Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 94
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:59:42
Lượt xem: 105
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn ngậm kẹo sữa, theo Ngu Kinh Mặc xe để làm.
Trong miệng thì ngọt, nhưng trong lòng đắng. Cậu hỏi: “Em thể cùng ?”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Anh họp, em chỉ thể trong văn phòng chờ, sẽ nhàm chán.”
“Vậy em . Buổi tối em đến công ty tìm .”
“Ừ, trợ lý Từ sẽ đón em.” Ngu Kinh Mặc trong xe, “Buổi chiều nhớ đừng chạy lung tung.”
“Biết .” Điền Nguyễn phất tay chào. Cái eo nhờ Ngu Kinh Mặc tận tâm chăm sóc nên còn đau, nghỉ thêm nửa ngày thì xem như khá hơn phân nửa.
Buổi chiều Giáng Sinh, chẳng việc gì làm, quả thật nhàm chán. Điền Nguyễn sách mà đầu, học thuộc vài từ vựng, lướt điện thoại xem tin trong nhóm lớp.
Bạn học Giáp: [hình ảnh] Vòng cổ đầu lâu khảm đá quý, đặt làm riêng từ Phần Lan.
Bạn học Ất: [hình ảnh] Đôi giày Maison Margiela tách ngón là mua ở Bỉ năm ngoái.
Bạn học Bính: [hình ảnh][hình ảnh] Tôi càng thích thương hiệu sezane bản địa nước Pháp, quần áo phong vị nam tính, áo lông ngũ sắc cùng hoa văn kiểu Pháp, sọc hải quân đều đặc sắc.
Bạn học Đinh: [hình ảnh] blah blah… khoe liên tục…
Điền Nguyễn: “……”
Mấy thiếu gia tiểu thư trong nhóm thật sự lúc nào cũng khoe của.
Uông Vĩ Kỳ: Ai cho mượn bài tập làm với? Trả công 500 tệ.
Tin nhắn lập tức chìm nghỉm giữa một rừng hình ảnh hàng hiệu.
Uông Vĩ Kỳ tức sùi bọt mép: Một đám khoe khoang, chứ thật sự tiền thì cần làm .
Ngay đó @khủng bố.
Uông Vĩ Kỳ nhảy nhót điên cuồng, @Điền Nguyễn @Ngu Thương @Lộ Thu Diễm. Điền Nguyễn còn Lộ Thu Diễm cũng kéo nhóm lớp 1.
Lộ Thu Diễm: ?
Ngu Thương: Có việc tìm giáo viên, bận.
Uông Vĩ Kỳ: @Điền Nguyễn @Điền Nguyễn @Điền Nguyễn em cứu , giúp b.ắ.n pháo tranh thủ chút khí thế!
Điền Nguyễn: ……
Uông Vĩ Kỳ: Gửi cái dấu “…” là ý gì?
Điền Nguyễn: Đó gọi là dấu ba chấm.
Uông Vĩ Kỳ: Tôi chịu hết nổi , @Điền Nguyễn cứu !
Bạn học Giáp: @Điền Nguyễn đừng xen , chúng chỉ mắng Uông Vĩ Kỳ thôi.
Điền Nguyễn chịu nổi cảnh hỗn loạn, cắt ngang như d.a.o sắc chặt đay rối: “Mọi lấy quà cây thông Noel ?”
Quả nhiên lực chú ý chuyển hướng. Nhóm bạn spam ồ ạt: lấy , làm rơi, phẫn nộ: “Tôi bắt một món chẳng hộp!”
Uông Vĩ Kỳ: Đệt! Tôi bắt một cành cây, chẳng ông già Noel ném xuống. Đáng giá nhất chắc là cái đồng hồ thể thao.
Điền Nguyễn nghĩ thầm: Quản gia chắc chắn cố ý để bắt đồng hồ, chẳng qua làm rơi. Cây thông Noel đặt ở trường, mang hào quang nhân vật chính, Lộ Thu Diễm tất nhiên sẽ bắt món quà nhất.
Lần lỗ, Lộ Thu Diễm lấy quà, tính coi như quà đền bù.
Điền Nguyễn: Merry Christmas!
lúc đó Lộ Thu Diễm gửi thêm một video, hóa là cảnh đoàn kịch. Cả đoàn kịch và Văn Học Xã đều loạn thành chảo kiến, quần áo lộn xộn một mảng.
Lộ Thu Diễm gửi tin thoại: “Đoàn kịch Hoàng t.ử Bạch Mã nhất định do Ngu Thương diễn, thì bọn họ sẽ ôm con búp bê tiêu chảy lên sân khấu.”
Điền Nguyễn: “……”
Gọi video qua, bên đó quả nhiên đang cãi ầm ĩ. Điền Nguyễn hỏi: “Có công chúa ?”
Lộ Thu Diễm: “Có, Chúc Chi Chi.”
Điền Nguyễn: “Cô sống nữa hả?”
“?”
“Cậu diễn công chúa còn hợp hơn .”
“Anh cột lưng đầu óc cũng rớt theo ? Tôi là đàn ông, diễn công chúa ?”
Bỗng Chúc Chi Chi ôm bụng ngã xuống: “A a a đau bụng quá!”
Mọi hoảng loạn bu . Diệp Phu Căn Ni hét: “Trời ạ, váy cô dính đầy máu!”
Chúc Chi Chi: “Tôi tới kỳ! Không diễn , mấy tìm Lộ Thu Diễm diễn !” Nói xong còn dùng áo khoác quấn eo chạy, “Lộ Thu Diễm, giao cho !”
Cô làm mặt quỷ: ai hắc hắc, để hội trưởng kiêu ngạo x nữ chính bá đạo áp xuống diễn chung, chẳng vui ?
Lộ Thu Diễm: “……”
Diệp Phu Căn Ni ôm n.g.ự.c xoay vòng than : “Ôi Chúa ơi! Giờ làm , ai cho một hoàng t.ử và công chúa bình thường , đừng hoàng t.ử tiêu chảy với công chúa chảy m.á.u nữa ~”
Đoàn kịch đồng loạt than: “Chúng thật khổ, luôn thất bại hết đến khác ~”
Ngu Thương lạnh lùng: “Tự các nghĩ cách.”
Điền Nguyễn tuy mặt, nhưng vẫn “truyền âm qua sóng điện tử”: “Biểu diễn bi kịch , thể bể show thêm nữa!”
Ngu Thương liếc Lộ Thu Diễm đang cầm điện thoại: “Anh còn ?”
Điền Nguyễn lý lẽ đanh thép: “Đó là vì và đoàn kịch hợp! Tôi tin và Lộ Thu Diễm hợp.”
Ngu Thương khựng , ánh mắt né tránh sang Lộ Thu Diễm: “Nếu diễn công chúa, thể diễn hoàng tử.”
Lộ Thu Diễm: “……”
Diệp Phu Căn Ni vui mừng nhảy dựng: “Tôi mà! Các nhất định sẽ cứu đoàn kịch khỏi nước lửa! Cảm ơn Ngu Thương, cảm ơn Lộ Thu Diễm ~”
Lộ Thu Diễm: “Ai ……”
Diệp Phu Căn Ni xoay vòng tới mặt y, cắt lời: “Cậu yên tâm, sẽ ai nhận , Điền Nguyễn diễn còn chẳng ai phát hiện .”
Lộ Thu Diễm vẫn còn do dự, liền Điền Nguyễn : “Nếu diễn công chúa, công chúa sẽ để khác diễn.”
“…… Người khác diễn thì ?” Lộ Thu Diễm hiểu lắm.
Điền Nguyễn: “Lỡ như cảnh hôn thì ?”
Lộ Thu Diễm tưởng tượng cảnh Ngu Thương hôn khác, lập tức mặt lạnh đen như mực, cũng rõ vì trong lòng khó chịu, liền : “Chỉ thôi, .”
Điền Nguyễn vui vẻ vô cùng. Quả nhiên, vai chính công thụ thể đổi miệng, thể đổi yêu, ý chí thế giới sẽ tự động sửa giúp họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-94.html.]
Ngay đó vui nữa, bởi vì thể trực tiếp đến xem cảnh công thụ ngọt ngào sân khấu, hơn nữa vì Lộ Thu Diễm trang phục, video call treo lên, mấy tiếng đồng hồ đều thể liên lạc.
Điền Nguyễn nghĩ đủ cách. Cậu nhất định tận mắt chứng kiến quá trình tình cảm của vai chính công thụ, thiếu một phân đoạn trọng yếu cũng đáng tiếc. Thế là tìm Uông Vĩ Kỳ.
Điền Nguyễn: Kỳ Tích gâu gâu, làm ơn giúp một việc.
Uông Vĩ Kỳ: Việc gì?
Điền Nguyễn: Thay đến hội trường xem kịch, bộ quá trình gửi cho .
Uông Vĩ Kỳ: Được…… Hừ, còn giúp khẩu chiến trong nhóm lớp, cũng giúp ! Hừ!
Điền Nguyễn: “……”
Cậu cầu nữa, nghĩ tới nghĩ lui, còn một thể nhờ.
Điền Nguyễn: Hải Triều Hải Triều, hội trường xem kịch.
Hải Triều: Tôi đang bày cây thông Noel, đang lấy quà.
Điền Nguyễn: Đừng trèo lên!!! Ngã đó!
Hải Triều: Không trèo nữa. Nam Hoài Quất trèo , quả nhiên ngã.
Điền Nguyễn: “……” Cũng may ngã.
Hải Triều: Tôi đưa phòng y tế tới hội trường.
Điền Nguyễn: Cảm ơn cảm ơn ~
Khoảng hai mươi phút , điện thoại rung.
Hải Triều: Tôi tới .
Điền Nguyễn: Chờ bắt đầu diễn nhớ video, trọn vẹn bộ.
Hải Triều: Ừ.
Điền Nguyễn gửi icon hoa lá, thỏa mãn xuống. Kết quả đến mười phút, điện thoại rung.
Hải Triều: Tôi , kịch đoàn bên Tây cho 500 tệ, bảo diễn kỵ sĩ, đồng ý .
Điền Nguyễn: “……”
Hải Triều: Anh tìm khác .
Điền Nguyễn còn ai để nhờ, hội học sinh đang bận, bạn cùng lớp thì chẳng mấy ai —— Diệp Phu Căn Ni đúng là tức c.h.ế.t .
Điền Nguyễn bĩu môi, tức giận.
Không thấy cảnh con dâu và con rể hóa trang công chúa bạch mã, thiệt hại một trăm triệu.
Mang theo bi thương, Điền Nguyễn nhịn kể cho Ngu Kinh Mặc sự thật đau lòng —— đời chỉ Ngu Kinh Mặc hết bí mật của , cũng chỉ với Ngu Kinh Mặc mới dám làm nũng.
Ngu Kinh Mặc đang họp, thấy tin nhắn liền thẳng: “Tạm dừng.”
Mặc kệ ánh mắt kỳ quái của các lãnh đạo chi nhánh, sải bước phòng họp, giọng điệu bình thản: “Có chuyện gì?”
Điền Nguyễn hỏi : “Em làm phiền ?”
“Không.” Ngu Kinh Mặc trả lời chắc chắn.
Điền Nguyễn yên tâm, ủy khuất kể: “Ngu Thương và Lộ Thu Diễm diễn bạch mã hoàng t.ử với công chúa, em xem .”
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Biểu diễn ở ?”
“Đại hội đường trường học.”
“Đại hội đường camera, bảo cho em.”
“Được nha.” Giọng Điền Nguyễn giấu nổi vui mừng, “Đến lúc đó chúng cùng xem.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn xong mấy câu, “Vậy bận tiếp .”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc cúp ngay, còn thêm: “Không chuyện gì quan trọng hơn em, bất cứ lúc nào em cũng thể gọi cho .”
Điền Nguyễn thở nhẹ, cảm giác như là ảo giác. Ý là —— tất cả chuyện đời đều quan trọng bằng ?
“Ngoan ngoãn, chờ em.”
Điền Nguyễn gật đầu, mới nhớ đối phương thấy, liền cong mắt : “Được, em tìm .”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong lên:“Anh chờ em tìm tới.”
Điền Nguyễn ôm điện thoại, do dự một lúc mới bấm “kết thúc”, ôm mặt khúc khích.
Quản gia mà : “Phu nhân hạnh phúc .”
Má Lưu theo: “ là đôi vợ chồng ân ái, ai da, răng sắp đau.”
Nghỉ trưa đến ba giờ chiều, Điền Nguyễn mơ mơ màng màng tỉnh , thấy điện thoại bàn trong phòng khách reo, bèn vươn tay từ giường nhỏ cạnh ban công đầu giường, cánh tay dài duỗi , cầm máy áp lên tai: “Uy?”
Quản gia : “Xin đ.á.n.h thức phu nhân, nhưng ngài cần chuẩn quần áo để tham gia vũ hội.”
Điền Nguyễn phản ứng một lúc lâu mới kịp nhớ : “ , con tìm Ngu Kinh Mặc.”
Quản gia để ý việc Điền Nguyễn gọi thẳng tên gia chủ: “Ngài thể trong vòng nửa giờ đến phòng chứa quần áo ?”
“Có thể.”
Cúp điện thoại, Điền Nguyễn rửa mặt qua loa đến phòng quần áo. Hai hầu chờ sẵn, quần áo chuẩn xong, một bộ lễ phục tây trang đen trắng chỉnh tề.
Điền Nguyễn lấy bộ đồ Giáng Sinh của : “Tôi mặc cái .”
Người hầu lúng túng: “ phu nhân là tham gia vũ hội mà.”
“Hôm nay là Giáng Sinh, nếu mặc bộ , sẽ vui.”
Người hầu còn cách nào, đành hỏi ý quản gia. Quản gia xin ý Ngu Kinh Mặc, cho phép xong mới dám để Điền Nguyễn tự quyết.
Bộ đồ Giáng Sinh của Điền Nguyễn gồm một chiếc áo sơ mi cổ sen màu trắng, khoác ngoài là áo măng tô màu rượu đỏ rộng rãi phong độ quý ông, tạo hình cầu kỳ, thoạt như công t.ử quý tộc thời Trung Cổ.
Quần dài màu xanh đậm, ống quần nhét đôi giày da cổ lửng màu đen. Đứng gương , hiệu quả quả nhiên đúng như dự đoán — tao nhã, xa hoa, phảng phất vài phần lười nhác phóng túng.
Điền Nguyễn vô cùng hài lòng, chỉnh tóc lên xe đến tập đoàn Cây Sồi Xanh.
Từ trợ lý quả nhiên đang chờ sẵn bên ngoài. Thấy xe từ trang viên chạy , tiến đến đón, : “Dạ tiệc hóa trang tổ chức tại ‘Cầu Nhài Nhỏ’.”
Cầu Nhài Nhỏ là một khu biệt lập ven sông ở ngoại thành, chuyên dùng để tiếp đãi khách quý và quan chức quan trọng. Khu vực rộng nhưng an , chỉ trồng duy nhất một diện tích lớn hoa nhài.
Từ trợ lý đưa tới một chiếc hộp lớn. Bên trong là bộ lễ phục may theo đo của Điền Nguyễn và một chiếc mặt nạ chim ưng màu bạc.
Mặt nạ điêu khắc đơn giản, đeo lên quá lộ liễu.
“Tôi cứ mặc bộ là .” Điền Nguyễn đeo mặt nạ , tràn đầy tự tin, chuẩn quyến rũ Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc nhất định sẽ làm cho kinh diễm.