Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 44
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:49:00
Lượt xem: 187
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nhà ai nhận mà còn “mua một tặng một”, mang thêm một về cùng ?
Điền Nguyễn chính là bụng như .
Cậu suy nghĩ đơn giản, nếu phận hiện tại của còn lợi hại hơn cả vai chính thụ, thì kéo vai chính thụ cùng hưởng phúc, như thế chẳng tính là cướp mất hào quang nữa.
Huống hồ, Đỗ Hận Đừng vốn là nam phụ trong nguyên tác, Lộ Thu Diễm làm em trai , hai ít nhiều gì cũng thêm một tầng liên hệ và kiêng dè. Dù theo cốt truyện, chỉ cần tham dự thì cũng tính là lệch khỏi quỹ đạo chính tuyến.
Giữa bầu khí trầm mặc, Đỗ phu nhân cẩn thận đ.á.n.h giá Lộ Thu Diễm, gật đầu : “Có thể.”
Đỗ Hận Đừng như , sang Điền Nguyễn: “Em hỏi qua bạn đồng ý ?”
Lộ Thu Diễm còn hồn cú sốc, Điền Nguyễn đáp ngay: “Hắn đương nhiên đồng ý.”
Lộ Thu Diễm: “…… Tôi hề đồng ý.”
Điền Nguyễn tỏ đáng thương vô cùng: “Cậu cứ đồng ý , đó chúng bàn tiếp, ?”
Lộ Thu Diễm nghĩ chắc Điền Nguyễn nỗi khổ gì đó, liền gật đầu: “Cũng đúng.”
Thế là chuyện lớn như liền quyết định qua loa như thế.
Đỗ phu nhân vui mừng đến rơi lệ, vẫy tay gọi: “Ngọt Ngào, đây để ôm một cái.”
Điền Nguyễn uyển chuyển từ chối: “Chuyện con vẫn điều tra rõ ràng hãy với .”
Đỗ phu nhân sững một chút mới phản ứng “” là ai, trong lòng khỏi thoáng mất mát: “Mẹ . Bà nuôi con nhiều năm như , thật dễ dàng.”
“Vâng.” Dù thế nào nữa, Điền Nguyễn vẫn hy vọng thể tìm một lý do khiến Sa Mỹ Quyên dễ dàng chấp nhận hơn. Dù , con trai ruột của bà mất, mà mắt thật sự của bà, như quá đáng thương.
“Hay cùng ở ăn cơm . Mẹ bảo đầu bếp làm cá quế chiên xù.” Đỗ phu nhân chuyển đề tài.
Điền Nguyễn lập tức đáp: “Được nha.”
Lộ Thu Diễm ngượng: “Tôi vẫn nên về nhà thì hơn.”
Người là gia đình đoàn tụ, y dù nhận làm con nuôi thì chung quy vẫn là ngoài.
“Cậu thích nhất ăn cá quế chiên xù ?” Điền Nguyễn , nghiêng : “Cậu tới đây, một câu.”
Lộ Thu Diễm gật đầu, ngoan ngoãn theo Điền Nguyễn ngoài. Hai dừng bên bụi cúc non màu tím vàng nhạt, xác định ai thấy mới .
“Anh , vì làm con nuôi nhà Đỗ?” Lộ Thu Diễm hỏi thẳng, thích quanh co.
Điền Nguyễn : “Còn thể vì , chuyện ?”
“Chuyện ?”
“ , mỗi tháng tiền tiêu vặt để lấy.”
“……” Lộ Thu Diễm suýt bật . Y còn tưởng Điền Nguyễn nỗi khổ gì lớn lao, kết quả là chỉ vì cái ?
“Anh coi là cái gì? Một con ký sinh hút m.á.u nhà giàu ?”
Điền Nguyễn giật : “Tôi nào nghĩ như ! Cậu tính cách cứng cỏi, căn bản khinh thường chuyện ‘ăn cơm mềm’.”
“Vậy ý là gì?”
“Chúng hiện giờ phúc cùng hưởng, nạn cùng chịu.”
Lộ Thu Diễm ngẫm nghĩ hồi lâu, quả thật tìm chỗ nào sai. Nói thật, bình thường bỗng nhiên trời ban cho cha hào môn, chắc chắn chẳng ai nghĩ đến việc chia phúc cho bạn , thế mà Điền Nguyễn làm .
—— bình thường, mà là một kẻ kỳ kỳ quái quái.
Lộ Thu Diễm đành phục .
Buổi tối, khi báo cho má Lưu sẽ về trang viên ăn cơm, Điền Nguyễn rõ ràng thấy giọng má Lưu chút mất mát: “Thế còn tỏi nhuyễn nướng hàu sống và lươn nướng thì ?”
Điền Nguyễn : “Má Lưu, cùng chú Vương với chị Trương ăn .”
“Cho lão Vương ăn thì ích gì, ông năm mươi sáu mươi tuổi .”
“? Này thì liên quan gì đến tuổi tác?”
“Hắn ăn cũng vô dụng.”
“Vô dụng gì cơ?”
“À… phu nhân , hàu sống với lươn nướng là để tráng dương.”
“……”
Vậy nên má Lưu làm mấy món đó là để cho với Ngu Kinh Mặc tráng dương ?
Điền Nguyễn hổ buồn : “Con với Ngu cần, chúng con còn trẻ.”
Má Lưu: “Được .”
—— Lươn tráng dương, đây là đầu Điền Nguyễn .
Thế nên, khi thấy cá quế chiên xù bàn nhà họ Đỗ, thầm nghĩ, chẳng lẽ cái cũng tráng dương? Khó trách Lộ Thu Diễm ngày nào cũng tràn đầy sức lực, đ.á.n.h tám trăm hiệp vẫn mệt.
Thứ .
Điền Nguyễn liền dùng đũa gắp một miếng cá đặt chén Lộ Thu Diễm.
Cả bàn cơm yên lặng mấy giây.
Ai mà ngờ , đũa đầu tiên của Điền Nguyễn gắp cho bạn —— quá mức ?
Đỗ phu nhân mỉm : “Ngọt Ngào, con đối với bạn thật .”
Điền Nguyễn vẫn quen với cách xưng hô , : “Gọi tên con thôi là .”
Đỗ phu nhân sững : “ đây là tên lúc nhỏ của con mà.”
“Nhũ danh gọi từ nhỏ mới thấy thuộc, con quen .”
Đỗ phu nhân đến đây thì giọng nghẹn ngào: “Con còn nhỏ bắt , trong mơ cũng thường gọi nhũ danh của con.”
“Vậy đại danh của con là gì?” Điền Nguyễn hỏi, “Không là Đỗ Nguyễn chứ?”
Giọng mềm mại, mang theo chút buồn .
Đỗ phu nhân khẽ mỉm : “Không , tên con là Đỗ Bất Ly.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-44.html.]
Hận Đừng, Bất Ly đều mang ý sợ ly biệt, chia xa.
Điền Nguyễn bỗng hiểu nguồn cơn nỗi bi thương trong lòng Đỗ phu nhân. Bà cố phân biệt, mà là vì đứa con thất lạc bao năm đột nhiên xuất hiện, thể đau lòng?
Cậu nghĩ, nếu bản tích góp suốt ba năm tiền tiết kiệm, đến lúc ly hôn giữ một đồng, chắc cũng buồn c.h.ế.t.
... Nghĩ thôi thấy đau lòng đến thở nổi.
Điền Nguyễn tự nhủ: Mình nhất định bảo vệ tiền của thật !
“Không bằng đổi tên .” Đỗ Hận Đừng .
Điền Nguyễn: “?”
Cái thì ! Cậu dùng tên mười tám năm , “Đỗ Bất Ly” tuy , nhưng với xa lạ.
Đỗ phu nhân : “Cũng thôi, tuy đổi tên phiền, nhưng đổi thì vẫn .”
Điền Nguyễn khéo léo từ chối: “Chuyện để hãy , tên hiện tại của con dễ thuận miệng.”
Đỗ phu nhân sang Ngu Kinh Mặc, đổi giọng: “Kinh Mặc, con thấy thế nào?”
Ngu Kinh Mặc vốn ít trong bữa ăn, luôn chú trọng quy củ “ăn , ngủ ”. Hắn dừng đũa, Đỗ phu nhân, liếc sang Điền Nguyễn, giọng điềm đạm: “Con thấy nên tôn trọng ý của .”
“……”
Một câu, dứt khoát gọn gàng.
Điền Nguyễn vui mừng, gắp liền hai miếng cá bỏ chén của Ngu Kinh Mặc, xong mới nhớ dùng đũa công cộng.
Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc, im lặng ăn hết cá.
Sau bữa cơm tối, Ngu Thương lạnh mặt đưa Lộ Thu Diễm về.
Điền Nguyễn cảm thấy kỳ lạ, Ngu Thương ?
Đến khi sang Ngu Kinh Mặc, mới bừng tỉnh ——
Cậu là ba nhỏ của Ngu Thương, mà giờ Lộ Thu Diễm trở thành con nuôi của Đỗ gia. Tính theo vai vế, Ngu Thương gọi Lộ Thu Diễm một tiếng chú.
Điền Nguyễn: “……”
Trong nháy mắt liền biến thành cấm kỵ chi luyến, kích thích bất ngờ ?
Chẳng trách Ngu Thương giữ nguyên bộ mặt lạnh như thiếu cả trăm triệu.
Điền Nguyễn nghĩ, chuyện chắc ảnh hưởng đến tuyến chính . Dù vai chính công thụ cũng sẽ vì chút quan hệ bối phận mà sụp đổ. Cùng lắm thì Ngu Thương, vị “đại nhi” sẽ bực bội chút thôi.
Xin con trai , cứ yên tâm mà theo đuổi chú của con , hội trưởng bá đạo và chú mỹ cường thảm, cũng đủ cẩu huyết .
Rải xong bồn cẩu huyết đầu tiên, Điền Nguyễn cùng Đỗ phu nhân chuyện phiếm. Chuyện trò nhạt nhẽo đến mức chịu nổi, gục đầu lên vai rộng của Ngu Kinh Mặc, nhắm mắt ngủ luôn.
Đỗ phu nhân hốt hoảng: “Hắn ngất ? Đứa nhỏ thiếu m.á.u ?”
Ngu Kinh Mặc bình thản : “Chỉ là ngủ thôi.”
“Ngủ nhanh ? Trên lầu phòng còn dọn xong mà…”
Ngu Kinh Mặc ngắt lời: “Con đưa về.”
“Không ở ?”
“Hắn mai còn học.” Ngu Kinh Mặc ngắn gọn, bế ngang Điền Nguyễn lên, “Cáo từ.”
Đỗ phu nhân tiễn cửa, Điền Nguyễn chắc chắn thể ở . Dù cũng kết hôn, tự nhiên cùng chồng sống riêng, hưởng thế giới hai .
Trên đường về trang viên, Điền Nguyễn vẫn ngủ say, Ngu Kinh Mặc ôm xuống xe.
Má Lưu vui vẻ: “Người trẻ tuổi là thế, lúc nào cũng buồn ngủ, chắc mệt .”
Quản gia cũng : “Phu nhân thật yên tâm mà rúc trong lòng , đúng là trời sinh một đôi.”
Ngu Kinh Mặc đáp, chỉ ôm Điền Nguyễn lên lầu. Đặt lên chiếc giường lớn mềm mại trong phòng khách, giọng trầm thấp khẽ vang bên tai : “Tự tắm rửa .”
Điền Nguyễn hé một mắt, mở hẳn : “Em tỉnh.”
Ngu Kinh Mặc vạch trần, chỉ : “Ngủ sớm một chút.”
Điền Nguyễn định phòng tắm, : “Ngu , cũng .”
“Ừm.” Nói xong, Ngu Kinh Mặc khép cửa phòng khách , về phía thư phòng.
Điền Nguyễn tắm xong, dư vị chút ấm trong vòng tay Ngu Kinh Mặc, thoải mái ngủ một giấc đến sáng.
—— Hôm , học.
Sáng sớm, hệ thống phát thanh Đức Âm bắt đầu lặp thông báo về các quy định mới của trường.
Trong đó một điều, cấm dẫn học sinh trường khác khuôn viên Đức Âm.
Trên loa, giọng chủ nhiệm Hồ vang lên phấn khích: “Học sinh Lộ Thu Diễm, lớp 11-6, phê bình nghiêm khắc! Nhiều dẫn học sinh trường khác chơi bóng rổ, tuần cũng ! Còn mặc đồng phục thể d.ụ.c trường , giặt, mùi mồ hôi!”
Vừa xuống xe, định chào tạm biệt Ngu Kinh Mặc, Điền Nguyễn liền sững sờ: “???”
Trời đất! Vậy mấy cao to mà Lộ Thu Diễm cùng đ.á.n.h bóng kỳ nghỉ đều là học sinh ngoài trường??
Lộ Thu Diễm đúng là dám làm thật…
“Lộ Thu Diễm, sáng nay khi tập thể dục, một bản kiểm điểm 1000 chữ, nộp cho hiệu trưởng!”
“Cũng nhắc nhở các học sinh khác, mang ngoài trường đến đây! Nếu tái phạm, trừ mười điểm hạnh kiểm! Thậm chí trừ đến khi còn điểm nào!”
Giọng vịt khàn của chủ nhiệm Hồ vẫn tiếp tục loa: “Tôi còn đặc biệt khen ngợi học sinh Điền Nguyễn lớp 11-1, học sinh thật xuất sắc! Mới chuyển đến trường , đầu thi thử đạt hạng nhì khối! Đây mới là hình mẫu học sinh chân chính, làm mấy chuyện rắc rối . Điền Nguyễn đồng học, đặc biệt biểu dương!”
Điền Nguyễn: “……”
Em xin thầy đừng kéo em ? Như là dẫm đấy! Thầy ai mới là vai chính của thế giới hả?
Rõ ràng, chỉ mỗi Điền Nguyễn .
Bỗng nhiên, ầm! tiếng sấm vang trời. Giữa trời quang mây tạnh, một tia sét đ.á.n.h thẳng xuống tháp phát thanh của trường.
“Uy?…… Xoẹt…… Xoẹt…… Ong ——” Giọng chủ nhiệm Hồ ngắt giữa chừng.
Điền Nguyễn: “……”
Cậu lặng lẽ về xe, dựa sát Ngu Kinh Mặc.