Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:00:26
Lượt xem: 123

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Em là bạn học tiểu học của , Cầm Sáo. Không nhớ ?”

Thanh niên tháo mặt nạ hồ ly xuống, lộ gương mặt thanh tú, đôi mắt tròn, đồng t.ử mang sắc tím nhạt hiếm thấy.

Điền Nguyễn: “……”

Chẳng lẽ đây là cảnh bạch nguyệt quang hồi hương, đại lão vì bạch nguyệt quang mà bỏ vợ bỏ con, cuối cùng đôi bên chia lìa mỗi một nơi trong truyền thuyết?

Điền Nguyễn nghi ngờ sang Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: “Không cần thiết nhớ loại thừa thãi.”

Cầm Sáo: “……”

Ngu Kinh Mặc lười nhiều, kéo tay Điền Nguyễn: “Mệt , nghỉ.”

Điền Nguyễn: “Ừm.”

Cầm Sáo vẫn bám theo, giọng cảm khái: “Em kết hôn, cũng giờ địa vị cao, nhớ loại nhân vật nhỏ như em cũng . Em chỉ ôn chuyện, ý gì khác.”

Ngu Kinh Mặc bận tâm. Hắn bận rộn trăm công nghìn việc của tập đoàn lớn, còn nuôi con nuôi vợ, rảnh cùng kiểu a miêu a cẩu ôn chuyện xưa, chẳng gì đáng .

Nếu ai cũng đến tìm với chiêu , dù thích nhiều, cũng bào mòn hết.

Hắn dẫn theo phu nhân của tới một phòng khách đặt riêng từ , hầu canh giữ, ngoài .

Cầm Sáo chỉ thể trơ mắt Ngu Kinh Mặc dẫn Điền Nguyễn trong, buồn thêm nửa câu: “……”

Phòng đó tên là “Cá Nhảy Long Môn”, bố trí sẵn. Vừa bước , Điền Nguyễn lập tức choáng váng.

Trên sàn dùng hoa hồng và táo xếp thành một trái tim khổng lồ, tường treo đầy chuông gió Giáng Sinh, bật đèn lên thì “tuyết” bay xuống, kỹ là lông ngỗng. Còn một quả cầu thủy tinh ông già Noel cực lớn xoay tròn bên cửa sổ, phát nhạc khúc dịu nhẹ.

“Thật là… sến a ha ha ha… a-xì~!” Điền Nguyễn hắt .

Ngu Kinh Mặc tháo mặt nạ xuống, kéo lên sofa, lấy khăn tay chặm mũi.

Điền Nguyễn há miệng: “A… a…”

Khăn tay quét qua lớp lông tơ, Điền Nguyễn nghẹn hắt .

Ngu Kinh Mặc phủi lông tơ bên cạnh: “Trợ lý Từ đúng là cùng em giống , gu thẩm mỹ thật… sến.”

Điền Nguyễn dùng tay chà mũi: “Gu em chỗ nào sến?”

“Bộ quần áo …”

“Đây là đồ Giáng Sinh của em. Xấu lắm ?”

Ngu Kinh Mặc uyển chuyển đáp: “Quần áo bằng .”

Câu trả lời khiến Điền Nguyễn cực kỳ vui, mắt sáng rực : “Em cởi mặt nạ của nhé?”

“Ừ.”

Điền Nguyễn thẳng, vòng tay qua vai rộng của Ngu Kinh Mặc, đưa tay đầu . Chênh lệch chiều cao khiến khó khăn, kiễng lên. Ngu Kinh Mặc cúi đầu xuống, để tiện cho .

Ngoài cửa sổ hoàng hôn buông xuống, ráng chiều xuyên qua cửa kính, dát lên gương mặt đàn ông đang cúi đầu một lớp dịu dàng mà từng dành cho ai khác.

Điền Nguyễn nút buộc mặt nạ, tháo , Ngu Kinh Mặc đưa tay đón lấy, để nó rơi đùi Điền Nguyễn.

“Anh cũng .” Điền Nguyễn , “Người hơn quần áo.”

Ngu Kinh Mặc mỉm , ánh mắt điềm tĩnh lướt qua gương mặt mềm mại, sống mũi tinh xảo, bờ môi sáng bóng, chỗ nào cũng khiến cận.

Trong mắt Điền Nguyễn, Ngu Kinh Mặc càng lúc càng gần, thẳng đến khi môi nhẹ cắn, liếm, mút.

Răng tách , trong khoảnh khắc , nụ hôn xâm lấn mang theo cảm giác tê dại, kích thích thần kinh, lan .

Điền Nguyễn lập tức mềm nhũn, tim rối loạn nhịp, rơi cơn hôn sâu ngọt lịm.

Mùi rượu đào và cocktail chanh đan xen, quần áo ngăn cách nhưng thể vẫn dán chặt, thế nào cũng đủ gần.

“…… Ưm…” Điền Nguyễn thở kịp, giọng run rẩy cầu xin.

Cơ thể ép đến mềm nhũn, chỉ thể mặc cho Ngu Kinh Mặc làm gì thì làm.

May mà Ngu Kinh Mặc giới hạn, khi nghẹt thở liền buông , để há miệng thở gấp mặt . Ánh mắt rũ thấp, khẽ c.ắ.n đầu lưỡi đối phương.

Cái kiểu hôn tuy đắn, nhưng cực kỳ mật.

Điền Nguyễn giống như kẹo bông mềm, chỉ Ngu Kinh Mặc mới ôm , mới quyền làm bất cứ gì với .

Tiểu Điền Nguyễn và cự long đều bắt đầu đau.

hai bên đều nhẫn nhịn, vì đây là nơi công cộng.

Điền Nguyễn ép sofa, lí nhí ôm : “Không… làm ở đây…”

Ngu Kinh Mặc c.ắ.n nhẹ tai và cổ : “Anh .”

Chỉ l.i.ế.m hôn, dừng .

Nửa giờ , trợ lý Từ tới báo cáo và đòi công. Anh tự thấy bản chuẩn “phòng nghỉ” quá chu đáo, đáng khen.

Vừa tới cửa, liền thấy một bóng trắng như linh hồn bên cạnh, liền hét lên: “Ma!!”

Cầm Sáo đầu, ánh mắt ai oán: “Anh mới là ma.”

Trợ lý Từ định thần kỹ gương mặt trắng bệch: “Vị dùng kem nền … dày nhỉ?”

“……”

“Còn đeo kính giãn đồng tử.”

“……”

Trợ lý Từ lễ phép : “Ổn.”

Nói xong gõ cửa: “Ông chủ, ngài và phu nhân chứ?”

Ở vũ hội đeo mặt nạ thế , gọi thẳng “ông chủ” là cách an nhất, nếu mỗi khi gọi tên Ngu Kinh Mặc sẽ khiến cả đám ùa .

Vị “u linh ” áp tai gần.

Trợ lý Từ: “?”

Bảo tiêu tiến lên, chắn mặt Cầm Sáo, một cú công kích bằng bộ n.g.ự.c vạm vỡ liền đẩy kẻ yếu đuối mảnh mai như Cầm Sáo lệch sang một bên.

Cầm Sáo: “……”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-96.html.]

Một lát , cửa mở . Là Ngu Kinh Mặc chỉnh tề quần áo, đeo mặt nạ. Mở cửa xong liền thấy Cầm Sáo, giọng lạnh nhạt: “Có việc?”

Trợ lý Từ lập tức lanh lợi : “Ông chủ hiện tại rảnh ? Nếu rảnh cũng , chỉ là huyện trưởng huyện X gặp ngài.”

Ngu Kinh Mặc: “Tôi đang hôn môi với phu nhân của , bảo bọn họ chờ nửa giờ nữa.”

“Vâng.”

Cửa đóng , chỉ còn Cầm Sáo trừng mắt c.h.ế.t lặng. Cậu thể tin: “Ngu Kinh Mặc đang hôn môi… với phu nhân của ?”

Trợ lý Từ lập tức quanh kiểm tra, may là ai. Bảo tiêu cũng lập tức dùng che tiếng truyền ngoài. Từ trợ lý đẩy đẩy chiếc mặt nạ ch.ó đen thường ngày, nghiêm túc : “Bọn họ là phu phu, đương nhiên sẽ hôn môi. Tiên sinh đây quản nhiều ?”

“…… Bọn họ, bọn họ đó nửa giờ . Còn thêm nửa giờ?”

“?? Phu phu hôn môi nửa giờ một giờ thì liên quan gì đến ngài? Hơn nữa, một giờ thì là gì, là Ngu cơ mà.”

Cầm Sáo giống như cà tím sương lạnh, ỉu xìu sắp đổ: “Tại như …… Tại như ……”

Từ trợ lý lệnh cho bảo tiêu: “Vị cần nghỉ ngơi.”

Bảo tiêu lập tức xách Cầm Sáo lên, ném lên ghế tựa cách phòng khách mười mét. Mao Thất từ tay hầu cầm một ly Bloody Mary đặt mặt , : “Quấy rầy hứng thú của Ngu , chính là loại rượu đấy.”

Cầm Sáo: “……”

Phòng nghỉ ngoài những thứ trang trí vô dụng còn rượu, đồ uống và nhiều loại bánh ngọt. Hiển nhiên là chuẩn riêng cho Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn ăn bánh kem fondant ngọt ngào, uống hồng Sri Lanka thơm nồng, còn một ông chồng như bên cạnh, đúng là đỉnh cao nhân sinh.

“Ngon ?” Ngu Kinh Mặc rót hồng cho , còn pha một bình xanh. Tuyết trắng rong bung nở trong ấm t.ử sa, vài lá nổi chìm lên xuống.

“Ngon.” Điền Nguyễn ngẩn ngơ tay Ngu Kinh Mặc ưu nhã pha . Ấm nhỏ, nhưng trong tay trông tinh xảo thanh nhã. Ngón tay thon dài cầm chén , khẽ thổi nóng, chậm rãi thưởng .

Mỗi động tác đều tao nhã động lòng .

Điền Nguyễn bánh kem ăn đến nát vụn, hồng sắp cạn đáy: “…… em quá thô lỗ ?”

Ngu Kinh Mặc lấy khăn giấy lau bàn pha lê, : “Em là tự nhiên, thuần khiết, ô nhiễm.”

Điền Nguyễn : “Anh dạy em lễ nghi , em thể làm mất mặt .”

Ngu Kinh Mặc nhướn đuôi mày: “Anh thấy em thế . nếu em học thêm lễ nghi để dùng bên ngoài, cũng phản đối. Trước hết là tư thế uống hồng , lưng thẳng, đoan chính.”

Điền Nguyễn theo ngay ngắn. Vốn hiếu học, học lễ nghi khó, khó là áp dụng từng chuyện nhỏ trong đời sống.

Ngu Kinh Mặc thì làm , hầu như bao giờ thất thố, luôn ưu nhã, quyết đoán, bình tĩnh xử lý tình huống.

Hắn tiếp tục dạy: “Chén đặt đĩa, dùng tay nhẹ nhàng nâng lên, cố giữ cho nước sóng sánh, đưa gần môi. Trước ngửi hương, nhấp một ngụm nhỏ. Khi uống giữ đầu bất động, cảm nhận vị trong miệng, đó chậm rãi nuốt xuống.”

Điền Nguyễn làm theo một lượt: “Ngu , em trở nên ưu nhã ?”

Ngu Kinh Mặc véo má .

Điền Nguyễn lập tức mất phong độ, bản năng đầu c.ắ.n loạn bàn tay đang nghịch mặt .

Ngu Kinh Mặc bật to.

Điền Nguyễn vô tội : “Anh cũng ưu nhã.”

Ra khỏi phòng khách, đeo mặt nạ chim ưng màu bạc, cảm thấy bản lập tức tăng thêm một cấp độ —— chuyên dụng để tạo khí chất.

Cậu ưu nhã khoác tay Ngu Kinh Mặc, ưu nhã lướt ngang qua Cầm Sáo, ưu nhã theo Ngu Kinh Mặc chào hỏi xã giao.

Xã giao quá mệt, Điền Nguyễn suýt giữ nổi sự “ưu nhã”, chỉ thể cố gắng làm một khúc gỗ vài câu.

Mấy lão ngoại quốc lúc kinh ngạc tiến : “You said you don't speak English!”

Điền Nguyễn: “Oh, I don't understand what you're saying.”

“……”

thì cứ giả vờ tiếng Anh.

Xã giao thật sự nhàm chán. Dù đến mấy chục triệu, cũng thờ ơ. Tiền trong mắt thật sự chỉ như một con . Dù chính chẳng bao nhiêu, nhưng quá 5 tỷ thì mấy chục triệu chẳng còn đáng để để ý……

Điền Nguyễn nghĩ , kiểu như , dễ phiêu như , đúng là hợp làm kinh doanh. Chỉ thích yên làm gì.

Ngu Kinh Mặc tuy thiếu vài chục triệu, nhưng tích lũy dần dần cũng là một con nhỏ. Hắn khéo léo hài hước, nhanh thuyết phục vài thương nhân, đạt bước đầu hợp tác.

Điền Nguyễn tuyết khổng lồ phát ngốc, trèo lên đó xuống nhân gian……

Ừm, ý tưởng nguy hiểm, nhất đừng thực hiện.

Một bóng đeo mặt nạ hồ ly chắn mặt. Điền Nguyễn đảo mắt qua đỉnh đầu đối phương tiếp tục phát ngốc: “Tóc ít nha.”

Cầm Sáo: “……”

Cậu lùi vài bước che đầu , môi run run, nước mắt lưng tròng: “Cậu thể như ……”

Điền Nguyễn hồn: “À, xin , chỉ lỡ lời thật.”

Cầm Sáo uất ức Ngu Kinh Mặc: “Phu nhân của thật là .”

Ngu Kinh Mặc liếc : “Từ góc độ của , đúng là tóc ít.”

Cầm Sáo: “…………”

Điền Nguyễn mái tóc đen rậm của Ngu Kinh Mặc, kinh ngạc: “Cùng 30 tuổi, tóc nhiều như ?”

Ngu Kinh Mặc cong môi: “Có lẽ là do tình yêu dưỡng .”

Điền Nguyễn đỏ mặt, kiêu ngạo : “Vậy tóc em cũng sẽ luôn rậm.”

“Ừ.”

Cầm Sáo: “…………”

Điền Nguyễn : “Anh còn chuyện gì ?”

Cầm Sáo: “Thật 29 tuổi, nhỏ hơn Ngu Kinh Mặc một tuổi, học giỏi nên nhảy lớp.”

“Nhảy lớp từ tiểu học? Tôi cũng nhảy , nhưng cảm thấy học chắc chắn, nên nhảy về.”

Ngu Kinh Mặc bật : “Hóa em hồi nhỏ như con thỏ, nhảy lên nhảy xuống.”

Điền Nguyễn: “Đó gọi là hiếu học.”

Bỗng thấy hai bóng dáng quen thuộc. Vai chính lấp lánh như vầng quang, dù đeo mặt nạ cũng che nổi. Điền Nguyễn lập tức nhảy dựng lên chào: “Con trai! Con dâu!”

Hai nọ sắc mặt lập tức đen .

Ngu Kinh Mặc giữ Điền Nguyễn , ghé sát tai , giọng trầm thấp: “Em thấy bọn họ chào, còn thì liếc lấy một cái. Có m.ô.n.g ngứa ?”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...