Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 98
Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:01:17
Lượt xem: 119
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Một điệu vũ xong, cổ Điền Nguyễn rịn mồ hôi mịn. Ngu Kinh Mặc kéo sang một bên, bảo khác nhường chỗ, lấy khăn tay mềm lau giúp .
Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm và Ngu Thương, nhịn nổi: “Bọn họ lúc nào cũng giẫm chân ?”
Ngu Kinh Mặc liếc mắt: “Bọn họ đều đang nhảy ‘bước nam’.”
“?”
“Khiêu vũ xã giao vốn thiết kế cho nam và nữ phối hợp. Trong các bước nhảy, nam chủ động hơn, nữ động hơn.”
Ngu Thương và Lộ Thu Diễm đều học bước nam, cho nên công kích , chẳng chút mỹ cảm nào.
Cố tình Lộ Thu Diễm chịu thua. Ngu Thương giẫm y bao nhiêu cái, y nhất định trả đủ.
Ngu Thương mặt lạnh, cũng chẳng chịu dừng .
Mãi đến khi điệu nhảy xoay tròn lặp năm vòng, mới dần dần kết thúc.
Có đến bắt chuyện với Ngu Kinh Mặc, nội dung khiến ngoài nghề thôi cũng nhức đầu, nên bọn họ sang phòng khách chuyện. Điền Nguyễn ở đại sảnh, uống nước chanh, ăn hạt dẻ , Lộ Thu Diễm mặt đen thui bên cạnh.
“Đau chân ?” Điền Nguyễn quan tâm hỏi.
Lộ Thu Diễm: “... Đương nhiên đau. Không bao giờ nhảy với Ngu Thương nữa, sức lực như trâu.”
Điền Nguyễn nở nụ dìu dịu: “Sức lực ghê.”
Đừng Ngu Thương gầy gò, thật cởi áo vẫn cơ, đấu kiếm, tán thủ, còn cưỡi ngựa. Có thể , Ngu Kinh Mặc đang nuôi như thừa kế.
Trong giới thương nghiệp, xuất sắc bằng tuổi hiếm lắm.
Sức lực lớn như , vai chính công mới thể đè vai chính thụ, ép lên tường phòng tắm, ôm, đ.á.n.h trận dã ngoại... các thể loại play từ từ.
Điền Nguyễn nhớ chương truyện gốc : “Hắc hắc hắc…”
Lộ Thu Diễm nổi da gà: “Anh khó chịu thật đấy.”
Điền Nguyễn lập tức ngừng : “Chờ lát sẽ dạy dỗ Ngu Thương, sức lực như mà làm đau .”
Lộ Thu Diễm: “…”
Điền Nguyễn quanh liền thấy trong đám bóng dáng một kẻ đầu tóc bạc, áo trắng, đeo mặt nạ hồ ly.
Lộ Thu Diễm: “Cái tên Cầm Sáo đó đổi tóc giả?”
lúc đổi ngẫu nhiên như , cũng mặc áo trắng kiểu phong lưu, nhưng áo đính đầy mảnh sáng bạc, cứ như một cái cột đèn di động, chói lóa vô cùng.
Chói đến mức Điền Nguyễn mười giây liền bất lực : “... Cha , chắc chắn là Hạ Lan Tư.”
Lộ Thu Diễm cũng lóe đến c.h.ử.i thề: “Má, mặc cái gì trời? So với còn gây tổn thương thị giác hơn.”
Điền Nguyễn: “…”
Vì Hạ Lan Tư quá chói, ánh đèn đại sảnh mấy tối , ở , chỗ đó liền tối , nhưng vẫn là nguồn sáng chính.
Bên cạnh là một đàn ông cao lớn đeo mặt nạ sư tử, khóe môi cong văn nhã, giọng khàn thấp: “Nói là đừng mặc cái bộ , giờ thì thành tâm điểm luôn.”
Hạ Lan Tư giống như ngọn đèn nhấp nháy nghỉ, giơ tay chỉ Điền Nguyễn: “Hắn mặc còn hơn.”
Điền Nguyễn: “…”
Đỗ Hận Đừng theo, nhận ngay, bình luận: “ là kiểu kỳ quái thật.”
Điền Nguyễn: “Anh cả, còn tình nghĩa em với em nữa.”
Đỗ Hận Đừng: “… Điền Nguyễn?”
“Hừ!”
“… Thật cũng đến mức lắm, lâu quen mắt .”
Điền Nguyễn bĩu môi: “Rõ ràng Hạ Lan Tư còn mặc hơn.”
Đỗ Hận Đừng giọng văn nghệ: “Hắn là ánh sáng trong bóng tối, còn em là sắc hoa rực rỡ trong ánh sáng.”
Một câu thành công cứu vãn tình nghĩa em. Điền Nguyễn hỏi: “Các đến đây làm gì? Khiêu vũ xong .”
Đỗ Hận Đừng: “Tới trễ.”
Hạ Lan Tư: “Ở nhà ngủ.”
Hai đồng thời.
“…”
Điền Nguyễn: “ là ban ngày tuyên dâm!”
Giọng lớn, bốn năm khách quý , lập tức Hạ Lan Tư chói mù mắt.
Hạ Lan Tư ngoài , chợt thấy trong đám một “u hồn” mặc áo trắng đeo mặt nạ hồ ly giống , liền nghi ngờ mắt : “... Đó là phiên bản hồn ma bắt chước ?”
Điền Nguyễn thoáng qua: “Là đến , là bắt chước .”
“Hắn là ai?”
“Cầm Sáo.”
“Tình địch ?”
“Hắn tên Cầm Sáo, cũng là tình địch của .”
Hạ Lan Tư dẫn vòng quanh: “Cậu với Cầm Sáo? Cậu ngoại tình ?”
“Không !”
Nghe xong một lúc, Hạ Lan Tư mới hiểu, lập tức khách khí: “Vậy chẳng loại xanh . Loại quen xử lý, để đuổi .”
Điền Nguyễn mắt sáng lên: “Cảm ơn nha, dâu ~”
Hạ Lan Tư: “Kêu là r... Thôi tùy , cũng .”
Nói xong tao nhã về phía Cầm Sáo.
Cầm Sáo vốn chỉ loanh quanh suy nghĩ đối sách, chợt thấy một khối bạc sáng lấp lánh tiến , cả thế giới tối tăm liền chiếu sáng: “A... chói quá…”
Hạ Lan Tư thẳng: “Tiểu Cầm Nhi.”
Cầm Sáo mềm nhũn ngã xuống đất: “... Anh là ai? Đừng tới gần... A…”
Hạ Lan Tư nhanh tay kéo lòng, chân thành: “Chúng đều mang mặt nạ hồ ly, đúng là duyên.”
Cầm Sáo mùi hương , bưởi Phật thủ, oải hương, long diên hương — mặt đỏ tai hồng, giãy mạnh: “Buông , đồ lãng tử!”
Hạ Lan Tư đẩy nhẹ mặt nạ lên, gương mặt yêu mị còn chói hơn quần áo, ánh mắt hồ ly hẹp dài như câu mất hồn. Anh buông Cầm Sáo , mỉm nhã nhặn: “Xin , làm sợ. Tôi chỉ đành lòng thấy mỹ nhân ngã mà ai đỡ.”
Cầm Sáo ngẩn . Trên đời gương mặt thế ? So Ngu Kinh Mặc còn tuấn mỹ hơn, ôn hòa mềm mại, như vương t.ử bước từ truyện tranh.
Hạ Lan Tư nheo mắt, đưa tay: “Tiên sinh xinh , nguyện nhảy cùng chăng?”
Cầm Sáo mắt lóe sáng, đỏ mặt gật đầu: “Tôi nguyện ý.”
Thế là hai bắt đầu nhẹ nhàng hòa nhịp khiêu vũ.
Ba bên : “………………”
Lộ Thu Diễm từ xa giơ ngón tay cái về phía Hạ Lan Tư: “Đỉnh quá.”
Điền Nguyễn liếc sang Đỗ Hận Đừng: “Anh cả, nghĩ ?”
Đỗ Hận Đừng mím môi, ánh mắt lạnh như sương, gì, chỉ cầm ly Whiskey khay hầu, ngửa đầu uống cạn, yết hầu chuyển động.
Một lát , : “Vẫn là thiếu dạy dỗ.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Sau khi về nhất định hung hăng mà bạch bạch bạch!”
“……”
Lộ Thu Diễm thôi, lúc Điền Nguyễn dạy dỗ, sẽ Ngu Kinh Mặc hung hăng mà bạch bạch bạch .
Lời là thế, nhưng Điền Nguyễn cũng đoán ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-98.html.]
Hạ Lan Tư là định thả mồi nhử cho Cầm Sáo, để câu đến mặt Ngu Kinh Mặc và Điền Nguyễn. Chỉ cần Cầm Sáo lôi ngoài, lập tức sẽ quẳng sang một bên, phơi khô thành cá mặn.
Chiêu của Hạ Lan Tư mới thực sự là đ.á.n.h thẳng tim .
Điền Nguyễn nhịn bội phục. Quả nhiên dù lệch khỏi quỹ đạo nguyên tác, nhưng tính cách nhân vật đổi, thủ đoạn làm việc cũng y nguyên.
Lại khiêu vũ xong một bài nữa, Cầm Sáo như Hạ Lan Tư mê hoặc. Một cao gầy trai như , căn bản nhất thiết cố chấp câu Ngu Kinh Mặc —— bộ mặt băng sơn đủ đông c.h.ế.t .
Người mắt mới là , tuy cách ăn mặc lòe loẹt, nhưng rõ ràng là một kim chủ giàu nứt vách, phụ kiện tùy ý cũng đáng giá mấy chục vạn.
“Vẫn còn hỏi, tên gì? Sao ngài tên ?” Cầm Sáo ngượng ngùng hỏi.
Hạ Lan Tư mở miệng, vẫn cái giọng trơn như bôi mật: “Tôi họ Đỗ, mới từ nước ngoài về, nhà làm ngoại thương.”
“Nhà ngài chắc giàu?”
“Một năm cũng chỉ mấy trăm tỷ.”
“……” Cầm Sáo choáng váng. Trời ơi, quý công t.ử bậc mà câu ? Đây là vận may xé trời, kiểu dẫm trúng cứt ch.ó mà hóa phú quý, trăm năm khó gặp.
Nếu bỏ lỡ , đúng là còn cửa thứ hai.
Cầm Sáo lập tức quyết định: “Đỗ công tử, ngài đợi chút, với bạn một câu, lập tức .”
“Được.” Hạ Lan Tư mỉm rạng rỡ, phong thái mê .
Chờ Cầm Sáo lên lầu hai, Hạ Lan Tư nhàn nhã : “Không phái theo dõi? Hắn chắc chắn sai khiến mới tới quyến rũ vợ. Sau lưng nhất định kẻ khác nhắm Ngu Kinh Mặc.”
Điền Nguyễn kinh hãi, lập tức gọi Mao Thất.
Mao Thất gật đầu, cởi áo khoác, đổi sang mặt nạ mèo mướp thường thấy trong tiệc, lặng lẽ theo Cầm Sáo lên lầu.
Cầm Sáo vốn cảnh giác. Ở một yến hội thế , chẳng nghĩ ai cần theo dõi , chỉ là một vai phụ tép riu.
Cậu đến chỗ ngoặt lan can, nơi đó một đàn ông hình trung bình, đeo mặt nạ mèo đen, đang dựa lan can, tay phe phẩy ly rượu đỏ, tạo dáng vẻ.
“Tiêu tổng.” Cầm Sáo yếu ớt mở miệng, “Tôi câu dẫn Ngu Kinh Mặc, căn bản mắc câu.”
Tiêu tổng: “Cậu câu , câu vợ . Một mũi tên trúng hai đích, gì ?”
“Tôi , căn bản trúng câu.”
“Nếu phát hiện vợ ngủ với thì ?”
“Ý gì?”
Tiêu tổng nhạt: “Điền Viễn đang uống nước chanh, bỏ t.h.u.ố.c .”
Cầm Sáo: “…… ông thật đê tiện.”
“Đều là quyến rũ vợ, chúng giống cả thôi.”
“Tôi khác ông. Ít nhất từng nghĩ đến thủ đoạn hạ tiện như . Nếu Ngu Kinh Mặc phát hiện, ông c.h.ế.t chắc.”
Tiêu tổng lạnh giọng: “Tôi đưa đây để lên mặt. Nếu bỏ cuộc, tiền chữa bệnh của cũng còn.”
Cầm Sáo lạnh: “Tôi bám giàu , thích . Tôi thèm dây dưa với ông nữa.”
Tiêu tổng còn định thêm thì bỗng thấy Mao Thất, một khối cơ bắp to tướng cách ba mét. Gã sợ tái mặt: “Cậu...”
Mao Thất xoay bỏ .
“Bắt lấy !” Tiêu tổng quát đám vệ sĩ.
Hai vệ sĩ lập tức nhào tới. Mao Thất xuất quân đội, ba quyền hai cước đ.á.n.h gục cả hai, tháo mặt nạ xuống, mặt biểu cảm Tiêu tổng.
Tiêu tổng liên tục lùi , Cầm Sáo còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy , sợ hãi lùi theo: “Sát thủ?? Cứu mạng ——!”
Mao Thất trực tiếp nhảy từ lan can xuống tầng một, làm khách khứa xung quanh hoảng loạn tránh né. Hắn bước thẳng đến mặt Điền Nguyễn, sắc mặt nghiêm trọng: “Phu nhân, ngài hạ xuân dược.”
Điền Nguyễn: “Gì???”
“Trong ly nước chanh.”
Điền Nguyễn lập tức nhớ , quả thật uống một nửa, phần còn chia cho Lộ Thu Diễm, Hạ Lan Tư và Đỗ Hận Đừng.
Bốn kẻ xui xẻo , mắt trừng to.
“………………”
Hạ Lan Tư nghiêng qua Đỗ Hận Đừng: “Tôi . Tôi đối tượng giải quyết nhu cầu. Còn các ?”
Điền Nguyễn: “…… Tôi……”
Lộ Thu Diễm: “Đệt!! Ai làm?”
Mao Thất lập tức thuật bộ.
Lộ Thu Diễm lập tức xông lên lầu, đ.ấ.m đá Tiêu tổng một trận tơi bời, mười phút khiến đối phương biến thành đầu heo. cùng lúc đó, y cảm thấy cơ thể nóng dần.
Điền Nguyễn đau khổ chạy tới: “Lộ Thu Diễm, thể ở cạnh , mau tìm Ngu Thương!”
Lộ Thu Diễm mặt đỏ như lửa, đạp thêm Tiêu tổng một cước: “Tại tìm Ngu Thương?”
Điền Nguyễn cũng nóng bừng, nhưng vì từng trải qua nên miễn cưỡng chịu : “Cậu tìm Ngu Thương, giải quyết kiểu gì?”
“Tôi tự giải quyết……” Lộ Thu Diễm đạp Tiêu tổng một cái.
Cầm Sáo rụt rè Hạ Lan Tư: “Đỗ …… Ngài uống nước chanh ? Còn vị là?”
Hạ Lan Tư dựa Đỗ Hận Đừng, vô tâm vô phổi: “Ha ha ha ha…… Xin nha tiểu Cầm Nhi, lừa . Tôi họ Đỗ, họ Hạ, chính là cái Hạ gia phá sản .”
Cầm Sáo như rơi hầm băng: “Cái gì?”
Hạ Lan Tư vỗ vai Đỗ Hận Đừng: “Đây là tình nhân của , hàng đặc biệt lớn.”
“……”
Hạ Lan Tư ôm lấy Đỗ Hận Đừng: “Đi thôi bảo bối, chúng trải nghiệm đêm xuân.”
Đỗ Hận Đừng nhếch môi, liếc Cầm Sáo mặt còn giọt m.á.u một cái, bế bổng Hạ Lan Tư lên. Trước khi còn dặn: “Em mau tìm chồng em.”
Điền Nguyễn: “…… Biết .”
Đỗ Hận Đừng đến trễ vì chuyện , cũng rời sớm vì chuyện . Việc duy nhất làm thành, chính là xử lý Hạ Lan Tư.
Điền Nguyễn còn đang cố khuyên Lộ Thu Diễm, thì Ngu Thương vội chạy đến, kéo Lộ Thu Diễm lòng, lo lắng đến ngây , gì.
Lộ Thu Diễm hất tay , giận dữ: “Tên cẩu hại với Điền Nguyễn thành thế !”
Ngu Kinh Mặc cũng chạy tới, một tay đặt lên vai Điền Nguyễn, giọng trầm : “Tiêu tổng thương nặng, đưa đến bệnh viện .”
Mấy vệ sĩ lập tức lôi Tiêu tổng ngoài.
Ngu Kinh Mặc tiếp: “Gần đây khu du lịch suối nước nóng. Ngu Thương, đưa Lộ Thu Diễm đến đó, tắm nước lạnh , ngâm suối nước nóng.”
Ngu Thương lập tức giữ chặt Lộ Thu Diễm, nghiêm túc gật đầu: “Con .”
Lộ Thu Diễm cúi đầu, dám ai, dáng vẻ như chỉ chui xuống đất.
Điền Nguyễn tức giận mà thương: “Nước chanh còn chút ít, Cầm Sáo, đem cho Tiêu tổng uống hết. Tiền chữa bệnh của sẽ rơi xuống theo.”
Cầm Sáo sững , đó đỏ mắt gật đầu: “…… Cảm ơn……”
Cậu xuống lầu bê ly nước chanh lên. Bên trong quả thật còn chút cặn, nhưng phần lắng mới là chỗ d.ư.ợ.c tính mạnh nhất. Tiêu tổng mà uống hết, chỉ sợ cả đường đều xe cứu thương kéo .
“Lộ Thu Diễm, ,” Điền Nguyễn an ủi, “Tắm rửa xong là .”
Lộ Thu Diễm ỉu xìu gật đầu.
“Đi thôi.”
Lộ Thu Diễm Ngu Thương đưa .
Điền Nguyễn lẽ kích động, cuối cùng cũng đoạn tình tiết kích thích nhưng thế nào cũng hưng phấn nổi. Người duy nhất kích động… là tiểu Điền Nguyễn. May là quần áo đủ rộng, thì mất hết mặt.
Đây là phá hỏng ý chí vai chính. Ly nước chanh vốn là uống, nếu Lộ Thu Diễm cạnh, chẳng gặp tai họa . Tự tôn giẫm nát .
Huống chi vai chính công thụ còn chọc thủng tờ giấy , chịu cảnh quẫn bách như . Điền Nguyễn cảm thấy mệt mỏi vô cùng: “Bọn họ còn thành niên, thể làm như chứ……”
“Nhìn dáng vẻ, em ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn mặt đỏ bừng: “Anh thấy em giống ?”
Ngu Kinh Mặc nín : “Nhịn giỏi lắm.”
Điền Nguyễn gục n.g.ự.c : “Ngu …… em chịu nổi hu hu hu……”