Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:24:34
Lượt xem: 218
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trong truyện gốc, Hạ Lan Tư vốn nên triển khai một màn theo đuổi mãnh liệt, nhưng Lộ Thu Diễm vẫn luôn phản ứng. Mãi đến khi Hạ Lan Tư cùng Lộ Thu Diễm cửa khách sạn tấn, thì một đàn ông trung niên trêu ghẹo.
Người đàn ông trung niên ban đầu nhắm Lộ Thu Diễm, Hạ Lan Tư một quyền đ.á.n.h ngã. Sau đó Lộ Thu Diễm cũng nhập cuộc, hai hợp sức đ.á.n.h đôi.
Dưới màn đ.á.n.h đôi , chân đàn ông suýt đ.á.n.h gãy. Mà lúc Hạ Lan Tư tay quá nặng, trực tiếp đ.á.n.h gãy ba khớp chân của .
Nếu bảo vệ khách sạn kịp thời ngăn , e rằng hai tay của gã cũng khó mà lành lặn, dù tàn phế thì ít nhất cũng viện một tháng.
Người đàn ông gào đưa , miệng vẫn ngừng kêu: “Tao kiện mày! Kiện cả khách sạn!”
Ngu Thương bóp mạnh sống mũi, cưỡng ép bản giữ bình tĩnh, nhưng khi đối mặt Hạ Lan Tư vẫn nhịn nổi giận: “Anh đ.á.n.h thành tàn phế, nhà bồi thường đó.”
Hạ Lan Tư vỗ vỗ tay, chỉnh quần áo leng keng vang, “Bao nhiêu cũng , bồi. Hơn nữa nghĩ nên quan tâm đến chuyện ‘tấm thẻ nhỏ’ hơn, ?”
Sắc mặt Ngu Thương lạnh . Chuyện quả thật kỳ lạ, khách sạn quốc tế Macchiato, tiêu chuẩn năm , xảy loại chuyện hỗn loạn thế ? Anh lập tức cho xử lý.
Hạ Lan Tư vuốt mái tóc màu champagne, về phía Lộ Thu Diễm và Điền Nguyễn: “Sao , dọa sững ?”
Lộ Thu Diễm giơ ngón tay cái, “ là đàn ông.”
Điền Nguyễn: “……” Đây gọi là bạo lực thì đúng hơn.
Loại cảnh bạo lực Lộ Thu Diễm thường xuyên thấy, nên mãi cũng thành quen. Nghĩ đến đó, Điền Nguyễn thông cảm : “Lộ Thu Diễm, chúng nghỉ một chút .”
Lộ Thu Diễm như chuyện gì: “Tôi còn làm việc, .”
“Tôi xin phép cho nghỉ.”
“Không cần.”
Lần đầu tiên, Điền Nguyễn dùng danh nghĩa tổng giám đốc khách sạn để đưa yêu cầu, tổng giám đốc đương nhiên gật đầu đồng ý. Thực , ông còn chẳng rảnh để xử lý chuyện của Điền Nguyễn, vì đang Ngu Thương mắng té tát.
“Ngu thiếu, thật sự việc .” Tổng giám đốc là một đàn ông trung niên trông khá tuổi, hơn bốn mươi, đúng độ chín của sự nghiệp, mà giờ một thiếu niên mười bảy tuổi ép đến dám ngẩng đầu.
Thực hẳn là mắng, nhưng mỗi câu hỏi của Ngu Thương đều như một lưỡi d.a.o kề cổ.
“Bất kể ông thật sự giả vờ , đống tiền bẩn thể nào dính dáng đến ông.”
“Tôi sẽ điều tra rõ ràng, xin cho thêm một cơ hội.”
“Những lời , ông nên với tổng bộ chứ với .”
“Ngu thiếu……”
“Người trong sạch thì tự nhiên cần lo. Nếu ông thật sự dính dáng, sẽ ai động đến ông.”
Tổng giám đốc mặt mày xám xịt.
Ngu Thương phí lời thêm, liền triệu tập bộ quản lý khách sạn và phối hợp với cảnh sát điều tra. Cảnh sát đến, các quản lý liền hoảng loạn, mấy đưa ngay tại chỗ.
Khách sạn phong tỏa, dự tính đến tối hôm mới gỡ bỏ.
Trong thời gian đó, khách trọ vẫn như thường, nhân viên vẫn làm việc, chỉ là nhận khách mới, còn mạng thì khóa đặt phòng trong ngày.
Nhìn màn kịch kết thúc, Điền Nguyễn : “Cho nghỉ phép chơi nhé?”
Lộ Thu Diễm: “…… đoán ?”
Điền Nguyễn quả thật hướng của đoạn , nếu thể tạo cơ hội cho hai nhân vật chính gặp gỡ?
lúc đang kỳ nghỉ, lượng khách vốn nhiều, thêm việc phong tỏa, chỉ hai ngày mà thiệt hại hơn trăm vạn. Ngu Thương dù đau đầu vẫn thành thật báo cáo với cha.
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Danh dự quan trọng hơn thiệt hại, là đủ.”
“Vâng.”
“Con đưa ba nhỏ ngoài chơi , coi như tận chút hiếu tâm.”
“…… Dạ.”
Điền Nguyễn còn nhỏ như mà bắt tận hiếu?
Ngu Thương cạn lời, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo. Anh tìm thấy Điền Nguyễn đang ăn điểm tâm ở sảnh , hỏi chơi, cái gì cũng thể sắp xếp.
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Tôi làm bài tập.”
“……”
“Lộ Thu Diễm, làm bài tập chứ?” Điền Nguyễn nhân cơ hội kéo gần quan hệ. Giờ từ vai phụ pháo hôi thăng lên tiểu vai phụ, cố thêm chút nữa khi còn thành vai phụ quan trọng, tránh kết cục c.h.ế.t sớm.
Lộ Thu Diễm gật đầu, “Được.”
Điền Nguyễn sang hỏi Ngu Thương: “Cậu cũng chứ?”
Ngu Thương: “Tôi làm xong .”
Điền Nguyễn ngạc nhiên: “Nhiều bài thế mà làm hết ?”
“Bài của khác các , ít hơn.”
“Vì ?”
“Với mà , mấy đề chiến thuật chẳng qua là lãng phí thời gian.”
“……”
Lộ Thu Diễm lấy cặp ở quầy gửi đồ trong sảnh, Ngu Thương tiện miệng một câu: “Nhóc con.”
Ngu Thương: “……”
Ban ngày khách sạn vắng , ai chơi thì , ai công tác thì bận. Trong sảnh chỉ còn vài . Hạ Lan Tư dài sofa, chán chường lướt điện thoại, chơi game g.i.ế.c thời gian.
Chơi xong mấy ván, mà hai vẫn đang cắm cúi bài.
“Tôi dẫn các công viên giải trí , tất cả bao!” Hạ Lan Tư than thở ném điện thoại.
Điền Nguyễn chẳng buồn ngẩng đầu: “Bọn đang làm bài, đừng quấy rầy.”
“Còn bao lâu nữa mới xong?”
“Khoảng ba tiếng.”
Hạ Lan Tư c.h.ử.i nhỏ một tiếng, bật dậy: “Sớm , đây.”
Điền Nguyễn đáp : “Quỳ an, Tiểu Lan Tử.”
“……”
Lộ Thu Diễm khúc khích , xoay bút, “Quỳ an.”
Hạ Lan Tư bật : “Hai là hoàng đế với hoàng hậu chắc?”
Lộ Thu Diễm còn kịp , Ngu Thương ngẩng đầu từ cuốn sách bên cạnh: “Hạ tổng bận rộn, cần hạ cùng mấy học sinh như chúng , xin đừng làm phiền.”
Hạ Lan Tư nhún vai, chậm rãi cửa, “Chán c.h.ế.t .”
Làm bài tập quả thật chán, nhưng Điền Nguyễn thích cảm giác yên tĩnh .
Cậu nghiêm túc tính toán giấy nháp, dáng vẻ ngay ngắn bằng Ngu Thương nhưng toát lên vẻ thanh tú. So với , chữ của Lộ Thu Diễm ngoằn ngoèo như sâu bò.
Điền Nguyễn thấy thế cũng gì, vì trong truyện gốc vốn là như .
Nhân vật chính vốn phóng túng, chữ , mỗi thi đều trừ điểm trình bày, nếu chắc lọt top 10 năm.
Sau đó, thói quen mới công chính sửa ……
Nghĩ đến đó, Ngu Thương đột nhiên gấp sách , tới bàn bọn họ xem bài.
Bàn đặt gần cửa sổ, ánh sáng , soi rõ nét chữ, vốn dĩ còn thể nể mặt Lộ Thu Diễm mà bỏ qua, nhưng giờ thấy chữ của Điền Nguyễn.
Ngu Thương nhíu mày, gõ nhẹ lên tập bài của Lộ Thu Diễm: “Nghiêm túc chút.”
Lộ Thu Diễm tròn mắt cãi: “Tôi nghiêm túc mà.”
“Viết .”
“Dựa cái gì?”
“Không thì trừ điểm hạnh kiểm.”
“Đây là bài ngoài giờ!”
“Tôi vẫn trừ.”
“……”
Hai nhân vật chính đối đầu, Điền Nguyễn chỉ im lặng, khẽ : “Lộ Thu Diễm, một chút, top 10, học bổng sẽ thêm 500 đó.”
“Có thật ?”
“Thật. Ngu Thương thể sắp xếp cho ngay.”
“??”
Sắc mặt Ngu Thương bỗng dịu , “Đề nghị , kỳ nghỉ sẽ trình hiệu trưởng.”
Lộ Thu Diễm im lặng vài giây, lật mắt, xé tờ bài, ngoan ngoãn .
……
Không từ lúc nào trời dần tối, Điền Nguyễn thành tất cả bài tập, Lộ Thu Diễm cũng khép vở, lười nhác vươn vai : “Tôi về nhà.”
Điền Nguyễn giữ : “Cậu ở ăn cơm , ăn xong chúng cùng chơi game.”
Dù cũng chỉ là thiếu niên mười bảy tuổi, đến “chơi game” liền sáng mắt, Lộ Thu Diễm lập tức đáp: “Được.”
Ăn cơm tối xong, Điền Nguyễn liền dẫn Lộ Thu Diễm về phòng , còn gọi cả Ngu Thương và Hạ Lan Tư tới, định bụng tạo nên một “Tu La tràng”.
hiệu quả như mong đợi.
Hạ Lan Tư khi lượn tới, chỉ lo chơi game, chuyện với Lộ Thu Diễm cũng bình thường như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-31.html.]
Điền Nguyễn lập tức dấy lên cảnh giác, chẳng lẽ vì mặt nên Hạ Lan Tư hứng thú với Lộ Thu Diễm? Vậy còn tạo thế cho Ngu Thương và Lộ Thu Diễm hôn đầu tiên kiểu gì nữa?
Tình tiết vốn là nút thắt quan trọng thúc đẩy tình cảm của hai nhân vật chính trong nguyên tác!
Dù thế nào nữa, đêm nay cũng khiến Ngu Thương và Lộ Thu Diễm xảy chuyện.
Khi Điền Nguyễn còn đang vò đầu bứt tai tìm cách, Ngu Kinh Mặc gửi tin nhắn đến.
Ngu Kinh Mặc: Ăn tối ?
Điền Nguyễn: Ăn .
Ngu Kinh Mặc: Khách sạn gần công viên giải trí bên cạnh hồ bơi ngoài trời. Rảnh thì đó rèn luyện, đừng chỉ chơi game.
Điền Nguyễn: …em đang trong phòng, em làm gì?
Ngu Kinh Mặc: Nhìn ngoài cửa sổ .
Điền Nguyễn đầu khung cửa sổ chạm trổ phong cách cổ, khung trắng, kính thủy tinh màu lam nhạt, đặc biệt là buổi tối, bên trong thì mờ mịt, nhưng từ ngoài thể thấy rõ từng chút.
Một vệ sĩ vạm vỡ khoanh tay, áp sát mặt kính, cẩn trọng quan sát tình hình trong phòng, đó báo cáo chi tiết cho Ngu Kinh Mặc.
Hắn còn thấy phu nhân đang nổi giận tới.
Khi rèm kéo, lập tức thẳng , lưng hùm vai gấu, cố gắng nở nụ nghề nghiệp:
“Phu nhân đừng sợ, là Đại Tráng.”
Điền Nguyễn mặt biểu cảm: “Cút.”
Vệ sĩ thêm một lời, nhanh nhẹn bám dây thừng trốn .
Điền Nguyễn kéo rèm lên, kéo nổi, đành cầm điều khiển từ xa hạ rèm xuống. Quay đầu , thấy mấy bạn cùng chơi game đều đang với ánh mắt kỳ dị.
“Hay là chúng bơi ?” Điền Nguyễn đề nghị, cứ đây chơi mãi cũng , hoạt động chứ.
Hạ Lan Tư khẽ : “Được thôi.”
Khách sạn chu đáo, chuẩn sẵn đồ bơi cho họ, nhưng chỉ ba bộ, phần của Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn hỏi: “Đồ bơi của ?”
Nhân viên lễ phép : “Đồ bơi của Điền sẽ do quản gia Ngu gia mang tới.”
Trong lúc chờ, ba đồ xong , suýt nữa chói mù mắt ch.ó của Điền Nguyễn.
là thịnh thế nam sắc nửa trần.
Ngu Thương, vai chính công trong nguyên tác, khỏi cần . Mặc đồ thì gầy, nhưng cởi rắn chắc, hình thiếu niên mười bảy tuổi mang bảy tám phần dáng dấp đàn ông, cơ bắp rõ ràng, đường nét rắn rỏi như mãnh hổ.
Lộ Thu Diễm tuy cao gầy, đ.á.n.h , do gia cảnh sa sút nên dinh dưỡng kém, mặc đồ thì trông gầy, cởi vẫn gầy nhưng dáng cực , eo thon, chân dài, m.ô.n.g còn cong.
Hạ Lan Tư ngượng, chằm chằm cặp m.ô.n.g của vai chính thụ suốt nửa ngày. Bị Ngu Thương phát hiện, lập tức bước lên chặn tầm mắt đối phương.
“Thương Thương, cũng tồi.” Hạ Lan Tư khẩy.
Ngu Thương: “…”
Lộ Thu Diễm theo bản năng liếc qua chỗ đó của Ngu Thương, những nhỏ, mà còn hùng dũng vô cùng.
“Cậu cái gì?” Ngu Thương nổi gân xanh, chẳng ai để ý đến vành tai đỏ ửng.
Lộ Thu Diễm bình thản dời mắt: “Không .”
“Nhìn.”
“…”
Hạ Lan Tư chống cằm, tò mò hai : “Các đang tán tỉnh ?”
“Cút.” Ngu Thương và Lộ Thu Diễm đồng thanh quát, xong liếc , vội tránh ánh mắt đối phương.
Bốn hơn mười phút, đến hồ bơi, làm khởi động khi xuống nước.
Cuối cùng, đồ bơi của Điền Nguyễn cũng mang đến. Quản gia tươi : “Đây là đồ bơi do Ngu đặc biệt chọn cho phu nhân, trong đó chứa đầy tình yêu của ngài .”
Điền Nguyễn hiểu một bộ đồ bơi chứa tình yêu, cầm lên xem, màu xám pha trắng, xen ánh lục huỳnh quang, chút quái dị.
Dù , cũng gì, chỉ lặng lẽ phòng đồ. Đồ bơi , kiểu nửa tay áo, quấn kín chỉ chừa tay và chân.
Nhìn gương, tự an ủi, thì , nhưng giữ ấm. Ngu Kinh Mặc thể chọn tệ, nhưng vẫn nên ơn.
Thế nhưng khi bước ngoài, ánh đèn hồ bơi hắt xuống, ba trân trối: “…………”
Điền Nguyễn: “?”
Quản gia vẫn giữ nụ chuyên nghiệp: “Phu nhân thật đúng là phong cách riêng.”
Điền Nguyễn bất an cúi đầu, chỉ thấy ngực, vai, cánh tay, bắp đùi đều đang… phát sáng.
Hóa mấy đường ánh lục huỳnh quang đó đều là phát sáng thật, khiến trông chẳng khác gì ngoài hành tinh mới đáp xuống Trái Đất.
Lộ Thu Diễm giơ ngón cái: “Có cá tính.”
Điền Nguyễn: “……”
Cảm ơn cũng vô ích .
Cậu giật lấy điện thoại từ tay quản gia, gọi video cho Ngu Kinh Mặc.
Bên kết nối, Ngu Kinh Mặc thấy liền nhướng mày: “Đây là ngoài hành tinh nhỏ nào thế?”
Điền Nguyễn đỏ mặt: “Anh thấy ?”
Ngu Kinh Mặc hình như đang ở yến tiệc, ánh sáng bên đó vẫn là ban ngày. Hắn ban công, mỉm : “Buổi tối ở hồ bơi nguy hiểm, thế dễ khiến để mắt đến em hơn.”
“Anh đang em?”
“Ai dám ?”
“Miệng thì , nhưng trong mắt ý , đang !” Điền Nguyễn tức giận chỉ màn hình, gương mặt tuấn tú đáng ghét .
Ngu Kinh Mặc quả thực đang , nhưng kiềm chế: “Em chịu khó mặc tạm , chờ về sẽ mua cho em bộ khác em thích.”
“Em thể chỉ mặc quần bơi thôi ?”
“Không .”
“Tại ?”
“Tôi ở đó, em giữ phu đức.”
“…” Điền Nguyễn chợt hỏi: “Em là phu?”
Ngu Kinh Mặc đáp ngay: “Chúng là phu của .”
Chỉ một câu đó thôi, Điền Nguyễn dỗ ngọt: “Được , chờ về, em tự chọn đồ bơi.”
“Ừ.”
“Giờ em chơi đây.”
“Ừ.”
Tắt cuộc gọi, Điền Nguyễn sang , dõng dạc : “Đồ bơi quan trọng là tính thực dụng, vẻ ngoài chỉ là phụ.”
Lộ Thu Diễm hỏi: “Vậy còn mặc nó nữa ?”
Điền Nguyễn: “Không bao giờ.”
Cả bọn đều bật .
Lộ Thu Diễm và Ngu Thương lượt xuống nước, Hạ Lan Tư đến mặt Điền Nguyễn, ánh mắt hồ ly lướt qua : “Nhìn eo nhỏ, m.ô.n.g cong như , Ngu Kinh Mặc thật phúc.”
Điền Nguyễn khởi động làm ấm: “… mà còn kiểu đó, cẩn thận phúc bay luôn.”
Hạ Lan Tư mặt mày yêu mị, tóc màu champagne buộc hờ đầu, vài lọn vương bên má, đôi mắt hẹp dài, hàng mi rợp, sống mũi cao, môi mỏng, chỗ nào cũng là mê hoặc.
“Cậu , thích . Thế ?”
Điền Nguyễn nghiêm chỉnh : “Anh cũng , nhưng bằng Ngu .”
Hạ Lan Tư bật khẩy: “Không thưởng thức.”
“Anh là cái gì chứ?”
Hạ Lan Tư nheo mắt: “Cậu lặp thử xem.”
Điền Nguyễn chui tọt xuống làn nước xanh thẳm, Hạ Lan Tư lập tức nhảy theo.
Năm giây , hai đồng loạt hét to, ngã đập xuống thành hồ. Dưới ánh đèn vàng, một “thi thể” lặng lẽ nổi lên mặt nước.
Mọi đều sững sờ.
Ngu Thương định gọi bảo vệ, thì “thi thể” mở mắt, giọng khàn trầm lười nhác:
“Ồn quá.”
“…”
Đó là một đàn ông cao lớn, cánh tay dày, hình rắn chắc, nhưng gương mặt nho nhã thanh tú.
Hắn mặc quần bơi đen, hai chân đạp nhẹ vững, dùng tay vuốt mái tóc ướt , ánh mắt lạnh nhạt liếc sang hai thiếu niên đang ngẩn ngơ bên bờ.
“Kêu y như heo chọc tiết, chẳng còn chút thể diện nào.”
Điền Nguyễn hoang mang: “Anh là ai?”
Ánh mắt đàn ông dừng : “…Cậu trông giống .”
Điền Nguyễn: “???”
Những khác: “???”
Hạ Lan Tư kinh ngạc: “Cậu với Ngu Kinh Mặc khi nào con lớn ?”
Điền Nguyễn gào lên: “Không !”