Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 66

Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:12:38
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Edit

-

Cây táo sinh quả táo, sẽ ném đá đầu Bồ Tát, đó là kết quả tất yếu.

Máy mở rương trong trò chơi RPG chỉ mở rương ánh sáng xanh an , chứ rương ánh sáng đỏ gài bẫy, đó là lựa chọn tất nhiên.

Đường nào cũng dẫn đến La Mã, hai ví dụ chứng minh rằng đời nhiều sự vật ngay từ khi tồn tại định sẵn kết cục. Đây là kết quả của tính toán và thiết kế.

bất kể con đường nào, phong cảnh bốn mùa đường đều đổi, thể mãi mãi bất biến. Đó chính là biến , còn gọi là bug.

Điền Nguyên sống trong thế giới chính là một biến . Cậu vì một sự cố nhỏ mà tạo một chút lệch lạc với thế giới .

Sự lệch lạc 20 năm chỉnh sửa, sống sót trong kẽ hở giữa ý chí thế giới và ý chí tác giả. Hiện tại , là ý chí thế giới đang chiếm ưu thế, trong điều kiện ảnh hưởng đến tuyến chính, sắp xếp một vị trí phù hợp hơn.

Theo lý mà , việc Đỗ Hận Đừng xuất hiện sớm cũng là kết quả của sự tác động từ ý chí thế giới.

Điền Nguyên chèo thuyền hoa, não bộ sắp cháy luôn: “Chẳng lẽ em ý chí thế giới thiên vị?”

Thuyền xoay vòng mặt nước, Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay điều khiển mái chèo: “Em kêu một tiếng. Nếu em thật sự thiên vị, hiện tượng thiên văn hẳn sẽ đổi.”

Điền Nguyên bán tín bán nghi, ngẩng đầu bầu trời, lớn tiếng hô: “Ý chí thế giới! Tôi trở thành vai phụ quan trọng ——?!”

Ba giây, năm giây, mười giây, một phút trôi qua. Gió yên sóng lặng, ánh chiều tĩnh lặng. Chỉ một con quạ đen bay qua, kêu “cạc cạc”, như đang nhạo.

Điền Nguyên: “……”

Ngu Kinh Mặc nhịn chèo thuyền: “Không , em sẽ biến thành pháo hôi, che chở em.”

Thuyền nhỏ vòng quanh hồ trở bến. Ngu Kinh Mặc chân dài bước xuống , chìa tay với Điền Nguyên. Điền Nguyên nắm lấy tay , cũng bước xuống theo, Ngu Kinh Mặc theo bản năng ôm eo .

Điền Nguyên gần sát Ngu Kinh Mặc, bỗng nhận tình cảm giữa hai khác. Trước đây mơ hồ, so với coi Ngu Kinh Mặc như chồng, chẳng bằng là ông chủ, đại ca, thậm chí là trưởng bối thầy giáo.

Dù từng chạm , từng ngủ chung một giường, vẫn cách nào xem Ngu Kinh Mặc là đối tượng mật để kết hôn.

hiện tại, với Ngu Kinh Mặc bí mật lớn nhất của , mà Ngu Kinh Mặc cho rằng điên nhảm. Ngược còn dịu dàng khuyên giải, cố gắng dùng logic khoa học, dùng bản chất vận hành của thế giới , giúp xua tan mây mù thấy trăng sáng.

Điền Nguyên cực kỳ rõ ràng nhận một tia rung động trong lòng .

Cậu cũng thích Ngu Kinh Mặc.

“cũng”? Bởi với tính sạch sẽ của Ngu Kinh Mặc, nếu thích một , căn bản chẳng chạm .

Điền Nguyên hổ mà nghĩ, Ngu Kinh Mặc còn từng dùng tay vắt sữa bò cho

“Em đỏ mặt cái gì?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

Điền Nguyên: “…… em ngộ chân lý sinh mệnh.”

“Chân lý gì?”

“Tồn tại là .”

Ngu Kinh Mặc bật , nắm tay công viên: “Rất đạo lý.”

Về đến trang viên thì trăng rằm treo cao. Quản gia như thường lệ đón, tiện miệng khen nịnh: “Hôm nay và phu nhân đúng là trai tài trai sắc, trời sinh một đôi, hòa hợp như tỳ bà gãy đàn.”

Điều quản gia ngờ là Ngu Kinh Mặc vốn luôn làm lơ mấy lời nịnh nọt, đêm nay dừng chân, dùng đôi mắt phượng đen lạnh chằm chằm ông.

Quản gia vẫn giữ nụ : “Đêm nay thực đơn ——”

“Quả nhiên là NPC.” Ngu Kinh Mặc khẽ , tâm trạng , kéo Điền Nguyên trong nhà chính.

“?”

Má Lưu nhiệt tình dạt dào: “Nghe phu nhân tối qua ở nhà họ Đỗ ăn liền năm sáu cái cuốn gỏi thịt tể thái? Hôm nay cũng làm, phu nhân đến ăn thử.”

Điền Nguyên: “…… Ai cho bà?”

Má Lưu chua chát: “Hôm nay chợ mua cá, gặp đầu bếp nhà họ Đỗ, trời ơi là khoe, ai mà làm cuốn gỏi chứ?”

“Bà còn chợ? Nguyên liệu mỗi ngày đều chuyển đến ướp lạnh ?”

“Đồ khác mang đến tươi bằng đồ ở chợ? Canh cá dùng cá tươi mới ngon.”

“Thì .” Điền Nguyên rửa tay xuống bàn, hầu mang thức ăn lên.

Cậu ăn nhanh để làm bài tập, liền khen từng món. Má Lưu mà mặt sắp nở hoa —— phu nhân đúng là vẫn thích đồ ăn bà nấu.

Xác nhận má Lưu rời , Điền Nguyên mệt mỏi thở .

Ngu Thương thản nhiên: “Lần đầu tiên thấy chủ nhân nịnh bợ hầu.”

Điền Nguyên: “ cao quý, cho nên cả đời sẽ trứng ốp la tình yêu.”

“…… Tôi để bụng.”

“Chờ quản lý công ty, cũng sẽ để bụng việc khác thể mang lợi ích cho ?”

“Đó là hai chuyện khác .”

“Ngu , xem?”

Ngu Kinh Mặc: “Không . Lúc ăn cơm cấm đấu võ mồm.”

“……”

Coi như giải quyết xong, hai bớt lo đều thành thật ăn cơm.

Sáng hôm , phần cơm tiện lợi má Lưu chuẩn quả nhiên thêm một quả trứng ốp la hình trái tim, còn dán đầy sticker mèo đáng yêu bên ngoài, thậm chí còn phối thêm một bộ quần áo hoa nhỏ màu xanh lá cho hộp cơm.

Điền Nguyên: “……”

Cậu nhận lấy hộp cơm đầy ắp tình thương: “Cảm ơn má Lưu, hôm nay hộp cơm thật .”

“Không chỉ , ăn cũng ngon.” Má Lưu tự tin, bà tuyệt đối thua đầu bếp nào.

Ngu Kinh Mặc lúc cửa thấy hộp cơm hoa hòe , bỏ trong túi giữ nhiệt viền ren hoa: “Thì em thích phong cách .”

Điền Nguyễn sợ hiểu lầm, vội giải thích: “Là má Lưu làm, em.”

So với cái túi tiện lợi của , túi của Ngu Thương trông t.h.ả.m hơn nhiều, màu đen xám, chỉ để ý một chút là sẽ tưởng nhầm thành… túi rác.

Cái túi rác , túi tiện lợi , đúng là Hội Hậu cần của học sinh coi như rác mà ném thật.

Ngu Thương tìm khắp nơi cũng thấy tiện lợi của : “……”

Để bắt kẻ trộm tiện lợi, cho của Hội học sinh theo dõi, phát hiện khi tiện lợi ném , còn lục thùng rác tìm , nhưng cuối cùng xe rác chở . Giờ chắc nó yên ở bãi rác .

Đến giờ cơm trưa, Ngu Thương hai tay trống trơn xuất hiện trong nhà ăn.

Chờ Ngu Thương cúi đầu xuống, Lộ Thu Diễm nhàm chán sang, trông thấy Điền Nguyễn đang “cởi quần áo” cho hộp tiện lợi: “Nhà tiện lợi thành tinh ?”

Điền Nguyễn: “Không , sợ tiện lợi nguội thôi. Cậu xem, giờ vẫn còn ấm, ăn lúc. Cậu ăn cái trứng chiên .”

Lộ Thu Diễm c.ắ.n miếng trứng chiên, sang Ngu Thương, ánh mắt như radar quét từ đầu tới chân, thấy dấu vết tiện lợi , về quầy lấy cơm đang xếp hàng dài, trầm mặc hồi lâu: “Cậu ăn hết tiện lợi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-66.html.]

Ngu Thương bình tĩnh xuống: “Bị Hội Hậu cần coi như rác mà ném mất .”

“……”

Điền Nguyễn chiếc tiện lợi tinh xảo nhỏ xíu mặt : “Nếu … ăn chung?”

Ngu Thương liếc quầy lấy cơm: “Sao nhiều ngoài trường ?”

Lộ Thu Diễm bất lực: “Chiều nay giải bóng rổ bốn trường, tổ chức ở Đức Âm, bọn họ đến tập luyện. Đương nhiên cũng mấy ngoài trộn , vì cơm trưa miễn phí.”

Để chờ ăn tiện lợi cùng Ngu Thương, Lộ Thu Diễm bỏ lỡ cơm miễn phí. như lời y , từng quầy cơm liên tiếp treo bảng “Hết món”.

Ngu Thương: “……”

Thật sự là… cơm ăn.

Điền Nguyễn than dài: “Đường đường là Hội trưởng Hội học sinh trường Đức Âm, mà lâm cảnh , thật bi ai bao.”

Ngu Thương động tâm, mời Lộ Thu Diễm: “Đi, chúng ngoài ăn.”

Lộ Thu Diễm đói bụng, đành theo.

Điền Nguyễn vẫy tay: “Hẹn hò vui vẻ nha ~”

“…… Cái gì mà hẹn hò, đ.á.n.h đúng ?” Lộ Thu Diễm giơ nắm đ.ấ.m dọa.

Điền Nguyễn ngốc, vô ý vung tay, bi kịch lập tức xảy —— hộp tiện lợi của rơi thẳng xuống đất.

Ba , sáu con mắt tiện lợi.

Nụ của Điền Nguyễn lập tức cứng . Cậu cúi , run rẩy nhặt hộp tiện lợi lên. Ừm, chỉ còn hộp. Đồ ăn thì nguyên vẹn trải đều nền gạch men, y như một cái… bug.

“……”

Lộ Thu Diễm đầy thương cảm: “Nếu thì ăn chung với bọn luôn .”

Điền Nguyễn làm bóng đèn, nhưng… còn cơm để ăn. Đây chính là cái gọi là “vui quá hóa buồn”.

Nhân viên vệ sinh nhanh chóng quét sạch “mỹ thực” thùng rác, Điền Nguyễn ỉu xìu theo hai : “…… Khoảng cách xa nhất đời giữa sự sống và cái c.h.ế.t, mà là sắp ăn cơm… cơm rời bỏ .”

So với việc tiện lợi của Ngu Thương ném thùng rác, tình cảnh của Điền Nguyễn càng t.h.ả.m hơn —— thật đúng là nên tranh vai chính với công.

Khi ba khỏi cổng trường, một nữ sinh tóc ngắn lén lút theo , ghi chép: “Tài t.ử , cách xa nhất đời……”

“A!” Nữ sinh lên xe, mặt đầy si mê, dọa tài xế giật , “Tài t.ử đúng là thiên phú thi ca! Văn học xã cứu !”

Tài xế: “Tiểu thư, đây là ‘tài tử’ thứ mấy ?”

Nữ sinh nghiêm túc đảm bảo: “Lần tuyệt đối là thật!”

Nhà hàng Lá Phong, nơi đắt nhất trong khu gần trường, mức sang cũng chỉ ngang Michelin. Điền Nguyễn gọi bò Wagyu hoa hoè loè loẹt, sò điệp bơ sữa, bào ngư…

Trong lúc chờ đồ ăn, chụp ảnh bàn ăn gửi cho Ngu Kinh Mặc: Ra ngoài ăn cơm.

Ngu Kinh Mặc: Tiện lợi đủ ăn?

Điền Nguyễn: Tiện lợi rơi xuống đất / lớn

Ngu Kinh Mặc: Nén bi thương, thuận theo mệnh.

Điền Nguyễn: Tiện lợi của Ngu Thương ném, nên cùng ngoài ăn luôn.

Ngu Kinh Mặc: Các em ăn cơm cũng thật lắm tai nạn.

Điền Nguyễn: Đây cũng là ý chí thế giới ?

Ngu Kinh Mặc: Vì em tối qua Ngu Thương?

Điền Nguyễn: Cũng thể.

Ngu Kinh Mặc: Vậy Ngu Thương là vai chính của thế giới . Còn vai chính khác là ai?

Điền Nguyễn: ……

Ngu Kinh Mặc: Là Lộ Thu Diễm ?

Điền Nguyễn: Xin tha cho em một mẩu quần lót cuối cùng.

Ngu Kinh Mặc: Gọi “chồng”, dùng giọng . Không thì tách uyên ương.

Điền Nguyễn: ……

Nếu Ngu Kinh Mặc can thiệp chủ tuyến công thụ, thì thật sự xong đời.

Điền Nguyễn vờ như mắc tiểu: “Lộ Thu Diễm, nhà vệ sinh.”

Lộ Thu Diễm: “Ờ.”

Điền Nguyễn: “Đừng theo đó nha.”

Lộ Thu Diễm: “…… Tôi theo nhà vệ sinh làm gì? Tôi cũng biến thái, cút .”

Điền Nguyễn phóng nhanh nhà vệ sinh.

Nhà vệ sinh cao cấp đúng là khác biệt, rộng, thoang thoảng mùi hoa hồng. Điền Nguyễn rửa tay, lau khô, cung kính cầm điện thoại.

Cậu hắng giọng, luyện tập: “Ch… ồn…”

“Ch… ồng…”

“Cái… úng… công……”

“Chồng ơi?”

Lặp ba , ấn gửi giọng : “Chồng ơi? Được ?”

Ngu Kinh Mặc gửi âm thanh: “Không .”

Điền Nguyễn: “Chồng, chồng, chồng.”

Ngu Kinh Mặc: “Giờ tạm .”

Điền Nguyễn lấy giọng mềm mại nũng nịu:

“Chồng ơi~~”

Ngu Kinh Mặc: “Rất , bé ngoan.”

Điền Nguyễn đỏ mặt màn hình, chu môi , mở đoạn khen của Ngu Kinh Mặc mấy : “Hắc hắc hắc……”

Cửa phòng vệ sinh mở , một nam sinh cao gầy trai bước , biểu cảm đến bồn rửa tay.

Điền Nguyễn: “…… Hải Triều?”

Hải Triều: “Ha ha.”

“…………”

Loading...