Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:17:59
Lượt xem: 147
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Vết bỏng cánh tay Lộ Thu Diễm nghiêm trọng, y tá trường kê cho y t.h.u.ố.c mỡ trị bỏng, dặn bôi ba mỗi ngày, quá ba ngày là sẽ khỏi.
Trạm y tế bỗng cuộc gọi, y tá điện thoại, tiện tay đưa t.h.u.ố.c mỡ cho gần nhất là Ngu Thương.
Ngu Thương hộp t.h.u.ố.c mỡ, “Để bôi cho .”
Lộ Thu Diễm: “Tôi—”
Điền Nguyễn cắt ngang: “Đi nhanh , đừng lãng phí thời gian, đồ ăn sắp nguội .”
Ngu Thương vặn nắp thuốc, lấy một ít bôi lên vùng da đỏ ửng cánh tay Lộ Thu Diễm, chất t.h.u.ố.c mỡ màu xanh bạc hà trong suốt, xoa đều .
Đường nét gương mặt tuấn tú của Lộ Thu Diễm căng , làn da trắng nõn từ lúc nào toát lớp mồ hôi mịn, “Nhanh lên chút.”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm lập tức sửa lời: “Đừng chậm chạp .”
Ngón tay thon dài của Ngu Thương xoay nhẹ vết thương, nhưng lẽ do bôi quá nhiều t.h.u.ố.c nên thế nào cũng thấm hết.
Điền Nguyễn chen : “Rất thích hợp làm chất bôi trơn đó.”
“……”
Lộ Thu Diễm khó hiểu: “Bôi trơn cái gì?”
Điền Nguyễn: “Bôi trơn… xích xe đạp.”
Lộ Thu Diễm hộp t.h.u.ố.c mỡ, thế nào cũng liên hệ nổi với xích xe đạp, “Anh cũng dám nghĩ thật đấy.”
Điền Nguyễn như lên tiên giới: “Lộ Thu Diễm, da trắng quá, còn mềm mịn nữa.”
Nói xong còn cực kỳ hâm mộ mà liếc Ngu Thương, đúng là phúc lớn đời .
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm: “…… Cút.”
Y kéo tay áo sơ mi xuống, qua loa khoác áo ngoài là xong.
Rời trạm y tế, họ đến nhà ăn hâm nóng cơm ăn tiếp. bao lâu thì một nhóm nam sinh Nhị Trung cà lơ phất phơ vây , tên đầu trọc cầm đầu giọng thô lỗ: “Chính là tụi mày bắt nạt của tao?”
Điền Nguyễn cực kỳ kinh ngạc, đúng là trời sập, pháo hôi gây chuyện mà còn c.ắ.n ngược .
Ngay đó, bên hội học sinh cũng tới, Tạ Đường Yến dẫn đầu: “Chính là mấy các hắt canh làm bỏng đội bóng rổ bọn , còn ở đây gây chuyện?”
Đầu trọc liếc Tạ Đường Yến, ánh mắt gian tà: “Con bé , trông cũng đấy.”
Tạ Đường Yến đeo găng quyền , một quyền đ.á.n.h lệch mặt gã, hừ lạnh: “Nhị Trung cái gì chứ, nhị thật đấy.”
“……”
Bảy tám nam sinh Nhị Trung kêu ầm lên: “Cao trung quý tộc đều cái kiểu tính tình ? Ra tay đ.á.n.h giữa ban ngày?”
Tạ Đường Yến phất tay, hội học sinh cũng bước bảy tám nam sinh: “Đánh hội đồng solo đều , bên tiếp hết.”
Đám Nhị Trung , hung hăng buông một câu “ sân thi đấu tính” xong chạy mất.
“Cái thứ gì? Cũng dám bà đây mà gào.” Tạ Đường Yến tháo găng, nhận tràng vỗ tay như sấm của Điền Nguyễn.
Ngu Thương nhíu mày: “Ai cho động thủ?”
Tạ Đường Yến phục: “Bọn nó tay , may là da Lộ Thu Diễm đủ dày, thì chiều nay còn chơi bóng nổi ?”
“Dù , cũng nên đợi thi đấu xong hãy xử lý.”
“Đánh là , gì phạt thì phạt một .” Tạ Đường Yến thản nhiên, “Hơn nữa con gái đ.á.n.h gục, chắc bọn nó cũng mất mặt dám .”
Ngu Thương: “Cậu là đại diện hội học sinh đấy.”
Hai đang đấu khẩu thì Điền Nguyễn giơ tay: “Tôi làm trọng tài!”
“?”
“Tạ Đường Yến sai , Lộ Thu Diễm da dày thịt béo, mà là da mịn thịt mềm.”
Lộ Thu Diễm: “…… Im .”
Tạ Đường Yến nghiêm túc quan sát Lộ Thu Diễm, lập tức bừng tỉnh: “ là so với đại đa , da mịn thật. Cậu thường dưỡng thế nào ?”
Lộ Thu Diễm lười trả lời, ăn miếng cuối dậy luôn.
như lời Ngu Thương, tới nửa tiếng , nhóm nam sinh Nhị Trung lên phòng hiệu trưởng khiếu nại.
Trong phòng hiệu trưởng còn lãnh đạo trường khác, cãi ầm ĩ, họ gọi cả Điền Nguyễn xem lên hỏi chuyện.
“Điền Nguyễn, em kể bộ em .” Hiệu trưởng Lý hiền hòa .
Điền Nguyễn: “Là một tên ốm nhắt bên Nhị Trung hắt canh nóng Lộ Thu Diễm, bỏng nặng nên trạm y tế. Sau đó bên Nhị Trung tới gây sự, Tạ Đường Yến thấy chịu nổi nên động thủ với tên đầu trọc. Ai ngờ tên đó yếu xìu, đ.á.n.h một cái luôn. Tên ốm nhắt thấy thế chạy, mấy đứa còn cũng chạy.”
Hiệu trưởng Lý gật đầu: “Mọi đều rõ chứ? Không hội học sinh gây chuyện .”
Hiệu trưởng Nhị Trung lập tức hòa giải: “Chỉ là xô xát nhỏ, mỗi bên tự quản lý học sinh là .”
Điền Nguyễn vốn quen hiệu trưởng, nhưng cái đầu trọc bóng loáng của ông , liền hỏi: “Vậy cái đầu trọc lúc nãy là con trai thầy ?”
Hiệu trưởng Nhị Trung: “…… , là con trai .”
“Thảo nào khí thế hung hăng như .”
“……”
Hiệu trưởng Lý : “Quay về lớp học .”
Điền Nguyễn gật đầu rời .
Hiệu trưởng Nhị Trung tức giận: “Hiệu trưởng Lý, học sinh của ngài đúng là chọc tức.”
Lý hiệu trưởng mỉm tao nhã: “Có lẽ là Ngu chỉ dạy nhiều.”
“Ngu ?”
“Chính là vị Ngu , cổ đông lớn nhất của Đức Âm chúng . Học sinh là Điền Nguyễn, vợ của Ngu Kinh Mặc .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-70.html.]
“……”
Không ai dám chỉ trỏ Điền Nguyễn nữa.
Trên đường về lớp, Điền Nguyễn đang cúi đầu nhắn WeChat cho Ngu Kinh Mặc, bỗng nhiên bước chân khựng , lập tức đầu —— ngoài hành lang và văn phòng trống , chẳng gì cả.
Cậu thêm vài bước vẫn cảm thấy lưng lạnh sống lưng, bất chợt tăng tốc chạy thẳng xuống lầu, phơi ánh nắng mùa thu mát lạnh, cảm giác gai góc mới dần biến mất.
Không vệ sĩ theo dõi chứ? vệ sĩ thì khu dạy học.
Trong đầu lập tức dội đủ loại truyền thuyết ma quái trong trường học ——
Ví dụ một nữ sinh bạn trai phản bội, treo cổ quạt trần trong lớp; ví dụ một nữ sinh ngoài ý mang thai, sinh non trong nhà vệ sinh; ví dụ một nữ sinh vì bắt nạt mà nhảy lầu từ khu dạy học……
Tại đều là nữ sinh? Bởi vì nữ sinh dễ bắt nạt, vốn là nhóm yếu thế.
Điền Nguyễn cảm giác theo chính là một nữ sinh.
Không thể nào, đây là truyện vườn trường, yếu tố linh dị!
Dù nghĩ , Điền Nguyễn vẫn hoảng hốt chạy về lớp, nhờ hơn hai mươi bạn học dồi dào dương khí mà thoát khỏi cảm giác lạnh gáy.
Sau đó lên diễn đàn giáo viên, tìm từ khóa về chuyện ma quái, kết quả gì.
Quả nhiên, thế giới chuyện thần quái, nhất là quanh nhân vật chính công thụ.
một topic khiến chú ý, tên là: [Hóng drama] Yêu-hận-tình-thù trong một câu lạc bộ nào đó.
Cậu bấm , vui vẻ ăn dưa hóng chuyện.
Chủ thớt đặt tên nhân vật như : hội trưởng = tổng công, thành viên 1 = mắt kính thụ, 2 = mỹ mạo thụ, 3 = nhà giàu thụ, 4 = sa sút thụ.
Theo nguồn tin đáng tin cậy: tổng công thích sa sút thụ, mắt kính thụ yêu đơn phương tổng công, nhà giàu thụ tiền nhưng bằng tổng công, mỹ mạo thụ xinh nhưng còn là “cháu họ” của tổng công.
Tiêu đề giật gân kéo theo loạt bình luận: “Cầu tám!” “Xé !” “Mau kể nữa !!!”
Sau đó chủ thớt dùng văn phong màu mè, liền gần ba vạn chữ.
Điền Nguyễn chỉ hóng thôi mà xem hết mười mấy trang, càng càng thấy sai sai, dưa trong miệng cũng nhạt dần.
Đoạn mới nhất : tổng công dẫn mỹ mạo thụ và sa sút thụ ăn, gặp yêu quái gây rối, sa sút thụ tung cú đấm, mỹ mạo thụ mềm yếu ngã lòng tổng công, tổng công phất tay cho quản lý đuổi yêu quái .
Điền Nguyễn: “…………”
Cậu im lặng chuyển link topic cho Lộ Thu Diễm, Ngu Thương, Hề Khâm và Tiền Lại Lại.
Mấy xem xong: “…………”
Đây là kiểu tấn công tinh thần gì , bôi đen bộ hội học sinh.
Không lâu , topic xoá, điện thoại của chủ thớt . Khi gọi đến, đối phương là một nữ sinh.
Ngu Thương nghiêm giọng: “Chiều nay thi đấu xong, cô đến hội học sinh một chuyến.”
Nữ sinh sợ hãi: “Tôi sai , dám fanfic về các nữa, tha cho , hội trưởng đại nhân!”
Ngu Thương: “Vậy tức là cô thật sự theo dõi chúng .”
Nữ sinh: “Tôi theo các , chỉ theo dõi Điền Nguyễn. Cậu mới đáng để theo.”
Ngu Thương sang Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “…… Cái quỷ gì .”
Nói theo cách khác, cái cảm giác lạnh gáy phòng hiệu trưởng, là do nữ sinh ?
Điền Nguyễn tức buồn , lấy điện thoại hỏi: “Cô đến hội học sinh ? Lên đây chuyện.”
Nữ sinh: “Không, còn quan sát thêm, xác định đúng là cần tìm.” Nói xong cúp máy.
“Tra tên lớp ?” Điền Nguyễn giận run hỏi.
Hề Khâm đẩy gọng kính: “Tra thì tra , nhưng là phạm pháp.”
“Người theo dõi , cái đó cũng phạm pháp.”
Hề Khâm nhún vai: “Được thôi.”
Chưa đầy mười phút, bộ thông tin hiện màn hình: Chúc Chi Chi, lớp 11-8, xếp hạng 106 khối, tiểu thư con nhà tập đoàn y dược, hội trưởng Văn học Xã của Đức Âm.
Tạ Đường Yến kinh ngạc: “Thì là cô .”
Hề Khâm: “Cậu quen ?”
Tạ Đường Yến: “Không tính là quen, hồi lớp 10 giải văn, cô mời Văn học Xã, tham gia.”
Điền Nguyễn nhớ nhân vật Chúc Chi Chi trong nguyên tác, đúng là chi tiết : cô bất hòa với Nam Mạnh Dao, nhưng từng giúp băng bó cho cô ngoài trường, từ đó trở thành bạn, xem như một đoạn xen nhỏ trong truyện.
“Đi xem thi đấu .” Điền Nguyễn phân rõ nặng nhẹ, trận bóng rổ của Lộ Thu Diễm mới là quan trọng.
League bốn trường tham dự, đến đông, thi đấu tổ chức ngoài sân bóng rổ, khán đài kín . Học sinh Đức Âm và trường khác cách hơn mười mét, ranh giới rõ ràng.
Đội bóng rổ đang khởi động, tiếng hét của nữ sinh trường ngoài vang trời.
Điền Nguyễn theo hội học sinh giữ trật tự, tìm xem Lộ Thu Diễm ở . Đoàn lãnh đạo các trường đến, hội học sinh lập tức chào.
Điền Nguyễn mải sân bóng, chú ý, đụng một “bức tường thịt”.
“Xin , —”
Vừa ngẩng đầu, đối mặt một đôi mắt phượng lạnh lùng, tròng mắt đen như mực, ẩn ẩn ý : “Ngu , đến đây?”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên chỉnh tóc : “Vẫn hấp tấp như , chú ý phong độ một chút.”
Điền Nguyễn lời: “Vâng.”
Ngu Kinh Mặc liếc quanh, hiệu trưởng Lý lập tức tươi dẫn lãnh đạo . Ngu Thương mặt cảm xúc tiếp tục chỉ huy hội học sinh.
Mọi đều trợn mắt, chỉ Điền Nguyễn nhận , còn chằm chằm Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc đến mức yết hầu khẽ động: “Ở trường, đừng như .”
Điền Nguyễn khó hiểu: “Em thế nào?”
Ngu Kinh Mặc vẫn giữ cách, giọng trầm thấp: “Em đang dụ dỗ .”