Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 91
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:58:12
Lượt xem: 120
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Theo mùa đổi, thực đơn trong quán cũng làm mới đa dạng hơn: củ sen nếp thơm mềm ngọt dịu, cua hấp lòng đỏ trứng muối tươi ngon đậm vị, bồ câu non hầm trần bì thịt mềm thơm ngậy.
Ăn kèm thêm rau thơm trộn giấm, vị thanh giòn, chua cay, cực kỳ giải ngấy.
Cuối cùng uống thêm một ly lê, thanh nhiệt nhuận phổi, tiêu khát sinh tân.
Điền Nguyễn ăn đến vô cùng thỏa mãn, Ngu Kinh Mặc đưa trở trường học.
“Ngu , chiều gặp .” Điền Nguyễn định mở cửa xe xuống, Ngu Kinh Mặc kéo , khẽ chạm một nụ hôn lên môi .
Tài xế vẫn còn phía , Điền Nguyễn hổ đẩy , như thỏ con giật mà chạy trốn xuống xe.
Ngu Kinh Mặc bước cổng lớn Đức Âm mới về tập đoàn.
Mấy ngày , Điền Nguyễn sáng tối đều ôn tập tiếng Nga, Ngu Kinh Mặc thỉnh thoảng sửa phát âm cho . Vốn dĩ giọng tiếng Nga trầm thấp, đến phiên Ngu Kinh Mặc càng mang theo một sức quyến rũ kỳ lạ, khiến Điền Nguyễn mỗi đều ngẩn ngơ.
“…… Không tập trung, ngẩn làm gì?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn đang hành lang phủ sương sớm, ngượng ngùng: “Thầy Ngu nữa.”
Ngu Kinh Mặc đành lặp .
Học một lúc, Điền Nguyễn nhịn : “Sao tiếng Nga giống như đang niệm ma chú của ác long .”
“Ác long?” Mắt Ngu Kinh Mặc trầm xuống, khóe môi nhếch lên: “Ma chú gì cơ?”
“Loại ma chú lừa dỗ dũng sĩ bẫy, lột da rút gân .”
“Dữ ? Chẳng nên là lừa dũng sĩ bẫy, đó lột sạch quần áo ?”
“……”
“Vậy em dụ ?” Ngu Kinh Mặc gương mặt trắng trẻo của thiếu niên nhuốm hồng, ý trong mắt càng sâu.
Điền Nguyễn trả lời, vội nhanh về khu nhà chính, ăn cơm đến trường thi khảo hạch.
Má Lưu hôm nay bài kiểm tra, như thường lệ luộc trứng gà đỏ. Ăn xong trứng, Điền Nguyễn lập tức cảm thấy “trong lòng đế”, khí thế hừng hực mà phòng thi.
Môn ngoại ngữ tự chọn nhiều thí sinh, hơn ba mươi , ngoài còn cả Ngu Thương.
Xét theo nguyên tác, vai chính năng như Ngu Thương đúng là thứ gì cũng —— chỉ trừ yêu đương là giỏi.
Điền Nguyễn chào hỏi , lặng lẽ chờ thi.
Hai giám thị bước , phó giám thị phát đề, chủ giám thị mở máy phát đoạn hiểu, bài thi phần .
Bút lướt giấy soạt soạt trả lời, Điền Nguyễn ngạc nhiên phát hiện: phát âm trong bài còn chuẩn bằng lúc Ngu Kinh Mặc dạy. là kiểu “mèo mù vớ cá rán”, ở nhà ôn một thầy riêng quả nhiên khác bọt.
Làm bài xong, chờ ba ngày mới điểm. Điền Nguyễn xoay liền quên ngay chuyện thi cử, vì bên hội học sinh bận rối tung .
Cứ đến lễ cuối năm là hội học sinh bận như cuồng, đặc biệt là Tạ Đường Yến, phụ trách hoạt động. Một mà lo cho hàng chục câu lạc bộ: , hạng mục, sắp xếp địa điểm…
Bận liên tục ba ngày, Tạ Đường Yến như khinh khí cầu căng quá mà phát nổ: “Về làm !!”
“Tự nghĩ cách !!”
“Đừng tới làm phiền bà!!!”
Đây là câu cô nhiều nhất gần đây.
Điền Nguyễn cảm thông, chủ động nhận việc khảo sát từng câu lạc bộ, chỉ mong giảm bớt phiền toái cho cô.
Một chán quá, kéo luôn Lộ Thu Diễm cùng, treo cho y cái chức “Khảo sát viên tạm thời”, một ngày 100 tệ tiền lương.
Lộ Thu Diễm treo chức hờ, chán c.h.ế.t, theo Điền Nguyễn dạo quanh trường như hai kẻ rảnh rỗi.
Đi ngang qua Văn Học Xã, Chúc Chi Chi đang ôm tiểu thuyết đến run vai. Từ vụ phê bình, da mặt dày lên, công khai giữa sân trường đam mỹ.
Dĩ nhiên, còn là tiểu thuyết quá khích của Tấn Giang.
Vì thế giới còn tồn tại Tấn Giang? Điền Nguyễn thật lòng hiểu. Có lẽ nữ tần xuống dốc, chỉ Tấn Giang còn trụ .
“Tài tử!” Hoàng Đậu phấn khích kêu lên, “Lâu quá gặp!”
Chúc Chi Chi lập tức giơ sách chứng minh: “Tôi mượn ở thư viện nha, còn mã hóa nữa đó.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Biết sai chịu sửa là việc .”
“……”
Điền Nguyễn hỏi: “Các hoạt động gì cho lễ Giáng Sinh ?”
Chúc Chi Chi: “Đi dự buổi sách?”
“Tôi hoạt động của câu lạc bộ.”
“Văn Học Xã thì thể làm gì……” Chúc Chi Chi đến giữa chừng, “À đúng , đang giúp kịch đoàn kịch bản, coi như hoạt động chung .”
“Kịch bản gì?”
“Bí mật.”
Trong lúc trò chuyện, Lộ Thu Diễm rảnh quá mở cuốn tiểu thuyết của Chúc Chi Chi. Dòng đầu tiên đập mắt: “Hắn chạy, đuổi, chạy thoát! Kiệt tác ngược luyến sâu nặng, em nên lấy gì cứu vớt đây, Daddy của em!”
Lộ Thu Diễm: “……”
Thể loại gì đây trời.
Chúc Chi Chi đôi mắt sáng rực, nhiệt tình giới thiệu: “Bạn học Lộ, quyển sách siêu , mượn ? Nói về thụ từ nhỏ công nhận nuôi, lớn lên thì nảy sinh tình cảm khác thường với cha nuôi của . công thích phụ nữ, thụ khổ sở yêu thầm kết quả, mãi đến khi công mắc bệnh nan y, cần thận, thụ liền hiến thận cho công……”
“Dừng.” Lộ Thu Diễm cắt lời, “Tôi nữa.”
“ đúng đúng, thể spoiler hết, cầm về , một tuần trả là .”
“Tôi .” Lộ Thu Diễm dựng tóc gáy, y sợ sẽ chìm sâu bi kịch ngược tâm……
Điền Nguyễn thấy chữ “cha nuôi” liền lập tức nghĩ đến Ngu Kinh Mặc, đập bàn một cái: “Chúc Chi Chi, xem cô đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!”
Chúc Chi Chi: “?”
Điền Nguyễn đập đau cả tay, vội thổi phù phù, “Cô xem cái gì , tam quan lệch hết .”
Chúc Chi Chi: “…… Sau công giải trừ quan hệ nhận nuôi với thụ, vì áy náy nên liền kết hôn với thụ. Sau đó công còn đưa thụ du học, mãi đến hậu kỳ mới chịu thừa nhận tình cảm của , tam quan nghiêm túc mà!”
Điền Nguyễn: “Hả?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-91.html.]
Lộ Thu Diễm chằm chằm Điền Nguyễn: “Kiểu công đưa chính vợ của du học đó đúng là nhiều lắm.”
Điền Nguyễn: “……”
Chúc Chi Chi mặt mày say mê: “ , thụ còn thỉnh thoảng gọi công là cha, trời ơi, đáng yêu đến ngất. Công mỗi thụ gọi ‘cha’ là sẽ cứng đơ .”
Điền Nguyễn: “………… Tam quan lệch hết !”
Cậu tuyệt đối sẽ gọi Ngu Kinh Mặc là cha!
Sau đó tan học, Điền Nguyễn trong xe, bên cạnh là nam nhân cao lớn tuấn mỹ, liền đưa cho một món quà.
Điền Nguyễn mở chiếc hộp da nhỏ nặng trĩu , suýt nữa chói mù mắt, một viên kim cương màu vàng siêu to, nặng tới 200 cara, còn lộng lẫy hơn vàng, chói mắt hơn cả thủy tinh.
“Cảm ơn cha.” Điền Nguyễn buột miệng .
Ngu Kinh Mặc: “?”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc như : “Em gọi là gì?”
“Ngu .”
Ngu Kinh Mặc trông vẻ hài lòng.
Điền Nguyễn cố nén hổ, ghé sát tai Ngu Kinh Mặc nhỏ giọng : “Cảm ơn chồng.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu, “Vì gọi là cha? Xem cái gì kỳ quái ?”
Một câu trúng tim đen, Điền Nguyễn chỉ thể gật đầu, “Lần sẽ nữa.”
“Nếu em gọi thì cũng .”
“Em mới ……”
Ngu Kinh Mặc chỉ , .
Điền Nguyễn nâng viên kim cương lộng lẫy lên, hỏi: “Lớn , làm thành cái gì thì ?”
“Em làm gì thì làm cái đó.”
Điền Nguyễn nhất thời nghĩ , “Tạm để , thế trông .”
“Ừ.”
Đêm Bình An, bữa cơm, má Lưu chuẩn ba quả táo đỏ to, đưa lời cát tường: “Tiên sinh phu nhân năm nào cũng bình an, cát tường như ý. Thiếu gia học hành tiến bộ, thăng tiến nhanh chóng.”
Điền Nguyễn: “Con cũng học hành tiến bộ.”
Má Lưu : “Phu nhân học hành tiến bộ, nào cũng 100 điểm.”
Điền Nguyễn: “…… Hiện tại bài thi phần lớn là 150 điểm.”
“Vậy thì nào cũng 150 điểm.”
Điền Nguyễn vui vẻ mặt, phát cho má Lưu và hầu mỗi một bao lì xì nhỏ.
Dù cũng là nước ngoài đón năm mới, trong trang viên dựng một cây thông Noel cực lớn, treo đầy đèn màu và quà tặng. Điền Nguyễn gọi video với Lộ Thu Diễm, y chọn một món quà, ngày mai mang cho y.
Lộ Thu Diễm thuận miệng : “Tôi cái ở cùng .”
Cây thông Noel cao bốn, năm mét, Điền Nguyễn chỉ thể lên khung bánh xe để trèo lên. Mao Thất thấy liền : “Phu nhân, để lấy xuống cho.”
“Không , tự lấy.” Tặng quà cho Lộ Thu Diễm, Điền Nguyễn cảm thấy tự lấy xuống càng ý nghĩa. Đứng lên tới đỉnh khung, Điền Nguyễn chậm rãi duỗi thẳng eo, ngón tay chạm về phía hộp quà màu vàng ở chóp cây.
Khổ nỗi cây thông quá cao, vẫn còn thiếu chút, Điền Nguyễn : “Đẩy khung gần hơn một chút.”
Khung bánh xe, bốn năm vệ sĩ đỡ, từ từ đẩy gần cây. Điền Nguyễn chột , nhưng cuối cùng cũng chạm món quà, khẽ búng một cái, hộp quà rơi xuống từ chóp cây.
“Mau đỡ lấy!”
Vệ sĩ luống cuống chạy đón hộp quà, quên cả giữ khung , Điền Nguyễn như con lật đật chao đảo, “A ——?”
Mao Thất kinh hô: “Phu nhân!”
Điền Nguyễn nghiêng ngã xuống, “Ngu —— a ——!”
Bùm, ngã thành hình chữ X một cái ôm rộng lớn.
Một chân và một cánh tay của Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc giữ , may mắn úp mặt xuống đất. Cậu hoảng, cử động liền kêu thảm.
Mười phút , Điền Nguyễn sofa, bác sĩ gia đình kiểm tra gân cốt xong, : “Không cả, chỉ là trẹo eo, nghỉ ngơi hai ngày là .”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc yên tâm: “Cảm ơn.”
Bác sĩ : “Ngoài nghỉ ngơi, thể chườm khăn nóng, xoa bóp nhẹ một chút.”
Điền Nguyễn vô hồn: “Vậy ngày mai em còn học ?”
Tuy tiết học, nhưng lễ Giáng Sinh đông vui, quần áo đỏ xanh phối lễ hội cũng chuẩn xong hết .
Bác sĩ: “Chấn thương gân cốt trăm ngày, tuy chỉ là trẹo nhẹ, nhưng nhất vẫn nên nghỉ một hôm, buổi tối cơ bản thể hoạt động.”
“…… Buổi tối thì tan học .”
Gọi cái gì là? Đây gọi là “trượt chân” thành hận ngàn đời, trèo càng cao ngã càng đau. Sớm thế leo cây thông Noel.
Mắt Điền Nguyễn ngấn nước, ủy khuất vô cùng.
Người hầu im lặng, một đêm Bình An thành thế , chẳng hề bình an chút nào. Quả nhiên là lễ phương Tây, phù hộ Trung Quốc.
Ngu Kinh Mặc lên tiếng: “Dỡ cây thông Noel xuống.”
Quản gia đáp: “Vâng.”
Điền Nguyễn vội : “Như lãng phí, chi bằng đưa đến trường học, tuy em học , cũng xem như gửi chút lòng thành cho trường.”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Về , chính cây thông Noel đó khiến ngày lễ Giáng Sinh hôm , mấy chục học sinh Đức Âm quà treo cây hấp dẫn, liều trèo lên, kết quả ngã thương hàng loạt —— chuyện .
Lúc , Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc bế phòng ngủ chính, cẩn thận đặt sấp giường, cởi quần.
Điền Nguyễn m.ô.n.g trắng như mây, cong lên: “Anh cởi quần em làm gì? Em thương eo, mông.”
Ngu Kinh Mặc điềm nhiên: “Anh xem.”
Điền Nguyễn: “……”