liên quan, điều khiến y vô cớ bực bội.
Cảm giác bực bội kéo dài đến tối, khi Ngu Thương tan làm trở về.
Lộ Thu Diễm lười biếng tựa cột hành lang, đón, chỉ xa xa bóng dáng cao thẳng, ngay ngắn tới.
Điền Nguyễn cùng Ngu Kinh Mặc nhà, mật như thường.
So sánh , Lộ Thu Diễm và Ngu Thương trông giống một cặp yêu đủ nhiệt.
Cũng đúng, hai còn kịp yêu đương đàng hoàng, kết hôn.
Lộ Thu Diễm thở dài trong lòng. Mệt thật.
Ngu Thương đến mặt y, nét mặt đổi, giọng bình tĩnh: “Làm ?”
Lộ Thu Diễm như chuyện gì: “Không , chờ ăn cơm.”
“Ừ.”
“Hôm nay thế nào?”
“Cũng .”
Ngu Thương về phòng đồ, nửa chừng phát hiện Lộ Thu Diễm theo , đầu y.
Lộ Thu Diễm nhàn nhạt : “Anh , em chờ ở phòng ăn.”
Ngu Thương thêm, tự quần áo.
Côn trùng mùa thu kêu vang trong bụi hoa cỏ, từng tiếng kéo dài. Lộ Thu Diễm tiện tay vỗ c.h.ế.t một con muỗi, từ cửa hông bước phòng ăn. Má Lưu cùng mấy hầu đang bận rộn trong bếp, mùi thức ăn lan tỏa.
Lộ Thu Diễm xuất thần qua cửa kính trắng ngăn cách nhà bếp, nơi tràn đầy thở sinh hoạt. Có lẽ đây là nơi gần với “hạnh phúc” nhất.
Có nấu cơm, thích ở bên cạnh, còn cầu gì nữa?
Y tự một tiếng. là lòng đủ, còn tham lam mong Ngu Thương vì mà đổi.
Đang lướt điện thoại thì mặt khẽ va chạm, y ngẩng lên, thấy một đĩa gỏi cuốn khỏi chảo, nóng hổi, vàng óng giòn rụm.
“Ăn .” Ngu Thương .
Lộ Thu Diễm ngẩng đầu đối diện đôi mắt trầm tĩnh sâu thẳm : “Chưa tới giờ ăn.”
“Đói thì ăn một chút.” Ngu Thương tiếp: “Hơn nữa gỏi cuốn nguội là ngon.”
Một đôi đũa gỗ đặt mặt y. Lộ Thu Diễm do dự cầm lên, gắp một chiếc gỏi cuốn.
“Cẩn thận nóng.” Ngu Thương chống tay lên bàn ăn, cúi thổi nhẹ cho y.
Lộ Thu Diễm .
Ngu Thương cũng Lộ Thu Diễm, ánh mắt hiện lên chút nghi hoặc.
Lộ Thu Diễm đột nhiên : “Hội trưởng đại nhân, thấy tư thế thể thống ?”
Ngu Thương im lặng.
Anh thẳng , xuống ghế, Lộ Thu Diễm ăn từng miếng gỏi cuốn nóng hổi.
Nhiều năm gặp, Lộ Thu Diễm chỉ dáng cao thẳng, đường nét gương mặt cũng sắc sảo hơn thời niên thiếu, như một lưỡi d.a.o ngọc, sắc bén mà lạnh nhạt.
Làn da mỏng và sáng, giống như một lớp băng mỏng, chạm là vỡ. Ngu Thương tưởng tượng y sống thế nào giữa tuyết sơn trắng xóa mà nứt da.
Có lẽ từng nứt, năm tháng hàn gắn.
Chim nhạn bay qua để vết, còn dấu vết Lộ Thu Diễm, tám phần đều trong lòng.
Ánh mắt chăm chú của Ngu Thương qua sự cảnh giác thành thói quen của Lộ Thu Diễm. Y ăn chậm dần, cuối cùng đẩy đĩa gỏi cuốn về phía Ngu Thương: “Muốn ăn thì , đừng chằm chằm.”
Ngu Thương : “Anh chằm chằm em, cũng ăn gỏi cuốn.”
“Vậy em làm gì?”
Ngu Thương lý do, ánh mắt vô thức dừng đôi môi bóng ướt của Lộ Thu Diễm. Anh lạc hậu mà nghĩ, môi Lộ Thu Diễm thật , mỏng và trong, như cánh hoa sớm mai còn đọng sương, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ đỏ lên.
Lộ Thu Diễm trừng : “Anh còn , bây giờ chính là đang em.”
Má Lưu bưng một đĩa bánh ngó sen đặt lên bàn, : “Thiếu gia là thấy thiếu phu nhân , trừng .”
Ngu Thương gật đầu: “Ừ.”
Lộ Thu Diễm cứng họng: “…… em chỗ nào?”
Thật lòng mà , y cho rằng là đại soái ca, chỉ thể coi là bảy phần thanh tú, ba phần hoang dã. Nếu Đức Âm giáo thảo, thì cũng là kiểu như Ngu Thương, ngũ quan chuẩn chỉnh.
Y cảm thấy bản nhiều lắm là chiếm chút tỷ lệ cơ thể , chân dài hơn , dung mạo thì ưu thế gì đặc biệt.
Ngu Thương y lâu, cuối cùng một chữ: “Đẹp.”
Nếu , nhiều nữ sinh thích như . Nếu , xuất hiện ở sân bóng gây tiếng reo hò. Nếu , cũng cần từ chối nhiều lời tỏ tình đến thế.
Ngu Thương : “Em , chỉ là tự .”
Tai Lộ Thu Diễm nóng: “Ờ. Giờ thì .”
Ngu Thương tâm trạng lên, cũng cầm một chiếc gỏi cuốn ăn. Đến khi phản ứng , mới nhận dùng tay.
Lộ Thu Diễm âm thầm ghi nhớ chi tiết thể thống , định đem làm chuyện .
Ngu Thương giả vờ bình thản tiếp tục ăn.
“Ê! Tôi còn ăn mà gỏi cuốn ăn hết ?” Điền Nguyễn chạy lên án:
“Ngu , tối nay em nhất định ăn gỏi cuốn, má Lưu làm riêng cho em đó.”
Ngu Kinh Mặc liếc bàn tay trống của Ngu Thương: “Không thể thống, tranh ăn với ba nhỏ.”
Ngu Thương im lặng.
Phần lớn gỏi cuốn bụng Lộ Thu Diễm, thản nhiên: “Là ăn.”
Điền Nguyễn đếm gỏi cuốn: “Một, hai, ba, bốn, năm. Đủ cho em ăn, so đo với nữa.”
Ngu Thương : “…… Cảm ơn ba nhỏ.”
Bốn ăn tối xong, bàn bạc sơ qua chuyện xuất ngoại kết hôn, xoay quanh lễ phục, danh sách khách mời, tuần trăng mật.
Hôn lễ kiểu Trung Hoa rườm rà, cưới một là mệt c.h.ế.t. Trước đó Lộ Thu Diễm ti nghi xong quy trình mệt rã rời, dám tưởng tượng ngày đó sẽ hỗn loạn thế nào, liền quyết định giản lược.
Hôn lễ hào môn, dù giản lược cũng thể đơn giản đến .
Vì Điền Nguyễn đề nghị: “Ra nước ngoài kết hôn . Trước Hải Triều và Nam Hoài Quất cưới . Cậu với Ngu Thương cưới ở nước ngoài cũng đơn giản hơn.”
Lộ Thu Diễm lập tức đồng ý, cùng Ngu Thương bắt đầu lên kế hoạch.
Hôn lễ định trung tuần tháng mười, tiết trời cuối thu mát mẻ, thích hợp nghỉ dưỡng.
Phần lớn việc cần Lộ Thu Diễm lo, Ngu gia tự thu xếp. Đến kỳ nghỉ ngắn xuất ngoại, y còn cảm giác như chuyện liên quan đến .
Lên máy bay, tiên bay sang Mỹ, ghé Đỗ gia.
Dù danh nghĩa Lộ Thu Diễm vẫn là con nuôi của Đỗ phu nhân, cũng nên tới thăm.
Cách đến Đỗ gia sáu năm. Nhìn cảnh vật xung quanh gần như đổi, y nhớ tới thời gian làm việc ở thị trấn , bán trứng luộc và đồ bơi. Khi đó phiền não, còn kéo Ngu Thương cùng trông cửa hàng.
Đến chiều tối đóng cửa, y và Ngu Thương tiện đường lướt sóng.
Khi đó mặt trời lên cao, khí hậu ấm áp ẩm khiến sinh lười biếng. Bọt sóng b.ắ.n tung tóe lên , giống như đang ngâm trong nước ối. Có một y chìm trong nước lâu, là Ngu Thương kéo y lên.
Ở trong biển, Ngu Thương biểu lộ gì, nhưng lên tới bãi cát thì hiếm khi nổi cáu: “Cậu nguy hiểm như , ?”
Lộ Thu Diễm chứ. Chỉ cần hông đau sốc một cái, ngất trong nước, từ đó liền thiên nhân lưỡng cách.
Ngu Thương nhặt ván lướt sóng, về phía quốc lộ nơi xe đỗ.
Lộ Thu Diễm ôm ván lướt sóng của đuổi theo, quần áo còn kịp : “Này, thật sự giận ? Lần như nữa.”
Ngu Thương đáp.
Chìm trong nước ba phút, Lộ Thu Diễm lúc đó Ngu Thương sốt ruột tìm y đến mức nào. Một thiếu kiên nhẫn như , mà khi đối diện với bóng lưng Ngu Thương, y chẳng nổi chút giận nào.
Hai cứ thế lên xe về trang viên Đỗ gia. Không ai gì, nhưng cả buổi tối đều thấy lạnh trong .
Lộ Thu Diễm sai, ba ngày liền lướt sóng, mà Ngu Thương cũng bận rộn suốt ba ngày.
Đến ngày thứ tư, Lộ Thu Diễm nhịn , chặn Ngu Thương sát tường: “Cậu rốt cuộc là làm ? Tôi bảo đảm mà.”
Ngu Thương liếc cánh tay y chống tường ngoài của trang viên, giọng nhạt: “Cậu bảo đảm với , giữ lời ?”
“Tôi khi nào mà tính?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-1-ngu-thuong-x-lo-thu-diem.html.]
“Cậu từng sẽ bao giờ đ.á.n.h .”
“Đó là bọn họ tìm tới đ.á.n.h , chẳng lẽ yên cho đánh?”
“Cậu thể báo nguy.”
“……” Lộ Thu Diễm chịu thua: “Được , báo nguy.”
Ngu Thương lúc mới : “Không .”
Nào còn dám . Lộ Thu Diễm ghét khác khắc chế, nhưng Ngu Thương dường như sinh khắc y. Lời Ngu Thương , y dám đáp ứng. Ngu Thương mặt y, chính là khuôn vàng thước ngọc.
Thời niên thiếu, nhiều điều khiến Lộ Thu Diễm cạn lời, một nửa đến từ Điền Nguyễn, một nửa đến từ Ngu Thương.
“Đang nghĩ gì?” Cửa sổ ghế xe mở , gió nóng lùa . Thanh niên bên cạnh Ngu Thương lộ ý nhàn nhạt, khiến cũng bật theo.
Lộ Thu Diễm : “Tường đông.”
“……” Ngu Thương dường như cũng nhớ : “Em học từ ?”
“Nhìn thấy trong điện thoại của Điền Nguyễn, còn nhiều tư thế lắm, em làm nổi.”
Ngu Thương hỏi là những tư thế gì. So với Lộ Thu Diễm tường đông, càng ôm chặt Lộ Thu Diễm trong ngực.
Người hầu Đỗ gia vẫn nhiệt tình như xưa: “Hoan nghênh Ngu , tiểu thiếu gia, thiếu gia, thiếu phu nhân quang lâm!!”
Điền Nguyễn gần đây gọi loạn danh xưng đến choáng váng: “Cái gì với cái gì ?”
Dew cúi : “Tiểu thiếu gia, phu nhân đang đợi .”
Lộ Thu Diễm theo, ở phía xa, Đỗ phu nhân như một đóa hồng phấn tòa kiến trúc đồ sộ. Rõ ràng vóc dáng cao gầy cân xứng, từ xa vẻ mềm mại nhỏ nhắn.
Điền Nguyễn chờ nổi, chạy như bay tới ôm lấy bà: “Mẹ!”
Lộ Thu Diễm ngẩn một chút, ngón tay một bàn tay dài nắm lấy. Y sang Ngu Thương, ngượng, định rút tay về: “Làm gì?”
Ngu Thương nắm chặt buông: “Anh nắm em, tập .”
Trong nghi thức hôn lễ, cũng cần nắm tay.
Lộ Thu Diễm từ chối, đến mặt Đỗ phu nhân, trấn định chào: “Mẹ nuôi.”
Đỗ phu nhân hiền từ bọn họ: “Sau , con gọi là bà nội.”
Lộ Thu Diễm: “……”
Từ con nuôi thăng cấp thành cháu dâu, Lộ Thu Diễm chỉ thấy mệt thêm.
Một lúc , Đỗ gia đều tới đủ, bao gồm Hạ Lan Tư. Dù còn kết hôn với Đỗ Hận Đừng, nhưng Đỗ gia công nhận. Lộ Thu Diễm Hạ Lan Tư, Hạ Lan Tư cũng y, cả hai đều nghi hoặc.
Ăn cơm xong, Lộ Thu Diễm đang chuyện phiếm với Điền Nguyễn thì Hạ Lan Tư thong thả xuống, mở miệng hỏi: “Lộ Thu Diễm, thật sự kết hôn với Ngu Thương?”
“?” Lộ Thu Diễm đáp: “Đương nhiên.”
Hạ Lan Tư nhặt một quả dâu tây to c.ắ.n một miếng: “ kết hôn thì sẽ còn tự do.”
“Ai ?”
“Với gia thế của Ngu Thương, yên làm gì cũng thể hốt bạc mỗi ngày. Lâu dần, sẽ phế.”
Điền Nguyễn phản bác: “Sẽ như . Lộ Thu Diễm việc của , cần lo.”
Hạ Lan Tư nhún vai: “Tôi chỉ quan tâm một chút thôi. Dù cũng sẽ cưới cả , thú vị.”
Điền Nguyễn thể hiểu nổi: “Nếu cưới cả , sẽ một nửa tài sản của , động lòng thật ?”
Hạ Lan Tư khựng : “…… ha.”
“……”
“Trời ạ, mà quên mất chuyện quan trọng như thế!” Hạ Lan Tư vỗ đùi: “Vậy là thể cuốn mấy chục tỷ, mấy trăm tỷ .”
Điền Nguyễn hoa mắt: “Tôi nhất định sẽ chuyển nguyên văn cho cả .”
Hạ Lan Tư chẳng bận tâm, vui vẻ chạy chuẩn cầu hôn.
Điền Nguyễn há hốc miệng: “Hắn sẽ thật sự cuốn mấy chục tỷ, mấy trăm tỷ chứ?”
Lộ Thu Diễm : “Khó .”
Hạ Lan Tư xưa nay hành vi khó đoán, ai nghĩ gì.
Ba ngày hôn lễ, Ngu gia và Đỗ gia máy bay riêng tới Hy Lạp. Ngu gia ở khách sạn, Đỗ gia ở biệt thự phong cách cung đình mua tại địa phương.
Lộ Thu Diễm tham quan một vòng, đúng là hợp phong cách “xa hoa xa xỉ” của Đỗ gia. Y giữ , theo tập tục Trung Hoa, ba ngày cưới tân nhân gặp mặt.
Lộ Thu Diễm cũng để ý, dù điện thoại, vẫn thể gọi video.
“Lộ Thu Diễm, ba ngày nữa gặp. Anh sẽ nhớ em.” Điền Nguyễn : “Tôi Ngu Thương.”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm: “Cút.”
Ba ngày cưới nên tục, y chỉ sửa lời một chút.
Điền Nguyễn chấn động: “Cậu đúng là vai chính của thế giới , ý chí thế giới thiên vị, ngay cả chuyện cũng giống y như đúc!”
“?”
Hôm , Điền Nguyễn dẫn Lộ Thu Diễm xem thần miếu tổ chức hôn lễ. Bên trong bố trí gần xong: “ lúc với Ngu Thương hưởng tuần trăng mật, và Ngu ở đây hai tháng, vẫn ở chung.”
Lộ Thu Diễm dám tưởng tượng, tuần trăng mật còn ở chung, sẽ là Tu La tràng thế nào.
Hơn nữa y còn nghĩ xong nên cùng Ngu Thương làm chuyện đó . Không làm thì thiếu ngọt ngào, mà đủ ngọt ngào thì gọi là tuần trăng mật.
Lộ Thu Diễm rối rắm.
Lúc thì tự an ủi, đều 23 tuổi , cùng thích phát sinh chút gì cũng . Lúc do dự, cảm thấy kết hôn với Ngu Thương là quyết định vội vàng, nghĩa tình cảm tới bước đó.
Giữa những băn khoăn , ngày hôn lễ cuối cùng cũng đến.
Sáng sớm, Lộ Thu Diễm khoác lên trường bào lụa trắng phối chiffon, thắt lưng bạc. Vạt áo bay nhẹ, thấp thoáng đường nét cánh tay và đôi chân dài: “…… Thật sự mặc như ?”
Trông giống cưới, mà giống thành tiên.
Điền Nguyễn đóng vai nhà đẻ, an ủi y: “Yên tâm, Ngu Thương cũng mặc như .”
Lộ Thu Diễm yên tâm bước thần miếu giữa vòng hoa. Sau đó y phát hiện Ngu Thương mặc vest trắng, n.g.ự.c cài ghim kim loại cùng kiểu với đầu quan của y.
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngu Thương cách ăn mặc của y, trầm mặc giây lát: “Đẹp.”
Tân khách đông đủ, nhạc giao hưởng vang lên. Ngu Thương dắt tay Lộ Thu Diễm bước lên t.h.ả.m đỏ tiến thần miếu, thần phụ phía chờ đợi.
Trên t.h.ả.m đỏ rải đầy bách hợp và cành ôliu. Dù giống tưởng tượng, Lộ Thu Diễm vẫn cảm nhận sự thiêng liêng.
Họ thần phụ tóc bạc. Ông dùng tiếng Hy Lạp lời chúc phúc, ánh mắt hiền hòa.
Như một câu chú ngữ. Lộ Thu Diễm hiểu, nhưng nhận một quyển sách.
“Đây là lời thề.” Ngu Thương : “Đọc theo là .”
Lộ Thu Diễm những dòng chữ Trung văn, chậm rãi từng chữ: “Tôi nguyện kết hôn cùng bên cạnh. Tôi nguyện cùng đồng tâm hiệp lực, nắm tay đồng hành. Tôi nguyện trăm tuổi vô ưu, an bình hỉ nhạc. Tôi nguyện dâng hiến tất cả của cho , như lời cầu nguyện dâng lên thần minh. Tôi nguyện , cả đời hạnh phúc.”
So với lời thề, đây giống một ước nguyện hơn.
Hai giọng vang lên đồng thời, rơi xuống cùng lúc. Thần miếu yên lặng, chỉ tượng thần lặng lẽ họ.
Khoảnh khắc , tiếng vỗ tay vang dậy.
Lộ Thu Diễm sững . Y bỗng hiểu ai là lời thề .
Là Ngu Thương.
Là lời hứa dành cho y.
Y ngẩng đầu, đối diện đôi mắt sâu thẳm , chợt nhận vẻ bình tĩnh ẩn chứa vô vàn dịu dàng.
Sự dịu dàng , chỉ dành cho một y.
Yêu khi hiểu . Đến giây phút , Lộ Thu Diễm mới thấy rõ, Ngu Thương cũng yêu y sâu đậm như .
Dù ít , kể chuyện , nghiêm túc, đôi lúc bá đạo. đó mới là Ngu Thương, là thiếu niên y từng .
Cũng là mắt.
Thần phụ đội hoa quan ôliu lên đầu hai .
Ngu Thương tháo hoa quan: “Chúng trao đổi ba .”
Lộ Thu Diễm làm theo. Trao đổi ba , nghi thức thành.
Thần phụ và cầm nến, nhẹ giọng niệm kinh.
Ngu Thương mỉm : “Chúng thôi.”
“Đi luôn ?”
“Ừ.”
Ngu Thương nắm tay y.
“Nếu em nhẫn hoặc hôn, cũng .”
“…… Thôi, đông ngại lắm.”
“Hôn !” Ngu Đề kêu lên.
Lộ Thu Diễm thẳng, cùng Ngu Thương bước t.h.ả.m đỏ, đón ánh nắng và đài phun nước ngoài thần miếu. Sự long trọng cổ xưa đều quan trọng.
Quan trọng là, họ kết hôn.
Nghi thức là cho khác xem. Hứa hẹn và hôn nhân là của riêng họ.
Nghĩ đến mấy ngày còn thấp thỏm, Lộ Thu Diễm bật lớn, kéo Ngu Thương chạy .
Ngu Thương chạy trách y thể thống. Dưới bầu trời xanh rực rỡ, họ lên xe, lái xa, bỏ tất cả phía .
Từ nay về , thời gian chỉ thuộc về hai .
Lộ Thu Diễm còn băn khoăn tuần trăng mật. Chuyện gì tới thì tới, cần lo.
Điện thoại ting một tiếng, y mở khung chat với Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: Tôi cuối cùng cũng thể truyền phòng trung thuật cho đó ha ha ha
Điền Nguyễn: Phòng trung thuật thức thứ tư, bá vương ngạnh thượng cung blah blah kỉ kỉ oa oa
Lộ Thu Diễm: “……”
Y tắt điện thoại, sợ Ngu Thương thấy.
Không ngờ Ngu Thương : “Ba nhỏ hết phòng trung thuật cho , chúng từng cái thực hành.”
Lộ Thu Diễm: “…………”
Xem tránh , thuận theo tự nhiên.
-----
Tác giả lời : Ngủ ngon, ngày mai gặp.
Điền Nguyễn: Thuận giả đến phòng trung thuật
Ngu Kinh Mặc: Anh
Ngu Thương: Con cũng
Lộ Thu Diễm: ……