Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-21 07:45:23
Lượt xem: 295
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn im lặng buông áo tắm dài xuống, lưng thẳng tắp, ngay tại chỗ, trông chẳng khác nào một củ khoai nướng chín.
Ngu Kinh Mặc dời mắt , đặt chén trong tay xuống, : “Đây là sữa bò hầm long nhãn và táo đỏ, thể bổ khí huyết, giúp ngủ ngon hơn.”
Điền Nguyễn hổ, bực bội trừng mắt , bổ gì mà bổ, khí huyết hiện giờ thừa sức khỏe.
Ngu Kinh Mặc: “…… Nếu em uống thì thôi.” Dứt lời, liền xoay cửa.
Đi tới ngưỡng cửa, dừng , bổ sung một câu: “Tôi sẽ , em ngủ .”
Cửa khép, Điền Nguyễn lập tức khóa trái, nhưng mặt mũi thì mất sạch. Cảnh xuân thấy hết, nhặt cũng chẳng còn.
Điền Nguyễn nuốt xuống cơn hổ và tức giận, cho chiếc quần lót mới, chui chăn tơ mỏng, cuộn chặt thành một cái kén, lăn qua lăn .
Mãi đến khi mồ hôi túa , mới ló khuôn mặt đỏ bừng khỏi chăn, mệt mỏi rã rời, mơ màng mà ngủ .
Đồng hồ sinh học vẫn đúng giờ như cũ, 6 giờ rưỡi sáng, Điền Nguyễn tỉnh dậy. Nhìn chiếc giường lạ, căn phòng lạ, sững sờ mười mấy giây mới nhớ xuyên truyện, trở thành ba nhỏ pháo hôi trong một bộ đam mỹ cẩu huyết Tấn Giang.
Tính từ bây giờ, khả năng sống đến hai năm.
Ý thức khiến lập tức tỉnh táo, bật “radar cảnh báo nguy hiểm”, liền thấy tiếng gõ cửa.
“Ai?”
“Phu nhân, mời dậy ăn sáng.”
“……”
Điền Nguyễn rửa mặt, đ.á.n.h răng, lấy trong tủ quần áo một bộ đồ ở nhà sạch sẽ, chậm rãi bước .
Đứng ngoài cửa chính là hầu tối qua đầu tiên chúc mừng , năm mươi tuổi, dáng vẻ hiền hòa, gọi là má Lưu. Bà chỉ siêng năng mà còn nấu ăn cực giỏi.
“Không phu nhân thích ăn gì, tạm làm vài món đơn giản, bánh bao hấp, sủi cảo chiên, xíu mại và cháo đường.”
Điền Nguyễn: “Con ăn gì cũng . Đừng gọi con là phu nhân.”
Má Lưu hiền: “Các tân nương… , tân phu đều như cả, lúc đầu ngại ngùng, sẽ quen thôi.”
Ánh mắt Điền Nguyễn đờ , là đàn ông chính hiệu, làm mà “quen” kiểu đó cho .
Phòng khách lầu thông thẳng với phòng ăn, bàn ăn hình chữ nhật dài năm mét. Trên đó, hai cách xa.
Chủ vị bên Đông là Ngu Kinh Mặc, bên cách một mét là Ngu Thương. Hai cha con lặng lẽ dùng bữa, cử chỉ chuẩn mực, phong thái tao nhã như quốc vương cùng hoàng tử.
Ngu Kinh Mặc sang Điền Nguyễn: “Em thể ngủ thêm một lát.”
Điền Nguyễn: “Không cần.”
Ngu Thương khựng , liếc một cái, ánh mắt phức tạp.
Quản gia kéo ghế bên trái của Ngu Kinh Mặc , trải sẵn khăn ăn, còn đặc biệt chuẩn thêm một tấm đệm mềm, các ghế khác đều .
Điền Nguyễn: “……”
Hiển nhiên, quản gia nghĩ rằng “ tiện”.
“Không cần đệm.” Cậu hổ giận.
Quản gia khách khí: “Phu nhân, nếu ngài cảm thấy cơ thể khỏe……”
“Không gì khỏe, con .”
Quản gia mỉm tán thưởng: “Phu nhân quả thật cứng cỏi, đúng là cùng trời sinh một cặp.” Nói khom lấy tấm đệm .
Điền Nguyễn: “……” Nhịn , ăn xong liền rời khỏi đây.
Cậu ngượng ngập xuống, nhận “đãi ngộ hoàng hậu”.
Trước mặt là bánh bao, sủi cảo chiên, xíu mại, cháo đường, tất cả bày ngay ngắn.
Cháo đường nấu từ gạo tẻ và nếp, quấy sền sệt, rắc đậu nghiền cùng hoa quế tươi. Điền Nguyễn xúc một thìa, vị ngọt thanh, thơm dịu, hương quế mới nở khiến mê mẩn.
Cậu c.ắ.n một miếng sủi cảo chiên, vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm ẩm, hương thịt bốc lên, ngon đến nổ tung trong miệng, ấm lan khắp ngũ tạng.
Điền Nguyễn vô thức thở một tiếng “ưm~” đầy thỏa mãn.
Động tác ăn cháo của Ngu Kinh Mặc khựng . Ngu Thương ngẩng mắt, liếc sang “ba nhỏ” đối diện.
Điền Nguyễn lập tức nuốt chậm , đợi ăn xong mới nghiêm túc : “Ngon thật.”
Ngu Kinh Mặc giọng nhạt: “Thích món gì, với má Lưu.”
“Ừm……”
Ăn sáng xong, Ngu Thương học, Ngu Kinh Mặc làm. Điền Nguyễn thì rảnh rỗi ở “nhà”.
Không tuần trăng mật, mật, quả nhiên là hôn nhân giả.
Má Lưu thấy thích sủi cảo chiên, rạng rỡ sáng mai sẽ làm thêm.
Điền Nguyễn động lòng trong chốc lát, kiên quyết chống cám dỗ mỹ thực, sủi cảo thôi, bên ngoài cũng thể ăn, tuyệt đối quên mục tiêu bỏ trốn.
Cậu về phòng, đang suy nghĩ kế hoạch “lặng lẽ rời ” thì bỗng tiếng chuông điện thoại. Tìm quanh, hóa ở bàn.
Tên gọi hiển thị: Phì Heo.
Điền Nguyễn: “……”
Rõ ràng là điện thoại của Điền Viễn. Máy trái cây đời cũ cách đây năm sáu năm, tuy hỏng nhưng màn hình nứt, lẽ thời gian, hoặc… tiền để đổi.
Cậu do dự vài giây, bắt máy: “Uy, phì heo?”
Đầu dây bên : “…… Mẹ kiếp, mày c.h.ử.i ai đấy?”
Điền Nguyễn lập tức cúp.
Chưa năm giây, điện thoại reo.
Cậu : “Phì heo?”
Đầu dây là giọng đàn ông trung niên khàn khàn, dữ dằn: “Tốt lắm, Điền Viễn, bay lên cành cao hóa phượng hoàng , quên luôn ơn xưa đúng ?”
Điền Nguyễn: “Ông là ai?”
Đối phương gầm lên, dứt khoát cúp máy, thêm danh sách chặn.
Sau đó thấy giọng chút quen, hình như tối qua trong tiệc cưới qua, nhưng nghĩ thấy chẳng quan trọng.
Điện thoại vang, là video WeChat.
Tên gọi: Phì Heo.
Điền Nguyễn: “……” Không hiểu Điền Viễn thù oán gì sâu nặng với .
Cậu tò mò là ai, thể liên quan đến nguyên nhân Điền Viễn c.h.ế.t, nên bắt máy: “Uy.”
“Điền Viễn! Mày mà còn cúp, tao g.i.ế.c cả nhà mày!”
“Ông mà còn c.h.ử.i bậy, báo công an. Tôi ghi âm .”
“……”
Đối phương thở phì phò: “Rốt cuộc ai c.h.ử.i ai hả? Mày gọi tao là ‘phì heo’ ý gì?”
Điền Nguyễn thản nhiên: “Có lẽ vì ông… béo?”
“Được , đừng quanh co. Nói mau, tối qua mày với Ngu Kinh Mặc lên giường ……”
Tút, Điền Nguyễn cúp máy, thêm chặn.
Cậu lẩm bẩm: “Người gì , giọng thấy chẳng t.ử tế.”
Dù là , chỉ cần tiếp xúc thì sẽ giảm khả năng c.h.ế.t oan.
Điền Nguyễn mở danh bạ xem, ngoài “Cha” và “Mẹ”, những khác đều là biệt danh kiểu như “Phì Heo”, “Khỉ Gầy”, v.v.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-5.html.]
Nếu Điền Viễn cha , lẽ họ dự hôn lễ. Bởi thể suy , hoặc họ mất, hoặc cắt đứt quan hệ từ lâu.
Điền Nguyễn buông điện thoại, mở bản đồ trang viên dò xét, tìm kiếm “lối đột phá” để chạy trốn.
Chưa bao lâu, ba bốn hầu gọi là “phu nhân”.
Điền Nguyễn nhịn, dù ngày mai cũng sẽ gặp nữa.
Cậu dạo trong trang viên, quản gia theo sát phía , giống như một chiếc camera giám sát gần như cảm giác sự tồn tại. Đôi khi Điền Nguyễn còn quên mất rằng quản gia đang ở phía ……
“Phu nhân, ngài đang làm gì?” Quản gia đột nhiên buông một câu như thế.
Điền Nguyễn một chân đặt lên hàng rào trong trang viên, làm như chuyện gì mà buông xuống, : “Con chỉ duỗi chân một chút.”
“Bên khu thiết thể hình.”
“Ồ.” Điền Nguyễn liền đến khu thể hình ngoài trời, gập bụng, đá chân, vặn eo, chơi đ.á.n.h đu.
Chiếc xích đu thật sự thú vị, đu càng cao càng thể thấy xa, chân là rừng núi xanh rì, những tòa cao ốc san sát, con sông uốn lượn như dải lụa.
Ngửa đầu lên, cuối thu mát mẻ, bầu trời xanh trong đến say lòng , giữa mây trắng thỉnh thoảng máy bay bay qua, còn chim sẻ, hoàng oanh, chúng hoặc đậu cành cây, hoặc bay lượn giữa những tán phong lá đỏ, tiếng hót vang khắp sườn núi.
Mọi thứ đều yên ả, thư thái, là thời gian đẽ.
Điền Nguyễn gần như đắm chìm trong thời gian tươi , cho đến khi thấy tiếng hầu từ xa hô to: “Phu nhân, về !”
Điền Nguyễn: “?”
Hắn về ? Đó là nghi vấn hiện rõ trong mắt Điền Nguyễn khi thấy Ngu Kinh Mặc.
Tuy , nhưng vẻ mặt rõ ràng, khiến Ngu Kinh Mặc dù bỏ qua cũng , “Không hoan nghênh ?”
Điền Nguyễn nghi hoặc càng sâu: “Đây là nhà của mà.”
Khuôn mặt Ngu Kinh Mặc lạnh rõ rệt. Tuy bình thường cũng lạnh, nhưng buổi sáng còn đến mức . Điền Nguyễn nghi sai gì đó, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, hình như vẫn sai.
Lúc , má Lưu vui vẻ chen : “Tiên sinh hiếm khi về nhà ăn trưa, ăn gì ?”
Ngu Kinh Mặc: “Mao huyết nấu, cá hầm dưa chua, gà xào ớt, thịt rưới mỡ, đầu cá băm ớt.”
Má Lưu: “…… Toàn là món cay, ngài và phu nhân chắc chứ?”
Điền Nguyễn: “Cay thì , trời lạnh nên ăn cay một chút.”
Nếu món nào ở căn tin trung học khiến Điền Nguyễn khó quên nhất, chắc chắn là gà xào ớt, cực kỳ hao cơm.
Ngu Kinh Mặc lạnh một tiếng: “Càng cay càng .”
Đến lúc ăn trưa.
Điền Nguyễn ăn hít hà, thỉnh thoảng uống nước chanh để bớt cay. Trái Ngu Kinh Mặc vẫn giữ dáng điềm tĩnh, bình thản ăn cơm trắng, hầu như chẳng động đũa đồ ăn.
Điền Nguyễn: “…… ăn?”
Ngu Kinh Mặc: “Em thích, thì ăn nhiều một chút.”
Điền Nguyễn bắt đầu hoài nghi Ngu Kinh Mặc đang cay c.h.ế.t .
Cậu bèn dùng phép khích tướng: “Anh chịu nổi đồ cay chứ gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn đ.ấ.m chỗ mềm, tức chịu nổi, càng cay. Ăn đến chịu nổi, vẫn cố làm thêm ba bát cơm, bắt đầu nghi ngờ Ngu Kinh Mặc đang định làm căng c.h.ế.t luôn…… Cuộc sống thật thể qua nổi.
Buổi tối, hai gặp thứ ba trong ngày. Lần Điền Nguyễn ngoan ngoãn hơn nhiều, bởi vì kế hoạch chạy trốn hình thành trong đầu ——
Sau bữa tối, ăn xong nghêu hấp trứng, yên lặng thưởng thức dư vị, lên lầu về phòng .
Phòng ngủ dọn dẹp, bộ ga gối chăn đều mới, đôi gối uyên ương đỏ thẫm cũng cất . Điền Nguyễn mở tủ quần áo, tìm trong ngăn kéo, quả nhiên thấy giấy tờ của , một chứng minh thư, một sổ hộ khẩu và bằng lái xe.
Cậu lái xe, nhưng vẫn lấy bằng , phòng khi cần dùng đến.
Không thấy vali ba lô, là nguyên chủ mang ném mất. Điền Nguyễn đành bỏ qua, tắm rửa.
Khoảng một tiếng , tiếng gõ cửa.
Điền Nguyễn xuống giường mở khóa, ngoài cửa là má Lưu đang bưng một bát canh sứ trắng, : “Đây là nhựa đào sữa bò bảo mang cho phu nhân.”
“Vâng, cảm ơn.” Điền Nguyễn nhận lấy bát.
Má Lưu thêm: “Nhựa đào là thứ , dưỡng nhan làm lắm.”
“……”
Điền Nguyễn nhấp một ngụm, quả nhiên cơn buồn ngủ kéo đến, cầm điện thoại đặt báo thức lúc 3 giờ sáng, ngả đầu ngủ.
Không qua bao lâu, tiếng chuông báo thức vang lên đ.á.n.h thức dậy. Cảm giác đầu tiên là ngủ nướng, nhưng lý trí bảo rằng đây chính là thời cơ nhất để chạy trốn, bỏ lỡ sẽ còn.
Điền Nguyễn ép mở mắt, lê nhà vệ sinh rửa mặt bằng nước lạnh, tỉnh táo hẳn bắt đầu thu dọn đồ.
Không ba lô cũng chẳng , học theo trong phim cổ trang, dùng một chiếc khăn sa to gói quần áo , buộc chắc khoác lên vai.
Nhìn bản trong gương, Điền Nguyễn cảm thấy chẳng khác gì thư sinh yếu đuối hồ ly tinh lừa về nhà đang tìm cách trốn .
Kế hoạch chạy trốn vạch sẵn, ban ngày khi dạo, phát hiện ở bức tường hoa viên một cây hoa quế. Mùa hoa quế đang nở rộ, mùi hương ngát lừng. Cậu giả vờ ngắm hoa để quan sát và kết luận thể leo qua.
Cành cây vươn ngoài hàng rào, như thể cũng khao khát tự do.
Điền Nguyễn lặng lẽ xuống lầu, băng qua hành lang tối, đến cửa .
Cửa nhà chính là loại cửa đơn giản, tiện cho hầu . Cậu nhẹ nhàng mở cửa, men theo con đường lát đá trong vườn, ánh trăng sáng soi lối.
Ở góc tối ánh đèn đỏ nhấp nháy nhỏ, nhưng Điền Nguyễn nhận , thuận lợi tới gốc cây hoa quế.
Mùi hoa quế nồng nàn đến say . Cậu nhanh nhẹn leo lên cành cây vươn ngoài, hái một nhúm hoa cất ngực, uyển chuyển nhảy xuống t.h.ả.m cỏ, ngoái đầu , chạy thẳng màn đêm, rời khỏi nhà họ Ngu.
Sáng sớm, hầu trong trang viên bận rộn làm việc.
Quản gia chỉ huy công nhân cắt tỉa hoa lá, tiếng máy cắt vang ù ù, mở đầu cho một ngày mới.
Ngu Kinh Mặc ngang qua phòng khách, tiện tay gõ cửa: “Dậy .”
Bên trong tiếng đáp.
Hắn mở cửa , giường xếp ngay ngắn, phòng tắm cũng dấu vết ai dùng. Ngu Kinh Mặc xuống lầu, trong nhà ăn chỉ má Lưu và một hầu khác đang nấu nướng.
“Có thấy Điền Viễn ?” hỏi.
Má Lưu ngạc nhiên: “Phu nhân chắc đang ngủ ạ.”
Ngu Kinh Mặc ngoài nhà chính, gặp Ngu Thương, liền hỏi: “Thấy Điền Viễn ?”
Ngu Thương nghi hoặc: “Không thấy.”
Ngu Kinh Mặc sải bước đến phòng điều khiển. Ngu Thương lặng lẽ theo.
Trong phòng điều khiển bảo an phụ trách kiểm tra thiết . Thấy sắc mặt chủ nhân âm trầm, ông giật : “Ngu , chuyện gì ?”
Ngu Kinh Mặc giọng như quân lệnh: “Điều video giám sát rạng sáng nay.”
Bảo an vội xuống, gõ bàn phím lách cách, chẳng mấy chốc màn hình hiện hình ảnh giám sát nửa đêm.
Các khung hình nhỏ xếp kín, bao quát bộ trang viên.
Khi thời gian chạy đến 3 giờ 35 phút, ở cửa nhà chính xuất hiện một bóng dáng lén lút.
Bảo an há hốc miệng: “Đây là phu nhân?”
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng hình ảnh Điền Nguyễn mở cửa, băng qua hoa viên, leo lên cây hoa quế ở hàng rào. Khi thấy vác tay nải buộc bằng khăn vai, sắc mặt Ngu Kinh Mặc mới đổi.
Ngu Thương một lúc, nổi: “Hắn… rời nhà trốn ?”
Trong video, động tác leo cây của Điền Nguyễn thuần thục, lúc nhảy từ nhánh cao ba mét xuống còn linh hoạt như mèo.
Ngu Kinh Mặc tức buồn , nhưng biểu cảm cực kỳ kiềm chế. Cuộc bỏ trốn khiến xác nhận, tuyệt đối Điền Viễn.
lúc quản gia bước , thấy bầu khí quỷ dị thì dám thở mạnh. Đến khi liếc màn hình giám sát, thấy Điền Nguyễn trong bóng đêm đang leo cây, đặc biệt là đoạn tua nhiều , trong đó như con sóc, nhảy qua nhảy cành.
Quản gia: “???”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên lệnh: “Triệu tập đội bảo an, xuống núi bắt… phu nhân của .”