Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 76

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:52:31
Lượt xem: 146

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tan học, xung quanh ngày càng nhiều học sinh xem náo nhiệt.

Đầu Trọc từ lưng móc một bó hoa hồng vàng đưa cho Uông Vĩ Kỳ, chân thành sâu nặng mà : “Tôi yêu .”

Mọi : “……” Cay mắt thật sự.

Uông Vĩ Kỳ suýt nữa ngất ngay tại chỗ, lập tức đầu bỏ chạy, thậm chí còn chạy lướt qua cả xe của : “Chú cảnh sát ơi! Ở đây biến thái! Cứu mạng!!”

Đầu Trọc: “……”

Học sinh Nhị Trung an ủi: “Lão đại, chỉ là quá kinh ngạc thôi, chỉ cần tiếp tục theo đuổi, nhất định sẽ thành công.”

Đầu Trọc lập tức đuổi theo: “Gâu gâu!”

Học sinh Nhị Trung cũng chạy theo: “Gâu gâu!”

Không còn tưởng một đàn ch.ó dại xổng chuồng.

Điền Nguyễn theo bọn họ xa, đầu thấy Nam Mạnh Dao, bỗng nhiên chút đồng cảm: “Uông Vĩ Kỳ sẽ cong , yên tâm.”

Nam Mạnh Dao bước nhanh hơn: “Hắn cong thì liên quan gì tới .”

Điền Nguyễn buồn bực nên lời, Maybach vẫn phiền muộn, sang nam nhân bên cạnh, luôn điềm đạm trọng mà báo cáo: “Em lừa Văn Học Xã .”

“Bị lừa thế nào?” Ngu Kinh Mặc nhớ tới chuyện Điền Nguyễn làm ban nãy liền cảm thấy buồn .

“Đầu óc nóng lên.”

“Giống như nãy?”

“So với nãy còn nghiêm trọng hơn.”

Ngu Kinh Mặc vươn ngón tay thon dài, thử chạm trán thiếu niên xinh bên cạnh: “ nóng, nhưng nóng thì lạnh.”

“……”

“Đứa nhỏ đáng thương.” Xe khởi động, giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp, chỉ bên cạnh mới : “Nếu em gia nhập Văn Học Xã, kéo em .”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Là em tự , em cũng tự .”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc nhếch: “Rửa mắt mong chờ.”

Điền Nguyễn , lập tức phấn chấn, chuẩn vì tân xã đoàn mà “cúc cung tận tụy”.

Ngày hôm là thứ sáu. Sáng sớm, mặt má Lưu tràn đầy niềm vui, cắt giấy song hỉ dán lên cửa phòng khách. Điền Nguyễn dạo buổi sáng cùng Ngu Kinh Mặc trông thấy, suýt nữa nhảy dựng.

“Ai kết hôn với Ngu Thương?!” Điền Nguyễn lập tức bỏ chạy.

Ngu Kinh Mặc giữ lấy cổ tay : “Không ai kết hôn hết, má Lưu chỉ cắt chơi.”

“Bà cắt cái làm gì? Với nên dán lên cửa sổ ?”

Ngu Kinh Mặc ánh mắt mang ý : “Em còn định dán song hỉ màu đỏ?”

Điền Nguyễn mặt sang chỗ khác: “Em chỉ cảm thấy trong nhà giống như chuẩn cho chúng kết hôn thôi……”

“Ai sẽ là chúng ?”

“Vậy còn ai?”

“Má Lưu, chị Trương, Vương quản gia. Trừ bảo vệ , đa đều kết hôn cả .”

“……” Điền Nguyễn hỏi: “Vậy bọn họ về nhà ?”

“Khi về nhà thì em trông thấy thôi.”

Điền Nguyễn tưởng tượng cảnh má Lưu tối về nhà, hừng đông trở về nấu cơm, “Như cũng mệt quá .”

Ngu Kinh Mặc kéo nhà chính: “Tuy em đang nghĩ gì, nhưng họ đều ngày nghỉ. Nếu ngày nghỉ về thì gộp nghỉ Tết. Em nên chuẩn sẵn tâm lý Tết trong nhà chỉ ba chúng .”

Điền Nguyễn: “…… Vậy cơm ai nấu?”

Ngu Kinh Mặc: “Em giống nấu cơm ?”

“Không giống.”

Đừng Ngu Kinh Mặc, ngay cả Ngu Thương và Điền Nguyễn cũng nấu. Điền Nguyễn tưởng tượng cảnh ba bọn họ ăn tiệc Tết do khách sạn 5 mang tới…… cũng quá bi thảm.

là niềm vui của kẻ tiền.

Điền Nguyễn cũng làm tiền. Vậy vấn đề là: trừ tiền tiêu vặt Ngu Kinh Mặc cho , tại Đỗ gia cho đồng nào? Cho đến bây giờ một xu tiêu vặt cũng , , Lộ Thu Diễm chắc chắn cũng . Hỏi thì ngại.

Má Lưu hớn hở: “Phu nhân, ngày mai ngài nhớ trang điểm thật nhé.”

Điền Nguyễn khó hiểu: “Trang điểm gì?”

“Cả nhà Lộ thiếu gia sẽ tới đó.”

“??”

“Ngài còn ? Tiên sinh mời cả nhà bọn họ tới, chắc chắn là chuyện hôn sự! Thiếu gia cuối cùng cũng cưới Thiếu phu nhân ……” Má Lưu còn xong thấy gia chủ tới, vội vàng chạy bếp.

Điền Nguyễn hỏi: “Anh mời nhà Lộ Thu Diễm tới?”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”

“Vì ?”

“Xem mặt.”

“Anh định làm gì?”

Ngu Kinh Mặc vẻ mặt đầy nghi ngờ của , nhịn đưa tay nhéo nhéo gò má mềm mại : “Gặp thông gia tương lai, làm ? Ăn cơm .”

Điền Nguyễn lo lắng. Cha của Lộ Thu Diễm tuy , nhưng cũng kiểu dễ đối phó.

Buổi trưa hôm đó, Đỗ Hận Đừng đang bận trăm công nghìn việc vẫn tranh thủ thời gian mời em trai "tiện nghi" của ăn.

Điền Nguyễn khách khí, lập tức kéo Lộ Thu Diễm theo. Lộ Thu Diễm , Ngu Thương dĩ nhiên cũng theo.

Khu Đức Âm vốn nhà hàng cao cấp nào hồn, họ đến quán Michelin, vẫn là ăn ngoài sân phơi nắng, dù cũng tính là keo kiệt.

Phong cách của Đỗ Hận Đừng bình dân, gọi đầy món nướng BBQ.

Điền Nguyễn: “Cũng ngon bằng em tới ăn.”

Đỗ Hận Đừng: “Lần em ăn gì?”

“Bò bít tết.”

“Không hàng. Đây là gan ngỗng, hiểu ?”

Điền Nguyễn gắp một miếng gan ngỗng ăn thử: “Anh cũng coi như chút thành ý.”

Đỗ Hận Đừng bật : “Không lớn nhỏ.”

Quá trình ăn cơm thoải mái, chủ khách đều vui. Đỗ Hận Đừng cũng làm tròn nghĩa vụ hỏi thăm tình hình gần đây của Điền Nguyễn, bình luận gì thêm, chỉ : “Không tệ.”

Điền Nguyễn càng vị cả càng thấy giống NPC. Trong truyện gốc, nam phụ vì xuất hiện quá sớm mà lưu lạc thành vai phụ, đúng là quá thảm.

Quan trọng hơn là nhân vật chính chịu thiệt cũng từ đây mà , mà Đỗ Hận Đừng chút hứng thú.

Điền Nguyễn quyết định kéo kịch bản trở đúng quỹ đạo, chỉ miếng cá hồi Đỗ Hận Đừng sắp gắp: “Cái Lộ Thu Diễm thích ăn.”

Đũa của Đỗ Hận Đừng khựng , gắp cá hồi đưa sang phía Lộ Thu Diễm: “Thiếu niên đang lớn, ăn nhiều một chút.”

Lộ Thu Diễm: “…… Cảm ơn.”

Đỗ Hận Đừng: “Em là con trai nuôi của cha , cũng chính là em trai nuôi của .”

Lộ Thu Diễm đáp. Việc y trở thành con nuôi của Đỗ gia chỉ giống một trò đùa. Nếu y thật sự chấp nhận, chẳng là thua ?

Ánh mắt Đỗ Hận Đừng sâu: “Không , cứ thấy như gặp em ở đó.”

Lộ Thu Diễm: “?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-76.html.]

Đũa trong tay Điền Nguyễn rơi xuống đất, khiếp sợ Đỗ Hận Đừng, thiếu chút nữa gào lên: Anh gặp trong truyện gốc đó! Còn vì mà động lòng cực sâu!

Đỗ Hận Đừng nhặt đũa lên, đưa cho nhân viên phục vụ đổi đũa khác, khẽ “Cảm ơn”, tiếp tục chủ đề.

Ngu Thương dậy: “Tôi rửa tay.”

rửa tay, mà rẽ bồn hoa, lẳng lặng cuộc trò chuyện bàn.

Quả thật trời giúp mạng. Thừa dịp Ngu Thương WC, Điền Nguyễn hạ giọng: “Có lẽ cả thật sự từng gặp Lộ Thu Diễm.”

Đỗ Hận Đừng: “Nói thế nào?”

Điền Nguyễn: “Tỷ như… trong mơ.”

Lộ Thu Diễm siết chặt đũa, nghiến răng: “Anh đừng mộng xuân.”

“……”

Đỗ Hận Đừng bật : “Tuyệt đối . Anh hứng thú với học sinh cao trung.”

Điền Nguyễn: “Em mơ, là kiểu ‘ ’. Anh cả, gặp trong mơ nên mới cảm thấy quen mặt. tỉnh quên mất, chỉ còn ấn tượng mơ hồ.”

“Em làm từng mơ như ?” Ánh mắt Đỗ Hận Đừng trở nên nghiêm túc. “Em nhiều thật đấy.”

Điền Nguyễn: “…… em chỉ bừa thôi, tin thì thôi.”

“Vậy em hai ngày nay Hạ Lan Tư đến trường ?”

“Hạ Lan Tư?” Chủ đề đổi quá nhanh, Điền Nguyễn phản ứng kịp.

Nói thật thì hai ngày nay đúng là thấy Hạ Lan Tư. Giải đấu liên minh lớn như mà ngay cả bóng dáng hồ ly xinh cũng xuất hiện.

Điền Nguyễn lắc đầu: “Không thấy. Hắn xảy chuyện gì? Nhà phá sản thật ?”

Đỗ Hận Đừng bật : “Em hy vọng nhà phá sản?”

“Em hy vọng thì phá sản.” Chỉ cần Hạ Lan Tư phá sản, sẽ tuyệt lộ.

Hạ Lan Tư tuy ngứa mắt, nhưng cũng từng làm gì với .

Đỗ Hận Đừng nhướn mày, mang chút tán thưởng: “Em đúng là tỉnh táo.”

Điền Nguyễn hỏi: “Vậy thể giúp ?”

“Vì để chồng em giúp? Trong nước thực lực hơn .”

“Ngu cho mượn năm nghìn vạn.”

“Năm nghìn vạn ném xuống sông?” Đỗ Hận Đừng như thấy thấu cả vấn đề, “Hạ gia chịu nổi , năm nghìn vạn quăng xuống cũng tạo nổi một tiếng bọt nước, chuyện bạn học Lộ kinh nghiệm nhất, đúng ?”

Lộ Thu Diễm mặt biểu cảm: “Mấy trăm triệu thủng một lỗ, mà đó mới chỉ là bề mặt, lấp xuể .”

Mắt Điền Nguyễn sáng lên: “Anh cả, chẳng từng quan hệ với Hạ Lan Tư ? Anh giúp một chút .”

Lộ Thu Diễm liếc Đỗ Hận Đừng, kinh ngạc nhưng lên tiếng.

Đỗ Hận Đừng nhạt: “Vấn đề là còn chẳng thấy .”

Trong đầu Điền Nguyễn chợt lóe nội dung nguyên tác: Sau khi Hạ gia phá sản, thật vẫn còn một bất động sản tên em họ. Hạ Lan Tư đến đó ở, nhưng em họ đuổi .

Bất động sản hình như ở…

“Quả Quýt Châu.” Cái tên quá dễ nhớ, Điền Nguyễn lập tức nghĩ .

“Vùng ngoại thành, khu biệt thự?” Lộ Thu Diễm lớn lên ở Tô Thị, nơi nào xây nhà mới, y nhắm mắt cũng tìm .

Đỗ Hận Đừng Điền Nguyễn : “Quả nhiên tìm em là đúng, em đúng là chút bản lĩnh.”

Điền Nguyễn: “……”

Đỗ Hận Đừng lấy từ trong túi một cái hộp gấm đưa cho Điền Nguyễn: “Quà cho em.”

Điền Nguyễn mở , thấy là một đôi khuy măng sét đính kim cương: “Còn bằng một phần mười đá quý Ngu tặng em.”

Đỗ Hận Đừng kinh ngạc: “Không loại cỡ trứng chim bồ câu đấy chứ?”

“Còn to hơn trứng bồ câu.”

Đỗ Hận Đừng câm nín. Không tiếc tặng em trai quà quý, mà vốn định để đến sinh nhật tặng cho bất ngờ. xem Ngu Kinh Mặc dạy hư Điền Nguyễn .

Điền Nguyễn khái niệm gì về giá trị măng sét, liền lấy đeo lên tay áo đồng phục: “Cũng lắm, cảm ơn cả.”

Đỗ Hận Đừng mỉm lịch sự.

Sau đó Điền Nguyễn Đỗ Hận Đừng với ánh mắt trông đợi, liếc sang Lộ Thu Diễm. Ý tứ quá rõ, khỏi cũng .

Đỗ Hận Đừng dĩ nhiên cũng chuẩn quà cho Lộ Thu Diễm: một mẫu điện thoại dòng trái cây mới nhất. Không quá đắt, nhưng coi như tấm lòng.

Lộ Thu Diễm cảm ơn.

Điền Nguyễn chiếc điện thoại cũ nát của : “……” Không bằng tặng em cái điện thoại luôn .

Ăn xong, Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm về trường. Vừa khỏi nhà hàng Michelin, hai liền thấy xe riêng của Ngu Thương đậu đó, lập tức .

“Ngu Thương ???”

Nửa bữa cũng thấy .

“Chẳng lẽ rơi xuống bồn cầu ?” Não Điền Nguyễn lập tức bay xa, “Không thể nào, là vai chính cơ mà.”

Lộ Thu Diễm vòng xem, mấy bước thì thấy Ngu Thương mặt nghiêm túc bước : “Cậu táo bón ? Đi lâu !”

Xung quanh bao nhiêu đôi mắt đều sang. Tấm tắc, tuổi còn nhỏ, tướng mạo đường hoàng như , chẳng lẽ bí quá?

Ngu Thương: “…… Tôi .”

Lộ Thu Diễm: “Vậy làm gì trong nhà vệ sinh? Lại đụng yêu quái dây dưa?”

Ngu Thương: “Không .”

Lộ Thu Diễm: “Ngoài ‘ , còn gì khác ?”

Ngu Thương nghĩ đáp: “Tôi ăn no.”

Lộ Thu Diễm: “…… Về trường ăn mì gói tiếp .”

“Ừm.”

Ba lên xe. Điền Nguyễn vẫn tò mò: “Vậy rốt cuộc làm gì trong đó mà lâu như ?”

Ngu Thương liếc Điền Nguyễn một cái đầy hàm ý: “Tôi mơ một giấc giữa đường, trong mơ gặp Lộ Thu Diễm.”

Lộ Thu Diễm đầy dấu chấm hỏi: “Nói bậy gì đó? Cậu buồn ngủ mãn tính ?”

Ngu Thương: “Không .”

“Vậy mơ gì?”

“……”

Chỉ Điền Nguyễn dựng hết lông gáy, nổi da gà. Ngu Thương chắc chắn lén chuyện bọn họ! Anh tuyệt đối đàng hoàng!

Ầm! Một tiếng sét nổ vang trời.

Điền Nguyễn ôm đầu nhào Lộ Thu Diễm: “A a a… Đừng đ.á.n.h !”

Lộ Thu Diễm vỗ vai : “Chỉ là sấm thôi, sợ.”

Điền Nguyễn câm nín. Cậu nghi ngờ chỉ cần Ngu Thương bực, trời sẽ nổi sét.

“Nghe gia nhập Văn Học Xã?” Lộ Thu Diễm quen mật như , lập tức chỉnh tư thế Điền Nguyễn thẳng, “Cầm giải thưởng văn một , liền tưởng là Văn Khúc Tinh hạ phàm?”

Điền Nguyễn lập chí làm một vai phụ , theo cốt truyện chính, nghiêm túc : “Tôi gia nhập Văn Học Xã, là để chỉnh đốn bầu khí mục nát của nó.”

Nói xong còn ôm lấy tay Lộ Thu Diễm: “Đồng chí, gia nhập cùng !”

Lộ Thu Diễm: “?”

 

Loading...