Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:53:16
Lượt xem: 140

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đội chuyên án truy quét văn hóa phẩm đồi trụy bao giờ gặp cảnh “vàng” như thế : cả căn phòng đầy truyện đồng nhân khó coi, cùng những quyển tiểu hoàng manhua càng khó coi, mà sở hữu chúng là năm sáu nữ sinh trông vô cùng trong sáng.

Các nữ sinh hoảng sợ, qua cũng đủ tuổi thành niên. Ban đầu cảnh sát còn định nhẹ tay, nhưng khi thấy những trang truyện miêu tả bộ phận s.i.n.h d.ụ.c nam nam một cách trực quan, sắc mặt lập tức trầm xuống.

Vì sách quá nhiều, Điền Nguyễn lên giúp đóng gói, kết quả cúi đầu thấy bìa một cuốn tiểu hoàng manhua là ba đàn ông đang quấn lấy : “……”

Ngu Kinh Mặc kéo : “Đừng , bẩn mắt.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn rời xa “ổ dâm loạn”.

Tuy những thứ đó các cô gái vẽ, đồng nhân cũng do họ tự , nhưng mấy nữ sinh vẫn run rẩy sắp : “Là Chúc Chi Chi rủ tụi em tới, bọn em vốn định như …”

Chúc Chi Chi lộ vẻ thể tin nổi, trợn mắt: “Tôi cho các chỗ , cho các truyện , còn miễn phí, các phản bội như thế?”

Các nữ sinh run lập cập: “Bọn em chỉ sự thật thôi…”

Chúc Chi Chi giận đến bật , lười tranh cãi với họ, liếc về phía Điền Nguyễn, thấy Ngu Đề đang cúi đầu lẩn tránh.

Chúc Chi Chi tố cáo Ngu Đề, chỉ lạnh nhạt : “Muốn báo cho phụ đúng ? Tôi gọi cha tới.”

Đợi cảnh sát thu gom bộ văn phẩm đồi trụy làm chứng cứ mang , cũng đưa mấy nữ sinh về đồn. Điền Nguyễn cũng theo làm biên bản.

Phụ của mấy cô bé khi con bắt vì truyện “vàng”, đều hổ để cho hết. May mắn là các cô chỉ , tự , cũng lan truyền diện rộng.

Một nữ sinh lập tức phản bội bộ đồng đội: “Chúc Chi Chi còn tự truyện lớn nữa! Tụi em từng xem qua! Không tin thì cảnh sát chú cứ tra điện thoại của cô !”

Chúc Chi Chi: “……”

Điền Nguyễn âm thầm đốt nén nhang cho cô , nghiêm túc khuyên: “Kết bạn cẩn thận, nhất là bạn ‘đồng hoàng’.”

Chúc Chi Chi nghiến răng đến mức mẻ cả hàm. May mà cha cô chạy tới kịp, lo hết quan hệ từ xuống , cảnh sát chỉ niêm phong máy điện thoại kiểm tra, giáo d.ụ.c một câu “ít xem văn hoá phẩm đồi trụy ”, đó cho về.

vẫn kiểm điểm nộp cho trường.

Cha Chúc vô cùng khó xử, mắng con gái vài câu xong liền sang xin : “Ngu , phiền ngài . Cảm ơn ngài dạy bảo, giúp tiểu nữ hối cải.”

Ngu Kinh Mặc: “Cô thật sự hối cải?”

“…… Tôi về nhà sẽ mắng nó một trận.” Cha Chúc lúng túng, “Đứa nhỏ từ nhỏ , bận, dạy dỗ sơ sót, thật vì làm phiền ngài và em vợ ngài.”

Điền Nguyễn lúc mới Chúc Chi Chi , khó trách hành vi chẳng kiêng nể, lớn lên trong gia đình đơn , ít nhiều cũng thiếu hụt tình cảm, nên mới tìm lối thoát khác để bù đắp.

“Không .” Ngu Kinh Mặc ngắn gọn, bảo Điền Nguyễn: “Trời tối , ăn cơm thôi.”

Điền Nguyễn gật đầu “Được”, nghĩ nghĩ vẫn sang với Chúc Chi Chi: “Văn phong của cô tệ. Nếu dùng đúng chỗ, chắc chắn sẽ thành tựu.”

Chúc Chi Chi đang chìm trong uất ức, ngẩn : “Cậu thật sự thấy ? mới là tài tử, văn chẳng ai khen bao giờ, truyện ngắn cũng từng đăng…”

Chỉ truyện 18+ mới khiến cô cảm thấy tồn tại. Nghĩ kỹ , quả thật cô bao giờ nỗ lực vì Văn Học Xã, cũng từng nỗ lực vì bản .

Điền Nguyễn nhẹ: “Tôi tài t.ử gì, cô cũng tác giả hoàng văn. Cuộc đời là tự định nghĩa. Nếu tự giới hạn , ai giúp cô.”

Chúc Chi Chi im lặng một lúc: “Có lẽ mới hợp làm đoàn trưởng Văn Học Xã.”

Điền Nguyễn: “Đừng, vẫn thích làm kiểm sát viên học sinh hơn. Có ai vi phạm pháp luật, lập tức tóm cổ giao cho cảnh sát.”

Đang trong đồn, Chúc Chi Chi: “……”

“Bái bai, đừng hoàng văn nữa.” Điền Nguyễn dứt khoát rời cùng Ngu Kinh Mặc, nóng lòng ăn Phật khiêu tường.

Hai lên xe, chạy thẳng đến nhà hàng năm .

Điền Nguyễn lâu đến đây ăn, gọi món cực kỳ phấn khích, còn nghiên cứu thực đơn xem nên ăn gì.

Ngu Kinh Mặc thấy buồn : “Thích ngoài ăn đến ?”

Điền Nguyễn: “Không hẳn, chỉ là hiếm khi ngoài.”

Ngu Kinh Mặc suy nghĩ: “Vậy thì chỉ cần rảnh, buổi trưa đưa em ăn.”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Như tiện ?”

“Có thời gian tức là tiện.”

“Chúng lúc ăn cơm thể đưa Lộ Thu Diễm theo ?”

“……”

Bốn mắt , Ngu Kinh Mặc hỏi: “Em cũng mang theo Lộ Thu Diễm?”

Điền Nguyễn cũng vấn đề của ngây ngô: “Em về nhà thì mang theo .”

“Tôi thấy em về nhà cũng mang theo .”

“Có thể chứ?” Điền Nguyễn dò hỏi.

“Không thể.” Ngu Kinh Mặc lạnh lùng từ chối.

Dù ở thế giới y là vai chính thụ, cũng thể tranh vợ với .

Chuyện ăn cơm tạm gác , Ngu Kinh Mặc thời gian, nhưng cũng mấy ngày mới rảnh .

Phục vụ mang bữa tối lên, Điền Nguyễn đầu , thấy một gương mặt quen thuộc: “Hải Triều?”

Hải Triều mặt cảm xúc dọn đồ ăn cho bọn họ: “Vị khách , nhận nhầm .”

Điền Nguyễn: “……”

Là sợ báo với quản lý việc thuê lao động vị thành niên ?

Ngu Kinh Mặc biểu lộ gì, bình tĩnh thưởng thức bữa tối, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Điền Nguyễn.

Phật khiêu tường danh bất hư truyền, vô cùng hợp khẩu vị Điền Nguyễn: vị đậm đà, nguyên liệu mềm mịn, hương rượu và các mùi hòa quyện, chỉ riêng món khiến ngây ngất.

Điền Nguyễn đầy mặt thỏa mãn: “Ngu , món thật sự quá ngon.”

Hơn ba mươi loại nguyên liệu và gia vị, bào chế ngâm nước bảy ngày, đó đem tất cả bỏ vò rượu hầm bằng than lửa, điều chỉnh lửa theo từng loại nguyên liệu.

Tầng tầng công đoạn, hỏng mà ngấm, nguyên liệu hòa vị lẫn , hương vị trong vị, giống như rượu ngon và nước hoa thượng hạng, điều điều đều công dụng riêng.

“A, mỹ vị.” Điền Nguyễn cảm thán.

Ngu Kinh Mặc bật : “Lần đưa em tới ăn.”

Vì ăn quá ngon, đường về trang viên Điền Nguyễn vẫn còn dư vị, tâm trạng cũng lên, ngay cả quản gia cũng thấy thuận mắt, chủ động chào: “Chú Vương, buổi tối chú ăn gì? Ngu đưa con ăn Phật khiêu tường, ngon lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-78.html.]

Quản gia mỉm : “Lão đây ăn mì gói.”

“Hả?”

“Bởi vì phu nhân về ăn, má Lưu nghỉ, ngay cả thiếu gia cũng ăn đồ ăn thừa buổi trưa.”

“……”

Ngu Kinh Mặc sắc mặt đổi, nhà thấy Ngu Thương thật sự đang ăn đồ tiện lợi hâm nóng, trầm giọng: “Má Lưu.”

Má Lưu vội chạy : “A, phu nhân về ? Muốn ăn trái cây ?”

Ngu Kinh Mặc: “Nấu cho Ngu Thương một bát cháo.”

Má Lưu sắc mặt , vội vàng chạy bếp: “Được . Thiếu gia cháo trứng bắc thảo thịt nạc cháo đường?”

Ngu Thương: “Cháo trứng bắc thảo thịt nạc.”

Ngu Kinh Mặc con trai: “Con đến hầu cũng sai khiến nổi?”

Ngu Thương : “Má Lưu buổi chiều khỏe, uống t.h.u.ố.c ngủ mất một lúc mới tỉnh.”

“Thế còn hầu khác? Cũng khỏe?”

“……” Ngu Thương: “Vừa con ăn ngoài lúc trưa, còn dư hơn nửa phần, hâm ăn cũng .”

Ngu Kinh Mặc lập tức đổ phần tiện lợi thùng rác: “Về ăn đồ thừa. Nếu trong nhà ai nấu, đổi bộ hầu. Vương quản gia, ?”

Quản gia khom : “Vâng, . Là do sơ suất.”

Điền Nguyễn cảnh , như điều suy nghĩ. Ban đầu cảm thấy Ngu Kinh Mặc quá nghiêm khắc, nhưng nghĩ kỹ liền hiểu, đê vỡ từ hang kiến nhỏ, hôm nay nấu cơm, mai sẽ bớt nguyên liệu, dần dần thành thói , thể cứu vãn.

Đừng tưởng ngày thường Ngu Kinh Mặc quản Ngu Thương trong trang viên, nhưng chỉ cần ảnh hưởng đến môi trường sống của Ngu Thương, đồng nghĩa ảnh hưởng đến lợi ích của , thì tuyệt đối nương tay.

Chuyện tuy chẳng gây sóng gió gì trong đêm đó, nhưng Điền Nguyễn học một từ từ Ngu Kinh Mặc: “Ân uy đều đủ.”

Hôm , thứ bảy, trời nắng.

Điền Nguyễn hiếm khi ngủ nướng, tới tận 9 giờ mới tỉnh. Thiếu niên đang tuổi lớn, thật sự hy vọng cuối tuần ngủ bù để cao thêm một chút.

Kết quả khi thấy Ngu Kinh Mặc, cằm liền nâng lên thêm một đoạn.

Điền Nguyễn ngẩn , chằm chằm bóng dáng cao lớn của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc xuống lầu một nửa liền dừng chờ , “Ngẩn làm gì?”

Điền Nguyễn ở bậc cao hơn: “Em cao hơn .”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm, cao thì xa.”

Điền Nguyễn lộc cộc bước xuống, đưa dép và dép của Ngu Kinh Mặc so sánh: “Đế giày của dày hơn một chút ?”

“?”

“Em cảm giác cao thêm một hai centimet.”

Đuôi mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng: “Vậy ? Bảo dạo thỉnh thoảng chuột rút, thì cao lên.”

Điền Nguyễn kinh ngạc : “Anh 30 tuổi , còn thể cao thêm? Chắc chắn đế giày dày hơn, đưa em xem.”

Ngu Kinh Mặc chống tay lên lan can, cởi một chiếc dép.

Điền Nguyễn nhặt đôi dép to như cái thuyền của Ngu Kinh Mặc lên so với dép mỏng của , gót quả thật dày hơn một chút, nhưng cũng chỉ nửa milimet, cuối cùng còn là đế dép của Điền Nguyễn dày hơn một chút.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc động động ngón chân trong đôi tất đen: “Đưa giày đây.”

Điền Nguyễn cẩn thận xỏ đôi dép khổng lồ chân , vẫn tin nổi: “Anh thật sự cao thêm?”

Ngu Kinh Mặc: “Năm hai mươi tuổi cao 1 mét 87, mười năm cao thêm bốn centimet thì cũng chẳng gì lạ.”

khoa học chứng minh, nữ sinh thường ngừng phát triển chiều cao ở 16-18 tuổi, nam sinh cũng dừng ở 18-20.”

“Em cảm thấy thế giới là khoa học ?”

“……”

Tổng thể thì giống khoa học, nhưng bản chất thì , vì đây là thế giới trong truyện kéo dài .

chuyện Ngu Kinh Mặc 30 tuổi còn cao thêm một, hai centimet cũng thể xảy .

Điền Nguyễn lập tức phòng tập, đo chiều cao, suýt nữa phát , vẫn là 1m76, thêm nổi một phân.

Dựa cái gì? Cậu còn trẻ hơn Ngu Kinh Mặc mười tuổi mà!

Ngu Kinh Mặc lưng , an ủi: “Còn mười năm nữa, chắc chắn em vẫn thể cao thêm.”

“Thật ?” Điền Nguyễn xoay , ngẩng mặt , mong chờ.

Ánh mắt Ngu Kinh Mặc lướt từ trán nhẵn bóng, đến sống mũi thẳng, đến đôi môi đỏ mềm, cuối cùng dừng ở chiếc cằm nhỏ cong, nhịn giơ tay nâng lên, in một nụ hôn lên môi : “Có. Tối giúp em kéo giãn.”

“Kéo giãn?”

“Giang tay em , nhấc hai chân lên cao quá eo……” Ngu Kinh Mặc ghé sát tai , giọng trầm thấp, “Tôi giúp em.”

Lỗ tai Điền Nguyễn đỏ bừng, nóng đến mức chịu nổi: “Như thật thể cao hơn ?”

“Ừ, đảm bảo.” Nói xong, Ngu Kinh Mặc hôn nữa, như nhịn nổi mà nếm món mỹ vị đỉnh cấp đáng đợi đến tối.

Điền Nguyễn chìm nụ hôn, cho đến khi Ngu Kinh Mặc đưa tay cởi khuy áo , mới lập tức bừng tỉnh, dùng sức đẩy : “Không , Lộ Thu Diễm sắp tới.”

Ngu Kinh Mặc: “……”

Ánh mắt trầm xuống: “Lúc cần nhắc tên khác.”

Điền Nguyễn: “Không chỉ , cha cũng đến. Chúng thể giữa ban ngày làm bậy.”

Ngu Kinh Mặc để thêm, cúi đầu chiếm lấy môi , cho đến khi thiếu niên mềm nhũn trong ngực, chỉ thể để vòng tay ôm eo, nâng mông, mặc làm gì thì làm.

Đầu óc Điền Nguyễn choáng váng, định thở nóng ấm nuốt mất: “…… ưm……”

Ngu Kinh Mặc bế đặt lên máy tập gập bụng.

Thiết một đầu cao một đầu thấp, đầu Điền Nguyễn ở phía thấp, m.á.u dồn lên khiến khó tập trung, tầm mắt chỉ còn thấy Ngu Kinh Mặc như mãnh sư cúi xuống chiếm lĩnh lãnh địa.

…… Buổi sáng sớm mà làm cái gì chứ.

Nghĩ thì nghĩ , nhưng ngay đó kéo cơn lốc hôn sâu.

Loading...