Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-03-28 05:18:44
Lượt xem: 168
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Chờ Lộ Thu Diễm ăn xong bữa trưa muộn, y cũng thật sự truy cứu ba tên nam sinh lưu manh thế nào, chỉ “dạy dỗ” bọn họ một trận, cảnh cáo “cưỡng ép nữ sinh”. Sau khi bọn họ tự nhận sai, y liền thả cho chạy.
Ngay đó, Lộ Thu Diễm dặn cô nữ sinh một câu: “Về mấy loại hẹn hò hạng ba như thế, đừng ngốc nghếch mà theo nữa.”
Nữ sinh hổ : “Cảm ơn , Lộ.”
“Tôi của cô, cũng thể che chở cô cả đời.” Lộ Thu Diễm lạnh nhạt , “Muốn năng lực tự bảo vệ , thì về thương lượng với cha , nghỉ đông đăng ký một lớp võ thuật.”
Nữ sinh: “…… Vâng.”
Khoảng cách đến tiết học buổi chiều vẫn còn chút thời gian, Điền Nguyễn : “Khó lắm mới ngoài, chúng phố dạo vòng, tiện mua chút đồ ăn ngon trấn kinh.”
Ngu Thương định từ chối, liền Lộ Thu Diễm : “Được.”
Hiển nhiên, trừ khu trò chơi , con phố phần lớn xây dựng phục vụ nhu cầu tiêu dùng của nữ giới: các cửa hàng xa xỉ, mỹ phẩm, quần áo, tiệm nail…… Ngoài phố ăn vặt, siêu thị lớn và khu trò chơi, đúng là chẳng gì đáng dạo.
Điền Nguyễn lâu siêu thị, hưng phấn mua một đống đồ ăn vặt, đó vì ăn hết mà đưa hết cho Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm cạn lời: “Ăn hết còn mua nhiều như ? Lãng phí tiền.”
Điền Nguyễn: “ đấy, cho nên giúp ăn bớt.”
“Anh thể mang về nhà ăn.”
“Cậu cảm thấy xách một túi đồ ăn vặt to như về mặt Ngu , sẽ thuyết giáo chắc?”
“…… Thế còn mua?”
Điền Nguyễn hì hì. Tuy Ngu Kinh Mặc cấm ăn vặt, nhưng cặp sách chỉ lớn đến thế, ngoài sách vở thì chẳng để bao nhiêu đồ ăn. Trừ khi buổi hoạt động ngoại khóa, Ngu Kinh Mặc mới ngầm cho phép mang thêm, tự ăn chia cho bạn bè, coi như giao lưu xã hội cơ bản.
Buổi chiều cũng xảy chuyện gì ngoài ý , Điền Nguyễn vẫn lên xuống lớp bình thường. Cái danh “khảo sát viên hội học sinh” của đúng là hữu danh vô thực, căn bản cần tham dự gì.
Hơn nữa, đến giờ và Ngu Thương vẫn thuyết phục Lộ Thu Diễm gia nhập hội học sinh. Trong nguyên tác, Lộ Thu Diễm vốn gia nhập, xem thiết lập hiện tại cũng đổi .
Bốn giờ rưỡi chiều, mặt trời ngả tây. Trong khi các trường cấp ba khác vẫn đang học tiết ba buổi chiều, trường quý tộc Đức Âm tan học.
Điền Nguyễn thu dọn cặp sách, ngang qua tượng Văn Xương Đế Quân, thành kính chào một tiếng, chạy về phía cổng trường.
Đã lâu “ xe manh”, gần đây Ngu Kinh Mặc lái Maybach tới. Người , “ lúc nào cũng gặp Maybach”, giữa đám siêu xe hình thù kỳ quặc, chiếc coi như dễ nhận .
Điền Nguyễn xe, quên sạch chuyện buổi sáng hai với cái gì, cho đến khi hai túi giấy dầu đưa tới.
“Một xiên sơn tra, một xiên dâu tây.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn lấy xem, “Em ăn sơn tra, ăn dâu tây .”
“Chọn quả dâu to nhất , em ăn.”
Điền Nguyễn há miệng c.ắ.n một cái, thật sự c.ắ.n nổi hết, đành c.ắ.n nửa trái.
Ngu Kinh Mặc ăn nửa còn , lớp đường giòn bên ngoài hòa với vị chua ngọt trong miệng.
Thì hôn vị ngọt như đường, mà là đường cũng ngọt bằng hôn.
Điền Nguyễn ngẩn Ngu Kinh Mặc, cái kiểu tự nhiên ăn nửa quả dâu tây cắn.
“Có chua.” Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h giá, “Không ngon bằng dâu ở nhà.”
Điền Nguyễn: “…… Đương nhiên , tiệm bên ngoài thể hai mươi đồng một quả dâu như nhà , năm đồng một xiên đường hồ lô thì mua mấy quả .”
Ngu Kinh Mặc nuốt chậm miếng dâu, “Lần nếu ăn đường hồ lô, thể bảo má Lưu làm. Tôi tra qua, cách làm đơn giản.”
Điền Nguyễn c.ắ.n một miếng sơn tra đường hồ lô, “Đường hồ lô ăn chính là cái tình cảm.”
“Tình cảm?”
“ , hồi nhỏ đồ ăn vặt, thỉnh thoảng mới mua một xiên đường hồ lô, lúc đó chỉ một đồng một xiên thôi.”
Ngu Kinh Mặc: “Hồi nhỏ hầu như ăn, cha ăn ngọt nhiều sẽ sâu răng.”
Điền Nguyễn gật đầu: “, hồi nhỏ lũ bạn quanh em đứa nào cũng sâu răng. Em ăn ít, nên .”
Đường hồ lô thỉnh thoảng ăn một xiên thì ngon thật, chỉ là khi nuốt xong thì chua bụng.
Ngu Kinh Mặc mở nắp chai nước suối đưa .
“Hoàng hậu, đúng là mưa đúng lúc.” Điền Nguyễn đùa.
Ngu Kinh Mặc còn kịp gì, tài xế giật trượt tay lái, xe rung một cái.
Điền Nguyễn vững, lập tức ngã nhào Ngu Kinh Mặc ——
Khoảng cách giữa và bờ môi như cung cong của Ngu Kinh Mặc, chỉ còn cách đúng một… xiên đường hồ lô.
Tài xế qua kính chiếu hậu, “…… Xin , phu nhân, hai chứ?”
Không những , còn hồng hồng phấn phấn như sắp phun đường. Tài xế suýt nữa ngọt đến c.h.ế.t đuối.
Điền Nguyễn cuống quýt ngay ngắn , trong tay còn đang giơ xiên đường hồ lô hai cùng “hôn gián tiếp”, mỗi c.ắ.n một viên, hai má phồng lên y như sóc.
Ngu Kinh Mặc l.i.ế.m một chút lớp đường môi, lời nào.
Vừa về đến trang viên, kịp cất cặp sách, Điền Nguyễn thấy quản gia cung kính bước tới: “Phu nhân, Đỗ gia mời ngài cùng qua một chuyến.”
Bị phạt mất một tháng tiền thưởng quả nhiên hiệu quả, quản gia rõ ràng cẩn trọng hơn hẳn, từng cử chỉ đều đúng mực, dám vượt quy củ.
Điền Nguyễn hỏi: “Qua đó làm gì?”
Quản gia: “Nghe Đỗ chủ tịch trở về.” Gọi “Đỗ ” thì quá trẻ, gọi “chủ tịch” là vặn.
Điền Nguyễn “cha ruột tiện nghi” trở về, lập tức nhớ phần kịch bản của nhân vật trong nguyên tác. Kết luận: thậm chí còn bằng một vai pháo hôi, thuộc loại vai phụ trong đám vai phụ, tính cách nhạt nhòa, điểm nhấn.
—— Quan hệ nhạt với Đỗ phu nhân,
—— quan hệ nhạt với Đỗ Hận Đừng,
—— quan hệ nhạt với tất cả .
Vì nhạt quá nên tên cũng tùy tiện, Đỗ Đạm Nhân.
Ấn tượng duy nhất nhớ về ông chính là “nhạt”.
“……”
Ngu Kinh Mặc một bộ vest xám tro, xịt chút nước hoa mùi tuyết tùng, tóc cũng chải chỉnh tề. Có thể là áo mũ chỉnh tề, tướng mạo đoan chính.
So sánh bên cạnh, Điền Nguyễn vẫn mang dáng vẻ nam sinh cấp ba thanh thuần.
Điền Nguyễn: “Em cần trang điểm chút ?”
Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h giá một lượt, đưa tay vuốt mái tóc rối của : “Em như là .”
Lần Ngu Thương theo, vì mời đích danh chỉ gọi hai “phu phu” là Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc.
Xe chạy khu biệt thự “Kim Ngọc Mãn Đường”, Điền Nguyễn căng thẳng: “Không cha tiện nghi thích em .”
“Cha tiện nghi?” Ngu Kinh Mặc bật khẽ, “Dùng từ thật chuẩn xác.”
Điền Nguyễn đúng thật cẩn thận suy nghĩ trong lòng.
“Tôi cảm thấy sẽ thích em.” Ngu Kinh Mặc bình thản đặt đệm tâm lý , “Đừng ôm kỳ vọng quá cao.”
Điền Nguyễn: “…… Ừm.”
Nếu thật sự coi trọng đứa con , sẽ đến tận bây giờ mới trở về nước. Dù bận rộn đến mấy, chẳng lẽ ngay cả một cuộc video call cũng thời gian?
Điều đó rõ—— vị cha tiện nghi chẳng hề mong chờ đứa con thất lạc.
“Đừng buồn.” Ngu Kinh Mặc nắm tay .
Điền Nguyễn suy nghĩ kỹ, ngược còn thấy bất ngờ: “…… Có khi em đúng là đứa con bất hiếu.”
“?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-62.html.]
“Em cũng chẳng chút mong đợi gì với ông . Ngoài huyết thống, chúng căn bản là xa lạ.”
Ngu Kinh Mặc bật khẽ: “Ừm.”
Rất nhanh đến biệt thự Đỗ gia. Tuy chỉ là nơi tạm trú, nhưng cách trang trí tao nhã, rộng rãi, vườn đầy hoa toát lên khí chất yêu đời sống.
Điền Nguyễn bấm chuông.
Quản gia nhà họ Đỗ , mỉm : “Tiểu thiếu gia, mời . Cô gia, mời .”
Bước phòng khách, bộ sofa nhỏ ba .
Người dịu dàng nhưng sắc sảo,
Người con trọng lịch thiệp,
Người cha…… giống như tâm hồn đang phiêu du ở chín tầng mây.
“Tiểu Nguyễn.” Đỗ phu nhân dậy, dặn hầu: “Mau mang canh lê chưng lên, trời hanh khô, uống cho nhuận phổi.”
Ba giây , ánh mắt Đỗ Đạm Nhân mới —— ông ngoài 50, da trắng râu, đeo kính gọng bạc tinh xảo, trông giống doanh nhân, mà giống giáo sư đại học.
Đỗ Hận Đừng hiển nhiên thừa hưởng gương mặt nho nhã của cha, thậm chí còn sáng sủa hơn, hơn.
Đỗ Đạm Nhân gần như , thần sắc lạnh nhạt: “Chào con.”
Điền Nguyễn: “Chào ông.”
Ngu Kinh Mặc: “Chào cha vợ, là Ngu Kinh Mặc.”
Đỗ Đạm Nhân: “Ừm, chào .”
“……”
Đỗ Hận Đừng tổng kết cuộc gặp mặt phụ t.ử : “Ngươi khỏe, khỏe, đều khỏe.”
Đỗ phu nhân lườm con trai cả một cái, hổ : “Được , xuống .”
Điền Nguyễn cùng Ngu Kinh Mặc chiếc sô pha dành riêng cho hai họ, bên trái là Đỗ phu nhân, bên là Đỗ Đạm Nhân, đối diện là Đỗ Hận Đừng.
Canh lê chưng bưng lên, mỗi đều nhận một chén, bầu khí giả vờ hài hòa.
Điền Nguyễn nghiêm túc uống canh, vị lê trắng ngọt mát hòa cùng sơn tra, trần bì, kỷ tử… hương vị quyện , giống như một dòng nước ấm nóng chảy xuống dày.
“Hô ~” Điền Nguyễn thổi canh.
“Hô ~” Đỗ Đạm Nhân cũng thổi.
“……”
“……”
“Nóng lắm ?” Ngu Kinh Mặc hỏi Điền Nguyễn, “Đợi chút nữa hãy uống.”
Điền Nguyễn nhấp một ngụm lê canh ấm áp: “Không , em thổi một chút là .”
Đỗ phu nhân liếc Đỗ Đạm Nhân: “Ông thổi nhẹ thôi, đừng thổi tiếng.”
Đỗ Đạm Nhân: “…… Được.”
Điền Nguyễn cũng dám thổi tiếng.
Đỗ phu nhân dặn: “Tiểu Nguyễn, con uống chậm thôi, đừng vội.”
“Vâng.”
Cả nhà mang theo chút gượng gạo mà uống xong chén canh lê chưng.
Như thể cuối cùng mới nhớ là cha, Đỗ Đạm Nhân chằm chằm Điền Nguyễn hỏi: “Con bao nhiêu tuổi ?”
Điền Nguyễn: “Hai mươi ạ?”
“Hai mươi mà còn học trung học?”
“…… Bỏ học giữa chừng, đó học .”
“Sao bỏ học?”
“Trong nhà tiền.”
Đỗ Đạm Nhân trầm ngâm một lát, : “Bây giờ tiền, con thể học đến tiến sĩ.”
Điền Nguyễn: “Vâng.”
Đỗ Đạm Nhân hỏi: “Kết hôn cũng vì tiền?”
Điền Nguyễn: “……” Câu hỏi của vị cha tiện nghi thật sắc bén.
“Nếu là vì , con thể ly hôn.”
“…………”
Đỗ phu nhân vui: “Ông cái kiểu gì ? Mới gặp bảo con nít ly hôn.”
Đỗ Đạm Nhân thấy kỳ lạ: “Chỉ kết hôn vì tình yêu mới ý nghĩa, bọn họ yêu .”
“Sao ông ?” Điền Nguyễn vội vàng, “Con, con cùng Ngu kết hôn tất nhiên là vì tình yêu! , Ngu ?”
Đỗ Đạm Nhân hai , vẻ nghiêm nghị mang theo sự dò xét.
Ngu Kinh Mặc đối với trường hợp như quen thuộc, Điền Nguyễn mỉm , đáy mắt phượng sâu thẳm còn một tia dịu mềm: “Đương nhiên.”
Điền Nguyễn dám thẳng mắt Ngu Kinh Mặc. Cậu chỉ vì tình thế cấp bách mới những lời đó, nào bao nhiêu tin tưởng rằng bọn họ thật sự là vì yêu mà kết hôn, đúng là chuyện hoang đường.
Ngay cả chính còn hiểu rõ lòng .
Chỉ là… vì một câu của khác mà quyết định cả đời .
Cuộc đời , do chính làm chủ.
Trước khi rõ tâm ý bản , khi ước định ba năm còn tới, Điền Nguyễn sẽ dễ dàng ly hôn với Ngu Kinh Mặc. Hơn nữa, còn tiếp cận, c.ắ.n vai chính mới đúng mạch CP công thụ!
Tuyệt đối thể tách khỏi tuyến chính, nếu thứ sẽ trở nên thể kiểm soát.
Điền Nguyễn kiên định “cha tiện nghi” của : “Con và Ngu kết hôn, hối hận, cũng sẽ ly hôn. Ngài đừng mong chia rẽ chúng con.”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ cong lên.
Đỗ Đạm Nhân: “…… Cha chỉ đưa một đề nghị, nếu hai thật lòng với thì cha cũng cây gậy.”
Điền Nguyễn: “?”
Đỗ Đạm Nhân bổ sung: “Cây gậy đập uyên ương.”
“……”
Sao cảnh tượng quen đến ?
Điền Nguyễn nhớ , giống như lúc từng tác hợp Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, hết lời ca ngợi tình yêu của họ, thêm hoa gấm, cũng tự nhủ —— tuyệt đối làm kẻ cầm gậy đập uyên ương!
Điền Nguyễn: “……”
Đỗ Đạm Nhân dậy: “Được , cũng gặp, làm việc.”
Đỗ phu nhân định gì đó nhưng thôi.
Đỗ Đạm Nhân: “Phu nhân, tối gặp.”
“Vâng.”
Đỗ Đạm Nhân trái , chọn lối bên phía con trai cả để rời khỏi khu sô pha, hiểu chân vướng một cái, ngã sấp xuống đất vang “ầm” một tiếng.
Đỗ Hận Đừng: “Cha!”
Đỗ phu nhân: “Đạm Nhân!”
Điền Nguyễn: “Cha tiện nghi!”
“?”