Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:53:39
Lượt xem: 133

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Sột soạt sột soạt, Điền Nguyễn cảm thấy lạnh, nhưng nhanh ấm lên.

Cậu giống như một mảnh ruộng hoa, bông hoa chủ chốt hái mất, giành , nhưng cố ý trêu đùa, lập tức mềm nhũn, vì đầu óc sung huyết, giọng mũi pha tiếng cũng như tẩm mật ong: “Không ……”

Cậu hôn đến choáng váng, trong kẽ môi răng vị quýt, vị bạc hà, giống như ăn kẹo bông, giống đang ngậm thạch trái cây. Trước linh hồn như một hố đen, sắp hút , bao phủ trong một giấc mộng đen ngọt ngào rõ hình dạng.

Hoa ruộng của nhổ tận gốc, tùy ý đùa bỡn, chẳng còn đóa nào.

Điền Nguyễn như nghẹn một tiếng nức nở, nhưng lắng hóa là tiếng bụng sôi ùng ục ——

“……”

Ngu Kinh Mặc đặt lòng bàn tay lên bụng nhỏ phẳng lì của , thấp giọng : “Đều xẹp lép , cho ăn no ?”

Điền Nguyễn: “…… em ăn cơm!”

Cảm giác đói khiến Điền Nguyễn tỉnh táo , luống cuống chỉnh quần áo, hổ trừng mắt nam nhân mặt.

Ngược , quần áo của Ngu Kinh Mặc vẫn chỉnh tề, áo mũ nghiêm chỉnh, càng lộ vẻ tao nhã xen chút tà khí. Điền Nguyễn giơ chân đá , nhưng như đá thép tấm, bắp chân của Ngu Kinh Mặc rắn chắc đến mức !

Ngu Kinh Mặc bật , nắm lấy bàn chân đang mang tất trắng của , một tay thể bao trọn, còn xoa xoa ngón chân : “Đá đau ?”

Điền Nguyễn cài nút áo sơ mi, nhưng quần lót vẫn còn ẩm ướt, quả thực dám gặp ai, bụng đói, càng thêm tủi : “Em còn ăn sáng.”

Ngu Kinh Mặc ôm về phòng khách, lấy cho một chiếc quần lót sạch để .

Điền Nguyễn xoay lưng , lén lút đồ, sợ nổi thú tính nữa.

Chờ hai chỉnh trang xong, là mười giờ, trang viên bắt đầu mở cửa đón khách.

Khi Điền Nguyễn xuống lầu, lúc thấy Lộ Thu Diễm trong phòng khách, vẻ mặt ủ rũ: “Lộ Thu Diễm, tới .”

Lộ Thu Diễm thì thôi, mở miệng là kinh : “Anh dậy trễ ?”

“……”

Một phụ nữ ăn mặc chỉnh tề, trang điểm trong sáng, nghiêm khắc liếc Lộ Thu Diễm một cái, lập tức tươi chào hỏi: “Cảm ơn Ngu tổng mời, Lộ gia vạn phần vinh hạnh.”

Ngu Kinh Mặc cũng ôn hòa, mang theo vẻ khách sáo giả tạo: “Ông chủ Lộ, Lộ phu nhân, hoan nghênh quang lâm.”

Cha Lộ hai mắt mơ màng, mặt đỏ bừng như quét má hồng, mở miệng : “Ngu tổng tìm bàn chuyện làm ăn ? Tốt, thôi!”

Điền Nguyễn: Mặt dày thật sự.

Mẹ Lộ cũng chồng làm cho choáng váng. Ngu Kinh Mặc là ai? Mời bọn họ tới đây cùng lắm là nể mặt hai đứa nhỏ học chung trường, bình thường chiếu cố , nên lịch sự mời một mà thôi.

“Ngu tổng, ngài bàn chuyện làm ăn gì? Nói .” Cha Lộ lè nhè .

Ngu Kinh Mặc dặn dò: “Má Lưu, đem canh giải rượu lên cho ông chủ Lộ.”

Má Lưu đáp: “Lão Vương chuẩn xong từ sớm, nấu .”

Ngu Kinh Mặc gật đầu.

Quản gia khẽ nâng cằm, niềm nở phụ họa: “Mời ông chủ Lộ sang phòng ăn.”

Cha Lộ: “Phòng ăn? Ăn gì? Có bào ngư ? Tôi chỉ ăn bào ngư thôi.”

Mẹ Lộ hổ , đỡ chồng : “Hắn say , bừa, mong Ngu tổng bỏ qua.”

Cha Lộ bỗng chốc trợn mắt, hất tay Lộ: “Tôi say! Bà cái mụ điên , là bà hại phá sản, cút !”

Lộ Thu Diễm quen cảnh , lập tức đỡ : “Cha, ông ngoài hóng gió , tỉnh táo , xem đây là .”

Cha Lộ ngẩng đầu định đ.á.n.h con trai, nhưng một tiếng quát giữ : “Ông chủ Lộ, đây là nhà họ Ngu.”

Ngu Thương mặt lạnh bước tới mặt ông , kéo Lộ Thu Diễm .

Cha Lộ ngơ ngác Ngu Thương, tay nâng lên buông xuống: “Cậu là ai?”

“Ngu Thương.”

“À , hội trưởng hội học sinh Đức Âm, là con riêng của Ngu tổng và vợ đúng ? Không đúng đúng, đàn ông sinh con ?”

“……”

Lộ Thu Diễm trợn mắt: “Ngu Thương là con nuôi.”

Cha Lộ: “Vậy ……”

“Tai ông hỏng , nhầm thôi.”

“Mày cái thằng nhãi, tao đ.á.n.h c.h.ế.t ——” Cha Lộ thấy Ngu Thương bỏ tay xuống, “Cậu là Ngu Thương, là con riêng của Ngu tổng với vợ đúng ? Không đúng, đàn ông sinh con ?”

“……”

Điền Nguyễn: “Bug kịch bản ?”

Con bug mang tên cha Lộ bảo vệ đỡ phòng ăn, uống một chén canh giải rượu, kết quả bò ngay lên bàn, gục xuống.

Mẹ Lộ: “Cái … thật sự là canh giải rượu ?”

Cha Lộ ngáy như sấm: “Hô —— xuy —— hô —— xuy!”

Mẹ Lộ: “……”

Má Lưu: “Giải rượu xong sẽ buồn ngủ.”

Lộ Thu Diễm vác cha Lộ ngoài, quăng xuống bãi cỏ, : “Qua một tiếng là tỉnh.”

Mẹ Lộ phản đối, cùng con trai ở đại sảnh uống , thể quan sát cha Lộ, thể trò chuyện với Ngu Kinh Mặc, làm phiền ai.

Điền Nguyễn nhỏ, đúng lúc trêu chọc: “Nắng thật, cha chẳng khác nào một con mèo phơi nắng.”

Lộ Thu Diễm ngoài: “Giống ch.ó đực phơi nắng thì đúng hơn.”

Điền Nguyễn uống ngụm , cầm miếng bánh hoa quế đưa qua: “Má Lưu làm đó, ngon lắm.”

Một đầu bếp khác mang bánh hạt dẻ tới, : “Cái cũng ngon.”

Lộ Thu Diễm nếm thử cả hai: “Vẫn là đồ nhà ngon hơn.”

Điền Nguyễn: “He he he.”

Mẹ Lộ ngạc nhiên hỏi: “Thu Diễm, con thường xuyên tới đây ăn cơm ?”

Lộ Thu Diễm: “Không, chỉ là Ngu Thương và Điền Nguyễn mang cơm cho con ăn.”

Lộ mẫu: “…… Con thể như ?”

Ngu Kinh Mặc : “Bọn họ là bạn học, giúp đỡ lẫn là chuyện nên làm.”

Mẹ Lộ : “Tôi cho nó tiền ăn , nó quá bất cẩn, tiêu nữa.”

Điền Nguyễn thầm nghĩ: tiền của Lộ Thu Diễm vốn dĩ đủ, nếu tiết kiệm thì chẳng tham gia nổi hoạt động nào. Ở Đức Âm, nhiều câu lạc bộ đều đóng phí, trừ khi thi đấu mang vinh dự về, nếu thì ưu tiên cũng chỉ vài .

Ví dụ như hội học sinh, tuy hơn trăm chức vụ lớn nhỏ, nhưng nhân vật chính cũng chỉ bốn, năm .

Tất nhiên, tiền đoàn phí của Điền Nguyễn là do Ngu Thương đóng giúp, vì vốn là kéo hội. Hơn nữa dù chẳng làm gì, hội học sinh mỗi tháng còn phát thêm mấy trăm tiền thưởng.

Tiền đoàn phí và tiền thưởng triệt tiêu lẫn , thật cũng chẳng lời gì.

Đa học sinh ở Đức Âm thiếu tiền, nên chẳng ai bận tâm mấy khoản , chỉ vài tính toán tỉ mỉ như Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm cũng giải thích với , cũng vô ích.

Điền Nguyễn chiếc áo len cổ cao màu hồng đào của Lộ: “Lộ phu nhân, áo len dê quá, mới mua ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-79.html.]

Mẹ Lộ cúi đầu , mỉm : “Là quà sinh nhật, Thu Diễm tặng .”

“Nhìn chất liệu khá , len dê thuần chắc cũng gần hai nghìn nhỉ?”

Lộ mẫu ngẩn , sang hỏi Lộ Thu Diễm: “Không mua 200 ?”

Lộ Thu Diễm: “……”

Trong khí lặng ngắt, Điền Nguyễn nhấp ngụm : “Lộ Thu Diễm đúng là hiếu, khác hẳn Ngu Thương.”

Ngu Kinh Mặc bật : “Ừm.”

Ngu Thương: “……”

Mẹ Lộ , cũng cúi đầu uống , hỏi thêm.

Khi câu chuyện gần cạn đề tài, quản gia cửa đón khách, lát dẫn Tam thiếu Ngu Thịnh Vượng cùng Thẩm Uyển Nguyệt , phía là Ngu Đề đang chột .

Ngu Thịnh Vượng mở miệng liền : “Kinh Mặc, con gái bất hiếu của gây phiền phức cho em !”

Ngu Đề trốn lưng .

Thẩm Uyển Nguyệt sang một bên, che cho con, hổ : “Không nên , còn mau cảm ơn chú út, chú nhỏ? Nếu , con cũng bắt luôn .”

Ngu Đề rụt rè dịch lên : “Chú út, chú nhỏ, cảm ơn hai .”

Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”

Điền Nguyễn : “Loại thứ đó tự con lén xem thì , đừng mang khoe.”

Ngu Đề mặt ỉu xìu: “Cha ném hết hu hu hu……”

“Đáng đời.”

“……”

“Hơn nữa con vẫn còn vị thành niên, đừng đụng mấy sách vở đắn đó. Đợi trưởng thành hãy tính.”

Thẩm Uyển Nguyệt : “Chị cũng , thật hiểu con bé lấy nhiều truyện tranh sắc tình như thế.”

Ngu Đề kêu lên: “Mẹ!” Nơi còn ngoài mà!

Lộ Thu Diễm và y quả nhiên liếc Ngu Đề nhiều hơn, nhưng gì, vốn cũng tới lượt họ mở miệng.

Thẩm Uyển Nguyệt kiêng dè: “Bây giờ mới mất mặt? Lúc xem thì hổ?”

Ngu Đề ôm mặt chạy ngoài: “Con sống nữa……”

“Ai!”

Ngu Đề chạy khỏi nhà chính, úp sấp bãi cỏ, giả c.h.ế.t.

Kết quả mặt liền thấy một đàn ông trung niên mặt đỏ bừng, dáng vẻ mờ ám. Ngu Đề hoảng sợ hét to, bật dậy đạp loạn hai chân: “Lưu manh! Lưu manh!”

Cha Lộ đá tỉnh mơ hồ, mắt còn hoa, kịp dẫm thêm một phát, ngất nữa: “Hô —— xuy —— hô ——”

Ngu Đề che tim nhỏ, lùi mấy bước, nhào lòng Thẩm Uyển Nguyệt, nức nở: “Mẹ……”

Thẩm Uyển Nguyệt kinh hoảng cha Lộ: “Hắn… c.h.ế.t ?”

“Hình như c.h.ế.t . Mẹ, con g.i.ế.c !”

“……”

Ngu Thịnh Vượng cũng dọa đến đờ , rõ ràng chỉ dẫn con gái tới cảm ơn, thành g.i.ế.c ??

“Làm bây giờ? Làm bây giờ? Hắn là ai ?” Ngu Đề hoảng loạn.

Ngu Thịnh Vượng nhanh trí la lên: “Chú Vương! Mau lấy xẻng sắt tới, chôn !”

Quản gia: “……”

Trong phòng lập tức yên lặng.

Điền Nguyễn đột nhiên mở miệng, trêu : “Xin chia buồn và… tùy cơ ứng biến.”

Lộ Thu Diễm: “…… Không ai c.h.ế.t cả.”

Mẹ Lộ đột ngột dậy: “Thất lễ.” Rồi vội vàng bước ngoài.

Một hồi hỗn loạn, Lộ kiểm tra thở của cha Lộ, bình tĩnh : “Yên tâm, c.h.ế.t.”

“Chưa c.h.ế.t?” Thẩm Uyển Nguyệt mừng rỡ, “Không c.h.ế.t là .”

Ngu Thịnh Vượng: “Xin hỏi ngài là?”

Mẹ Lộ: “Tôi là vợ .”

Cả nhà Ngu Thịnh Vượng: “……”

Mẹ Lộ dậy phủi tay: “Ba dọa . Chồng chỉ đang phơi nắng, cứ để phơi tiếp.”

“Vâng… .” Cả nhà lúng túng phòng.

Để tránh khác tưởng cha Lộ c.h.ế.t thật, Điền Nguyễn bỗng nảy ý, chạy lên lầu một tấm biển đưa cho quản gia. Quản gia : “Cậu chủ thật thông minh.”

Quản gia cắm tấm biển xuống cạnh đầu Lộ phụ. Trên đó : Không c.h.ế.t, đừng làm phiền.

Nhìn hệt như bia mộ.

Mọi : “……”

Điền Nguyễn đắc ý sang khoe với Ngu Kinh Mặc: “Em thông minh chứ?”

Ngu Kinh Mặc khẽ : “Ừ, thông minh.”

, khi Đỗ phu nhân đến nơi, thấy một cỏ, còn cắm biển, suýt hoảng hồn. Nhìn kỹ thấy “ c.h.ế.t”, bà ngơ ngác bước nhà.

“Mẹ.” Điền Nguyễn ngọt ngào gọi.

Đỗ phu nhân quanh, hiểu rõ ai mặt, hề do dự mà thẳng đến bên Lộ, mỉm : “Xin chào, của Tiểu Nguyễn, cũng là nuôi của Lộ Thu Diễm. Hôm nay đến đây là để chính thức kết với ngài.”

Mẹ Lộ sững, bắt tay theo phép lịch sự, trong lòng trầm xuống: “Thu Diễm bao giờ nhận nuôi? Tôi hề .”

“Vài hôm thôi, cùng lúc nhận nghĩa cùng con trai út của .” Đỗ phu nhân chậm rãi , cử chỉ điềm tĩnh.

So sánh mà , Lộ chút gượng gạo, Lộ Thu Diễm bằng ánh mắt lạnh.

Lộ Thu Diễm mím môi, tiếng nào.

Mẹ Lộ : “Con thật giỏi nhận . Con làm con trai nuôi của Đỗ phu nhân, là cùng bối phận với Ngu phu nhân, còn lớn hơn Ngu Thương một bậc, đồng thời ngang hàng với luôn.”

Lộ Thu Diễm: “……”

Đỗ phu nhân nhấp , mỉm : “Chuyện bối phận quan trọng. Tôi thấy Thu Diễm thành thật, thích nên nhận làm con nuôi. Mong Lộ phu nhân rộng lòng.”

Mẹ Lộ miễn cưỡng : “Nó thể kết với Đỗ gia, là phúc khí của nó.”

Một câu một “phúc khí”, giống như Lộ Thu Diễm đeo mặt dày bám lên.

Điền Nguyễn : “Lộ phu nhân, là con một mực kéo Lộ Thu Diễm nhận con, kịp báo cho ngài, con xin . Thu Diễm làm sai gì cả, đồ vật của ai, mong ngài đừng trách nặng.”

Mẹ Lộ vẫn vui, Lộ Thu Diễm cũng im lặng.

Đỗ phu nhân định mở lời hòa giải, thì điện thoại reo. Bà xin phép sang một bên máy: “Bí thư Ngô, chuyện gì?”

Bí thư : “Đỗ tổng em họ Hạ Lan Tư đ.á.n.h vỡ đầu, hiện đang ở bệnh viện.”

“??”

 

Loading...