Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:29:05
Lượt xem: 208

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phòng khách sạn yên tĩnh đến mức thể tiếng mưa ngoài cửa sổ.

Điền Nguyễn ngơ ngác dựa cửa, qua hơn mười giây mới phản ứng , chạy nhanh đến cửa sổ, nghiêng xuống .

Tầng hai tính là cao, nhưng tuyệt đối thấp, huống hồ tầng một còn xây cao hơn bình thường, cách từ cửa sổ đến mặt đất ít nhất tám mét. Ấy mà Đỗ Hận Đừng nhảy liền nhảy, sợ gãy chân ?

Khi Điền Nguyễn xuống, Đỗ Hận Đừng rơi xuống đất, tóc tai vẫn gọn gàng, chỉ là hình lảo đảo.

“Đỗ ?” Điền Nguyễn kinh hãi gọi một tiếng.

Đỗ Hận Đừng ngẩng đầu liếc , đáp: “Cậu đợi, bể bơi.”

Điền Nguyễn ngăn cản. Trời mưa, nước trong bể chắc chắn lạnh, lạnh đến mức thể át tác dụng của xuân dược. Cậu theo bóng , trong lòng phức tạp: “Cậu đúng là quân tử.”

Đỗ Hận Đừng tức giận khẽ, gì thêm. Hắn cố giữ vẻ bình thản, che giấu dáng vẻ chật vật của bản , sải bước ngoài, bước chân trong mưa càng lúc càng nhanh.

Điền Nguyễn theo cho đến khi ảnh khuất dần trong rừng cây rậm rạp.

Cậu , ánh mắt dừng bức tượng thạch cao đặt bàn .

Tượng điêu khắc tinh xảo, tổng thể là gương mặt của một phụ nữ, nhưng khi gần, má trái khắc hình một tiểu thiên sứ, đôi cánh dang rộng gấp đôi cơ thể, ngẩng đầu như đang ngắm thứ gì đó.

và phần mũi là hình núi non, sông hồ uốn lượn, tựa như thiên sứ đang vượt qua muôn trùng sơn hải.

Người phụ nữ chính là hình ảnh của ôm trọn thiên sứ cùng núi sông lòng.

Điền Nguyễn xuống chỗ Đỗ Hận Đừng từng , hiểu bức tượng hút lấy ánh . Cậu chống khuỷu tay lên đầu gối, chống cằm ngắm hồi lâu.

Khuôn mặt , quen thuộc đến .

Phanh! Cụp!

Tiếng mở khóa vang lên, ầm! một tiếng lớn.

Mấy vị quản lý khách sạn cùng Ngu Thương gần như đồng thời xông . Ngu Thương đầu, sắc mặt lạnh tanh: “Điền Nguyễn!”

Điền Nguyễn vô tội ngẩng đầu , bốn mắt chạm : “Cậu gọi là ba nhỏ.”

“……” Ngu Thương nhíu mày, “Anh chứ? Đỗ Hận Đừng ?”

“Nhảy cửa sổ chạy .”

Ngu Thương liếc khung cửa sổ mở toang, vẻ mặt tin nổi: “Hắn nhảy cửa sổ để làm gì?”

“Hắn vì nhảy?”

“……”

Mấy vị quản lý đồng loạt thở phào: “Phu nhân bình an là , việc chúng nhất định sẽ điều tra rõ ràng.”

Điền Nguyễn : “, điều tra xem tại trong rượu vang đỏ của khách t.h.u.ố.c kích tình.”

Vị tổng giám đốc mới thoát tội “mại dâm” lập tức toát mồ hôi lạnh: “Phu nhân yên tâm, khách sạn chỗ nào cũng camera giám sát, nhất định tra tên vô lương nào làm chuyện .”

Ngu Thương bất lực: “Tại đến cũng gặp chuyện ?”

Điền Nguyễn: “……” Việc liên quan gì đến .

Tổng giám đốc khẽ hòa giải: “Là sơ suất của chúng , làm phu nhân hoảng sợ .”

Điền Nguyễn trừng mắt “đứa con bất hiếu”, định mở miệng mắng, thì điện thoại trong túi vang lên.

Cậu nhanh chóng máy, giọng lập tức đổi sang vui mừng: “Ngu , em an , cần tới .”

Giọng Ngu Kinh Mặc từ đầu dây bên truyền đến: “Tôi đến . Phòng nào tầng hai?”

Điền Nguyễn lao cửa, lúc đ.â.m sầm Ngu Kinh Mặc. Ngu Kinh Mặc vẫn vững như núi, còn Điền Nguyễn phản lực đẩy bật ngược

Ngu Kinh Mặc tóm lấy cổ áo kéo về, lạnh giọng: “Ra cửa mà đường ?”

Điền Nguyễn thẳng dậy, hậm hực :

“Anh đúng là cứng quá.”

“?”

Các quản lý trong phòng thấy, đồng loạt mặt , ai nấy hổ dám thở mạnh.

Ngu Thương lạnh nhạt: “Cha, ở đây cần con nữa. Con chăm bạn, phát sốt.”

Ngu Kinh Mặc chỉ : “Đi .”

Ngu Thương liền rời .

Điền Nguyễn sợ hiểu lầm, vội vàng thêm để “chống lưng” cho con trai: “Hôm chúng còn bạn học hòa thuận, Ngu Thương chăm chú, thật là đứa trẻ ngoan.”

Ngu Kinh Mặc đáp, chỉ hỏi: “Đỗ Hận Đừng ?”

Điền Nguyễn thuật chuyện nhảy cửa sổ xuống bể bơi, bình luận thêm: “Hắn xem như cũng là quân tử.”

Ngu Kinh Mặc cụp mi mắt, liếc qua bức tượng bàn , vài giây dời ánh mắt: “Đi kiểm tra camera giám sát.”

Camera tập trung chủ yếu ở ba nơi, bếp, hầm rượu và hành lang. Người hạ t.h.u.ố.c chỉ thể tay trong ba vị trí .

Tiếp đó là xác định thời gian, buổi sáng, khi rượu vang đỏ đưa đến phòng Đỗ Hận Đừng.

Camera cho thấy, đầu bếp cùng phụ bếp đều bận rộn chuẩn món ăn như thường lệ, từng đĩa tinh xảo bày bàn dài. Nhân viên giao đồ ăn lượt đối chiếu thực đơn khách, đặt phần ăn khoang của robot phục vụ.

Mỗi tầng chỉ cần hai robot là đủ.

Khi hàng dài robot lộc cộc lăn bánh khỏi khu bếp, âm thanh bánh xe ma sát vang lên đều đặn, mang theo một cảm giác gọn gàng kỳ lạ.

Sau đó là cảnh trong hầm rượu, suốt quá trình chỉ quản gia và giám đốc qua.

Cuối cùng là hành lang. Vì bếp và phòng ăn ở tầng ba, nên robot thang máy chuyên dụng xuống tầng hai.

Lúc , trong thang máy công vụ tầng hai, xuất hiện một đàn ông đội mũ lưỡi trai.

Mũ lưỡi trai bước khỏi thang máy chặn đường con robot giao cơm phía , khiến nó mở “khoang chứa”. Gã lấy một chiếc ly thủy tinh cao chân, đó móc từ túi một ống tiêm nhỏ, rót chất lỏng trong suốt bên trong ly rượu.

Chất lỏng trong ly khẽ lay động, đó đổ loang mặt đất. Mũ lưỡi trai đặt ly rượu trở về như cũ.

Robot tiếp tục di chuyển, mang đồ ăn đến phòng của Đỗ Hận Đừng.

Một lát , Đỗ Hận Đừng bỗng nhiên bước .

Mũ lưỡi trai hoảng hốt, vội trốn chỗ rẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-39.html.]

Lại mười phút , Đỗ Hận Đừng đỡ một nam sinh sắc mặt đỏ bừng, dáng gầy yếu, bước phòng .

Mũ lưỡi trai quan sát một lúc, định rời thì thấy một bóng khác từ thang máy VIP , đành nín thở ẩn thêm nữa.

Người bước chính là Ngu Thương. Anh ấn chuông cửa phòng Đỗ Hận Đừng.

Không lâu , cửa mở, Đỗ Hận Đừng để .

Mũ lưỡi trai sững sờ, nhỏ giọng c.h.ử.i thề: “Đệt, chơi lớn thật đấy.”

Người xem camera bên ngoài: “……” Dám về con trai của Ngu Kinh Mặc, đúng là sống nữa.

Mũ lưỡi trai tiếp tục lén quan sát, rút trong túi một con d.a.o nhỏ, chậm rãi tiến về phía cửa phòng Đỗ Hận Đừng. Kết quả —— “cạch” một tiếng, cửa bỗng mở .

Gã giật , nhanh như chớp chạy sang bên hành lang.

Ngu Thương cõng Lộ Thu Diễm , y còn phủ một chiếc chăn. Đỗ Hận Đừng ở cửa, lạnh giọng nhạo: “ là hảo tâm xem thành lòng lang thú. Tôi với bạn trai nhỏ của hứng thú.”

Ngu Thương: “…… Đỗ , xin đừng bậy. Đây là bạn học của .”

Ở phòng giám sát, Điền Nguyễn đến đây thì nghiêm túc gật đầu: “ , bọn họ thật sự chỉ là bạn học trong sáng.” Nói xong còn len lén liếc Ngu Kinh Mặc một cái: “Phải ?”

Ngu Kinh Mặc biểu cảm, chỉ chuyên tâm xem màn hình.

Sau khi Ngu Thương và Lộ Thu Diễm bước thang máy, mũ lưỡi trai ló đầu , miệng lẩm bẩm, vẻ mặt đầy tức tối.

lúc , Điền Nguyễn từ thang máy khác lao tới như bay ——

Mũ lưỡi trai: “……” Không ai thấy vẻ mặt dữ tợn của gã khi trốn .

Sau khi xác định Điền Nguyễn phòng, mũ lưỡi trai nhanh chóng tiến lên, dùng d.a.o phá khóa điện t.ử của phòng Đỗ Hận Đừng, thản nhiên bước .

Các giám đốc đều toát mồ hôi lạnh: “Ngu , chúng nhất định sẽ bắt tên .”

Ngu Kinh Mặc lạnh giọng: “Tôi tưởng vụ , các rút kinh nghiệm. Không ngờ khách sạn vẫn như cái sàng, ai cũng thể .”

“…… Chúng sẽ điều tra ngay!”

Tiếp tục tra theo camera, họ biển xe của mũ lưỡi trai. Đó là xe bản địa, chủ xe tên Cẩu Gan, quả nhiên gan to thật.

Nửa giờ , Cẩu Gan bắt và đưa đến khách sạn. Gã quỳ rạp chân Ngu Kinh Mặc, run rẩy chẳng khác nào con gà dìm trong nồi nước sôi.

“Tôi sai khiến!” Cẩu Gan tra khảo sợ đến run cầm cập, năng rối loạn.

Ngu Kinh Mặc sofa trong đại sảnh, sắc mặt bình thản, thong thả uống ngụm .

Hắn bắt chéo chân, đôi giày da thủ công bóng loáng phản chiếu ánh sáng, giẫm lên nền gạch lát chỉ vàng, mắt cá chân quấn trong lớp tất đen mỏng, ống quần phẳng phiu tinh tươm.

Điền Nguyễn ngây , tim đập thình thịch.

Đôi giày da thật mê

Chỉ hình và tỷ lệ hảo như Ngu Kinh Mặc mới thể khiến sinh cảm giác “ giày đạp” như ...

“Nhìn cái gì?” Ngu Kinh Mặc đột ngột hỏi.

Điền Nguyễn giật : “…… Không gì, tiếp tục thẩm vấn .”

Chưa cần ép hỏi, Cẩu Gan khai hết: “Ngu tổng, là chú hai của ngài Ngu Nhị gia sai làm!”

Điền Nguyễn: “?? Ông sai làm chuyện để làm gì? Hắn với Đỗ Hận Đừng quen ?”

Cẩu Gan: “Cái đó ! Tôi chỉ làm vì tiền thôi. Xin tha cho , cũng hết cách, thất nghiệp , còn vợ con nuôi… hu hu hu…”

Điền Nguyễn: “Anh là đồng phạm còn bày đặt đáng thương? Đã vợ con thì bán xe nuôi?”

Cẩu Gan: “Tôi còn chạy thêm cuốc xe kiếm tiền mà…”

Ngu Kinh Mặc phất tay.

Bảo vệ lập tức kéo gã .

Hắn vốn chỉ tìm kẻ , chứ chuyện của Đỗ Hận Đừng, thật Ngu Kinh Mặc chẳng buồn để tâm.

Điền Nguyễn hỏi: “Có gọi chú hai đến ?”

Ngu Kinh Mặc đưa điện thoại cho trợ lý Từ.

Từ trợ lý liền gọi điện: “Nhị gia, chào ngài. Ngu mời ngài đến khách sạn Macchiato Quốc tế Hoa Viên uống , ngài tiện qua ?”

Ngu Nhị hừ lạnh: “Mời uống ? Hắn khi nào lòng hiếu thế ?”

Từ trợ lý nhẹ: “Nhị gia đùa , Ngu luôn hiếu thuận, còn chuẩn quà tặng cho ngài nữa.”

“Hừ, , hôm nay mưa, mai đến.”

“Ngày mưa thưởng cũng phong vị riêng. Ngài đến ngay thì , vì ngày mai Ngu chắc thời gian.”

“Phiền phức thật… thôi , đến bây giờ.”

“À, nếu tiện, xin mời Phát Đạt cùng . Ngu cũng cùng ngài ôn chuyện cũ.”

“Hắn đang ở đây, chúng cùng .”

“Nhị gia nhớ dặn tài xế chạy chậm, trời mưa đường trơn, an hết.”

Ngu Nhị vui vẻ cúp máy, sang con trai Ngu Phát Đạt: “Kinh Mặc mời chúng uống , đúng là mặt trời mọc hướng Tây , cuối cùng cũng hiếu kính chú hai .”

Ngu Phát Đạt : “Kinh Mặc vốn hiếu thuận, chỉ là ngoài mặt lạnh lùng, trong lòng ấm áp thôi.”

Hai cha con Phát Đạt cùng phu nhân lập tức lên đường đến khách sạn.

Điền Nguyễn giơ ngón tay cái với trợ lý Từ: “Thật cách chuyện.”

Từ trợ lý khiêm tốn đáp: “Là nhờ Ngu uy tín thôi.”

Nhân lúc bận rộn, Điền Nguyễn liền tò mò về tiến triển của “công thụ chính tuyến”, bèn với Ngu Kinh Mặc: “Em WC một lát.”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừ.”

Giữa đường, Điền Nguyễn lén rẽ lối cầu thang, leo nhanh lên tầng ba, thở hổn hển ấn chuông phòng của Ngu Thương.

Trong phòng, Ngu Thương đang xem tài liệu cấp cứu, thấy chuông liền qua mắt mèo, đó mở khóa cửa.

Thấy Điền Nguyễn, nhíu mày: “Anh đến làm gì?”

Điền Nguyễn luồn qua khe cửa, như mèo chui thẳng phòng ngủ: “Lộ Thu Diễm ? Cậu làm gì ?”

Ngu Thương: “?? Dừng ngay mấy tưởng tượng trong đầu . Tôi với Lộ Thu Diễm chỉ là bạn học.”

Điền Nguyễn: “Có giỏi thì to lên cho Lộ Thu Diễm thấy.”

“……”

Loading...