Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-03-27 12:25:53
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Mở màn liền tiếp tục buổi đấu giá với hạng mục “mua ” đầy kích thích.

Người dẫn đấu giá hết sức giới thiệu: “Đây chính là một món đồ cổ cấp quốc bảo bằng ngọc, nhiều truyền tay, đó ông Trương, hiến tặng cất giữ hơn trăm năm. Có thể là trăm năm khó gặp, vô cùng giá trị sưu tầm và giá trị sử dụng.”

Giá trị sưu tầm thì còn tạm , chứ “giá trị sử dụng” là cái quỷ gì? Ai mà ông Trương dùng qua … Nhiều năm như , cũng bao nhiêu dùng qua.

Chỉ nghĩ thôi, Điền Nguyễn cảm thấy buổi đấu giá thật sự… bẩn.

Không ít mặt đen thui, giữ nguyên tư thế bất động. Cuối cùng, một đàn ông đeo khẩu trang và kính râm giơ bảng đấu giá lên.

Người dẫn đấu giá: “Hai vạn! Hai vạn thứ nhất! Hai vạn thứ hai!”

Một cụ ông giơ bảng đấu giá.

Người dẫn đấu giá: “Tốt, ba vạn! Ba vạn thứ nhất! Ba vạn thứ hai! Ba vạn thứ ba! Chúc mừng vị lão !”

Mọi sang, ai nấy đều kinh ngạc, một cụ già mà chơi cũng thật… phong phú.

Điền Nguyễn nỡ thẳng, đặt bảng đấu giá sang bên cạnh, giả vờ cúi đầu chơi điện thoại.

Sau đó hai hạng mục nữa đấu giá, Ngu Kinh Mặc cũng chẳng mấy hứng thú. Đến hạng mục thấy hứng thú, liền trực tiếp dậy rời . Thật những dịp như thế thể để trợ lý mặt tham gia, Ngu Kinh Mặc hôm nay đến chủ yếu là để mở rộng tầm mắt cho Điền Nguyễn.

Kết quả đúng là… mở rộng thật.

Món đấu giá thứ tư cuối cùng cũng chút thú vị, một cây ngọc như ý đời Minh, giá khởi điểm năm vạn.

“Cái lấy ?” Ngu Kinh Mặc hỏi Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn còn kịp trả lời, phía Đỗ phu nhân giơ bảng, dứt khoát giá: “100 vạn.”

Điền Nguyễn: “……”

Người dẫn đấu giá: “100 vạn thứ nhất, 100 vạn thứ hai…”

“120 vạn.” Một vị nữ sĩ khác giá.

Đỗ phu nhân: “300 vạn.”

“……”

Người dẫn đấu giá: “300 vạn thứ ba, thành giao!”

Đỗ phu nhân mỉm , sang Điền Nguyễn: “Tặng cho con.”

Điền Nguyễn: “Cũng cần tốn tiền như …”

Đỗ phu nhân: “Chỉ cần con vui, tiêu bao nhiêu cũng nguyện ý.” 

Hơn nữa, con trai lớn như , bà cũng từng thật sự tiêu gì lớn cho , cảm thấy vẫn là bù đủ.

Mấy món tiếp theo đều gì đặc biệt, cho đến khi đến lượt bức tranh sơn dầu “Thế giới phúc”. Giá khởi điểm cũng là 5 vạn, dần dần tăng đến 50 vạn, Hạ Lan Tư giơ bảng: “100 vạn.”

giá: “102 vạn.”

Hạ Lan Tư: “102 vạn… lẻ một mao.”

Người : “…… 103 vạn.”

Hạ Lan Tư: “103 vạn lẻ một mao.”

“Anh tăng giá như hợp lệ!” Người tham gia đấu giá phía lên tiếng. Theo quy tắc, mức tăng từ một vạn trở lên.

Hạ Lan Tư tủm tỉm: “Anh hiểu nhầm ? Tôi tăng giá, chỉ giá thôi.”

“Tăng giá kiểu ma quỷ! Dựa cứ liên tục chen giá!?”

“200 vạn.” Hạ Lan Tư giơ bảng.

“……”

Điền Nguyễn thầm nghĩ, Hạ Lan Tư đúng là kiểu chọc tức cần đền mạng.

Người dẫn đấu giá: “200 vạn thứ nhất, 200 vạn thứ hai ——”

Người tức tối: “210 vạn!”

Hạ Lan Tư: “220 vạn.”

Người nọ: “230 vạn.”

Hạ Lan Tư: “240 vạn.”

Người nọ: “250 vạn!”

Hạ Lan Tư: “Quả nhiên đúng là ‘hai trăm rưỡi’, cho đó.”

Người nọ: “…………”

Đỗ Hận Đừng Hạ Lan Tư đầy hứng thú: “Không theo nổi nữa ?”

Hạ Lan Tư nheo đôi mắt hồ ly, ngay cả vẻ xem thường cũng giống như đang trêu chọc: “Bức ngoài nghề , trong nghề chỉ cần đèn chiếu ngay giả.”

“Ồ? Nói thử xem.”

“Nếu bức sơn dầu thật sự là thời Trung cổ, đến giờ chắc chắn biến sắc tự nhiên. Mà bức quá tươi mới, tuy đúng phong cách vị họa sĩ , nhưng chỉ là bắt chước phần da lông. Chưa kể, hoa văn vải nền thiếu tự nhiên, rõ ràng là tranh trong mấy năm gần đây.”

Đỗ Hận Đừng vỗ tay : “Quả nhiên là trong nghề.”

Điền Nguyễn mặt cảm xúc họ chuyện, trong lòng bình tĩnh, nhưng cũng bi thương sang Lộ Thu Diễm, mệt mỏi quá , hai nhân vật phụ cấu kết cùng gây chuyện .

Lộ Thu Diễm lúc buồn chán qua:

“…… làm cái biểu cảm gì ?”

Điền Nguyễn: “Đau lòng giùm .”

Lộ Thu Diễm: “……”

Ngu Thương Điền Nguyễn với vẻ mặt “ phát điên gì nữa thế”.

Ánh mắt phạm thượng lập tức Ngu Kinh Mặc bắt gặp, lạnh lùng con trai.

Ngu Thương: “……”

Ngay đó, Ngu Kinh Mặc đưa tay giữ gáy Điền Nguyễn, xúc cảm lành lạnh mềm mại, khiến chẳng nghĩ nổi chuyện khác nữa.

Điền Nguyễn rụt cổ, xoay đầu, nhưng cũng né tránh tay , coi như mặc kệ, dù nhéo quen .

Lát , sự “tham mưu” của Lộ Thu Diễm, Ngu Thương dùng hai vạn mua một cuốn nhật ký của một học giả nước ngoài.

Ngu Kinh Mặc hỏi Điền Nguyễn: “Không gì em ?”

Điền Nguyễn thật sự chẳng , thậm chí cảm thấy chán.

Ngu Kinh Mặc , : “Vậy về thôi.”

Điền Nguyễn gật đầu, sang với Đỗ phu nhân một tiếng.

Đỗ phu nhân bất ngờ: “Còn đến màn chốt đấu giá mà con ?”

“Không xem nữa, con cần.”

Đi khỏi hội trường đấu giá, trời trăng sáng treo cao. Ngu Kinh Mặc liếc đồng hồ, là 9 giờ tối. Điền Nguyễn đúng lúc ngáp một cái.

Hai xe, Điền Nguyễn liền bắt đầu lim dim. Ngu Kinh Mặc thầm đếm trong lòng: “Mười, chín, tám…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-59.html.]

Đếm đến “một”, đầu Điền Nguyễn lắc lư, sắp đập cửa kính. Ngu Kinh Mặc duỗi tay đỡ lấy mặt , kéo về phía vai . Điền Nguyễn dựa vai , mơ mơ màng màng ngủ mất.

Bỗng nhiên giật tỉnh dậy, Điền Nguyễn trái : “Đến ?”

“Về đến nhà.” Ngu Kinh Mặc xuống xe, phía bên Điền Nguyễn quản gia mở cửa.

Điền Nguyễn lảo đảo xuống xe, đến phòng mới phát hiện vai Ngu Kinh Mặc một vệt nước sẫm màu —— nghĩ mới nhận dựa ngủ, vệt nước … chẳng lẽ là nước miếng của ?

Điền Nguyễn: “……”

Cậu lập tức tiến lên cởi áo khoác giúp Ngu Kinh Mặc, đưa cho hầu mang giặt. May là Ngu Kinh Mặc phát hiện, nếu bệnh sạch sẽ phát tác.

, Ngu Kinh Mặc thể phát hiện ?

“Phu nhân, đây là canh bào ngư, uống dễ ngủ.” Má Lưu bưng hai chén canh còn nóng tới, “Có đói bụng ? Muốn ăn thêm gì ?”

Điền Nguyễn thói quen ăn khuya: “Không cần.”

“Thiếu gia ?”

“Hắn lát nữa sẽ về.”

“Ồ. Vậy còn… bạn của thiếu gia?”

“……” Đừng tưởng bà định “đối tượng”. Điền Nguyễn căng thẳng liếc sắc mặt bình tĩnh của Ngu Kinh Mặc: “Chắc chắn đưa về nhà .”

Má Lưu , hỏi thêm.

Điền Nguyễn uống xong canh bào ngư, lên lầu chuẩn rửa mặt, đ.á.n.h răng ngủ.

Lúc ngang qua, Ngu Kinh Mặc một câu: “Tắm xong thì sang phòng .”

Điền Nguyễn suýt chút nữa tuột tay khỏi tay nắm cửa, may mắn kịp giữ , trừng mắt bóng dáng cao lớn của Ngu Kinh Mặc, khó tin.

Ngu Kinh Mặc chỉ như thể chuyện bình thường, phòng bắt đầu rửa mặt, đ.á.n.h răng.

Điền Nguyễn trong lòng ngại ngùng, kích động, mờ mịt, kích động —— tại hai kích động? Vì độ kích động quá cao —— phòng tắm, dùng nước ấm, dầu gội, xà phòng thơm, sữa tắm, tỉ mỉ chà rửa từ đầu đến chân.

Không hề khoa trương, hiện tại Điền Nguyễn đều thơm ngát.

Cậu thấy quá, liền khoác áo tắm ban công gió cho bớt mùi, bình tĩnh một chút.

Sau đó, hít sâu, ngẩng đầu, ưỡn ngực, giống một dũng sĩ sắp tiến hang rồng diệt ác long, kiên định bước về phía phòng Ngu Kinh Mặc.

Cốc cốc, gõ cửa.

Ngu Kinh Mặc cũng tắm xong, tự mở. Trong áo tắm, cơ n.g.ự.c rắn chắc lộ mơ hồ, đập thẳng mắt Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn lùi nửa bước, ngẩng mặt lên, đối diện gương mặt rõ nét của Ngu Kinh Mặc, chỉ là dám đôi mắt đen sâu .

“Vào .” Ngu Kinh Mặc nghiêng , hình cao lớn che một nửa cửa, động tác như mời , như đang bắt giữ con mồi.

Dũng sĩ đơn thuần hề cảnh giác, bước hang rồng.

“Cạch.” Ngu Kinh Mặc khóa cửa.

Còn làm gì, mặt Điền Nguyễn đỏ —— khóa cửa là , dù ai dám tùy tiện —— bởi vì bọn họ sắp làm chuyện .

Giường trong phòng ngủ chính rộng hai mét, dài hơn hai mét, Điền Nguyễn lăn ba vòng cũng vẫn thừa chỗ.

Nghĩ đến đây, Điền Nguyễn lắc đầu, kiên quyết chống suy nghĩ “lăn giường kiểu học sinh cấp ba”, dù thành niên, cũng là đối tượng hợp pháp của Ngu Kinh Mặc.

Nhiều nhất… nhiều nhất là sờ một chút.

Ngu Kinh Mặc mép giường, vỗ chỗ bên cạnh: “Lại đây.”

Tim Điền Nguyễn đập thình thịch, tới, cứng đờ xuống cạnh Ngu Kinh Mặc, nhỏ: “Chỉ… chỉ thôi, làm gì khác.”

Ngu Kinh Mặc: “Ừm, tùy em.”

Điền Nguyễn gan to thêm chút: “Cho em xem .”

Ngu Kinh Mặc nhếch môi : “Tự khám phá mới thú vị.”

“……”

Chuẩn tâm lý thật , Điền Nguyễn vươn tay, kéo áo tắm dài của Ngu Kinh Mặc sang một bên. Vừa thấy, mặt lập tức đỏ bừng, đồng thời phẫn nộ : “Dựa cái gì mà lớn như ?”

Lời y hệt trẻ con giận dỗi. Ngu Kinh Mặc khẽ : “Dựa việc là chồng em.”

Cho dù chút kinh nghiệm, Điền Nguyễn tạm thời vẫn dám xuống tay, hổ, chỉ thể trừng Ngu Kinh Mặc một cái.

Mà cái liếc mắt thế nào cũng mang theo vài phần ám triền miên.

Yết hầu Ngu Kinh Mặc khẽ chuyển động, giọng từ lồng n.g.ự.c trầm thấp truyền : “Tóm vẫn là hàng tươi sống còn ấm, tin em tự sờ thử.”

“……” Điền Nguyễn chột sờ một cái, giống như đ.á.n.h lén.

Ngu Kinh Mặc vẫn , nắm lấy tay , ép : “Nhát gan ?”

Lòng bàn tay Điền Nguyễn càng lúc càng nóng, mặt cũng càng lúc càng đỏ: “Em vốn dĩ nhỏ hơn .”

Ngu Kinh Mặc lập tức kéo thiếu niên mềm nhũn như kẹo bông trong ngực. Quả nhiên, chỉ ngọt mà bế lên cũng mang theo mùi ngọt, giống như bánh trôi nếp.

Điền Nguyễn như đang dựa sát một con ác long, vui mừng hoảng sợ. Nhìn ác long từ từ tỉnh dậy, càng lúc càng khổng lồ, biện pháp.

Ngu Kinh Mặc đặt tay lên tay Điền Nguyễn, dẫn dắt nhẹ nhàng, dễ dàng khống chế: “Lại quên làm thế nào ?”

Trong đầu Điền Nguyễn nảy một bông hoa hồ đồ, hiểu nở bung, chỉ thể vụng về ôn công thức học đó.

Công thức khó hơn hẳn, giống như đề nâng cấp, qua thấy khó giải.

Ác long cũng chẳng dễ tiêu diệt.

Điền Nguyễn dù cố gắng noi theo dũng sĩ, nhưng học mãi dáng, giống vẽ hổ hóa chó. Ác long ngẩng đầu, đùa giỡn với năm ngón tay của , mãi chịu “ khỏi sào”, mà còn hé lộ vô trân bảo bên .

Nếu lấy trân bảo, coi như qua cửa. Bài toán căn bản vô nghiệm.

Điền Nguyễn gấp đến độ mồ hôi mỏng đọng trán, vung kiếm dũng giả, giao chiến với ác long ba trăm hiệp, đến mức hang rồng nghiêng lệch, cỏ cây hỗn loạn, vách đá run rẩy.

Cho đến khi mắt sáng lòa, trân bảo lộ bộ.

“…… Tốt lắm.” Ngu Kinh Mặc hôn lên trán , giọng thấp ôn nhu: “Giỏi lắm, ngoan.”

Điền Nguyễn mờ mịt ngẩng lên Ngu Kinh Mặc, ánh mắt sáng long lanh, ngờ đầu thắng lợi thuận lợi đến —— dù tay giờ đang mỏi.

Ngu Kinh Mặc ôm lòng, áo tắm rơi xuống, chăn mỏng động tác quẫy động làm nhăn như gợn sóng nước.

Điền Nguyễn đặt lên lớp ga mát lạnh, trong căn phòng nhiệt độ điều hòa , mồ hôi vẫn nóng rực.

Ngu Kinh Mặc sâu mắt , : “Để giúp em.”

Điền Nguyễn như đang ở trong hang rồng động đất, ác long nghỉ ngơi, trân bảo tùy ý lấy, nhưng như trúng mê hương, mềm nhũn, mặc cho ác long kéo trở hang, thi hành trừng phạt.

Mà trừng phạt chính là đem bộ trân bảo đổ lên dũng sĩ.

Trong truyền thuyết, ác long đều thích cướp đoạt báu vật. Con ác long cũng ngoại lệ, nó lật dũng sĩ nhỏ bé, tùy ý cướp đoạt, đùa bỡn, cho đến khi dũng sĩ giao tất cả trân bảo.

Khóe mắt dũng sĩ rịn một giọt nước, long lanh trong suốt, cũng là một viên trân bảo.

Ở khoảnh khắc kề sát căng thẳng , nhiệt độ cơ thể hai gần như hòa làm một. Hơi thở chiếm hữu của Ngu Kinh Mặc rơi từng chút lên trán, sống mũi, dừng ở đôi môi hồng mềm.

Đôi môi khẽ hé mở, hàm răng trắng lộ , đầu lưỡi ướt, mang theo vị ngọt của quýt.

Cuối cùng, Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn lên đôi môi , hấp thu dòng suối ngọt, chìm đắm trong sự mềm mại.

Điền Nguyễn mở to mắt, cứng đờ, hề giãy giụa. Mãi đến khi Ngu Kinh Mặc vuốt nhẹ cổ và tai từng chút một, dần dần cũng chìm nụ hôn đó……

 

Loading...