Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:57:30
Lượt xem: 128

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ăn cơm xong, nhân viên phục vụ mang lên món tráng miệng, hai phần bánh kem việt quất, lượt đặt mặt Điền Nguyễn và Hải Triều.

Hải Triều cụp mắt xuống, hề động đũa.

Điền Nguyễn : “Là cho đó, Ngu ăn trái cây.”

Trên bàn dọn hết đĩa, hai nhân viên phục vụ rõ ràng nhận Hải Triều, thỉnh thoảng liếc , trong mắt lộ rõ ngạc nhiên và nghi hoặc, một nhân viên phục vụ quán ăn, một học sinh nhà nghèo sa sút, đột nhiên ăn chung bàn với phận giàu hiển quý?

Trong tình huống như , đáp án thường hai loại: Một, nghèo thật là thiếu gia nhà giàu cải trang. Hai, nghèo thuê đến ăn cùng.

chỉ cần quan sát kỹ là thể thấy, hai đang ăn cơm quan hệ tự nhiên thiết, giống tìm đến ăn chung cho đủ chỗ. Vậy nên, chẳng lẽ Hải Triều thật sự là thiếu gia nhà giàu ẩn ?

Thái độ của nhân viên phục vụ đối với Hải Triều lập tức đổi 180°, dịu dàng hỏi: “Xin hỏi quý khách gọi ? Chúng Phượng Hoàng Đơn Tùng, Hồng Anh Đức, Đại Diệp Thanh và La Phù Sơn.”

Ngu Kinh Mặc : “Lấy một bình lạnh, hạ hỏa.”

Nhân viên phục vụ đáp: “Vâng.”

Điền Nguyễn uống lạnh, khác với loại lạnh bình thường đựng trong bình lớn, vị ở đây nhạt hơn, nhưng thanh mát, ngọt dịu, giống như điều chỉnh theo khẩu vị địa phương.

“Hải Triều, hai hôm nữa sẽ đến Đức Âm, yên tâm, sẽ ảnh hưởng đến việc học .” Điền Nguyễn , “Hơn nữa Đức Âm nhiều du học sinh nước ngoài, nếu cơ hội trao đổi du học, với thành tích của , chắc chắn xin là .”

Trong nguyên tác, Hải Triều mãi đến đại học mới du học, vì hồi cấp ba còn vướng bận trường cũ và thích. Lộ Thu Diễm và Ngu Thương “yêu ” nhưng công khai, khiến Hải Triều tưởng rằng còn cơ hội.

Lần chỉ cần để Hải Triều thấy rõ “tình cảm bí mật” của vai chính công thụ, khi sẽ sớm buông tay, lao xây dựng tương lai của riêng .

Nghe đến chuyện du học, Hải Triều quả nhiên d.a.o động: “Được.”

Điền Nguyễn tươi: “Thế thì tính là tình thúc cháu nhé.”

“……” Hải Triều vốn tưởng sẽ “bạn bè”.

Điền Nguyễn vui vẻ ăn hết một nửa miếng bánh kem nhỏ bằng lòng bàn tay: “Khi nào rảnh ăn chung.”

“Ừm.”

Hoàn thành việc lớn, tâm trạng Điền Nguyễn , về biệt trang, làm bài tập, tắm rửa ngủ.

Uống xong sữa nóng khi ngủ, Điền Nguyễn ổ chăn, nhắm mắt , ngay đó mở , về phía cánh cửa, tối qua, chính lúc Ngu Kinh Mặc tới tập đêm.

Cậu đợi mười phút, cửa vẫn động tĩnh.

Điền Nguyễn lẩm bẩm, “ mong chờ,” tự an ủi , kéo chăn trùm lên đầu, ngủ mất.

Hôm , Điền Nguyễn dậy sớm, lúc xuống lầu thấy phía bước chân trầm , nhưng đầu. Vừa xuống đến tầng một, đàn ông phía sải bước vượt lên .

“Sáng , bĩu môi cái gì thế?” Ngu Kinh Mặc chọc chọc gò má mềm mềm của Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn đang xụ mặt, hơn nữa còn rõ ràng như , lập tức chút hổ: “Không .”

“Cáu giận nhiều sẽ ung thư v.ú đấy.”

“…… em là đàn ông.”

“Đàn ông cũng tuyến vú.” Ngu Kinh Mặc đáp, “Vì giận?”

Điền Nguyễn ngượng ngùng : “Không gì.”

“Nếu em , sẽ giận .”

“Thế thì chúng cùng ung thư vú.”

“……”

Hai ngoài dạo một vòng quanh biệt trang, quản gia theo phía , theo lệ thường tâng bốc: “Hai vị hôm nay đúng là trời sinh một đôi, trai tài trai sắc.”

Hai vị đó đáp, lặng lẽ bước giữa sương sớm, xuyên qua đình viện, hoa hồng phủ sương lạnh, mà chủ nhân thì mặt đầy sương mù.

Quản gia tự giác im lặng.

Nắng sớm lên, cỏ cây xanh mướt, lá phong vàng đỏ phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.

Điền Nguyễn hít thở khí mới mẻ, đầu ngón tay lạnh, trong lòng thấp thỏm, dám xụ mặt với Ngu Kinh Mặc, bây giờ xin còn kịp ?

Nghĩ , Điền Nguyễn định len lén nắm lấy bàn tay thon dài , nhưng luôn chậm một nhịp.

Đột nhiên, bàn tay khớp xương rõ ràng vươn tới, chuẩn xác bao trọn tay Điền Nguyễn, siết chặt, nhét túi áo khoác của .

Quản gia bật , tự giác lùi mười mét.

“Lạnh ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Trước mắt Điền Nguyễn như quang đãng trở , hít sâu một : “Không lạnh.”

Đi ngang qua một bụi hoa, giữa mấy cây quế đang rụng lá, vài bông cúc nhạt tím nở đơn độc. Ngu Kinh Mặc hỏi: “Em thích hoa gì?”

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Hoa quế , thơm mà ăn cũng ngon.”

Ngu Kinh Mặc cong môi: “Ừm.”

Đáng tiếc là ngang cây quế, tất cả đều rụng, đành chờ năm . mà Lưu vẫn phơi mấy hũ hoa quế, mỗi ngày nấu cháo vẫn thể ăn.

Điền Nguyễn thấy vườn rau từng xem qua liền kéo tay Ngu Kinh Mặc: “Xem thử còn bí đao .”

Quả nhiên, ở góc giàn leo vẫn còn mấy quả bí đao to, còn mấy quả nhỏ đang lớn. Đất đầy bùn, làm vườn bình thường đây đều mang ủng, còn Điền Nguyễn thẳng , đôi giày vải bạt dơ chịu nổi.

Ngu Kinh Mặc bước , chỉ bên ngoài ôm một quả bí đao vàng cam to như lồng đèn .

“Cái thể nấu súp bí đỏ kiểu xe ngựa.” Điền Nguyễn .

“Như cái xe bí đỏ nhỏ , e là chở nổi em.”

“Không , chỉ cần chở Tùng Quả .”

“Ừm.”

Quản gia vội vàng bước lên, chủ động nhận lấy quả bí đỏ: “Phu nhân, để cầm cho.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-89.html.]

Điền Nguyễn cúi đôi giày của , dính đầy bùn ướt và lá cỏ, liền run run chân, hất bùn về phía ruộng rau, b.ắ.n những mảng bùn nhỏ, cảnh tượng thật sự mắt.

Quản gia: “…… Phu nhân chờ một chút, lập tức bảo mang giày sạch đến cho ngài.”

Điền Nguyễn nhảy nhảy tại chỗ như đang gõ nhịp tap dance: “Không cần, vẩy vài cái là .”

Ngu Kinh Mặc đè vai xuống, trực tiếp bế ngang lên, ném giày xuống: “Thế mới sạch.”

Quản gia một tay ôm bí đỏ, một tay xách đôi giày lấm bùn, vẫn giữ nụ theo phía .

Điền Nguyễn dựa trong n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, hai chân mang tất trắng khẽ co : “Ngu , em tự .”

“Dưới đất lạnh.” Ngu Kinh Mặc gọn.

“Còn một vòng lớn nữa, mệt ?”

“Em nặng.”

Điền Nguyễn cao 1m76, nặng hơn 130 cân, vẫn gầy yếu, mong manh. Ngu Kinh Mặc ôm nhẹ nhàng, mắt phía , nhưng cảm giác ánh mắt thiếu niên luôn bám .

Điền Nguyễn chằm chằm yết hầu nổi bật, đường nét cằm sắc bén, đôi môi mỏng nhạt hồng, khí tức theo thời tiết càng lạnh dần, như cũng trở nên thấu xương.

Chỉ gần mới ngửi mùi gỗ trầm ấm.

Điền Nguyễn khịt mũi, cố gắng ngửi kỹ, quả thật bắt mùi quen thuộc của hormone, liền : “Ngu , em thích mùi hương .”

Ngu Kinh Mặc dắt ngang hồ sen, mùi bùn nước và lá sen tươi xộc lên: “Mùi gì?”

Điền Nguyễn: “…… Một loại mùi hương.”

Ngu Kinh Mặc liếc sang đám củ sen rửa chất đống bờ, giữa hồ còn đang vớt sen: “Mùi gì?”

Điền Nguyễn lọc bỏ những mùi hỗn tạp xung quanh, mới phân biệt thở của Ngu Kinh Mặc: “Gỗ đàn hương, tuyết, cây tùng, hoa quế.”

Ngu Kinh Mặc rũ mắt, bước chân vững vàng: “Chỉ thích mùi hương thôi?”

“Hả?”

“Còn con thì thích?”

Điền Nguyễn co ngón chân , dựa sát n.g.ự.c , một tay khoác lên vai, ngoắc lấy cổ , tư thế vô cùng ỷ . Cậu ngẩng đầu, ánh mắt Ngu Kinh Mặc cúi xuống, bóng lưng ngược sáng nhưng vẫn ấm áp như dòng xuân thủy chảy khắp .

Ngu Kinh Mặc chậm rãi bước chậm , trầm tĩnh chờ trả lời.

“Vậy còn Ngu ?” Điền Nguyễn ném câu hỏi ngược, “Con em, thích ?”

“Thích.” Ngu Kinh Mặc đáp chút do dự.

“……” Điền Nguyễn mím môi, mắt sáng lấp lánh mà hoảng hốt như con nai nhỏ.

Ngu Kinh Mặc ôm “nai con” của , giọng trầm ôn hòa: “Anh thích em mới thể hôn em, mới thể làm phu phu làm chuyện , mới thể ôm em một quãng đường dài như . Anh tùy tiện.”

Tai Điền Nguyễn nóng lên, lắp bắp: “Em cũng tùy tiện. Em… em thích , mới thể hôn , mới chịu để làm chuyện với em, mới để ôm em.”

Ngu Kinh Mặc cong môi: “Ừm.”

Điền Nguyễn hổ rúc n.g.ự.c , rõ ràng ôm ấp sờ soạng đủ kiểu, chỉ thiếu bước cuối cùng, mà giờ phút vẫn còn ngại ngùng: “Vậy tối qua đến?”

“?” Ngu Kinh Mặc lập tức hiểu, “Đó là lý do em giận ?”

“…… Sao, ?”

Ngu Kinh Mặc bật trầm: “Được. Chẳng qua nghĩ em học, nếu đêm nào cũng qua tìm, sẽ làm em phân tâm.”

Điền Nguyễn phồng má: “Anh ngay cả ngủ ngon cũng .”

“Ừm, sai. Sau mỗi tối nhất định ngủ ngon với em.”

Điền Nguyễn hài lòng. Thật chuyện quá quan trọng, nhưng yêu đương tự giác yêu đương, một bước cũng thể thiếu.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Vì tìm em, chứ em đến tìm ?”

Điền Nguyễn hùng hồn: “Bởi vì em… rụt rè hơn.”

Ngu Kinh Mặc thấp, lồng n.g.ự.c khẽ run: “Ừ, thì chủ động hơn.”

Không chữ “chủ động” kèm công kích , nhưng Điền Nguyễn chìm trong tình yêu trong trẻo. Vừa biệt thự, Ngu Kinh Mặc ai khác, trực tiếp bế lên lầu, kéo áo khoác nghiêm chỉnh xuống, ấn Điền Nguyễn lên giường, hôn hơn mười phút.

Điền Nguyễn: “……”

Cậu giãy đạp, đẩy : “Đây tình yêu trong sáng mà em !”

Ngu Kinh Mặc cởi vài cúc áo sơ mi, khẽ cài , ngón tay thon dài ánh lên chút nước bóng mờ ám, thứ lấy từ môi Điền Nguyễn.

“Trên đời tình yêu thuần khiết.” Hắn .

Điền Nguyễn: “Có! Tình yêu Plato!”

“Bản chất Plato là hai đàn ông yêu .”

“……”

Ngu Kinh Mặc cài xong cúc, một tay vuốt môi đỏ mềm của , cố nhịn hôn tiếp: “Nếu giờ em hối hận…”

“Còn kịp ?”

“Không kịp .”

“À.” Miệng thì bảo thích thuần khiết, nhưng eo mềm chân nhũn, lên nổi, đưa tay: “Kéo em dậy.”

Ngu Kinh Mặc kéo dậy, chỉnh đồng phục áo sơ mi và áo len cho : “Em mặc bộ lắm.”

“?”

cảm giác phạm tội, cứ như em thật sự là học sinh cấp ba.” Hắn nắm tay , đặt lên chỗ phồng lên của , “Em xem.”

Lòng bàn tay Điền Nguyễn nóng rực, mặt đỏ bừng, vội kéo tay , chạy ngoài: “Tự giải quyết!”

Cửa “phanh” một tiếng đóng . Mặt Điền Nguyễn vẫn nóng, giơ tay nắm khí: “…… Mới một nửa, lớn thế … đúng là lừa .”

 

Loading...