Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:27:30
Lượt xem: 219
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Một giấc ngủ thật nồng say, yên . Chỉ là khi tỉnh , cảm giác liền chẳng còn mỹ diệu như thế nữa. Điền Nguyễn trừng mắt thấy Ngu Kinh Mặc ngay bên cạnh , ngủ say, trong đầu ngừng hiện lên những hình ảnh “trợ giúp” mang sắc vàng tối hôm qua.
Phản ứng chậm nửa nhịp, Điền Nguyễn suýt nữa vì quá mức thẹn thùng mà ngất xỉu.
Cậu dám xoay , dám bất kỳ động tác lớn nào, sợ đ.á.n.h thức Ngu Kinh Mặc. Ánh mắt đăm đăm gương mặt nghiêng tuấn tú như vẽ của , tim đập thình thịch.
Cổ tay mơ hồ còn đau nhức, từng hồi từng khắc đều đang nhắc nhớ rằng, tối qua và Ngu Kinh Mặc... “làm chuyện đó”.
Ừm, giúp đỡ lẫn ...
Rất nhiều ...
Dù phần lớn là giúp Ngu Kinh Mặc, dù hạ d.ư.ợ.c cũng là Ngu Kinh Mặc.
Chỉ là dùng tay thôi, trong nước rõ, nhưng chỉ dựa cảm giác, đường kính chừng bằng vòng ngón cái và ngón giữa của , hơn nữa tay còn dài, đoán chừng hai mươi centimet.
Tính sơ sơ, vòng qua cũng năm, sáu centimet.
Kích cỡ của Ngu Kinh Mặc, quả thật sống động và... khủng bố.
Điền Nguyễn thẹn tò mò, len lén nhấc chăn lên, kết quả phát hiện Ngu Kinh Mặc áo ngủ chỉnh tề, mà chính trơn bóng.
Cậu cúi đầu chính , ngẩn .
Ngu Kinh Mặc, đồ khốn, chính mặc quần áo, cho mặc! Điền Nguyễn trong lòng mắng to.
Mắng một nửa, phát hiện gối đầu mềm mại bất thường, còn phồng lên. Kéo , hóa là một chiếc áo tắm dài đè gối.
“……”
Vì áo tắm dài chạy lên gối đầu?
Chân tướng chỉ một, là trong lúc ngủ vô thức tháo .
Trách lầm Ngu Kinh Mặc, Điền Nguyễn áy náy, nhưng may là chỉ mắng thầm trong lòng, đối phương ...
“A hắt xì.” Ngu Kinh Mặc hắt một cái, dần tỉnh .
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc đưa tay sờ sang bên cạnh, chạm một mảnh mềm mại mịn màng, chính là đùi của Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn giật nảy : “Làm gì đó?”
Ngu Kinh Mặc bóp nhẹ: “Quần áo em ?”
Điền Nguyễn kéo chăn quấn chặt quanh : “Anh ngoài, em đồ.”
Ngu Kinh Mặc thở một , giọng khàn khàn mỏi mệt: “Quần áo cũng ở đây.”
“Vậy lấy lên thư phòng .”
“Sáng sớm nổi nóng gì ?”
Điền Nguyễn nào tức giận thật, chỉ là chột , hổ, mơ hồ. Đây là đầu tiên loại mật như với khác. Dù đến mấy, bạn bè cũng thể chạm một cách tự nhiên như thế.
Không đúng, tối hôm qua thể gọi là tự nhiên, là trong tình huống nửa ép buộc, bất đắc dĩ mà xảy chuyện “giúp đỡ” .
Nghĩ , dù tức, cũng thẹn quá hóa giận: “Dù cũng , em.”
Ngu Kinh Mặc nhắm mắt : “Không , em cứ .”
Điền Nguyễn nghi ngờ: “Anh thật sự sẽ trộm chứ?”
“Nên nên , đều .” Ngu Kinh Mặc lười biếng , “Em thấy còn cần lén nữa ?”
“……”
Điền Nguyễn tức đến ném áo tắm dài phủ lên mặt , xốc chăn lên, trần trụi chạy tới tủ quần áo, nhanh chóng chọn đồ, mặc quần lót và áo thun.
Không ngờ dùng áo tắm dài che mặt khác như , hành động tự mang theo mùi mờ ám.
Chiếc áo tắm dài bằng nhung thiên nga nhẹ mà ấm, còn thoang thoảng mùi hương thanh dị, sạch sẽ, chính là mùi Điền Nguyễn. Ngu Kinh Mặc mở mắt , ánh nắng nửa chiếu qua, phòng ngủ mờ mờ ảo ảo, chỉ còn tiếng sột soạt mặc quần áo.
Hắn bắt đầu cảm giác.
Như thể giấc mộng kiều diễm vẫn còn tiếp diễn.
Một lúc , giọng mềm mại mang chút âm điệu Giang Nam của Điền Nguyễn vang lên: “Em xong .”
Nói xong, liền phòng tắm rửa mặt, đ.á.n.h răng.
Ngu Kinh Mặc kéo áo tắm khỏi mặt, quanh bao phủ bởi một cảm giác kỳ diệu, như giữa mùa hè sách bóng phong, uống một chai nước ga thật lạnh, như năm bôn ba làm ăn, giữa gió rét thấu xương chợt ngửi thấy mùi hoa quế thoảng qua.
Đột nhiên, nhớ tới cha .
Mỗi ngày, chỉ cần ở nhà, cha nhất định sẽ mua một bó hoa, mang theo một món quà nhỏ. Nhiều , cha là tiểu bạch kiểm, vì tiền mà gả nhà họ Ngu, bám theo tiểu thư Ngu gia.
Kể cả chú hai và những khác trong nhà, cũng đều coi thường ông.
những lời bẩn thỉu từng khiến cha d.a.o động dù chỉ nửa phần.
Cha trồng cây, trồng hoa quế nhà, nấu canh, giặt đồ cho . Khi Ngu gia sa sút, những năm gian nan nhất cũng là cha đồng hành cùng khắp nơi tìm đường sống.
Gian khổ , giàu sang bỏ, cha luôn thong dong, bình thản.
Sự thong dong , cha từng dạy : “Kệ bọn họ gì, cha vợ , con ngoan, bọn họ chỉ ghen tị thôi.”
“……”
Hiện tại, Ngu Kinh Mặc cũng vợ , con ngoan.
Đây là thứ hạnh phúc đơn giản và trực quan nhất.
Khi Điền Nguyễn rửa mặt xong , Ngu Kinh Mặc tắm, thuận tiện rửa sạch dấu vết ngâm nước tối qua.
Tính gọi bữa sáng, mới phát hiện giờ Mỹ là ba giờ chiều, sớm và trưa đều qua mất , bèn gọi luôn chiều.
Điền Nguyễn ăn một phần salad rau quả, một cái bánh cuộn nhỏ và một phần tiramisu, uống sữa cùng hồng , cuối cùng cũng lấp đầy chiếc bụng rỗng.
Ngu Kinh Mặc ăn uống tao nhã, động tác nhanh nhẹn, so với Điền Nguyễn còn ăn xong , nhấp .
“Rốt cuộc ai hạ d.ư.ợ.c ?”
“Không .”
“Đêm nay chúng đổi khách sạn, chắc chắn là gài bẫy.”
“Ừ.”
“Không truy cứu ?”
“Truy.” Ngu Kinh Mặc xem tin tức điện thoại , “Vệ sĩ tối qua thấy xe cảnh sát đến khách sạn, nhưng hình như chẳng tra gì .”
“?”
Ngu Kinh Mặc suy đoán: “Chắc khiến bại danh liệt, phá hỏng hợp tác .”
Điền Nguyễn nghĩ ngợi, cũng hiểu. Chỉ cần gán cho Ngu Kinh Mặc một tội danh dính dáng sắc tình, cho dù đối tác nước ngoài trách, thì danh tiếng cũng chẳng thể yên , hợp tác dễ đổ bể, còn thể bịa đặt bôi nhọ.
Điền Nguyễn nghiến răng: “Thật đúng là tốn bao tâm tư.”
Ngu Kinh Mặc thành thói quen: “Thương trường xưa nay vẫn như . Tôi vốn tưởng trong tiệc rượu đều là bên hợp tác, ai ngờ kẻ của thế lực thứ ba trộn .”
Nghĩ đến chuyện vì thế mà mất mặt, cùng Ngu Kinh Mặc thành “hồ lô oan gia”, Điền Nguyễn hận thể cầm d.a.o nhỏ đ.â.m cho cái kẻ hai nhát mông…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-36.html.]
Ngày hôm , Ngu Kinh Mặc tiếp tục bàn chuyện hợp tác với đối tác, đồng thời sai thám t.ử tư điều tra sự việc.
Thám t.ử tư làm việc hiệu quả. Dựa theo danh sách khách mời đêm tiệc, chỉ mất năm tiếng khoanh vùng kẻ tình nghi.
Ngu Kinh Mặc nhận tư liệu của tình nghi, sắc mặt đổi, nhưng trong lòng âm thầm sưu tầm chứng cứ. Chưa đến đêm đó, bắt giữ.
Mọi việc diễn trong im lặng, thương trường vốn dĩ vẫn luôn như , sấm rền cuồn cuộn mà lộ dấu vết.
Sau khi đổi khách sạn, quả nhiên còn xảy chuyện vịt gọi cửa đáng ngờ nào. Bất quá, hai cũng chỉ ở đó một đêm, Ngu Kinh Mặc dẫn Điền Nguyễn đến dự buổi tiệc do tổng giám đốc bên hợp tác tổ chức.
Người nước ngoài thích những buổi tiệc tùng kiểu , giống như trong nước ham thích tiệc bàn , khó tránh khỏi.
Điền Nguyễn mang theo mấy bộ đồ giản dị kiểu sinh viên Thái học, Ngu Kinh Mặc bèn dẫn đến cửa hàng xa xỉ chọn cho một bộ âu phục trắng, kiểu dáng thanh lịch nhưng vẫn thoải mái, cổ tay áo thêu chỉ bạc, nơi vạt áo cài một chiếc ghim hoa hồng bằng vàng hồng nạm thủy tinh vàng. Chi tiết nhỏ đó khiến cả Điền Nguyễn thêm phần sáng sủa, linh động.
Điền Nguyễn giống Ngu Kinh Mặc, mang vẻ lai phương Tây rõ nét, mà là diện mạo thuần Đông Phương, da trắng như tuyết, tóc đen, mắt hai mí nhạt, ngũ quan thanh tú, môi hồng răng trắng, khi còn lúm đồng tiền.
Ai cũng khen: “Tôn phu nhân đúng là một mỹ nhân phương Đông.”
Điền Nguyễn hổ nhưng vẫn lễ phép mỉm . Đám nước ngoài thật thiếu vốn từ để khen Trung Quốc, quanh quẩn chỉ mấy câu như thế.
Hơn nữa, trong đầu họ còn đầy những ấn tượng khắc sẵn.
Ví dụ, một vị phu nhân khoác vai , : “Tôi còn tưởng là Nhật, ở đó đều .”
Điền Nguyễn: “?”
Thiên đạo công bằng, thật nên mắng từ .
Thậm chí : “Người Nhật là Trung Quốc ? Không ư? họ mà giấu d.a.o lắm.”
Được lắm, là hễ tóc đen, mắt đen, da vàng thì đều là Trung Quốc cả, đúng ?
Điền Nguyễn bất lực buồn giải thích, chỉ : “ , thế giới chính là một Trung Quốc to lớn.”
Giữa tiệc, Điền Nguyễn vệ sinh, liền với Ngu Kinh Mặc một tiếng.
Ngu Kinh Mặc gật đầu, bảo hai vệ sĩ theo.
Đến cửa WC, Điền Nguyễn khuyên: “Các cần theo , chỉ vệ sinh thôi.”
Vệ sĩ đáp: “Không , phu nhân. Ngu bảo chúng theo, dù ngài chỉ vệ sinh cũng cùng.”
“Tôi thích khác khi vệ sinh.”
“Chúng sẽ che mắt .”
“…… Quả nhiên, chủ như nào thì phó như thế.”
Điền Nguyễn cạn lời, bước WC. Vừa , thấy mấy gã nước ngoài lén lút hút thuốc, khói mù lượn lờ. Cậu chẳng hiểu thích hút t.h.u.ố.c trong nhà vệ sinh, nhưng cũng gì, chỉ định trong buồng.
“Ê, chủ nhỏ, tiền ?” Một gã xăm trổ chặn , chìa tay .
“Không .” Điền Nguyễn cảm thấy bất an, định bỏ .
“Cộp” họng s.ú.n.g lạnh ngắt chĩa thẳng .
Điền Nguyễn: “…… Đại ca, gì từ từ , bao nhiêu tiền?”
Vệ sĩ bên ngoài hô lớn: “Phu nhân!”
Điền Nguyễn mệt mỏi : “Hét cái gì mà hét, hét nữa c.h.ế.t bây giờ.”
“……”
Gã xăm trổ lắc lắc súng, ha hả: “Biết điều, theo chúng .”
Điền Nguyễn gật đầu, thuận theo, giữ mạng là hết.
Hai vệ sĩ đuổi theo nhưng do dự, một cái. Một gã nước ngoài trong nhóm bắt cóc khẩy: “Các cũng theo .”
Hai đành ủ rũ cúi đầu mà theo.
Xuống lầu, lên xe. Nửa đường, đám bắt cóc đá hai vệ sĩ khỏi xe, huýt sáo một tiếng: “Oa~ nha~”
Bốn tên bắt cóc ép Điền Nguyễn khai địa chỉ, chạy thẳng về phía khách sạn.
Vừa mở cửa phòng, chúng lập tức lục lọi khắp nơi. Một cầm s.ú.n.g chĩa Điền Nguyễn, dám cử động, : “Ta chỉ là khách du lịch, chỉ ít tiền lẻ, các tìm bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.”
Vì ngày mai , phần lớn hành lý đều gửi cho trợ lý Từ, nên bọn bắt cóc chẳng tìm gì đáng giá. Một tên bực tức đá tung thùng rác, chửi: “Vàng giấu ở hả?”
Điền Nguyễn: “?? Ai cho các nơi vàng?”
Tên xăm trổ đáp, chỉ lẩm bẩm: “Chẳng lẽ chơi? Mẹ kiếp.”
Một tên khác chỉ tủ giày: “Sao ở đây đôi giày to thế ? Có sống chung với ?”
Điền Nguyễn định chối, nhưng gã xăm trổ chĩa s.ú.n.g đầu : “Tiểu thiếu gia, nhất đừng dối.”
Điền Nguyễn: “…… Chồng thể cho các mười vạn đô để chuộc .”
Gã khẩy: “Mười vạn đủ, một trăm vạn.”
“……” Điền Nguyễn tỏ vẻ khó xử và sợ hãi, “Được .”
Cậu cố ý báo giá thấp để đối phương tự nâng lên, đoán chừng bọn chúng sẽ chấp nhận con một trăm vạn.
Tuy là nhiều, nhưng Ngu Kinh Mặc chắc chắn thể lấy , hơn nữa đó sẽ để dù chỉ một cắc.
Đám bắt cóc tìm thấy ba lô của Điền Nguyễn, lục soát bên trong. Trùng hợp , từ túi bên hông rơi chiếc quần lót quên cất. Chúng quái dị, giơ lên trêu: “Lấy cái , chắc chồng thích lắm.”
Điền Nguyễn: “…………”
Các xong đời .
Ngay đó, Điền Nguyễn đưa , cùng chiếc quần lót và tờ giấy ghi tin bắt cóc một tên trong nhóm lén mang đến buổi tiệc, chuyển đến tay Ngu Kinh Mặc.
Vì thế, khi vệ sĩ hoảng hốt báo tin Điền Nguyễn bắt cóc, Ngu Kinh Mặc lập tức sầm mặt. Nhận cả “vật chứng” , tâm trạng đóng băng đến cực điểm, khiến hội trường chấn động.
Đối tác hỏi chuyện gì xảy , Ngu Kinh Mặc chỉ lạnh giọng , mượn 100 vạn đô tiền mặt, hứa sáng hôm sẽ trả.
Còn lúc , đưa tới một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô, Điền Nguyễn vẫn tỏ ngoan ngoãn, lẽ vì mà nới lỏng trông chừng. Cậu hỏi bọn bắt cóc thể cho gọi video với bạn .
Bọn chúng đang mừng rỡ vì sắp 100 vạn, nên “hào phóng” đồng ý.
Điền Nguyễn lập tức gọi cho Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm đang làm việc ở khách sạn quốc tế Macchiato, sảnh chán đến c.h.ế.t, thấy video đến liền nhận.
Vừa , thấy Điền Nguyễn trói chặt.
Lộ Thu Diễm: “Anh cosplay cái gì đó? Tắt đây.” Chuyện riêng của Điền Nguyễn với Ngu Kinh Mặc, y .
Điền Nguyễn mũi cay cay: “Đừng tắt! Tôi thật đó, bắt cóc , nước ngoài thật sự an !”
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn cố giơ điện thoại xoay một vòng: “Cậu xem, bọn họ chính là bọn bắt cóc.”
Đám bắt cóc hì hì chào: “Hello!”
Lộ Thu Diễm: “………… Anh thật sự bắt cóc?”
Điền Nguyễn ủy khuất gật đầu: “ .”
Lộ Thu Diễm hết nổi: “Thế còn gọi cho làm gì? Gọi cho Ngu Kinh Mặc !”
Điền Nguyễn: “Hắn đang đường tới chuộc , chỉ với vài câu thôi.”
Lộ Thu Diễm biểu cảm như “ thật bệnh”.
Điền Nguyễn cảm thấy yên tâm, chỉ cần móc nối với tuyến chính, nhất định sẽ cúp máy!