Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 7
Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:00:13
Lượt xem: 298
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc khẽ cụp hàng mi nâng lên, đôi đồng t.ử đen nhánh như mực ánh lên bóng dáng run rẩy của thanh niên mặt. Rõ ràng là sợ hãi như thế, nhưng mỗi đều thể làm những hành động vượt ngoài dự liệu của .
“Ly hôn?” Ngu Kinh Mặc chậm rãi thốt từ , vốn chẳng hề xa lạ. Trước khi kết hôn, đương nhiên từng nghĩ tới việc ly hôn.
Một cuộc hôn nhân lấy ly hôn làm mục tiêu cuối cùng, vốn dĩ chẳng chút tình cảm chân thật nào.
Trước đây, Điền Viễn tin tức từ , mò tới khách sạn nơi nghỉ chân. Ngày hôm tỉnh dậy, phát hiện bên cạnh một thanh niên, Ngu Kinh Mặc lập tức xác định, tuyệt đối làm cái gọi là “loạn tính khi say rượu”.
Thứ nhất, say năng lực tiến hành loại hành vi đó; Thứ hai, chút hứng thú nào với kiểu “leo lên giường” như thế.
Nếu vì trong nhà cùng đối tác hợp tác cứ liên tục thúc giục, Ngu Kinh Mặc cũng sẽ chẳng thèm tương kế tựu kế cưới Điền Viễn. Trong mắt , Điền Viễn chỉ thuộc loại quá thông minh, dễ khống chế. Dù Điền Viễn tâm tư mưu tính gì, cũng thừa khả năng ứng phó.
Ngu Kinh Mặc chỉ cần một tấm bình phong, một bình hoa, để đảm nhận vai trò “phu nhân”, chắn bớt những rắc rối đào hoa.
Nghĩ rằng Điền Viễn cũng hiểu rõ vị trí của , nên hai kết hôn.
đêm tân hôn , thứ đều đổi, vai diễn “phu nhân” của Ngu Kinh Mặc khác thế chỗ.
Người đó và Điền Viễn giống như đúc. Từ khuôn mặt đến vóc dáng, tài nào phân biệt nổi. khi lớp vỏ bọc lột xuống, thể của thanh niên khác biệt so với Điền Viễn.
Ví dụ như, m.ô.n.g một nốt ruồi…
Ví dụ như, giỏi chạy trốn.
Ví dụ như yếu đuối, mềm mại, ngoan ngoãn kỳ quặc, khiến chẳng nên tay thế nào.
“Xem hợp đồng hôn nhân .” Ngu Kinh Mặc bất đắc dĩ .
Điền Nguyễn: “? Hợp đồng hôn nhân?”
“Hẳn là ở trong ngăn kéo bàn làm việc của em.”
Nghe bốn chữ “hợp đồng hôn nhân”, Điền Nguyễn lập tức dự cảm chẳng lành. Cậu trở về phòng, kéo ngăn bàn .
Dưới đống lặt vặt lộn xộn, quả nhiên tìm thấy một quyển cỡ A4, bìa rõ bốn chữ to: “Hôn tiền hiệp nghị”.
Điền Nguyễn ôm quyển tài liệu mở trang đầu tiên: “—— Ngu Kinh Mặc, CMND xxx…… cùng Điền Viễn, CMND xxx…… sắp kết hôn, nay lập bản thỏa thuận để làm bằng chứng:
…… Điều năm: Thời hạn duy trì hôn nhân là ba năm. Sau ba năm, hợp đồng tự động mất hiệu lực. Nếu một bên vi phạm, bồi thường cho bên một trăm triệu euro.”
Điền Nguyễn tròn xoe mắt, đừng trăm triệu euro, đến mười vạn còn từng thấy.
Cuối tài liệu là chữ ký của và Ngu Kinh Mặc, mỗi giữ một bản, còn một bản trong tay luật sư công chứng.
“Đọc xong ?” Ngu Kinh Mặc từ lúc nào, giọng nhàn nhạt hỏi.
Điền Nguyễn cứng đờ mặt , thể tin nổi mà . Trong tài liệu nhắc gì đến việc “ thể ly hôn”, trách Điền Viễn hết đến khác khiêu khích ranh giới chịu đựng của Ngu Kinh Mặc, tìm đường c.h.ế.t đủ kiểu mà vẫn hề đề cập tới ly hôn.
Nếu chủ động ly hôn mà bồi thường một trăm triệu euro, chẳng khác nào tặng cả một công ty niêm yết. Trong ba năm, Ngu Kinh Mặc đương nhiên sẽ chủ động đến ly hôn.
“Hợp đồng hôn nhân thì điều khoản nghiêm khắc một chút, bằng dễ vi phạm.” Ngu Kinh Mặc thấy vẻ mặt khiếp sợ của Điền Nguyễn, bình thản giải thích. Những điều khoản như thế, quen dùng trong thương trường, giờ chỉ đơn giản là áp dụng hôn nhân để đề phòng tình huống nhất.
Điền Nguyễn im lặng. Con đường ly hôn xem như bế tắc. Trừ khi Ngu Kinh Mặc chủ động, nếu , chỉ thể chờ ba năm trôi qua để hôn nhân tự động chấm dứt.
Ngẩng đầu lên, ủ rũ : “Em .”
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Vì ly hôn?”
Điền Nguyễn đáp: “Em , sẽ đồng ý ?”
“Không.”
“Vậy khỏi .”
Ngu Kinh Mặc phản ứng gì thêm, xoay bước , chỉ dặn khi khép cửa: “Ngủ sớm , đừng nghĩ nhiều.”
Điền Nguyễn: “…… Ừ.”
Sau khi tắm rửa xong, Điền Nguyễn giường trằn trọc mãi. Không thể ly hôn, chỉ còn cách sống tạm đến hết ba năm.
Mà sống yên đến ba năm, thì quý trọng mạng sống, tránh xa tranh đấu trong hào môn.
Nghĩ thông suốt điều đó, Điền Nguyễn mới an tâm phần nào, dần dần .
Sáng hôm , dậy ăn sáng, đồng hồ sinh học vốn quen theo nếp sinh hoạt ở trường, nên đến giờ là đói bụng.
Má Lưu thích ăn bánh chiên, đặc biệt làm nhiều hơn một nồi, nào là nhân thịt heo, thịt bò, rau hẹ, tam tiên... vô cùng phong phú, thỏa mãn cơn thèm ăn của .
Quả nhiên, cơm “ở nhà” vẫn là ngon nhất.
Trong lúc ăn, phát hiện Ngu Thương quần áo, bên trong là sơ mi trắng, bên ngoài khoác áo len xanh đậm cổ chữ V. Trông như bộ đồng phục bình thường, nhưng mặc Ngu Thương chẳng khác gì mẫu.
Nhất là khi ăn xong, Ngu Thương lấy từ giá áo xuống một chiếc áo khoác tây trắng, n.g.ự.c cài huy hiệu trường. Kiểu dáng ôm sát , phối cùng giày da đặt may riêng, tổng thể trông như vườn trường vương t.ử bước từ truyện tranh.
Điền Nguyễn bộ đồng phục quá đỗi đẽ , đôi mắt rời .
Nghĩ đến hồi học trung học của , đồng phục màu xám xanh, bên trong còn mặc áo bông, rộng đến mức thể chứa hai như , mà mùa hè cũng chỉ cái áo thun...
Điền Nguyễn hâm mộ đến .
Nếu mặc bộ đồng phục , c.h.ế.t cũng cam lòng… Không, sống cả đời cũng hối tiếc!
“Em gì ?” Một giọng trầm lạnh bất ngờ vang lên bên tai, khiến giật b.ắ.n .
Điền Nguyễn lập tức hồn.
Ngu Thương đầu , phần khó hiểu.
“Đi học .” Ngu Kinh Mặc khách khí mà đuổi .
Ngu Thương: “…… Vâng.”
Nhìn đứa con tiện nghi khỏi cửa, Điền Nguyễn vẫn nỡ, liếc thêm vài cái nữa về phía bộ đồng phục tao nhã .
“Đẹp lắm ?” Ngu Kinh Mặc đến bên cạnh hỏi.
Điền Nguyễn gật đầu: “Đẹp.”
“Là quần áo , ?”
“Quần áo .” Nói xong, liếc Ngu Kinh Mặc một cái, “Người… cũng , dù cũng là con của .”
Ngu Kinh Mặc sắc mặt lạnh : “Chờ chút nữa, quần áo mới của em sẽ gửi đến.”
“?”
Hai ngày , buổi tối, nhà thiết kế chính của thương hiệu mì gói đến tận nơi thăm hỏi, mang theo cả một xe quần áo. Vừa cửa, niềm nở giới thiệu: “Ngài Ngu, đây đều là những mẫu thức trắng đêm để thiết kế. Ngài và phu nhân cứ thoải mái chọn lựa.”
Ngu Kinh Mặc lạnh nhạt đáp: “Thấy hợp thì để , hợp thì cút.”
Nhà thiết kế: “……”
Anh sang Điền Nguyễn, hiệu dò hỏi, ngài hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c ?
Điền Nguyễn ngơ ngác: “Anh nháy mắt với làm gì?”
Nhà thiết kế gượng : “Ha ha, khô mắt, xin cáo từ.”
Anh nhanh chóng rời , để cả một xe quần áo. Trên lầu tạm thời dọn một gian phòng mới để chứa bộ.
Điền Nguyễn đó mới nhận : “Mấy bộ đều là của con ?”
Quản gia mỉm : “ , thật là sủng ái ngài. Chỗ quần áo mặc nửa năm cũng còn dư.”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu kinh ngạc. Giới nhà giàu… quần áo chỉ mặc nửa năm thôi ?
Ngoài chuyện nhỏ đó, ngày hôm Điền Nguyễn trải qua một ngày nhàn rỗi trong biệt thự, ăn . Cậu dạo quanh khu vườn, thử đu dây, khám phá hết những nơi thể trong tòa nhà chính.
Nhìn từ ngoài thấy rõ, nhưng bên trong rộng đến mức kinh . Chỉ riêng dạo quanh cũng tốn gần nửa buổi. Cậu thấy phòng chiếu phim, phòng vẽ tranh, phòng , phòng đàn piano, thậm chí cả một thư viện nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-7.html.]
Trong thư viện còn nhiều cuốn sách tiếng Anh hiếm, còn xuất bản, khiến mê mẩn. Gặp đoạn nào hiểu, tra từ điển, ghi chép sổ. Cảm giác khiến như trở thời còn là học sinh, một ngày trôi qua cũng chẳng thấy nhàm chán.
Chỉ tiếc, bạn cùng lớp.
Khi lướt danh bạ trong điện thoại, ngoài cha , chỉ thấy vài cái tên kỳ quặc như “Màn thầu”, “Quá cẩu”, “Tôm chân mềm”, và một cho sổ đen tên “Phì heo”. Còn , xếp đầu danh sách là “Ngu Kinh Mặc”.
Người duy nhất tên thật. Cậu Điền Viễn khi lưu là với tâm trạng gì, vui mừng, hoảng hốt, hy vọng? Là vì tương lai mong đợi, vì mờ mịt làm ?
Điền Viễn vì bò lên giường Ngu Kinh Mặc? Chỉ vì tiền ?
Dù trong nguyên tác, Điền Viễn chỉ là một pháo hôi tìm đường c.h.ế.t, nhưng nhiều chuyện thật sự hợp lý, như thể tồn tại chỉ để tự diệt, để làm pháo hôi cho đúng vai. Còn động cơ thực sự là gì, chẳng ai .
Bỗng điện thoại rung lên, một lạ gọi tới. Điền Nguyễn bắt máy.
“Điền Viễn, mày gan to lắm hả? Không nhớ mày còn viện chờ mấy chục vạn tiền chữa bệnh ? Mày dám tắt máy, dám chặn tao? Mày chán sống đúng ?”
Điền Nguyễn: “Anh là ai?”
“Tao là Triệu Thuyên, nó chứ còn ai nữa!” Giọng trung niên tức đến nghẹn họng, gào ầm lên: “Mày tưởng bám Ngu Kinh Mặc là xong hả? Tao cho mày , cửa ! Mạng mày đang trong tay tao đấy!”
Điền Nguyễn như ký hiệu nhiễu sóng: “Rốt cuộc ai là ?”
“Mẹ mày!!”
“Tôi ?”
“……” Triệu Thuyên tức điên: “Mày cái thằng mất dạy! Leo lên giường Ngu Kinh Mặc coi như ?”
Điền Nguyễn hỏi: “Mẹ đang ở bệnh viện nào?”
“Ha! Tao cho bà chuyển viện . Chỉ cần mày lấy trộm một bản hợp đồng trong máy tính của Ngu Kinh Mặc, tao sẽ bệnh viện nào.”
Điền Nguyễn vỡ lẽ: “Hóa là thế. Là bức trộm hợp đồng, trộm tài liệu… trộm đến cuối cùng tay trắng.”
“Đừng nhiều! Làm làm?”
“Không làm.”
“Vậy chờ mà nhặt xác mày !”
“Ờ.”
Triệu Thuyên tức điên: “Điền Viễn, mày là đồ súc sinh! Mày cho kỹ—”
Click.
Điền Nguyễn dập máy, chặn .
Cậu bình tĩnh phân tích, nếu mà đang nhập vai thực sự , thì Triệu Thuyên sẽ dám động thủ ngay. Muốn giữ mạng “”, uy h.i.ế.p chỉ còn một cách.
Tự thú, thẳng thắn thì khoan hồng.
Trùng hợp là hôm nay Ngu Kinh Mặc tan làm muộn, mãi đến bảy giờ tối mới về. Má Lưu hâm nóng đồ ăn nữa.
Chủ nhà về, chẳng ai dám ăn . Điền Nguyễn đành bóc một quả chuối lót .
Khi tiếng xe ô tô vang lên ngoài sân, quản gia đón. Điền Nguyễn nghĩ ngợi cũng bước . Cả nhóm hầu ngay hàng như cọc gỗ cửa.
Ngu Kinh Mặc tới: “Các phạt ?”
“……”
Điền Nguyễn nhanh chân bước lên, đưa tay định giúp cởi áo khoác.
Ngu Kinh Mặc tránh : “Làm gì thế?”
Một hầu nào đó khẽ bật tiếng “Y~” đầy mờ ám, gợn sóng khắp khí.
Quản gia cúi đầu, những khác cũng lập tức dời tầm mắt.
Lông mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhíu, ánh mắt lạnh lẽo hạ xuống: “Thật phép tắc.”
Điền Nguyễn: “?? Anh... Anh cần cởi áo ?”
Ngu Kinh Mặc im hai giây, : “Tôi trẻ ba tuổi.”
Điền Nguyễn dội nước lạnh, đành rụt tay : “Ồ.”
Ngu Kinh Mặc nâng tay: “Nếu em làm công việc kiểu , thể trả lương.”
Điền Nguyễn đến “trả lương” liền tỉnh táo ngay, lập tức giúp cởi áo khoác, treo gọn gàng lên giá, giao cho hầu đem giặt.
Quản gia liếc , tán thưởng: “Phu nhân giúp cởi áo, tháo thắt lưng, thật là lãng mạn.”
Điền Nguyễn: “……” Lãng mạn cái đầu ông.
Ngu Kinh Mặc rửa tay, đổi sắc mà bàn ăn, cùng “vợ con” dùng bữa tối.
Cơm xong, sô pha báo, đúng loại báo giấy khổ lớn hiếm khi còn xuất bản. Ngày thường bận rộn, việc giải trí duy nhất của chính là báo.
Trong thời đại internet đầy hỗn loạn, cần chọn lọc những tin giá trị, và báo giấy là thứ lạc hậu chân thực nhất, thứ “chân thật” mà tin tưởng.
Ngu Thương thì bên cạnh ăn trái cây. Trước mặt Điền Nguyễn cũng một đĩa. Cậu bóc một múi quýt, ngọt lịm, khác hẳn tưởng tượng.
Rồi ăn thêm một quả việt quất to, vẫn chua. Cậu nhặt lên một trái dâu tây trắng, nghĩ chắc sẽ chua chứ? cắn, vị bơ béo ngậy.
Không tin, thử thêm quả dâu đỏ, hóa mùi hoa hồng.
Ngày thường, hễ ăn đồ chua là mắt tự động rưng rưng, mà giờ chẳng thấy chút vị chua nào. Tiếc nuối, nhỏ vài giọt t.h.u.ố.c nhỏ mắt, ủ sẵn cảm xúc.
Sau đó, giọng nhỏ nhẹ vang lên: “Ngu .”
Ngu Kinh Mặc ngẩng đầu: “…… Dâu tây ngon đến mức ?”
Ngu Thương im lặng: “……”
Điền Nguyễn chớp đôi “mắt đẫm lệ”, gồng diễn: “Ngu , em lừa . Em kết hôn với , thật là vì tiền t.h.u.ố.c của em.”
Ngu Kinh Mặc vẫn bình thản: “Cần bao nhiêu?”
“…… Anh em xong . Mẹ em Triệu Thuyên bắt cóc, ép em trộm hợp đồng trong máy tính của , nếu sẽ g.i.ế.c bà.”
Ngu Kinh Mặc khẽ cau mày: “Triệu Thuyên?”
Ngu Thương bên cạnh nhỏ giọng nhắc: “Là tổng xưởng nhựa ở Tây Thành. Năm từng hợp tác với công ty mỹ phẩm của nhà , đó phát hiện gian lận vật liệu, kiểm định đạt nên hủy hợp đồng.”
Ngu Kinh Mặc gật nhẹ: “Vậy bắt cóc em?”
Điền Nguyễn: “ .”
“ em chẳng giống đang lo lắng.”
“…… Em là đang gấp.” Điền Nguyễn chớp mắt liên tục, nhưng t.h.u.ố.c nhỏ mắt hết tác dụng.
Ngu Kinh Mặc lấy điện thoại : “Mẹ em ở bệnh viện nào?”
Điền Nguyễn: “Bị chuyển , em cũng hiện ở .”
“Vậy tên bệnh viện cũ là gì? Phải hồ sơ chuyển viện chứ.”
Điền Nguyễn đờ , nào .
Ngu Kinh Mặc thẳng : “Mẹ em bệnh gì?”
“……”
“Tên bà là gì?”
“……”
Mồ hôi rịn , trả lời ba câu mà “ ”.
Chỉ hai khả năng,
Một, là đứa con bất hiếu nhất thiên hạ.
Hai, là hàng giả.