Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:01:01
Lượt xem: 284
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sa Mỹ Quyên gian nan hỏi: “Con thật sự… thật sự kết hôn ?”
Điền Nguyễn ngẩng đầu liếc Ngu Kinh Mặc một cái, cảm thấy ngượng ngùng nhưng vẫn thừa nhận: “Vâng, kết hôn .”
“Với ?” Sa Mỹ Quyên thể tin nổi, Ngu Kinh Mặc.
“ .”
Sa Mỹ Quyên choáng váng, suýt nữa ngã xuống.
Điền Nguyễn vội đỡ lấy bà: “Mẹ, kiên cường lên!”
Sa Mỹ Quyên: “……”
Sa Mỹ Quyên gắng gượng vững, hít sâu một hỏi Ngu Kinh Mặc: “Xin hỏi, bao nhiêu tuổi?”
Ngu Kinh Mặc: “Ba mươi.”
“Cậu lớn hơn Tiểu Xa mười tuổi.”
“Tuổi tác vấn đề.”
“Có một ngày, nếu Tiểu Xa thì ?” Sa Mỹ Quyên bi phẫn , “Cha Tiểu Xa cũng hơn tám tuổi, bốn mươi tuổi , để con nương tựa lẫn . Tôi khả năng bảo vệ Tiểu Xa cả đời, chỉ hy vọng nó thể tìm một cô bạn gái, sống cuộc sống bình thường.”
Ngu Kinh Mặc: “Nếu , Điền Viễn sẽ nhận một khoản tiền khổng lồ.”
Điền Nguyễn theo bản năng hỏi: “Thật ?”
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng liếc một cái.
Điền Nguyễn: “…… Em ý mong c.h.ế.t, em chỉ hỏi thôi.”
Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc, với Sa Mỹ Quyên: “Nếu bạn gái, sẽ ngăn cản.”
Sa Mỹ Quyên ngẩn : “Cái gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Nếu cùng phụ nữ khác con, trong thời hạn nhất định, sẽ cùng chăm sóc bọn họ.”
Sa Mỹ Quyên: “……”
Điền Nguyễn: “……”
Nghe xem đây là lời ? Chăm sóc thế nào? Cùng chăm sóc là ?
Sa Mỹ Quyên tức đến phát run, ôm n.g.ự.c hít sâu: “Cậu… là như thế?” Nói xong sang mắng con trai: “Con cũng !”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc tự cho là thành ý: “Vậy ngài làm thế nào?”
“Tiểu Xa cần chăm sóc!”
Ngu Kinh Mặc mặt lạnh như sương: “Điền Viễn, tự em .”
Điền Nguyễn nào dám chuyện ba năm hôn nhân hợp đồng kèm khoản nợ trăm triệu euro, đành căng mặt trấn an : “Mẹ, con là tự nguyện.”
Sa Mỹ Quyên sắc bén hỏi: “Con thế nào đồng ý kết hôn với một đàn ông hơn mười tuổi? Chẳng lẽ con thật sự mong c.h.ế.t để hưởng tiền? Lương tâm con c.ắ.n rứt ?”
Điền Nguyễn: “………… Con lương tâm.”
“Vậy , vì kết hôn với ?”
Điền Nguyễn c.ắ.n răng: “Bởi vì tiền, bởi vì trai!”
Sa Mỹ Quyên: “……”
Nghe , đuôi lông mày Ngu Kinh Mặc nhướng lên, gương mặt lạnh như băng cuối cùng cũng hiện ý . Sau lưng , Ngu Thương Điền Nguyễn với vẻ mặt “ quả nhiên nông cạn như ”.
Điền Nguyễn yên lặng nghĩ: Hình tượng hám tiền của vẫn .
“Tiểu Xa……” Sa Mỹ Quyên đau lòng đến cực điểm.
Điền Nguyễn: “Con thật sự tự nguyện mà. Không tin lên mạng tìm thử xem Ngu Kinh Mặc là ai.”
Sa Mỹ Quyên lấy chiếc điện thoại cũ dùng 5 6 năm, vốn là đồ Điền Nguyễn thải cho bà. Mở trình duyệt lác đác quảng cáo, bà chỉ mới gõ vài chữ “Ngu Kinh Mặc” thì hệ thống tự động gợi ý tên đầy đủ.
Xem xong trang bách khoa, Sa Mỹ Quyên gần như vững, run giọng hỏi: “Là… là ?”
Điền Nguyễn gật đầu: “ .”
“……”
Ngu gia là gia tộc trăm năm nổi danh ở Tô thị, tổ tiên làm quan, đến đời Ngu Kinh Mặc thì rút khỏi chính trường chuyển sang thương giới. Tuy căn cơ vững, nhưng từng suýt phá sản.
Mãi đến khi Ngu Kinh Mặc mười tám tuổi tiếp quản, ba năm vực dậy, năm năm vững thương trường, mười năm trở thành nhân vật hàng đầu trong giới kinh doanh.
Từ Tô thị, thế lực Ngu gia lan khắp cả nước, thậm chí cả thế giới.
Sa Mỹ Quyên hiện đang viện thuộc tập đoàn Ngu gia, thể kinh hãi cho .
Một bác sĩ già mặc blouse trắng bước , mang kính lão, dáng gầy, thấy Ngu Kinh Mặc liền cung kính : “Ngu tới , gì cứ dặn dò.”
“Viện trưởng.” Ngu Kinh Mặc vẫn giữ lễ độ, gật đầu: “Ngài là bậc thầy phẫu thuật tim mạch, tuy lâu cầm dao, nhưng thể vì vợ mà phá lệ một chăng?”
Viện trưởng liếc Sa Mỹ Quyên: “Vị nữ sĩ ?”
“ .”
“Ai, già , sợ tay còn vững. Hay để đồ Tiểu Trương của làm , nó cũng bốn, năm năm kinh nghiệm .”
“Tiểu Trương còn trẻ, trong nước khó ai sánh tay nghề với ngài.”
Viện trưởng thở dài: “Nếu Ngu , sẽ phá lệ một .”
“Cảm ơn.” Ngu Kinh Mặc , “Nếu thiết bệnh viện gì cũ, cứ mới bộ.”
Viện trưởng lập tức tươi : “Tốt quá!”
Mọi việc nhanh chóng quyết định. Viện trưởng trò chuyện với Sa Mỹ Quyên vài câu, nắm rõ tình hình bệnh, trấn an: “Bà Sa yên tâm, ca phẫu thuật khó.”
Sa Mỹ Quyên liên tục cảm ơn.
“Phải cảm ơn vì bà một rể .”
Sa Mỹ Quyên: “……”
Sau khi viện trưởng rời , căn phòng chìm trong im lặng khó xử.
Ngu Kinh Mặc, với phận cầm quyền của Ngu gia, quản lý tập đoàn Green Oak, trong buổi xã giao đều ung dung tự tại. riêng khi đối mặt với “ nhà”, chẳng thể nào đoán nổi tâm tư họ.
Không nghi ngờ gì, Sa Mỹ Quyên ghét . Ngu Kinh Mặc cũng lấy làm lạ, càng để tâm.
Chính vì để tâm, giọng vẫn bình thản: “Nếu vợ cháu, ở đây sẵn —— Ngu Thương, chào bà ngoại .”
Ngu Thương khóe mắt giật nhẹ, miễn cưỡng bước tới, lạnh nhạt : “Chào bà ngoại.”
Không hiểu từ thêm một cháu trai mười bảy tuổi, Sa Mỹ Quyên choáng váng, chỉ tay run rẩy: “Cậu, các ……”
“Là con nuôi.” Điền Nguyễn vội chen lời, sợ kích động đến ngất.
Sa Mỹ Quyên hít sâu, mệt mỏi xua tay: “Các .”
Ngu Kinh Mặc một tiếng “Tạm biệt”, dứt khoát rời . Ngu Thương cũng lễ phép : “Bà ngoại tái kiến.”
Trong phòng chỉ còn “ con” hai .
Sa Mỹ Quyên hỏi: “Tiểu Xa, con vì tiền chữa bệnh cho mới đồng ý kết hôn ?”
Điền Nguyễn: “Cũng phần nguyên nhân đó, nhưng quan trọng hơn là… con thích tiền.”
“……” Sa Mỹ Quyên nghẹn lời, dịu giọng khuyên: “Tiểu Xa, con chịu uất ức. Bệnh chữa nữa, chỉ cần con sống bình an vui vẻ, mãn nguyện .”
Nếu là Điền Viễn thật lời , chắc chắn nhảy dựng lên, nhưng Điền Nguyễn chỉ bất đắc dĩ : “Mẹ, nghĩ c.h.ế.t con thể vui vẻ ?”
Sa Mỹ Quyên rưng rưng: “Vậy cũng con chịu thiệt thòi.”
Điền Nguyễn: “Con chịu thiệt, con vui mà. Ngoài việc lớn hơn con một chút, Ngu Kinh Mặc dáng , diện mạo, gia thế, cái nào chẳng thuộc hàng nhất?”
Sa Mỹ Quyên phản bác . Điều kiện của Ngu Kinh Mặc, cả đời bà cũng chẳng dám mơ tới. bà vẫn lo lắng: “Con , chỉ cần tiền, nhân phẩm mới là quan trọng nhất.”
Điền Nguyễn nghĩ một lúc thật: “Hắn tuy lạnh lùng, nhưng đối xử tệ với con, coi như là… tôn trọng lẫn .”
“Chỉ tôn trọng như khách thì ích lợi gì, chịu bỏ tiền, chịu tốn tâm tư mới .” Không vợ nào con rể mà thấy mắt thật sự, dù mỹ đến cũng thể moi khuyết điểm.
“Hắn đặt riêng cho con nhiều quần áo, mỗi bộ đều từ một vạn trở lên.”
“…… Hắn lớn hơn con mười tuổi.”
“Bề ngoài , trông cùng lắm chỉ hai mươi lăm.”
“Hắn còn đứa con trai lớn như , con và con cũng xấp xỉ tuổi .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-9.html.]
“Con trai lớn thì thể hiếu thuận con sớm hơn.”
Sa Mỹ Quyên tìm nữa, chỉ thở dài ngắn than dài: “ là con lớn giữ , sa hố tiền tài .”
“……”
Điền Nguyễn ở bệnh viện ăn bữa tối thanh đạm cùng Sa Mỹ Quyên.
Quản gia chờ ngoài cửa từ khi nào, đến lúc hai con đang chuyện phiếm thì bước , tươi lễ phép: “Sa phu nhân, chào ngài. Tôi họ Vương, là quản gia nhà họ Ngu. Ngu dặn thuê hộ công cho ngài, bữa ăn sẽ do đầu bếp khách sạn năm tự chuẩn và mang đến.”
Sa Mỹ Quyên im lặng một lúc, mới : “Tôi là bệnh, chứ tàn tật.”
Quản gia vẫn mỉm : “Chỉ là để thuận tiện hơn trong việc chăm sóc ngài thôi, xin phu nhân đừng hiểu lầm.”
Sa Mỹ Quyên nhàn nhạt đáp: “Không cần, tự lo .”
Điền Nguyễn khuyên: “Mẹ, cứ nhận , đây là chuyện con rể nên làm mà.”
Sa Mỹ Quyên tuy nghèo nhưng cốt khí, liền lắc đầu: “Mẹ thật sự thể tự làm.”
Điền Nguyễn hiểu nổi sự bướng bỉnh của , khuyên thêm: “Mẹ, ở một con yên tâm.”
“Không còn con ?”
“Mẹ con ở chăm ?”
Sa Mỹ Quyên cẩn thận hỏi: “Không ?”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu thật sự thể tưởng tượng nổi cảnh ngủ cùng một phụ nữ trung niên thích trong phòng bệnh.
Thấy đáp, thần sắc Sa Mỹ Quyên dần thất vọng.
Điền Nguyễn còn đang do dự thì quản gia nhanh miệng chen : “Không ạ, phu nhân mỗi tối đều bầu bạn với Ngu . Dù cũng là tân hôn phu phu, đang trong thời kỳ ân ái ngọt ngào.”
Sa Mỹ Quyên: “…………”
Điền Nguyễn: “…………”
Quản gia, hiểu rõ thời thế, lập tức dẫn theo một nữ hộ công , tủm tỉm: “Ngu đợi lâu , cơm cũng ăn, phu nhân xem……”
Điền Nguyễn mặt cứng đờ: “Vậy con về .”
Sa Mỹ Quyên rưng rưng tiễn con: “Tiểu Xa, là với con.”
Điền Nguyễn mệt mỏi đáp: “Mẹ, đừng . Con chăm sóc là điều nên làm.”
“Con… con cũng đừng quá tham tài, mưu sát chồng ……”
“……”
Nhìn theo bóng Điền Nguyễn rời , lòng Sa Mỹ Quyên ngổn ngang.
Tuy con trai còn lạnh lùng, sắc bén như , nhưng cũng thật sự bình tĩnh xa cách, giữa họ, chỉ còn một sợi dây mỏng manh gọi là tình mẫu tử.
Trong thế giới động vật, chim non lớn lên đều rời tổ mà bay .
Sa Mỹ Quyên tự an ủi , ít nhất, ít nhất nó bỏ mặc , là đủ .
——
Khi Ngu Kinh Mặc rời bệnh viện, gần ba tiếng trôi qua.
Điền Nguyễn vốn tin về, nhưng khi thấy chiếc Maybach quen thuộc, đàn ông đang duỗi dài đôi chân trong ghế , gối đặt chiếc notebook, vẫn chăm chú làm việc trong tư thế hề thoải mái, mới hiểu, thật sự về.
Ngu Kinh Mặc thành công việc đến bệnh viện “thăm” vợ, cũng xem như làm tròn bổn phận con rể.
Điền Nguyễn cẩn thận cạnh, mở miệng liền cạn lời.
“……”
Ngu Kinh Mặc liếc : “Cơm bệnh viện tệ chứ?”
Điền Nguyễn: “Cũng , em kén ăn.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ nhếch, đóng notebook , dựa , dặn tài xế: “Về.”
——
Khi trở biệt thự Ngu gia, đèn đuốc sáng trưng.
Đặc biệt là khu nhà chính, một căn phòng nào tắt đèn.
Vừa bước qua cửa đại sảnh, tiếng lanh lảnh của thiếu nữ, kèm giọng một thiếu niên bất đắc dĩ quát lên: “Ngu Đề, chú ý hình tượng chút !”
Thiếu nữ mười sáu tuổi đang sofa nghiêng ngả, tay cầm điện thoại, : “Anh, xem cái video buồn quá, ha ha ha ha!”
Đến khi Ngu Kinh Mặc bước , Ngu Đề mới giật ngay ngắn , nghiêm chỉnh chào: “Chú út, chú nhỏ, hai về .”
“Có chuyện gì?” Ngu Kinh Mặc về nhà việc đầu tiên là cởi áo khoác, việc thứ hai là rửa tay.
Giờ làm xong việc đầu tiên, hầu nhận lấy áo im lặng lui , trong khi giúp việc bắt đầu dọn đồ ăn trong phòng ăn.
Ngu Đề híp mắt: “Hôm nay sườn xào chua ngọt đó! À, chú út, hai kết hôn ba ngày , hôm nay vốn là ngày ‘hồi môn’, thái gia đợi hai cả ngày đó.”
Ngu Kinh Mặc hỏi : “Hồi môn?”
Điền Nguyễn: “Không là về nhà đẻ ?”
Ngu Đề: “Hai đều là nam nhân, về nhà ai cũng giống mà.”
Cũng lý.
Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt : “Có thời gian về.”
Điền Nguyễn trong lòng vui.
Cậu càng dính dáng sâu với “hào môn”, thì nguy hiểm càng gần.
“Không ?” Ngu Kinh Mặc tâm tư , quá dễ đoán, thứ đều hết mặt.
Điền Nguyễn: “Bọn họ thích em, em cũng chẳng thích bọn họ, gặp để làm gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Vậy thì khỏi gặp.”
“?”
“Chú út!” Ngu Đề kêu lên.
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Về với bọn họ, nếu gặp phu nhân của chú, hãy mang đủ thành ý đến tận cửa.”
Ngu Đề: “…… Chúng là một nhà mà.”
“Nếu các mang họ Ngu, sớm gió Tây Bắc thổi bay .” Ngu Kinh Mặc thờ ơ ném một câu, sải bước về phía nhà vệ sinh, ngoảnh Điền Nguyễn: “Em cũng đây rửa tay.”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn theo: “Ồ.”
Ngu Đề tròn mắt: “Chú út thật quá đáng, bắt thái gia tự đến gặp cháu dâu, còn ‘mang đủ thành ý’ nữa?”
Ngu Thương dậy về phía phòng ăn, giọng điệu chẳng khác gì cha : “Các vẻ hiểu sai về từ ‘ một nhà’ .”
Ngu Đề ngơ ngác.
Ngu Thương tiếp: “Em nghĩ xem, hiện tại ai mới là của cha ?”
“Em, bọn em đều là ?”
“ bên gối chỉ một.”
“!!”
Ngu Đề bừng tỉnh: “Em hiểu ! Chú út cùng chú nhỏ là một thể, chú út cho phép ai khiến chú nhỏ ủy khuất, dù là trưởng bối trong nhà cũng ! Trời ơi, chú út thật yêu!”
Điền Nguyễn bước đúng lúc câu cuối cùng, cả nổi da gà, run lên ba cái.
Ngu Kinh Mặc : “Em là con nhím ?”
Rõ ràng cả đều là gai, nhỏ yếu đáng thương, bắt liền co thành một cục mà run ngừng.
thật , gai đó chẳng nhiều, chỉ cần bóc lớp ngoài cứng cáp , sẽ lộ phần trong mềm mại.
Đến lúc , mới nhận , con nhím nhỏ , nước mắt rơi lộp bộp đầy đất.
Điền Nguyễn mở to mắt : “Con nhím?”
Ngu Kinh Mặc giơ tay nhéo nhẹ cái má mềm mềm của , chạm liền buông , xoay về phía bàn ăn: “Đi ăn cơm.”
Điền Nguyễn ngây một lúc: “Em ăn .”
“Vậy xem chúng ăn.”
“……” Quả nhiên, sự dịu dàng chỉ là ảo giác, lạnh lùng vô tình mới là bản chất thật của Ngu Kinh Mặc!