Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-21 07:44:33
Lượt xem: 304

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tiệc cưới tiếp tục.

Ngu Kinh Mặc lấy chuỗi hạt đàn ngọc mà mang hơn hai mươi năm, đó, những tiến lên chúc phúc đều khách sáo, giữ lễ vô cùng.

Ngu Kinh Mặc dẫn Điền Nguyễn gặp “ nhà” của , giới thiệu vị lão nhân dáng khom, đang ở vị trí chủ tọa phía đông: “Đây là ông nội.”

Điền Nguyễn gọi một tiếng: “Chào ông nội.”

Ngu lão gia chỉ hừ lạnh, đáp.

Điền Nguyễn cũng chẳng bận tâm, Ngu Kinh Mặc giới thiệu tiếp: “Đây là chú hai, chú ba, đây là họ - con trai của chú hai, còn đây là chú ba và thím ba, ba và chị dâu, còn đây là con gái họ, Ngu Đề…”

Đó mới chỉ là trong nhà, còn nếu tính cả họ hàng xa thì ít nhất cũng đến cả trăm .

Điền Nguyễn nhớ nổi, gặp ai cũng chỉ gật đầu.

Ngu Kinh Mặc nghiêng đầu hỏi: “Em là mèo chiêu tài ?”

Điền Nguyễn gật đầu, “……”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc khẽ cong.

Tiếp theo, việc Điền Nguyễn làm chỉ là đóng vai đối tượng tân hôn của Ngu Kinh Mặc, một hồ ly tinh dựa vị trí “ đầu giường”, tiếp nhận lời mời rượu của .

“Em uống rượu.” Điền Nguyễn .

Ngu Kinh Mặc đổi ly rượu vang đỏ mặt thành nước gas: “Cái cồn.”

“Cảm ơn.” Điền Nguyễn uống một ngụm, vị đào thanh mát dễ chịu, lẽ là đồ chuẩn riêng cho những uống rượu.

“Em dị ứng cồn ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

“Không, chỉ là em gần như từng uống rượu.”

Ngu Kinh Mặc thấy mấy vị tổng giám đốc nước ngoài ở xa đang giơ ly về phía , bèn : “Tôi qua đó một chút, em đừng lung tung.”

“…… Ừ.”

Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc về góc sảnh yến, cùng vài ngoại quốc khí chất trầm chuyện, ngôn ngữ đan xen giữa tiếng Trung, tiếng Anh và tiếng Pháp.

Hạ Lan Tư từ giữa ánh sáng và hương rượu bước tới, giơ ly rượu vang đỏ trêu chọc: “Tân hôn vui vẻ.”

Điền Nguyễn gật đầu, máy móc lặp câu đáp lễ: “Cảm ơn chúc mừng, vinh hạnh gặp.”

Hạ Lan Tư bật : “Cậu là máy ?”

Điền Nguyễn đáp: “Tôi thì tùy tiện thôi, mấy mới là máy .”

Trong truyện, vai phụ như trong sách cũng giống như NPC trong trò chơi, nhiệm vụ chủ tuyến là giao nhiệm vụ cho nhân vật chính, tạo nguy cơ, rơi phần thưởng, cuối cùng chỉ để làm nền cho vai chính tỏa sáng con đường huy hoàng.

Mà nhân vật chính công của quyển truyện , Ngu Thương, giờ đang cách đó hơn mười mét, chuyện với khác.

Hạ Lan Tư liếc từ xuống , ánh mắt hồ ly tinh đ.á.n.h giá Điền Nguyễn: “Bộ đồ hợp với dáng . Ngu Kinh Mặc chọn cho ?”

Trên Điền Nguyễn quả thật là một bộ đồ , đơn giản mà tinh tế. 

Chất liệu lụa trắng nhẹ, cổ áo hẹp theo kiểu cổ , viền thêu nửa trong suốt quanh mép cổ, vai cắt khéo léo, phần n.g.ự.c đính vài đường gấp, eo siết nhẹ. Tay áo phồng như củ sen, cổ tay thu thành một bó, cũng viền ren tinh xảo.

Bộ đồ nhẹ mỏng, ánh đèn trông như một làn mây mỏng. Cúc áo làm bằng bạc, tinh tế khiến Điền Nguyễn trông sáng lên rạng rỡ. Còn quần tây đen và đôi giày da kiểu cổ điển, tất cả đều là hàng cao cấp trong nước.

“Ngu Kinh Mặc thích kiểu thanh thuần .” Hạ Lan Tư trêu, “Cho dù là giả vờ nữa, cũng hợp lắm.”

Điền Nguyễn đáp, chỉ mong tiệc cưới sớm kết thúc để còn tìm cách bỏ trốn.

“Sao trả lời? Ngạo mạn quá đấy, mèo nhỏ.”

Điền Nguyễn nổi da gà rụng đầy đất: “Tôi chuyện với .”

Hạ Lan Tư nhấp một ngụm rượu, tao nhã đặt ly rỗng xuống: “Cậu là đầu tiên dám chuyện với bằng giọng điệu đó.”

Điền Nguyễn đáp gọn: “Anh mấy truyện tổng tài bá đạo nhiều quá đấy.”

“……”

Một đàn ông trung niên hình mập mạp bước tới, niềm nở: “Hạ tổng với Điền công t.ử chuyện vui vẻ ghê. Không đang gì thế?”

Vừa , đàn ông chìa bàn tay béo múp : “Hân hạnh, là Triệu Thuyên.”

Điền Nguyễn ý định bắt tay với thấy kiểu háo sắc, chỉ gật đầu: “Cảm ơn chúc mừng, vinh hạnh gặp.”

Sắc mặt Triệu Thuyên thoáng cứng , mí mắt sụp xuống, hai túi mắt phồng to, mùi nước hoa nồng nặc chẳng che rượu và t.h.u.ố.c lá, trộn thành mùi của một đàn ông trung niên sống lâu năm trong chốn ăn chơi.

Điền Nguyễn thản nhiên lùi hai bước.

Hạ Lan Tư khẽ nhướng mày, dung mạo tuấn mỹ như thiếu nữ khiến và Triệu Thuyên cạnh trông đối lập rõ rệt: “Triệu tổng, xem hai hợp gu .”

Triệu Thuyên lạnh: “Điền công t.ử mới về Ngu gia, tất nhiên là khí thế ngút trời. Sau còn nhiều thời gian, vẫn trông chờ hợp tác với Ngu gia.”

Hạ Lan Tư nhún vai: “Ngu Kinh Mặc mắt chuẩn. Với mấy hạng mục ba vớ của , Ngu gia góp vốn thì e là khó hơn lên trời.”

Triệu Thuyên vẫn giữ nụ lạnh: “Ai . Thương trường như chiến trường, giao binh, phân thắng bại.”

Hạ Lan Tư nhạt: “Vậy chúc Triệu tổng thắng lớn nhé.”

Hai chạm ly rượu vang đỏ.

Khi đầu , Điền Nguyễn cách đó mười mét, bên bàn bánh ngọt, tỏ vẻ như chuyện chẳng liên quan đến .

“……”

Bên cạnh Điền Nguyễn xuống một cô gái trẻ, chính là Ngu Đề, cháu gái chú ba mà Ngu Kinh Mặc giới thiệu khi nãy.

“Chú nhỏ!” Ngu Đề ngọt ngào gọi, “Anh thật sự xinh quá!”

Điền Nguyễn cạn lời.

Cậu thậm chí còn chẳng chắc lớn tuổi hơn cô bé bao nhiêu.

“Chú nhỏ, đừng để ý đến bọn họ làm gì, em thấy mà.” Ngu Đề ngoại hình giống chú ba, mà vài phần tương tự Ngu Kinh Mặc, đặc biệt là đôi mắt, kiểu mắt phượng dài hẹp, sâu và sáng, khi luôn mang theo vẻ quyến rũ pha lạnh lùng.

Ngu Kinh Mặc thiên về lạnh lẽo, còn Ngu Đề thì phần mềm mại hơn, quyến rũ hơn.

“Sao thế?” Ngu Đề sờ sờ mặt .

Điền Nguyễn đáp : “Em cũng xinh.”

Ngu Đề tươi như hoa, giọng phấn khích: “Chú nhỏ, thật sự mới hai mươi tuổi ? Em thấy giống mười bảy, mười tám hơn.”

“Ừ.”

“Anh thích nhà em ?”

“Ừ.”

Ngu Đề ngờ Điền Nguyễn trả lời thẳng như thế, nghĩ nghĩ : “Trừ em thì nhà em cũng thích lắm, coi như huề nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-3.html.]

“Ừ.”

“Chú nhỏ, ngoài ‘ừ’ còn gì khác ?”

Điền Nguyễn nửa miếng bánh kem mặt: “Có thể để ăn xong ?”

Ngu Đề: “…… Được.”

Sau đó, Ngu Đề bên cạnh Điền Nguyễn ăn hết miếng bánh kem, “hiếu thuận” rót cho một ly champagne: “Cái em uống .”

Champagne ít cồn, Điền Nguyễn nhấp một ngụm, lập tức thấy thích: “Ngon thật.”

Ngu Đề mừng rỡ: “ ? Champagne vị cam quýt siêu ngon luôn!”

“Ừ, cảm ơn.”

“Hắc hắc, một nhà khách sáo gì chứ.” Ngu Đề vui vẻ uống thêm một ly champagne nữa.

Bên , của Ngu Đề, Thẩm Uyển Nguyệt : “Nhìn Đề Đề vui kìa.”

Ngu lão gia vẫn giữ vẻ nghiêm khắc, nét mặt uy nghi.

hiện tại, uy thế nhất nhà họ Ngu là Ngu Kinh Mặc, vì đám con cháu phía cũng tỏ quá sợ hãi. Ngu Tam, tóc hoa râm, lên tiếng hòa giải: “Cha , Kinh Mặc từ khi nó qua đời thì còn vui vẻ nữa. Khó lắm nó mới lập gia đình, hai vợ chồng thuận hòa thì thôi.”

“Hừ, gia đình mới?” Ngu lão gia bĩu môi, “Tên nhóc Điền Viễn đó là xuất gì chứ? Không hạng tầm thường ?”

Ngu Tam : “Dù nữa, Kinh Mặc cũng giúp đỡ chúng nhiều, chỉ cần nó thích là ……”

Ngu Nhị cắt lời: “Giúp đỡ cái gì? Mày quên cả nó ép đến c.h.ế.t ?”

“Anh hai, thể thế? Anh cả phạm pháp, nếu Kinh Mặc tìm cách giữ thể diện cho nhà , làm gì ngày hôm nay mà đây chuyện?”

“Tao thấy mỡ heo che mắt mày , quên mất cả với mày thế nào!”

“Đừng cãi nữa!” Ngu lão gia đập mạnh gậy xuống đất.

Không khí trong bữa tiệc lập tức lắng xuống, sự ồn ào xung quanh như ngừng .

Ngu Đề ngạc nhiên về phía bàn nhà: “Chuyện gì ?”

Không ai trả lời.

Ngu Thương xuống cạnh Ngu Đề.

“Anh, chuyện gì thế?” Ngu Đề nhỏ giọng hỏi.

Ngu Thương đáp: “Chuyện của lớn, trẻ con đừng xen .”

Ngu Đề bĩu môi: “Anh cũng là trẻ con còn gì?”

Ngu Thương thản nhiên: “Cho nên xen .”

“……”

Điền Nguyễn bắt đầu ăn đến miếng bánh kem thứ ba.

Cậu thích nhất vị đào hòa cùng bơ động vật, lạnh lạnh, ngọt dịu, ngon. Uống thêm ngụm champagne, đúng là mỹ vị nhân gian.

Ngu Thương vẫn âm thầm quan sát Điền Nguyễn.

Thấy bình thản, ảnh hưởng chút nào, cứ như đang sống ở một thế giới khác ……

“Điền Viễn.” Ngu Thương gọi.

Điền Nguyễn phản ứng, đang dùng nĩa nhỏ thăm dò lớp bánh kem hai tầng với hạt chia, vị giòn nhẹ, ngon miệng vô cùng.

Ngu Thương mất kiên nhẫn, gõ nhẹ ngón tay lên bàn: “Điền Viễn.”

Điền Nguyễn ngẩng đầu: “Gọi ?”

Ngu Thương im vài giây: “Không gọi thì gọi ai?”

“À, việc gì ?”

“Thái độ của vấn đề.”

“Tôi thái độ gì?”

“Lạnh nhạt, dửng dưng, chẳng quan tâm gì cả.”

“Tôi với đúng là duyên cha con thật đó, thái độ y hệt .” Điền Nguyễn nhạt. Cậu nhớ dáng vẻ của Ngu Thương trong phòng vệ sinh, giờ còn đòi tỏ t.ử tế ?

Ngu Thương lập tức nghẹn lời.

Hai đối diện, ai thêm gì, chỉ còn im lặng.

Ngu Đề hiểu: “Sao thế?”

Ngu Thương : “Chuyện lớn, trẻ con đừng xen .”

“Lúc nãy vẫn còn là trẻ con mà.”

“Giờ thì trưởng thành .”

“……”

Ngu Thương gương mặt tuấn tú kém gì Ngu Kinh Mặc, cao gần 1m85, thêm hai năm nữa chắc chắn sẽ thành trai 1m88 chân dài, phong độ ngời ngời.

cũng mới mười bảy tuổi, vẫn còn non nớt. Anh nhíu mày, im lặng một lúc với Điền Nguyễn: “Chuyện trong phòng vệ sinh, là sai. Tôi nên xem mà giúp.”

“Phòng vệ sinh? Chuyện gì ?” Ngu Đề lập tức hỏi, “Rốt cuộc xảy gì?”

“Không liên quan đến em.”

Ngu Đề qua giữa hai , kinh ngạc : “Anh , gọi chú nhỏ là ‘ba nhỏ’? Anh chẳng lẽ ý đồ trong sáng với ?”

Lời dứt, cả hai đều cứng đờ, như sét đánh.

Ngu Thương cau mày: “Em linh tinh gì thế!”

Điền Nguyễn cũng sặc suýt c.h.ế.t: “…… Ngu Thương thích.”

Ngu Đề: “?”

Ngu Thương: “??”

Điền Nguyễn nghiêm túc tiếp, định phát triển thể loại “văn học ba nhỏ”: “Thật đấy, Ngu Thương, thích, là bạn học lớp sáu—”

“Vấn đề , cũng tò mò.” Giọng trầm thấp lạnh lẽo vang lên, một bàn tay với khớp xương thon dài đặt lên vai Điền Nguyễn.

Bả vai và cổ Điền Nguyễn lập tức cứng đờ.

Cậu chậm rãi đầu, đối diện là gương mặt tuấn mỹ tì vết của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc khẽ cong khóe môi, ánh mắt chẳng chút ý nào, cúi đầu : “Hóa em hiểu con trai còn rõ hơn hiểu cơ đấy.”

Điền Nguyễn: “……”

 

Loading...